Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 105: Ngoại truyện 2

Trước Tiếp

[Nhật ký Coco đi học]

Từ thời gian dắt chó đi dạo mỗi ngày mà Phương Trầm nhanh chóng làm quen với những hộ gia đình xung quanh.

Bọn họ còn lập một "nhóm chăm cún".

Trong nhóm chat, có người đề cử một trường học cho thú cưng gần đó, nghe nói là rất nổi tiếng, những chú cún được đưa đến trường đều có tương lai rộng mở.

Cậu lập tức cầm tờ đơn tuyên truyền đó về nhà.

Sith trước giờ chỉ quan tâm và có hứng thú với những chuyện liên quan đến Phương Trầm, chuyện khác sẽ tự động bị lọc khỏi não, nghe cậu giới thiệu thì qua loa "ừ" một tiếng, "Bé cưng quyết định đi."

Phương Trầm ụp tờ đơn vào mặt hắn, vẻ mặt nghiêm túc, "Chuyện này anh cũng phải tham gia, còn phải làm bài thi viết với phỏng vấn nữa đó."

Cuối cùng Sith cũng rũ mắt, liếc túm lông gà ngờ nghệch trên đất, "Thi viết, phỏng vấn? Nó?"

"Đương nhiên không phải rồi!"

Phương Trầm chỉ chính mình, "Là chúng ta."

Giống với nhà trẻ của con người, trường học cho thú cưng cũng cần bố mẹ làm bài thi, Phương Trầm ôm một đống sách về nhà, còn nghiêm túc hơn cả với việc học của chính mình.

Dáng vẻ quyết tâm phải đưa Coco vào ngôi trường hạng nhất.

Ban đầu Sith còn không có ý kiến gì, mặc cho Phương Trầm thích làm sao thì làm, mãi cho đến khi tình hình dần vượt khỏi tầm kiểm soát, buổi tối Sith bảo Phương Trầm đi ngủ, Phương Trầm lại cứ đứng trước gương luyện nói mãi, thề phải vượt qua bài phỏng vấn trong một lần.

Người đàn ông không nhịn được nữa, vác cừu nhỏ về phòng ngủ.

"Đừng tự làm khó bản thân nữa, chỉ là một cái trường nho nhỏ, ngày mai anh liên hệ, quyên góp một ít trang thiết bị, đừng nói nhập học, em muốn Coco làm học sinh danh dự cũng được."

Tam quan của cừu nhỏ bị phá nát, hai mắt mở to, "Thế sao anh không nói sớm."

Sith phì cười, "Thấy em hăng hái quá."

Trừ vụ thức đêm.

Lỡ mất giờ cơm của Sith.

Người đàn ông thề sống thề chết phải bảo vệ quyền lợi của chính mình.

Sith cúi đầu, vén áo cậu lên rồi hôn xuống cái bụng phẳng lì của cậu, "Đúng là không tưởng tượng nổi nếu em có con thì sẽ chiều nó đến mức nào."

Phương Trầm nghe hắn nói vậy thì mặt đỏ lên, duỗi chân đá hắn một cái, "Anh đừng có nổi khùng nổi điên nữa."

Trước đó đã rất nhiều lần người đàn ông này nổi khùng nổi điên lấy cớ phải rót đầy mới sinh được em bé, hại Phương Trầm bị lăn qua lăn lại như cái chày cán bột, sau đó chỉ cần thấy giường là chân mềm nhũn.

Coco rất biết chọn thời điểm mà đứng ở cửa sủa gâu gâu.

Phương Trầm chợt nhớ ra, "Lúc tối vẫn chưa cho nó ăn."

Sith sao chịu buông con mồi ngon trong miệng, "Khỏi cần cho, giảm béo đi, làm gì có con chó nào một ngày ăn đến tám bữa."

Nhưng Phương Trầm không chịu, đạp chân Sith mấy cái bắt hắn tránh ra, người đàn ông hết cách, chỉ đành kìm chế ngọn lửa sắp bùng nổ trong lòng, miễn cưỡng đứng dậy.

Coco đứng ngoài cửa không biết sắp phải đối mặt với điều gì, cái đuôi quẫy tít đầy chờ mong.

Người đàn ông lạnh mặt đổ thức ăn cho nó, nhìn túm lông gà vùi đầu ăn đến là vui vẻ, hắn hạ xuống một lời tuyên án lạnh lùng, "Ngày mai đi học, khi nào đạt hạng nhất thì mới được về nhà."

Túm lông gà, "Gâu gâu!"

Ngày hôm sau, bởi vì túm lông gà ăn quá nhiều, ăn tranh cả bát cơm của bé Samoyed bên cạnh mà bị gọi phụ huynh.

Phương Trầm còn chưa bị gọi phụ huynh bao giờ, ừ thì cậu không có ba mẹ, nhưng thật sự là không ngờ sẽ bắt đầu nhiệm vụ của bậc phụ huynh có con nhỏ đến trường nhanh như thế.

Cậu vội vàng tìm đến trường học cho thú cưng, thấy túm lông gà nhà mình ngoan ngoãn đứng một bên, khoe miệng còn dính hạt cơm, mà bé Samoyed bên cạnh thì đang ngậm bát cơm của mình, nhìn cực kỳ ấm ức.

Phương Trầm, "..."

Cậu nhịn lại ý nghĩ muốn gõ đầu chó của thằng con nhà mình, kéo ra một nụ cười gượng gạo rồi đi tới nói chuyện với giáo viên.

Bởi vì Coco là "con nhà giàu" nên cuộc trò chuyện này không quá khó khăn, giáo viên lời ít mà ý nhiều thuật lại chuyện lúc đó, đại khái là đồ ăn hôm nay trùng hợp đúng loại Coco thích ăn, nó ăn xong phần của mình, bèn húc đầu sang bát của bé Samoyed bên cạnh ăn tiếp.

Phương Trầm, "..."

Cậu vậy mà lại không hề ngạc nhiên.

Nhìn bát cơm kia, rõ ràng chỉ đựng vừa một lượng cơm rất nhỏ so với bình thường Coco được ăn, cậu thở hắt ra, ngượng ngùng xin lỗi.

Chốc lát sau thì phụ huynh của bé Samoyed cũng tới.

Phương Trầm rất hối hận vì đã không gọi Sith đến, cậu sợ giao tiếp lắm hu hu.

Nhưng cũng may là phụ huynh của bé Samoyed rất dễ nói chuyện, là một chị gái, còn thuận tay xoa đầu bé cún nhà mình, "Không sao, bé cưng nhà chị cũng đang cần giảm béo."

Samoyed ấm ức ư ử hai tiếng.

Phương Trầm lại càng xấu hổ, phải là Coco nhà cậu cần giảm béo mới đúng.

Nhưng không ngờ sau đó Sith lại tới.

Phương Trầm đang luống cuống xin lỗi, thấy người đàn ông đi vào thì không giấu được ngạc nhiên, "Sao anh lại đến đây?"

"Sợ một mình em không ứng phó được." Sith ôm eo cậu, cúi đầu liếc chó nhà mình một cái, hừ lạnh, "Phạt nhịn ăn hai ngày đi."

Phương Trầm trừng hắn một cái, "Anh ác nó vừa thôi."

Lại xin lỗi giáo viên và phụ huynh của bé Samoyed một lần nữa, kèm theo số tiền tài trợ cơm chó cho trong vòng một tháng tiếp theo, khiến hiệu trưởng cũng phải cười híp cả mắt, sảng khoái hứa hẹn sau này sẽ tăng lượng ăn gấp đôi cho Coco.

Phương Trầm vội nói, "Không được đâu, nó thật sự cần giảm béo rồi."

Sith thản nhiên bổ sung, "Cho nó một nửa khẩu phần ăn là được."

Hiệu trưởng gật đầu như gà mổ thóc.

Hai người xử lý xong thì dắt chó về.

Coco tự biết mình sai, cụp tai cụp đuôi theo sau hai người, thế là Phương Trầm lại mềm lòng, "Anh đừng mắng nó mãi thế, nó nghe hiểu hết đấy."

Sith nhướn mày, "Thế sao anh bảo nó ăn ít đi mà chẳng thấy nó hiểu chữ nào."

Phương Trầm: "... Nói cũng có lý."

Coco phía sau gâu gâu hai tiếng.

Cứ như là đã nghe hiểu lời của bọn họ.

Trước Tiếp