Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Giang Bạch ngủ một giấc tới tận trưa, tỉnh dậy vẫn bực, cố lết ra khỏi giường đến trường.
Trong thư viện, cậu ngồi cả buổi trời mà không vào đầu được chữ nào, trong đầu toàn là cái tên điên Tạ Hối – tên thần kinh ấy sao lắm năng lượng thế.
Cậu tưởng mình đã quen, ai dè... đồ chó chết.
Điện thoại rung lên trên bàn.
Hình Lạc: 【Anh ơi, hình như có người đang theo dõi em!!!】
Giang Bạch khựng lại, vội vàng chộp lấy điện thoại. 【Em đang ở đâu?】
Hình Lạc (trả lời như bắn):
【Con hẻm sau trường, em đang đi về phía cổng trường.】
【Giờ sao đây anh, tên này hình như theo em mấy ngày rồi! Em có nên báo cảnh sát không?!】
Giang Bạch chợt nhớ lại trước khi đi, Diệp Thiếu Lễ từng nhờ Trình Tăng bảo vệ Hình Lạc. Giờ em ấy lại bị theo dõi, chẳng lẽ là kẻ thù của Diệp Thiếu Lễ?
Cậu vội vàng bật dậy, chân vừa chạm đất đã mềm nhũn, suýt nữa ngã bổ nhào, va vào cái ghế kêu két một tiếng chói tai. Trong lòng lại rủa Tạ Hối một câu: "Đồ súc sinh."
Mọi người xung quanh quay lại nhìn, cậu vội nói nhỏ: "Xin lỗi ."
Vừa thu dọn đồ đạc, cậu vừa gửi tin nhắn thoại cho Hình Lạc:
【Em cứ đi về phía đông người, anh tới ngay.】
Giang Bạch có hơi hối hận vì đã để Phổ Mạn rời đi. Nếu cô còn ở đây thì có thể giúp một tay.
Báo cảnh sát á? Còn chưa xác định rõ danh tính mục tiêu, lỡ cảnh sát vừa đến làm đối tượng sợ bỏ chạy thì sao?
Không hiểu cậu lấy đâu ra dũng khí, lê đôi chân đau nhức mà phóng ra khỏi trường, đi thẳng đến hẻm sau. Từ xa đã thấy Hình Lạc đang cúi đầu bấm điện thoại, vừa đi vừa nhìn quanh.
Giang Bạch:
【Anh thấy em rồi. Cứ đi tiếp, đừng dừng, để anh xem ai đang theo em.】
Hình Lạc đọc được tin nhắn thì ngẩng đầu lên, thấy Giang Bạch đi về phía mình, liền thở phào nhẹ nhõm.
Hai người lướt qua nhau, Hình Lạc thì thầm căng thẳng:
"Anh... anh cẩn thận đó."
Hình Lạc tiếp tục đi, còn Giang Bạch thì quay người đi theo sau, cách chừng hai mươi mét, quả nhiên thấy một gã đàn ông trông rất khả nghi. Gã cao to lực lưỡng, giả vờ ngó nghiêng xung quanh nhưng vẫn giữ khoảng cách đều đặn để bám theo Hình Lạc.
Khi đi ngang qua, Giang Bạch liếc nhìn gã rồi hỏi: "Anh ơi, cho em hỏi đồn cảnh sát gần đây đi lối nào ạ?"
Gã kia hơi khựng lại.
Giang Bạch kéo khăn quàng đang che mặt xuống cằm, hỏi thẳng: "Anh đang theo dõi người ta à?"
Gã to xác có vẻ không ngờ mình lại bị phát hiện, còn chưa kịp lên tiếng thì Hình Lạc – người nãy giờ đã đi khá xa – đột nhiên quay đầu chạy tới, nhảy lên một cái, vung cặp sách đập thẳng vào mặt gã!
"Cướp! Có người móc túi nè!" – Hình Lạc hét lớn, không cho gã một cơ hội giải thích nào, đè gã xuống mà hét lên .
Trường đại học gần khu dân cư nên người tốt ra tay nghĩa hiệp cũng khá nhiều. Chẳng bao lâu sau, xe cảnh sát hú còi tới, đưa cả Hình Lạc lẫn Giang Bạch về đồn lấy lời khai.
—
Khi Tạ Hối nhận được điện thoại của Giang Bạch, nói mình đang ở đồn cảnh sát, giật mình
Nghe xong lý do là vì có người theo dõi Hình Lạc, Giang Bạch liều lĩnh đuổi theo, rồi có người báo cảnh sát, Tạ Hối tức đến nỗi giật cả mí mắt: *Em ấy lấy đâu ra gan thế?*
Đúng là "dạy dỗ" nhẹ quá! Thế mà còn chạy ra ngoài được.
Giang Bạch cũng không biết tại sao lúc đó lại dám làm vậy. Đối mặt với gã to con hơn mình, đúng là cũng thấy sợ, nhưng còn chưa kịp thấy hoảng, thì Hình Lạc đã xông tới táng thẳng vào mặt đối phương rồi.
Cậu còn làm được gì? Có muốn cản cũng không kịp.
—
Đây là lần thứ hai Tạ Hối đến đồn cảnh sát gần Đại học Kinh Bắc. Lần trước đi cùng Giang Bạch để đón Hình Lạc, lần này đi một mình tới đón cả hai.
Tạ Hối bước vào đồn, khí thế ngút trời khiến ai nấy đều quay lại nhìn. Chưa kịp mở lời, thì gã to xác – nãy giờ bị cảnh sát hỏi đến mấy lần vẫn câm như hến – đột nhiên bật dậy.
Cảnh sát hoảng hốt: "Anh đứng lại! Ngồi xuống ngay!"
Tạ Hối liếc gã một cái, gã kia lập tức cứng đơ như khúc gỗ.
Tạ Hối chẳng buồn để tâm, đi thẳng đến chỗ Giang Bạch, nắm lấy tay kéo cậu dậy: "Có bị thương không?"
Giang Bạch lắc đầu: "Không sao cả."
Cậu có kịp bị thương đâu. Hình Lạc cái thằng nhóc này như châu chấu, vừa thấy là bay lên đánh liền, chẳng biết trong cặp sách nhét gì mà nện phát làm mặt gã tím bầm.
Tạ Hối cau mày nhìn sang Hình Lạc: "Lại là cậu gây chuyện?"
"Lần này... không, không phải ...tôi !" – Hình Lạc chỉ vào gã to xác:
"Tên... tên đó theo.... theo dõi tôi. Tôi ....sợ quá nên... nên..."
Tạ Hối vừa quay đầu lại, gương mặt tên to con lập tức hiện rõ vẻ sợ hãi. Còn chưa kịp mở miệng, cửa đồn cảnh sát lại bị đẩy ra, người mới đến hùng hùng hổ hổ xông vào, vừa bước vào đã lớn tiếng:
"Có chuyện gì—"
Âm cuối tắt ngấm khi bắt gặp mấy ánh mắt đang nhìn mình.
Trình Tăng khựng lại một chút, nhìn Tạ Hối rồi nhìn sang tên to con: "Chuyện... gì vậy?"
Câu này Tạ Hối cũng muốn hỏi.
Hắn nhìn tên to con, lúc này mới thấy hơi quen mắt, liền hỏi Trình Tăng: "Người của cậu ?"
"...Vâng." Trình Tăng liếc nhìn Giang Bạch rồi lại nhìn Hình Lạc. Trước khi tới Trình Tăng cũng không hỏi kỹ, chỉ nghe nói Đại Hắc bị đưa vào đồn, không biết lại là bị chính hai người kia tóm.
Trình Tăng đi đến sau lưng Đại Hắc, giơ chân đá nhẹ: "Đồ ngu, thấy người mà không chào à?"
Tạ Hối vừa bước vào là Đai Hắc đã nhận ra rồi, giờ lập tức khom người chào: "Lão đại!"
Cảnh sát: "..."
Hình Lạc: "..."
Trình Tăng lại đá thêm phát nữa: "Chào cả anh dâu chưa?"
Đại Hắc nhìn sang Giang Bạch – người vừa mới chặn đường mình – rồi cúi người lần hai: "Anh dâu."
Giang Bạch: "..."
Giang Bạch biết Trình Tăng từng sắp xếp người theo dõi bảo vệ Hình Lạc, nhưng tưởng kiểu âm thầm, không ngờ lại lộ liễu đến thế. Khi Hình Lạc nói có người bám theo, cậu không hề nghĩ tới Trình Tăng.
Giang Bạch cứ tưởng Diệp Thiếu Lễ yên tâm giao người cho Trình Tăng là vì cậu ta đáng tin... kết quả là thế này á???
Thật ra Trình Tăng cũng không phải không đáng tin, chỉ là không quen kiểu "ám vệ" như phim. Cậu quen đánh đánh giết giết rồi, cho Đại Hắc đi theo Hình Lạc là vì tên kia khỏe, lỡ có biến cố cũng bảo vệ được. Trình Tăng còn dặn rõ là phải giữ khoảng cách hai mươi mét, tưởng vậy là ổn.
Hình Lạc càng nghe càng thấy mơ hồ, hỏi Trình Tăng: "Anh cho người... bám theo em... làm gì?"
Tạ Hối nhíu mày nhìn Trình Tăng: "Cậu giở trò gì đó?"
Làm sao đây?
Chuyện này nói ra được à?
Diệp Thiếu Lễ dặn đừng nói mà.
Trình Tăng lén liếc sang Giang Bạch, mong cậu giúp đỡ.
Giang Bạch ném cho hắn ánh mắt "hết cách rồi".
Ra khỏi đồn cảnh sát, bọn họ cũng chưa vội đi, bốn người ngồi trong xe, tên to con đứng ngoài.
Tạ Hối lạnh giọng: "Nói đi, rốt cuộc là chuyện gì?"
Trình Tăng biết không giấu được nữa, dứt khoát bán đứng Diệp Thiếu Lễ:
"Là Diệp Thiếu Lễ bảo em làm. Trước khi đi còn dặn em tìm người bảo vệ Hình Lạc."
"Diệp Thiếu Lễ?" Tạ Hối nhíu mày: "Tại sao?"
Trình Tăng liếc nhìn Hình Lạc, biết giờ giấu cũng vô ích:
"Bởi vì... Diệp Thiếu Lễ là cha ruột của Hình Lạc."
Lời vừa dứt, bên trong xe lập tức rơi vào im lặng...
Người đầu tiên phá vỡ sự im lặng đó chính là Hình Lạc – đang ngồi cùng Giang Bạch ở ghế sau: "Em... ba?"
Tư duy của Hình Lạc bay thẳng đến chùa Thanh Sơn, cậu chỉ vào Tạ Hối: "Nếu... nếu thế... vậy anh là... anh tôi á? Tôi không cần... loại anh ...như...như anh đâu."
Tạ Hối quay đầu lại: "Tôi còn không muốn có đứa em như cậu nữa đấy, cà lăm cà lắp, ồn chết đi được."
Nói xong vẫn thấy chưa đã, anh còn thầm chửi trong bụng: Em trai của tôi tuyệt đối sẽ không phiền phức như cậu!
Nghĩ đến đó, Tạ Hối khẽ cau mày... Tiểu Bùi nhà anh sẽ không đáng ghét như vậy đâu nhỉ? Cầu trời đừng giống thằng nhóc này, không thì anh sống không nổi mất!
Lời của Hình Lạc khiến Giang Bạch bỗng cảm thấy mạch não nào đó trong đầu mình kết nối trở lại. Cậu nhìn Hình Lạc vẫn đang càm ràm, rồi lại nhìn sang Tạ Hối đang khó chịu ra mặt — bỗng chốc hiểu ra tại sao Diệp Thiếu Lễ lại giao Hình Lạc cho Trình Tăng.
Giang Bạch lập tức kéo Hình Lạc, mở cửa xe đẩy người ra ngoài: "Em và Tiểu Lạc về trường học đây, mấy người từ từ mà nói chuyện."
Chỗ này cách trường không xa, Giang Bạch không để họ đưa về.
Gió lạnh vừa thổi qua, đầu óc cậu càng tỉnh táo hơn. Lúc trước bị Trình Tăng xen vào nên cậu bỏ qua rất nhiều chi tiết. Diệp Thiếu Lễ có con riêng hay không thì cậu không chắc, nhưng Tạ Hối thì chắc chắn có một đứa em trai trạc tuổi Hình Lạc.
Nếu Hình Lạc là con riêng của Diệp Thiếu Lễ, thì việc giấu Tạ Hối làm gì?
Trừ khi...
Giang Bạch nhìn Hình Lạc: "Tối nay về nhà với anh."
Thời gian Giang Bạch không có mặt ở trường, Hình Lạc đã lâu không đến nhà Giang Bạch , nên nghe vậy lập tức vui vẻ quên luôn chuyện "ba ruột" vui vẻ: "Vâng!"
Hiểu rõ sự tình, Giang Bạch cũng hiểu ra tại sao Diệp Thiếu Lễ hay dắt Hình Lạc về nhà. Với quan hệ giữa nhóc và Tạ Hối hiện giờ, không vun đắp tình cảm làm sao thành anh em ruột được?
Thấy Hình Lạc nghe theo mình vui như thế, Giang Bạch không nhịn được hỏi:
"Em không tò mò chuyện Trình Tăng nói là thật hay không à?"
"Không... không thể nào." Hình Lạc chẳng hề lo lắng, còn nói:
"Sư phụ.... em nói rồi... em bạc phúc... không thể ...có cha mẹ..."
Giang Bạch khựng lại, rồi bật cười. Đúng là, hai anh em nhà họ Tạ thì thật sự bạc phúc với cha mẹ... nhưng có khi duyên phận anh em lại chẳng hề cạn.
Dù vậy, nghĩ tới quan hệ của Tạ Hối và Hình Lạc hiện tại, Giang Bạch không khỏi thở dài.
Tạ Hối tìm em trai bao nhiêu năm, kết quả em trai lại ở ngay cạnh mà không hề nghĩ tới. Chẳng lẽ do lần đầu gặp mặt quá... "ấn tượng" nên giờ nhìn nhau là muốn gây sự?
Còn Diệp Thiếu Lễ, tại sao lại không nói gì? Là chưa chắc chắn, hay còn có lý do khác?
Giang Bạch phân vân có nên kể cho Tạ Hối hay không, nghĩ đi nghĩ lại vẫn quyết định tạm thời không nói — dù sao cũng là chuyện gia đình nhà họ, cứ để Diệp Thiếu Lễ về tự mình mở lời thì hơn.
Bên kia, Giang Bạch và Hình Lạc xuống xe, Tạ Hối gọi Diệp Thiếu Lễ.
Bên Diệp Thiếu Lễ là nửa đêm, nhưng chưa ngủ: "Có việc?"
Tạ Hối: "Hình Lạc là con c** nh*?"
Diệp Thiếu Lễ: "..."
Lâu sau, anh thở dài: "Tạ Hối, đầu óc tốt thì phát triển thêm đi. Ba mươi tuổi rồi, cứ tiếp tuc thế này Giang Bạch sẽ chê cậu." Nói xong, cúp máy.
Tạ Hối: "... Mẹ kiếp, Giang Bạch không chê tôi đâu."
Buổi tối, Giang Bạch đưa Hình Lạc trở về Phong Lâm Hoa Lý bảo cậu ở đây đến khi Diệp Thiếu Lễ về.
Tạ Hối không vui, nhưng nghĩ nếu Hình Lạc liên quan đến Diệp Thiếu Lễ, để thằng nhóc gặp chuyện cũng không hay, nên im lặng.
Hình Lạc thích bám Giang Bạch, đồng ý ngay.
Giang Bạch nói: "Vài ngày nữa tôi đi hội thảo với giáo sư, không có nhà. Phổ Mạn sẽ đưa đón em ."
Hình Lạc: "Anh đi mấy ngày?"
Giang Bạch: "Ba ngày."
Hình Lạc liếc Tạ Hối: "Anh không ở, em không ở đây."
Giang Bạch định thuyết phục, nhưng nghĩ nếu cậu không ở, hai người này cãi nhau động tay, chẳng ai can: "Tùy em . Khi tôi không ở đây, có việc thì tìm Phổ Mạn. Ra khỏi trường, báo cô ấy, cô ấy bảo vệ em."
Hình Lạc nói: "Em... là con trai, không cần... được bảo vệ... em biết ...đánh...đánh nhau."
Vừa nói cậu vừa bước một chân ra trước, chân còn lại lùi ra sau, làm một động tác ngồi xuống đấm ra trước như múa quyền.
Tạ Hối khịt mũi cười: "Võ mèo cào."
Hình Lạc xoay người đối mặt với Tạ Hối, vung một cú đấm vào không khí: "Đấu thử đi "
Tạ Hối đứng dậy, Giang Bạch vừa định ngăn lại thì thấy Tạ Hối đi lướt qua Hình Lạc, Giang Bạch còn đang thở phào, thì ngay lúc ấy Tạ Hối quay ngoắt lại, tay ấn lên vai Hình Lạc, quét chân, túm cổ áo quật thẳng Hình Lạc xuống đất.
Khác với lần trước ở tầng 22 Tạ Hối chỉ vấp chân Giang Bạch, lần này Hình Lạc ngã mông đập xuống sàn, tuy không đau lắm nhưng thật mất mặt.
Hình Lạc sững người vài giây rồi bật dậy, chỉ tay vào Tạ Hối: "Anh... lợi dụng ...lúc...lúc người ta... sơ hở!"
Tạ Hối lạnh nhạt liếc cậu một cái: "Ồ, thế cậu tưởng bọn xấu ra tay là phải báo trước chắc?"
Hình Lạc: "..." — Hừ!
Hình Lạc là người linh hoạt, biết thời biết thế, lập tức quay sang tìm Phổ Mạn: "Chị Phổ Mạn... dạy em mấy chiêu đi."
Phổ Mạn cũng vui vẻ đồng ý, hai người bắt đầu đánh đấm lộn xộn trong phòng, Tiểu Hoa thấy hai người nhảy tới nhảy lui cũng nhào vô góp vui, meo meo kêu rồi nhảy tứ tung giữa hai người.
Tiểu Hoa lớn lên không ít, càng ngày càng dữ dằn, chen giữa hai người, lúc cào người này, lúc vồ người kia, cảnh tượng vô cùng hỗn loạn.
Phòng khách không phải phòng đấu, Tạ Hối trừng mắt: "Ra ngoài đánh!"
Thứ Bảy, Giang Bạch đi. Sáng ăn xong, Tạ Hối đưa cậu ra sân bay. Hình Lạc ngủ lại tối qua, định đi tiễn, nhưng nghĩ lúc về chỉ có mình và Tạ Hối, mất hứng.
Trước khi đi, Giang Bạch dặn dò: "Anh không có nhà, hai người có sống hòa thuận được không?"
Hình Lạc thấy hơi khó, ôm Tiểu Hoa ra cửa tiễn: "Em lát nữa... về trường."
Tạ Hối thì không thèm đáp.
Giang Bạch: "..." — Rất tốt, hoàn toàn không hòa thuận tí nào.
Trên đường, Giang Bạch dò hỏi: "Nếu Hình Lạc thật sự là con trai của cậu anh, anh cũng đối xử với cậu ấy như vậy à?"
Tạ Hối không cần suy nghĩ: "Vậy thì để Diệp Thiếu Lễ đưa đi luôn, đỡ chướng mắt."
"..." Giang Bạch không biết sau này nghĩ lại, Tạ Hối có hối hận câu này không: "Thế... nếu em ấy là em trai ruột của anh thì sao?"
Tạ Hối hít một hơi: "Sáng sớm đừng nói lời xúi quẩy."
Giang Bạch muốn nói lại thôi, nhìn Tạ Hối, thở dài.
—-
Tới sân bay, Tạ Hối xuống xe cùng Giang Bạch.
Giang Bạch biết anh là muốn xem mình đi cùng ai nên cũng không cản.
Giáo sư Chu và Đường Thiên Minh đã đến. Đường Thiên Minh từng gặp Tạ Hối, nhưng giáo sư Chu thì lần đầu mới biết Giang Bạch đã kết hôn, lại còn kết hôn với đàn ông, rất ngạc nhiên.
Lúc Giang Bạch giới thiệu Tạ Hối, dùng đúng cái xưng hô mà mấy hôm trước Tạ Hối đòi cậu gọi mà cậu nhất định không chịu.
Tạ Hối nghe xong khóe miệng suýt không kìm được.
Giáo sư Chu cười nói: "Bảo sao lần trước hỏi em có muốn đi cùng không thì em bảo phải hỏi ý kiến người nhà, hóa ra là xin phép chồng à."
Tạ Hối tâm trạng đang tốt, nghe giáo sư Chu nói "xin phép" cũng không phản đối, thậm chí còn khách sáo đáp lại: "Chuyến đi này mong giáo sư chăm sóc em ấy nhiều hơn."
Giáo sư Chu: "Không có gì , là việc nên làm."
Giang Bạch vẫn giữ nét mặt bình thản, như thể cái xưng hô "chồng" vừa rồi là chuyện thường ngày như cơm bữa.
Trước khi đi, Tạ Hối xoa đầu cậu, còn véo nhẹ tai: "Dám trêu anh trước khi đi à? Đợi em về rồi tính sổ."
Đợi Giang Bạch qua cửa kiểm tra an ninh, Tạ Hối mới xoay người rời đi, vừa đi vừa gặp Châu Bình Giang và Lương Hách đang đến muộn.
Châu Bình Giang: "Tiểu Tạ Tổng?"
Tạ Hối liếc hai người: " Phó Viện trưởng Châu, hai người đi đâu vậy?"
Châu Bình Giang: "À, sang Tân Xuyên công tác. Tiểu Tạ Tổng cũng ở đây?"
Tạ Hối mang chút vẻ khoe khoang: "Tiễn vợ tôi, em ấy cũng đi công tác ở Tân Xuyên."
Châu Bình Giang biết Tạ Hối đã kết hôn, lần đến Tạ thị trước anh cũng nhắc đến: "Trùng hợp thật."
Châu Bình Giang giới thiệu: "Đây là nghiên cứu viên chúng tôi đã nói đến, Lương Hách." Sau đó quay sang Lương Hách: "Đây là Tiểu Tạ Tổng của Tạ thị."
Lương Hách từng gặp Tạ Hối, trong buổi tiệc nhà họ Giang lần trước.
Tạ Hối nhìn Lương Hách: "Anh là cố vấn trước kia từng nhắc đến?"
Châu Bình Giang: "Không phải, chuyện viện nghiên cứu vẫn chưa quyết, người kia vẫn chưa quay lại làm việc."
Nghe Tạ Hối hỏi về Giang Bạch, Lương Hách nhớ đến lần tiệc trước khi Tạ Hối trêu chọc em trai của bạn thân mình ngay giữa bàn tiệc, nghĩ tới đây, Lương Hách bất giác lo cho em trai thằng bạn thân của mình.
Lương Hách đột ngột cắt ngang câu chuyện: "Chúng ta không đi làm thủ tục lên máy bay thì muộn mất."
Châu Bình Giang nhìn đồng hồ: "Tiểu Tạ Tổng, chúng tôi đi làm thủ tục trước, chuyện thu mua đợi tôi về sẽ bàn tiếp."
Tạ Hối gật đầu, liếc mắt nhìn Lương Hách.
Lương Hách vội né tránh ánh mắt, trông có vẻ hơi chột dạ.
Tạ Hối cũng không để ý, gật đầu rồi quay người rời đi.
Lương Hách thở phào: "Phó Viện trưởng Châu, Tiểu Tạ Tổng kia kết hôn rồi?"
Châu Bình Giang cười nói: "Đúng vậy, mà còn rất yêu chiều vợ. Hôm trước tôi tới Tạ thị, anh ta còn nói vợ bị bệnh, lo lắng lắm."
Lương Hách: "..." — Nhà giàu đúng là đạo đức giả. Nếu thật sự yêu chiều, thì giữa bàn tiệc còn trêu chọc em trai người ta làm gì?
Lương Hách lập tức nhắn tin cho Giang Tuấn:【Có chuyện cần báo, người hôm trước trong tiệc chọc ghẹo em trai cậu chính là Tiểu Tạ Tổng muốn thu mua viện nghiên cứu chúng tôi. Tôi nghe nói anh ta đã kết hôn rồi, cậu nên cẩn thận, tôi nghi anh ta nhằm vào em cậu đấy】