Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 126: Ngoại truyện 7.1

Trước Tiếp

[Chủ nông trại cừu nhỏ]

Sáng sớm tinh mơ, người làm trong nông trại bắt đầu công việc của mình.

Người đàn ông từ trong phòng đi ra, trên cánh tay để trần có mấy vết cào nhìn không quá rõ, hắn vừa tắm xong, trên người vẫn còn nước chưa lau khô, bèn cầm khăn lau qua loa mấy cái rồi mặc quần áo vào, chuẩn bị đi làm việc.

Ngoại trừ vườn trái cây đằng sau có người phụ trách riêng, phần lớn công việc ở nhà trước đều do hắn ôm đồm, đầu tiên hắn xách xô đi vắt sữa tươi buổi sáng.

Chỗ sữa này không dùng để bán.

Một phần sẽ được đưa đến phòng bếp, để bác gái đầu bếp làm bánh sữa bò, một phần thì dùng thay nước cho chủ nông trại này tắm rửa vào buổi sáng.

Đúng thế, nông trại ở nơi hoang vu như vậy lại có một vị chủ nhân kiêu căng ngạo mạn.

Công việc mỗi ngày của chủ nông trại chính là cầm roi ngựa giám sát nô lệ của mình làm việc.

Chờ phòng bếp chuẩn bị bữa sáng xong, nước tắm bằng sữa bò cũng đã sẵn sàng, người đàn ông đi đến căn nhà hai tầng phía sau, gọi chủ nông trại dậy.

Đẩy cửa, quét mắt là có thể nhìn thấy, trên chiếc giường lớn, thiếu niên với mái tóc đen nằm xiêu vẹo, quần áo bị vén lên, lộ ra phần da thịt trắng nõn bóng loáng, chỉ là mơ hồ nhìn thấy cả mấy dấu răng in trên đó.

Quá b**n th** rồi.

Cả bụng cũng không tha.

Người đàn ông nhìn chằm chằm hai giây, kiềm chế dời mắt đi, cầm bộ quần áo đặt trên chiếc kệ bên cạnh lên, ngồi xuống mép giường mặc quần áo cho chủ nhân.

Hắn vừa chạm vào mắt cá chân của chủ nhân, thiếu niên đang ngủ say sưa bực bội khẽ động, đá chân một cái, người đàn ông rất thuần thục mà nhanh chóng đưa mặt mình lên.

Chân của chủ nhân đạp thẳng vào mặt hắn.

Bàn chân trắng nõn như ngọc chạm vào mặt, lại bị nô lệ nắm lấy, cúi đầu hôn lên.

Một màn cực kỳ hoang đường này vậy mà chính là thủ tục cần biểu diễn mỗi sáng.

Lòng bàn chân bị hơi thở khô nóng phả lên, ngưa ngứa, thiếu niên tức giận mở mắt, cầm một chiếc gối bên cạnh ném qua.

"Đừng có làm phiền ta ngủ!"

Giọng nói vẫn còn hơi khàn, nghe là biết tối qua đã bị giày vò đến mức nào, Phương Trầm hiện tại chỉ cần nhớ đến đêm qua là lại tức, giận điên chỉ vào nô lệ trầm mặc kiệm lời, "Tối nay phạt ngươi ngủ trong nhà kho!"

Nô lệ không hé răng, cúi đầu giúp chủ nhân đi tất, lại khom người bế cậu lên, muốn đưa cậu đi tắm rửa.

Giữa chừng ăn thêm mấy cái lòng bàn tay thôi khỏi cần kể nữa, chỉ cần để ý khoé môi nhếch lên của người đàn ông là biết hắn thoả mãn đến thế nào.

Hầu hạ chủ nhân tắm rửa xong, lại thay quần áo cho cậu, quỳ một gối trên đất đi giày cho cậu.

Chân vừa nhấc lên, phát hiện lưng eo đều đau mỏi, Phương Trầm lại nổi đoá, nhân lúc còn một chân chưa đi giày, đạp thẳng lên ngực nô lệ.

Bàn chân đi tất vải trắng giẫm lên, còn cố ý dùng sức, như muốn sỉ nhục đối phương.

"Ta đã nói với ngươi rồi, ta là chủ nhân của nơi này, ta bảo ngươi làm gì thì ngươi phải làm cái đó, đã nghe rõ chưa!"

Bao gồm cả trên giường.

Người đàn ông khàn khàn "ừm" một tiếng.

Phương Trầm nghe thấy giọng nói có hơi bất thường này, cúi đầu liếc một cái, hai mắt chợt mở to.

Không phải chứ!!

Vậy mà cũng được à!!!

Cậu vội vàng thu chân về, xách giày bỏ chạy.

Phải mau ném tên nô lệ này đi thôi!

Bữa sáng đã được đầu bếp bày ra bàn ở phòng khách nhỏ dưới tầng, hôm nay dùng khăn phủ bàn màu xanh nhạt, bên cạnh còn đặt một lọ hoa dại lẫn lộn nhiều màu không biết tên, trông cũng khá là vui mắt.

Phương Trầm ngồi xuống trước, một lát sau Sith mới xuống, chắc là lại đi tắm rồi.

Người đàn ông quen đường quen nẻo vòng ra cạnh bàn, giúp chủ nhân bóc trứng gà.

Nhưng hôm nay Phương Trầm nghẹn một cục tức trong bụng, ngang ngược nói, "Không cần ngươi! Thấy ngươi là bực!"

Người làm gần đó từ xa nhìn lại, người đàn ông đứng cạnh bàn như một ngọn núi sừng sững, bị chủ nhân mắng cũng không có phản ứng gì.

Anh ta không khỏi khẽ lắc đầu.

Bình tĩnh mà xét, vị chủ nhân này của bọn họ cũng rất tốt, bình thường sẽ không vô duyên vô cớ trừ tiền công của người làm, lễ Tết đều phát tiền thưởng, chỉ riêng với Sith là vô cùng gay gắt.

Người làm gãi gãi đầu.

Chờ chủ nhân lên tiếng một lần nữa đuổi Sith đi, người đàn ông mới có hành động tiếp theo, múc cho cậu một bát canh rồi xoay người đi ra ngoài, người làm vội vàng theo sau hắn, không nhịn được hỏi, "Rốt cuộc sao ngươi lại chọc phải ngài ấy thế."

Sith không hé răng.

"Làm sai thì sửa, sao phải để ngài ấy khó chịu mỗi ngày với ngươi vậy chứ."

Sith nâng mắt nhìn anh ta, trầm giọng đáp.

"Không sửa được."

Không thể nhẹ cũng không thể chậm.

Người làm, "..."

Ăn cơm xong, Phương Trầm lau miệng, xách roi ngựa của mình lên, bắt đầu công việc tuần tra của ngày hôm nay.

Nói một cách chính xác, thì phần chủ yếu của công việc tuần tra này chính là tìm Sith bắt bẻ.

"Ha! Ai cho ngươi đặt chỗ củi này ở đây!"

Phương Trầm chỉ chồng gỗ được xếp ngay ngắn gọn gàng trong kho, trợn mắt, "Sao không xếp thành hình hả! Có phải ngươi cố ý lười biếng hay không!!"

Người làm bên cạnh cũng sắp không nghe nổi nữa.

Nhưng nô lệ cao lớn lại chỉ gật đầu nhận sai.

Phương Trầm hất cằm, quất roi ngựa lên cánh tay của người đàn ông, cách một lớp vải thô, âm thanh nghe không mấy êm tai.

Người làm "chậc" một tiếng trong lòng, thầm nghĩ Sith này nhìn thì có vẻ cao to lực lưỡng, không ngờ lại là một người chịu đựng tốt như vậy.

Phương Trầm quất một cái rồi thu roi về, hừ hừ bỏ đi, Sith cúi đầu nhìn cánh tay mình, khẽ nhíu mày.

Chỉ thế thôi à?

Sao không đánh thêm hai cái nữa.

Tuần tra một vòng, Phương Trầm đi đến mỏi cả chân, bèn ngồi xuống chiếc ghế nhỏ dưới gốc cây hóng mát, người đàn ông quỳ một gối xoa bóp chân cho cậu.

Bắt bẻ lỗi sai cả một buổi sáng, cuối cùng trong lòng Phương Trầm cũng dễ chịu hơn, thế nhưng vừa nhìn cái kẻ to xác bên chân, trong lòng lại buồn bực.

Ăn cái gì mà to thế không biết, chỗ nào cũng to!

Tức chết cậu rồi!

Chỉ một lát sau, người làm đi tới báo, có chủ nông trại bên cạnh ghé thăm.

Phương Trầm là người phương Đông nên bình thường không qua lại với những chủ nông trại xung quanh, cũng không biết vì sao tự nhiên lại có người qua tìm cậu.

Phương Trầm nghĩ ngợi rồi đáp, "Mời vào đi."

Chủ nông trại bên cạnh tên là Joey, giọng nói sang sảng, còn chưa thấy người mà đã nghe thấy tiếng, "Hey, Trầm! Lâu lắm rồi hai ta không gặp nhau!"

Phương Trầm nghi hoặc, "Hai ta từng gặp nhau rồi sao?"

Joey gãi gãi đầu, "Ờm thì, ở chợ buôn ngô lần trước ta đã thấy cậu từ xa."

Phương Trầm ngẩn ra.

Lúc đó cậu chỉ mới mua nông trại này được một thời gian, lần đầu đến chợ buôn, rất gượng gạo, chỉ ngồi một lát đã về rồi.

Cậu lịch sự lên tiếng, "Anh đến đây có việc gì sao?"

Joey ho khẽ một tiếng, ánh mắt vô thức quét sang nô lệ cao lớn đứng sau Phương Trầm, cứng đờ nói, "Ờm, cũng không có việc gì, chỉ đến chào hỏi một tiếng thôi."

Hoá ra người nước ngoài lịch thiệp thế này.

Phương Trầm khẽ gật đầu, bảo Sith mang chỗ hương liệu mình mua mấy ngày trước ra đưa cho Joey.

"Không thể được, như vậy không được đâu, người này cũng không biết ta thích gì, cứ để ta tự đi chọn là được."

Phương Trầm, "..."

Khen sớm rồi, cho thu lại lời khen vừa rồi.

Cậu nghi ngờ nhìn Joey, nhưng cuối cùng vẫn phất tay cho Sith dẫn người đi.

Trước Tiếp