Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 129: Ngoại truyện 7.4

Trước Tiếp

Mãi đến đêm khuya, nô lệ cao lớn mới bế chủ nhân của mình rời khỏi nhà kho.

Trên người chủ nông trại đắp quần áo của hắn, chỉ có cánh tay rũ xuống là để lộ da thịt với những dấu răng la liệt.

Nhưng chưa đến mấy giây sau, đã bị nô lệ nhét vào bên dưới lớp quần áo.

Nhà kho không có chỗ tắm rửa, Sith cũng không thể để Phương Trầm dính sữa trên người ngủ một đêm, hắn bế người về căn gác lửng, chuẩn bị nước nóng, kỳ cọ sạch sẽ cho chủ nhân rồi mới nhét lại vào trong chăn.

Giữa chừng Phương Trầm bị quấy nhiễu đến tỉnh một lần, vừa mở mắt đã mắng, "Ngươi không phải con người, ta đã vậy rồi ngươi còn... Hửm? Sao lại nhỏ thế?"

Nô lệ mặt không đổi, "Là ngón tay, bên trong cũng cần làm sạch."

Khoé môi Phương Trầm giật giật, như muốn nói gì đó, nhưng có lẽ vì đã quá mệt, nên nghiêng đầu một cái lại ngủ mất.

Nhét Phương Trầm vào chăn xong, Sith cũng nằm xuống cạnh cậu, cảm nhận được hơi ấm bên cạnh, Phương Trầm theo thói quen lăn lăn sang, chuẩn chỉnh không sai một phân rơi vào lồng ngực Sith, người đàn ông vòng một cánh tay ôm cậu, rũ mắt nhìn khuôn mặt ngủ say hơi ửng đỏ của Phương Trầm.

Chỉ có những lúc thế này mới ngoan.

Hắn cúi đầu, hôn mạnh hai cái lên mặt cậu.

*

Hôm sau, Sith bị đá tỉnh.

Không ngờ Phương Trầm vẫn còn sung sức như thế, người đàn ông lơ đãng nghĩ, có khi lần sau làm một đêm cũng được nhỉ.

Giây tiếp theo, một cái gối phóng thẳng tới.

Tiếp theo nữa chính là một màn mà mỗi ngày đều phải diễn ra.

Chủ nông trại ngồi trên giường, cái miệng nhỏ mắng không ngừng, tuyên bố muốn lấy roi quất hắn, còn phải đuổi Sith vào ngủ trong kho ngũ cốc.

Nhưng nói xong, lại nhớ đến chuyện hoang đường trong nhà kho ngày hôm qua, khuôn mặt nhỏ nhắn của chủ nông trại đỏ lên.

Nô lệ mặc cậu đánh mắng, từ đầu đến cuối không hé răng một lần, tập trung mặc quần áo đi giày cho chủ nhân, lúc bàn tay của chủ nhân quạt tới còn tranh thủ hôn một cái vào lòng bàn tay cậu.

Phương Trầm hầm hè như con thú nhỏ, "Ngươi đừng tưởng muốn bắt nạt ta thế nào thì bắt nạt, cẩn thận ta đến chợ nô lệ mua thêm một... Không, mua một đống về, mỗi tối đổi... Ưm!"

Lời còn chưa dứt, người đàn ông đã nhào tới, giữ cằm cậu, hung bạo hôn lên.

Môi lưỡi đều bị hắn cắn đau, Phương Trầm giãy dụa mấy lần vẫn không thoát ra được, người đàn ông như cố ý muốn trừng phạt cậu.

Chờ lúc được thả ra, chủ nông trại đáng thương đã sưng đỏ cả môi.

Nước mắt đong đầy, nói cũng không rõ ràng, "Ngươi quá đáng lắm."

Nhưng lần này nô lệ không còn dáng vẻ kính cẩn vâng lời như trước nữa, hắn nhìn Phương Trầm đăm đăm, đôi con ngươi màu xanh xám lạnh như băng, giọng nói cũng trầm xuống, "Không được có người khác."

Phương Trầm nhấc chân muốn đá hắn, "Sao ta phải làm vậy!"

Người đàn ông dễ dàng nắm lấy cổ chân cậu, từ tốn nói, "Chỉ được có mình tôi!"

Sith chưa từng dùng ánh mắt như thế nhìn cậu, cũng chưa từng dùng giọng điệu này nói chuyện với cậu, Phương Trầm thoáng sững người, môi mấp máy như muốn nói gì đó, cuối cùng lại quay đầu đi, hừ lạnh một tiếng, "Ngươi ăn như trâu như hổ ấy, nuôi mình ngươi đã lỗ lắm rồi."

Cuối cùng Sith cũng cười, như thể dáng vẻ u ám vừa rồi chỉ là ảo giác, hắn thuận thế quỳ một gối xuống, đi giày cho Phương Trầm, lại trở về kính cẩn như thường ngày, "Vâng, chủ nhân yên tâm, tôi rất khoẻ, có thể làm rất nhiều việc."

Vì vừa mới dậy nên người đàn ông chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ, nhìn từng múi cơ bắp trên người hắn, Phương Trầm nghĩ.

Ừm -- Đúng là rất khoẻ.

Đoạn nhạc đệm buổi sáng nhanh chóng kết thúc, nô lệ cao lớn tiếp tục đi làm việc, đốn củi, vắt sữa, tuy nhiều việc, nhưng được hắn làm đâu vào đấy.

Phương Trầm ngồi dưới gốc cây uống hồng trà, phe phẩy chiếc quạt, thong thả quan sát.

Hôm nay phải phơi nắng, cậu mới không rảnh cầm roi đi tuần tra.

Không có chủ nông trại giám sát, nô lệ chỉ thấy cả người bứt rứt, một lát sau, hắn cởi áo ra, cố tình lượn lờ trước mặt chủ nhân.

Nhưng hắn đã xách nước hai lượt, Phương Trầm vẫn không nhúc nhích.

Sith hết kiên nhẫn quay lại, vừa thấy khung cảnh trước mắt, lửa giận thoáng chốc vọt lên đến đỉnh đầu.

Một tên người làm mới đến có cái miệng rất ngọt, còn có thể nói chuyện luyến thắng không ngừng, hôm nay vậy mà chạy đến tận bên cạnh chủ nông trại, không biết vừa nói gì mà Phương Trầm cười tít cả mắt.

Sith lạnh mặt, vứt thùng nước xuống đất, bước nhanh qua.

Hắn cầm chiếc khăn bên cạnh lên, đưa đến trước mặt Phương Trầm, "Sau lưng tôi đổ nhiều mồ hôi quá, chủ nhân có thể lau giúp tôi không?"

Đang nghe người làm kể những chuyện thú vị ngoài chợ, bỗng có một chiếc khăn đưa đến trước mặt, Phương Trầm không khỏi ngẩn ra, người làm đứng bên cạnh cũng khựng lại.

Cả nông trại này có ai mà không biết chủ nông trại không ưa Sith nhất, tên nô lệ này thế mà lại vẫn có mắt như mù vậy, dám bắt chủ nhân lau mồ hôi cho mình.

Người làm cười lạnh, đang định lên tiếng chế giễu, đã thấy chủ nông trại vậy mà thật sự cầm khăn, nô lệ quay lưng lại, hơi khom người, dưới ánh mặt trời, giọt mồ hôi theo rãnh lưng trượt xuống, giống như còn phát sáng.

Phương Trầm nhẹ nhàng nuốt ực một cái.

Không biết trên giường có phải cũng giống như thế này không, đáng tiếc cậu chỉ toàn nhắm tịt mắt mà khóc, bỏ lỡ cảnh đẹp ý vui.

Trong lòng thầm tiếc nuối.

Chủ nông trai cầm khăn nhẹ nhàng lau mồ hôi trên lưng cho nô lệ, khung cảnh này thật quá hoang đường.

Người làm đứng bên cạnh, hai mắt đã mở to như quả trứng ngỗng.

Sao có thể?

Không phải nói chủ nông trại chỉ luôn vũ nhục nô lệ này sao?

Chiếc khăn chậm rãi lướt qua từng tấc da thịt, cách một lớp vải, người đàn ông có thể cảm nhận được rõ ràng bàn tay đang v**t v* lưng mình của Phương Trầm.

Hắn khẽ hừ một tiếng, trái cổ trượt xuống.

Không thể lau tiếp nữa.

Nô lệ xoay phắt lại, cầm cổ tay chủ nhân, rồi nâng mắt, nhìn tên người làm không biết sống chết kia.

Người làm ngơ ngác, không biết vì sao mà sau lưng tự nhiên lạnh toát.

Tuy Sith chưa nói gì, nhưng từ ánh mắt của hắn, khó mà không nhìn ra ý tứ viết trong đó.

-- Còn không mau cút?

Người làm ỉu xìu rời đi.

Người đi rồi, Phương Trầm chu miệng, giãy dụa muốn rút tay, "Ngươi đừng có động tay động chân với ta, cẩn thận ta quất ngươi."

Sith hơi dùng lực, kéo người đến trước mặt, hạ giọng, "Đã chờ chủ nhân suốt một ngày rồi, sao vẫn chưa quất tôi vậy?"

Phương Trầm, "..."

Suýt thì quên mất, nô lệ này là một tên b**n th**.

Trước Tiếp