Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Người đàn ông cố ý lạnh mặt, trầm giọng, "Khóc gì mà khóc!"
Phương Trầm vốn đang tự đắm chìm trong tưởng tượng tự khóc trong im lặng, ai dè tự nhiên bị nạt nộ, thoáng chốc đơ người.
Sith vừa nhẹ nhàng thở ra, giây tiếp theo, con cừu nhỏ trước mắt bỗng "oa" một tiếng rồi khóc lớn, còn ngồi bệt luôn xuống đất mà ăn vạ.
Phương Trầm chùi nước mắt nhem nhuốc trên mặt, đã vậy thì mặc kệ luôn, "Được, anh đưa tôi vào đồn cảnh sát đi, dù sao tôi cũng chưa kiếm được đồng nào, có trách thì trách tôi xui xẻo quá thôi, oa oa oa sao mà tôi xui xẻo vậy chứ."
Hơi thở của Sith cũng nghẹn lại.
Hắn vô thức khom người nâng cậu lên, Phương Trầm giãy dụa, đạp chân, nhưng trước sức mạnh áp đảo tuyệt đối, sự phản kháng cỏn con của cậu chỉ là muỗi.
Sith cứ thế ôm cậu lên.
Mắt to trừng mắt nhỏ.
Mắt đen trừng mắt xanh xám.
Phương Trầm quên cả khóc, ngơ ngác hỏi, "Anh... sao anh lại ôm tôi?"
Sith cũng không biết mình bị làm sao, vừa rồi hoàn toàn là làm theo bản năng, hắn khẽ mím môi, kiên trì lạnh mặt, "Tôi muốn ôm thì ôm, cần cậu đồng ý chắc?"
Phương Trầm, "..." Nhưng mà người anh ôm là tôi đó.
Vừa khóc xong một trận, đầu óc cậu cũng tỉnh táo hơn, không còn suy sụp như vừa nãy nữa, cậu khịt mũi, mềm giọng nói, "Xin lỗi, nhưng tôi chưa kiếm được đồng nào thật mà..."
Nói xong lời này, Phương Trầm lại muốn khóc.
Sao cậu đần độn thế cơ chứ.
Thế nào mà một đồng cũng không kiếm nổi.
Cuộc đời này đúng là muốn hành chết cừu nhỏ mà.
Sith thấy cậu lại muốn khóc thì da đầu căng ra, hắn thậm chí không kịp suy nghĩ một giây đã nói luôn, "Đừng khóc nữa, tôi mua vé cho em."
Hàng mi của cừu nhỏ vẫn còn đọng lại một giọt nước mắt chưa rơi xuống, cậu ngơ ngác hỏi, "Anh mua mấy tấm ạ?"
Sith đỡ mông cậu bế lên, một tay còn lại nhẹ nhàng lau giọt nước mắt kia cho cậu.
"Mua hết."
*
Chuyện đến nước này, ai cũng không dám nghĩ đến.
Sith rốt cuộc bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ lại.
Lúc đầu hắn vốn định bắt người tống vào đồn cảnh sát.
Nhưng con cừu nhỏ này chớp chớp đôi mắt ngây thơ cầu xin mình, lần đầu tiên trong đời Sith mềm lòng mà tha cho một người.
Sau đó, hắn đưa thiếu niên về nhà mình, định sẽ dạy dỗ cậu một trận.
Nhưng cừu nhỏ lại khóc.
Sau đó thì sao nữa nhỉ.
Hắn đã nói gì cơ??
Mua vé? Hắn! Sith Bolton, muốn mua vé giả của chính mình?!
Thật đúng là nói ra cũng chẳng có ai tin.
Phương Trầm cặm cụi tìm trong túi, lấy ra ba tấm vé giả, cung kính đưa qua.
Sith hít sâu một hơi, bỗng nhiên rất muốn đấm vào đầu mình một phát.
Hắn bình tĩnh hỏi, "Bao nhiêu một tấm?"
Phương Trầm cười tít cả mắt, "Mười ngàn đô."
Sith tức đến nỗi bật cười, "Vừa nãy ở bữa tiệc rõ ràng em nói bốn ngàn đô một tấm mà?"
Phương Trầm nghiêm túc trả lời, "Vừa nãy không biết thân phận của anh, giờ thì biết rồi, anh nhiều tiền lắm mà, xíu tiền đó có là bao đâu, chiêu thức mua bán này của tôi gọi là, xem thân phận mà lên món."
Trên trán Sith đã nổi cả gân xanh, giật giật.
Sao lại có cảm giác bị cừu đưa vào bẫy thế nhỉ.
Ngay ở trước mặt Phương Trầm chuyển tiền cho cậu xong, mua ba tấm vé rác, cừu nhỏ "dà hú" một tiếng, lại vui vẻ trở lại.
Kiếm được tiền rồi.
Nhưng giây tiếp theo, người đàn ông xoay ảnh chụp màn hình chuyển khoản qua, nhàn nhạt nói, "Được rồi, bây giờ đã có bằng chứng, đây là tiền ăn cướp."
Cừu nhỏ, "!???"
Phương Trầm xoay như con quay trong phòng khách, hoảng đến mức nói không cần dừng lại lấy hơi, "Không đúng không đúng, chúng ta soát lại từ đầu nhé, vừa rồi rõ ràng là anh tự nguyện bảo muốn mua vé mà? Anh biết rõ là vé giả rồi mới mua."
Sith mỉm cười, "Có bằng chứng không?"
Phương Trầm tức đến mức nghẹn lời.
Sợ cừu nhỏ này một lời không hợp lại rơi nước mắt, Sith nhanh chóng nói, "Nhưng tôi cũng không định đưa em đến đồn cảnh sát, đương nhiên, điều kiện tiên quyết là em phải khiến tôi hài lòng."
Cừu nhỏ lập tức sán tới, "Thưa ngài, ngài cần tôi làm gì thì cứ nói ạ."
Sith nhếch môi, "Em phải làm gì đó khiến tôi vui vẻ."
Cừu nhỏ thành kính vái ba vái, "Được thưa ngài, tôi có thể giặt quần áo nấu cơm, tôi sẽ làm tốt ạ."
Sith híp híp mắt.
Thứ hắn muốn không phải những việc này.
Nhưng mà... từ từ tiến tới đi vậy.
*
Phòng cho khách ở nhà Sith tốt hơn hẳn ở ký túc xá, Phương Trầm cứ thế mà chuyển vào ở, nhìn số tiền vừa tăng lên trong tài khoản, cừu nhỏ vui đến mức lăn mấy vòng trên giường.
Một mối làm ăn ba mươi ngàn đô, chỉ cần giặt giũ nấu nướng, đi đâu mới tìm được món hời thế này.
Sáng hôm sau, Phương Trầm rất tự giác mà ôm giỏ quần áo đi vào phòng của Sith thu quần áo.
Cậu gõ cửa, bên trong truyền ra giọng nói khàn khàn của người đàn ông.
Phương Trầm không nghĩ nhiều, đẩy cửa đi thẳng vào.
Cậu nhặt mấy bộ quần áo rơi bên chân bỏ vào giỏ, rồi mới cười tít mắt nói, "Anh yên tâm ạ, tôi nhất định sẽ giặt sạch --"
Đang nói thì khựng lại.
Cừu nhỏ tròn mắt nhìn dưới thân Sith, sợ hãi không thôi, "Anh anh anh --"
Sith liếc một cái, giọng nói bình thản, "Buổi sáng, bình thường thôi, cậu không thế chắc?"
Bình thường á?
Người bình thường có thể lớn vậy sao?
Cừu nhỏ lắc đầu như trống bỏi, lại nghĩ như thế thì mất mặt đàn ông quá, thế là nghiêm túc gật đầu, "Đương nhiên, tôi còn hơn cả anh, nhưng tôi đã giải quyết xong hết rồi."
Sith cong môi, "Giỏi thế cơ à, vậy có thể thuận tay giải quyết giúp tôi luôn không?"
"..."
Hả? Này mà được sao??
Cừu nhỏ ôm giỏ cắm đầu chạy.
Sith không chặn cậu lại, ánh mắt tối đen nhìn theo cậu.
Nói là giặt quần áo, thật ra chỉ cần thu quần áo rồi bỏ vào máy giặt là xong.
Về phần nấu cơm thì lại càng không cần cậu làm gì, Sith ăn theo chế độ dinh dưỡng riêng, có người phụ trách đưa đến mỗi ngày.
Phương Trầm từng ăn theo một lần, ăn xong chỉ thấy cuộc đời này không có gì đáng để lưu luyến.
Thấy thiếu niên bĩu môi, Sith khẽ nhíu mày, "Không thích ăn?"
Phương Trầm gật gật đầu.
Cậu đã hoàn toàn quên mất bản thân hiện tại đang phải "trả nợ", được nước lấn tới mà xin xỏ, "Tôi muốn ăn đồ Trung cơ."
Sith nhìn cậu mấy giây, bấm máy gọi đi, bảo người ta đưa nguyên liệu nấu ăn đến.
Buổi tối, Sith tự mình xuống bếp, nấu đồ Trung.
Cừu nhỏ líu ríu quanh chân hắn, "Anh giỏi quá đi mất, sao mà cái gì anh cũng biết làm hay vậy."
Khoé môi Sith thoáng cong lên, "Bình thường thôi, làm theo hướng dẫn là được, dễ như ăn kẹo."
Thế là công việc của Phương Trầm lại tiếp tục bị cắt giảm.
Không cần nấu cơm, ngược lại còn thành Sith nấu cơm cho cậu.
-
Đã ở đây nửa tháng.
Hôm nay trước khi Sith đi huấn luyện đã gọi người mang nguyên liệu nấu bữa tối đến, Phương Trầm đang xem tivi thì nghe thấy tiếng chuông cửa, thế là lạch bạch chạy ra.
Nhìn nguyên liệu là biết tối nay Sith định nấu gì.
Sườn bò, rau, à, còn có một chai rượu vang.
Phương Trầm cầm ra xem.
Sith đây là định uống với cậu hai ly?
Phương Trầm nhìn chai rượu đầy mong đợi, không nhịn được mà gọi điện cho Sith.
"Vừa mới có người đưa đồ đến đó ạ."
Sith "ừm" một tiếng, "Ở nhà hết đồ ăn rồi, tôi bảo người mang tới."
Phương Trầm do dự mấy giây mới hỏi, "Tôi nếm thử trước một xíu có được không?"
Sith khẽ nhíu mày.
Thử cái gì?
Đều là đồ sống mà?
Hay là lại đưa thêm cái gì rồi.
Nhưng hắn cũng không nghĩ nhiều, Phương Trầm thích ăn gì thì cứ ăn thôi, hắn đáp một tiếng, còn không quên dặn dò, "Uống ít sữa chua trong tủ lạnh thôi, lần trước em mới bị đau bụng đấy, tôi sẽ cố gắng về sớm."
Phương Trầm ngoan ngoãn đáp, "Dạ dạ."
Cúp máy, đối diện với ánh mắt tò mò của Joey.
Sith gượng gạo dời mắt đi, lạnh nhạt hỏi, "Có việc gì?"
Joey híp mắt, "Mày lạ lắm, trong nhà mày có giấu người?"
Sith đáp qua loa, "Có thêm một tên nô lệ, chuyên làm việc nhà."
"Nô lệ? Mua bán người là phạm pháp đó!"
Sith lười để ý anh ta, đẩy một cái, "Tránh ra, tao phải đi huấn luyện."
Joey bám theo sau, "Nô lệ thật á? Tao nghe giọng điệu mày có giống như nói chuyện với nô lệ đâu."
Còn dặn dò người ta uống ít sữa chua sợ đau bụng này nọ.
Chậc chậc.