Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 137: Ngoại truyện 9.3

Trước Tiếp

Trái tim Phương Trầm khẽ nhảy lên.

Yêu cầu vô lý thế này, nghe như đang quấy rối.

Nhưng từ miệng người đàn ông nói ra, lại giống có một tầng nghĩa khác.

Như bong bóng nước trôi nổi trong không khí ẩm ướt.

Phương Trầm muốn từ chối theo bản năng, nhưng lại nhớ đến những lời lúc trước hắn nói.

Ngửi thấy mùi pheromone của cậu mới có thể ngủ ngon.

Cậu hơi quay đầu, thấy ánh mắt u tối của người đàn ông, trái tim như muốn nhảy ra ngoài.

Do dự mấy giây, Phương Trầm hơi cúi đầu, thử thả ra một ít pheromone.

Mùi cam toả vào không khí thật sự mang theo sức hấp dẫn trí mạng với người đàn ông, ánh mắt hắn tối sầm, trái cổ trượt xuống, là động tác nuốt nước bọt rất rõ ràng.

Hành vi chủ động thả phermone cho hắn ngửi này có hơi quá sức chịu đựng với Phương Trầm.

"Đã được chưa." Phương Trầm ngượng đến mức tai cũng đỏ lên, cậu quay đầu đi, không dám nhìn vào mắt Sith.

"Tôi về đây."

Người đàn ông khàn khàn "ừm" một tiếng, không ngăn cản nữa, khoá cửa xe mở ra, Phương Trầm như con thỏ bị thợ săn đuổi theo chạy nhanh vào trong.

Người đã đi, nhưng trong xe vẫn lưu lại mùi hương của cậu.

Chỉ là.

Không đủ.

Còn xa mới đủ.

Sith như người đi bộ giữa sa mạc, môi đụng được vào một giọt nước đã bắt đầu tham lam muốn nhiều hơn nữa.

Hận không thể ôm thiếu niên vào lòng, mặc kệ cậu giãy dụa mà c*n v** c* cậu, trút đầy pheromone vào nơi đó.

Nghĩ đến đây, gân xanh trên thái dương Sith nổi lên, trong lòng có thứ gì đó sắp không khống chế được xông ra ngoài.

Hắn cầm tờ khăn giấy mà Phương Trầm vừa dùng lên, tờ giấy này vừa mới chạm vào môi của thiếu niên, nơi đó mềm mại xinh đẹp như thế, nếu hung bạo hôn lên, chắc hẳn sẽ chẳng mấy mà biến thành màu đỏ xinh đẹp.

Sith không nhịn được, cúi đầu ngửi ngửi.

Ngày đầu tiên vợ rời đi.

Rất nhớ.

*

Về đến nhà, Phương Trầm lập tức xông vào nhà tắm, lúc đi ra thì nhìn thấy một tin nhắn mới trong điện thoại.

[Tôi là Sith. Mai có muốn đến câu lạc bộ không, chụp ảnh quay phim, thậm chí phỏng vấn cũng được luôn.]

Cho đến tận bây giờ, Sith chưa từng công khai nhận phỏng vấn của bất cứ kênh truyền thông nào.

Có thể biết được nếu câu nói này lộ ra ngoài sẽ gây sóng gió cỡ nào.

Cá con mắc câu chỉ trong một giây.

Cậu vội trả lời, "Được. Muốn muốn!"

Tiền cả đó!

Có ai chê tiền bao giờ đâu.

Hôm sau Phương Trầm chuẩn bị sẵn sàng rồi xuất phát, một mình cậu ôm tất tần tật từ chụp ảnh quay phim phỏng vấn làm hậu kỳ.

Lần này không cần lén lút lẻn vào câu lạc bộ, có lẽ Sith đã dặn dò trước, nhân viên lễ tân cực kỳ lịch sự tiếp đón cậu, dẫn cậu đến thang máy chuyên dụng, đi thẳng lên văn phòng của Sith.

Cũng chỉ có một lát như vậy nhưng người đàn ông chờ được gặp vợ yêu trong văn phòng chỉ hận không thể tông cửa mà tự mình ra đón, chỉ là hắn không muốn bản thân quá gấp gáp, doạ Phương Trầm chạy mất.

Gõ cửa, nghe thấy tiếng "Mời vào" từ bên trong truyền ra, Phương Trầm mới nhẹ nhàng xoay tay nắm, đẩy cửa đi vào.

Bên trong văn phòng rộng rãi sáng sủa, Sith lười biếng ngồi trên ghế, một tay chống cằm, trông như rất ung dung, "Ồ, phóng viên Phương đến rồi."

Phương Trầm nghe hắn gọi vậy thì không khỏi khẽ thở ra một hơi, thoáng chốc không còn căng thẳng như trước nữa.

Cậu nhanh chóng tiến vào trạng thái làm việc.

Dựng máy quay xong, cậu lấy bản nháp chuẩn bị sẵn ra, để chuẩn bị cho lần phỏng vấn này mà cậu gần như đã thức cả đêm xem video các trận đấu của Sith, cấp tốc nhồi nhét những kiến thức liên quan đến quyền anh vào đầu, tránh khiến bản thân bị đánh giá là không chuyên nghiệp.

Sau mấy câu hỏi liên tiếp, Phương Trầm dần bình tĩnh hơn, Sith rất phối hợp, hỏi gì đáp nấy, còn trả lời chi tiết tỉ mỉ, không phải ậm ờ cho có.

Đúng là một buổi phỏng vấn vui vẻ.

Cuối cùng trước khi tắt máy quay, Sith bỗng hỏi, "Phóng viên Phương không hỏi tôi những câu hỏi về cuộc sống riêng à?"

Phương Trầm ngây ra, "Gì cơ ạ?"

Chưa từng gặp ai nhận phỏng vấn mà gợi ý người ta hỏi mình thế này.

Sith khẽ cong môi, nói với ống kính, "Gần đây tôi đang có dự định cưới vợ, còn đang theo đuổi, đối phương là một người rất đáng yêu."

Nghiêng đầu, thấy mặt và cổ thiếu niên đều đỏ lên, bèn cười bổ sung.

"Còn là một người rất dễ xấu hổ."

Phương Trầm không nhịn được nữa, nâng tay tắt máy quay.

"Anh nói nhăng nói cuội gì thế!"

Sith khẽ cong môi, giọng điệu rất nghiêm túc, "Không nói nhăng nói cuội, tôi đang nghiêm túc."

Người đàn ông đứng dậy bước đến gần, không biết có phải do chênh lệch quá lớn về chiều cao vóc dáng hay không mà mỗi lần Sith đến gần, Phương Trầm lại thấy mình nhỏ bé đi hẳn.

Cậu rũ mắt, nhỏ giọng lầm bầm, "Tôi vẫn chưa nghĩ xong nữa."

Sith cúi đầu "ừm" một tiếng, "Không cần gấp."

Miệng thì nói không gấp, nhưng lại đưa điện thoại trong tay cho Phương Trầm, lịch thiệp hỏi ý kiến cậu, "Mẫu nhẫn cưới này có đẹp không?"

"..."

Phương Trầm nghi hoặc hỏi, "Kết thông gia mà cũng dùng tới thứ này sao?"

"Đương nhiên, nhẫn cưới, đám cưới, chúng ta đều có hết."

Phương Trầm ù ù cạc cạc bị dắt mũi, "Còn phải làm đám cưới á?"

Sith nhìn biểu cảm đáng yêu chết người này của cậu, lặng lẽ lại gần, cúi đầu ngửi ngửi mùi hương cam toả ra.

"Nếu em không muốn làm lớn thì chúng ta chỉ mời mấy người bạn đến ăn một bữa cơm, em thấy tổ chức ở trên đảo có được không?"

Phương Trầm khẽ gật đầu, "Được, tôi không muốn làm lớn."

... Khoan đã!

Cậu cậu cậu hình như vẫn chưa đồng ý chuyện kết hôn mà!!!

Trong mắt Sith hiện lên ý cười, hắn áp sát bên người Phương Trầm, gần như sắp ôm người vào lòng.

"Nghe em hết." Bé cưng.

--- Lời tác giả ---

Cừu nhỏ cứ thế mà bị nấu chín nhừ rồi~

Trước Tiếp