Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Không nghiêm trọng đâu, chỉ bị ngã một cái thôi."
Chân Giang Bạch bị thương, Tạ Hối không cho cậu đến trường. May mà còn ba ngày nữa mới tới kỳ nghỉ Quốc khánh, Giang Bạch vốn cũng lười chẳng muốn đi, nên gọi điện cho giáo sư Chu xin nghỉ.
Tiểu Hoa rất tò mò với cái chân bị bó nẹp của Giang Bạch, cứ quanh quẩn bên cạnh, hít ngửi mãi rồi còn giơ móng chạm nhẹ vài cái. Không biết có phải ngửi ra được cậu bị thương không, mà nó ngẩng đầu, cất giọng sữa non nớt "meo meo" kêu với Giang Bạch mấy tiếng.
Giang Bạch nhấc nó đặt lên đùi: "Cảm ơn giáo sư, mấy hôm nay em không đến trường nữa." Cậu lắc lắc cái chân đang bó nẹp: "Nghỉ ngơi vài ngày là ổn, cũng không ảnh hưởng đến việc sang bên kia."
Cúp máy xong, cậu nhìn sang Tạ Hối cũng vừa dứt cuộc gọi.
Tạ Hối bước lại gần: "Xin nghỉ rồi à?"
Giang Bạch gật đầu: "Xin ba ngày."
Tạ Hối nhíu mày: "Ba ngày?" Rồi không nhanh không chậm giơ chân đá nhẹ vào cái chân bó nẹp của Giang Bạch một cái: "Ba ngày" Ba ngày mà lành được à?"
Không lành. Nhưng bên viện nghiên cứu Giang Bạch vẫn phải tới.
Cậu vội vàng nhích chân né ra, sợ Tạ Hối lại đá thêm cú nữa làm nứt luôn cái nẹp: "Có dùng chân làm việc đâu."
Tạ Hối định nói Em thì làm việc gì, ở nhà nằm cho yên không được à, suốt ngày chạy lung tung khiến người ta không yên tâm.
Dù vậy anh không nói ra, cũng chẳng định nhốt Giang Bạch như nuôi mèo.
Tạ Hối liếc mắt nhìn xuống chân cậu... Cuộc gọi vừa rồi là Phổ Mạn gọi đến, người đâm phải Giang Bạch vẫn chưa điều tra ra. Tạ Hối đưa tay định nâng cằm cậu lên: "Ở trường có đắc tội với ai không—"
Tay hắn còn chưa kịp chạm đến, Tiểu Hoa đang cuộn đuôi ngồi trong lòng Giang Bạch l**m móng liền bật dậy, tung chưởng liên hoàn vào Tạ Hối, đánh đến mức Giang Bạch cũng phải bật cười.
"Đệch!" Tạ Hối rụt tay lại, trừng mắt nhìn Tiểu Hoa đang nhe răng gừ gừ với mình: "Con mèo chết tiệt này sao chỉ cào mỗi tôi vậy hả?"
Hình Lạc ôm ngủ cũng được, Jack bế thoải mái, chỉ mình anh vừa giơ tay là bị cào, chắc bát tự không hợp với con mèo này.
Tạ Hối chỉ tay vào Tiểu Hoa: "Em ném nó đi, tôi mua cho em con khác."
"Không." Giang Bạch bóp nhẹ cái móng đầy sát thương của Tiểu Hoa: "Anh gây sự với mèo mà không thấy mình trẻ con à?"
Tạ Hối thật sự không ưa nổi con mèo này, nhất là khi mỗi lần Giang Bạch về đến nhà liền chơi với nó, có khi cả ánh mắt cũng chẳng thèm liếc anh. Mà anh có muốn xen vào cũng chẳng được, muốn ôm người đi thì con mèo này lại nhảy ra phá đám.
Tạ Hối chỉ vào Tiểu Hoa: "Đồ chảnh chọe, rồi sớm muộn tao cũng tống mày đi."
Tối hôm đó, Tạ Hối giúp Giang Bạch tắm. Tắm xong bế người lên giường rồi đứng một bên, gương mặt đen như đít nồi, như thể đang oán trách đời.
Giang Bạch khó hiểu: "Làm sao nữa?"
Chính miệng Tạ Hối đề nghị tắm cho cậu, cũng đâu phải bị ép, thế mà tắm xong lại ra cái bộ dạng như bị người ta dìm dưới sông ba ngày ba đêm.
"Đệt!" Tạ Hối bực dọc nhìn chân cậu. Cái áo ngủ đỏ rực Giang Bạch đang mặc vốn là vũ khí lợi hại mỗi lần xuất hiện, nhưng lần này khiến Tạ Hối hối hận vì đã đưa cho cậu. Hắn trừng trừng nhìn làn da trắng bóc lộ ra dưới lớp áo, hai hàm răng nghiến ken két rồi bật ra một câu: "không thể "làm" nữa ."
Giang Bạch sững người, ngẩng phắt đầu lên: "...Miệng anh là thừa hưởng từ tổ tiên à? Hay được truyền lại từ cậu anh, không biết nói tử tế đúng không?"
Tắm cho Giang Bạch xong, thứ đó của anh như muốn nổ tung, lúc này anh không thể ngồi yên được. Thấy Giang Bạch giận rồi, sắc mặt anh cũng dịu đi một chút: "Diệp Thiếu Lễ lại nói gì với em nữa?"
"Anh ta bảo tôi yếu ớt như thiếu canxi, sống được đến giờ là kỳ tích, còn bảo anh hầm canh xương bổ canxi cho tôi," Giang Bạch trừng anh: "Tôi yếu vì thiếu canxi à? Chẳng phải vì chưa học thành Kim Chung Tráo, Thiết Bố Sam của anh sao?"
Tạ Hối nhướng mày, bật cười.
Anh cúi người, tay trái chống lên giường, tay phải luồn vào trong áo tắm, bóp nhẹ bắp đùi cậu một cái: "Cái miệng này của em cứ hễ nổi nóng là nói nhiều thật đấy."
Giang Bạch gạt tay anh ra: "Đi mà sờ chính anh đi."
Tạ Hối bị đánh vẫn không rút tay về: "Bên dưới không dùng được thì còn bên trên mà, tự sờ thì có gì thú vị đâu."
Giang Bạch liếc anh một cái, ánh mắt kiểu như anh mà dám thì tôi dám cắn đấy.
Tạ Hối cười khẽ, nắm lấy tay cậu: "Nghĩ gì mà nhìn tôi kiểu đấy? Tính ăn thịt người à? Nhưng mà em mà muốn ăn... thì cũng không phải không được..."
Giang Bạch chỉ muốn đá bay cái tên điên này.
Sáng hôm sau, Giang Bạch ngồi thẫn thờ trước bàn ăn. Giờ cậu không chỉ chân què, tay cũng phế luôn. Sau một đêm "lao động cần cù", cổ tay ê ẩm, đau nhức.
Biết vậy tối qua đã không dùng tay phải rồi...
Gắp miếng rau, tay run một cái, rau rơi tõm xuống đĩa. Giang Bạch còn chưa kịp thở dài thì đã nghe thấy tiếng cười của Tạ Hối bên cạnh.
... Cười cái ông nội nhà anh!
Tạ Hối lấy đôi đũa trong tay Giang Bạch, đổi cho cậu cái muỗng, rồi gắp rau đặt lên đó: "Muốn ăn gì, tôi gắp cho."
Giang Bạch phồng má ăn một cách không hề thấy xấu hổ. Mỗi lần ăn một miếng lại chỉ tay vào món khác như thể đang bàn quốc sự.
Cơm vừa xong thì Trình Tăng tới, Giang Bạch hỏi: "Hôm qua sao chạy nhanh vậy?"
Trình Tăng đưa tay vuốt tóc, ngại ngùng không dám nói là sợ Diệp Thiếu Lễ, chỉ đáp:
"À... có việc gấp."
Giang Bạch nheo mắt nhìn Trình Tăng đầy nghi ngờ. Cậu nhảy lò cò tới ghế sofa vừa định ngồi xuống thì bị Tạ Hối xách tay kéo dậy: "Đi."
Giang Bạch lảo đảo mấy bước mới đứng vững: "Đi đâu?"
Tạ Hối đáp: "Cục Dân chính."
Giang Bạch: "..." Quả nhiên có bệnh.
Trên đường tới Cục Dân Chính, Giang Bạch chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, trong đầu cứ nghĩ mãi—bệnh của Tạ Hối thật sự không trị được sao? Thần kinh có vấn đề cũng đâu phải bệnh nan y? Hay là mình quay lại làm nghề cũ, nghiên cứu thuốc mới cứu thử xem? Biết đâu còn cứu được...
Trong lúc cậu còn đang mải mê suy nghĩ vẩn vơ, xe đã dừng trước cổng Cục Dân chính.
Đây là lần thứ hai Trình Tăng tới đây, nên rất rành đường. Giang Bạch vừa bước xuống xe đã nghe cậu ta cảm thán: "Hôm nay ngày đẹp thật đấy, đông người kết hôn ghê."
Tạ Hối: "Cũng tạm, chưa đông lắm."
"Đông mà." Trình Tăng nói, "Hôm em đưa anh dâu tới làm giấy, không có ai kết hôn cả, toàn thấy... ly hôn không."
"Im miệng!" Giang Bạch hoảng quá, vươn tay đẩy Trình Tăng một cái, lực không lớn lắm, chỉ khiến anh ta hơi lảo đảo.
Trình Tăng quay đầu: "Anh dâu, đẩy em làm gì thế?"
Làm gì hả?
Còn làm gì nữa chứ?!
"Anh trai nhà anh bị gà mổ não rồi anh không biết à? Anh nói hôm đó toàn người đi ly hôn, nhỡ đâu anh ta lại đòi làm lại giấy kết hôn thì sao?!"
Còn chưa kịp lẩm bẩm xong trong bụng, cổ tay Giang Bạch đã bị Tạ Hối nắm lấy.
Giang Bạch lập tức có dự cảm xấu.
Quả nhiên, giây tiếp theo đã nghe Tạ Hối nói: "Thôi không chụp ảnh nữa, chúng ta đi ly hôn trước, rồi xếp hàng lấy lại giấy kết hôn sau."
Giang Bạch: "......" Biết! Ngay! Mà!
Anh đúng là ngày càng đồng điệu sóng não với tên điên này rồi!
Giang Bạch hất tay Tạ Hối ra, quay người định lên xe, nhưng Tạ Hối đã chặn cửa: "Hôm nay là ngày tốt."
Tốt cái đầu anh ấy!
"Trước đây ngày đó cũng là do anh chọn, tốt xấu gì chả như nhau."
Tạ Hối nhất quyết phải đi ly hôn: "Lúc đó tôi đâu biết còn phải xem ngày vì chuyện này."
"Vậy lúc đó tôi cũng đâu biết có người có thể nhờ người khác đi kết hôn hộ, thế mà giấy tôi vẫn lĩnh rồi đấy?" Tạ Hối mà lên cơn thì không ai kéo lại được, nhưng Giang Bạch không thể điên theo anh, cậu lạnh giọng nói: "Anh muốn ly hôn cũng được thôi, nhưng tôi chưa tính đến chuyện tái hôn lần hai. Hôm nay mà cầm giấy ly hôn rồi thì tôi sẽ không lấy thêm cái giấy nào với anh nữa đâu."
Hai người vì thế mà giằng co không dứt. Tạ Hối bị thái độ bất hợp tác của Giang Bạch làm cho tức đến đen mặt, lườm cậu trừng trừng. Trình Tăng thấy không ổn nhìn sang Giang Bạch... ừm, khí thế của anh dâu chẳng kém gì,
Ai thắng đây?
Trình Tăng âm thầm bỏ một phiếu cho Giang Bạch trong lòng.
Tại sao Trình Tăng lại nghĩ Giang Bạch sẽ thắng? Là bởi vì lần trước, cũng đứng ở chỗ này, chỉ một ánh mắt của anh dâu thôi mà cậu đã lạnh gáy. Giờ thì anh trai cũng đứng ở vị trí ấy mà nếm trải cảm giác đó.
Trình Tăng thầm nhủ, quả nhiên, chuyện nên đến sớm muộn gì cũng sẽ đến. "Gia giáo" có thể đến muộn, nhưng sẽ không thể không có.
Tạ Hối từ nhỏ đến lớn chưa từng chịu nhún nhường trước ai, cho dù trước đây bị Tạ Hồng Kỳ và Thạch Mẫn liên thủ tống vào viện tâm thần, anh cũng cắn răng chịu đựng. Việc anh muốn làm thì không ai cản nổi, không! một! ai!
Giang Bạch: "Ly không? Ly thì giờ tôi gọi mẹ tôi đến đón. Lấy giấy xong tôi sẽ không về với anh nữa đâu."
Tạ Hối trừng mắt nhìn Giang Bạch, quai hàm căng cứng. Một lúc sau, ánh mắt anh cụp xuống, cả người như con chó săn to tướng bị cụp tai, thở hắt ra một hơi, giọng nói cũng mang theo chút ấm ức: "Nhưng cái giấy kết hôn đó, ngày không đẹp."
Khoảnh khắc ấy, Giang Bạch bỗng hiểu vì sao Tiểu Hoa hay cào hắn. Mèo với chó vốn chẳng hợp nhau, có thể chung sống hoà bình mới là chuyện lạ.
Giang Bạch nén lại h*m m**n đưa tay xoa đầu con chó lớn này, rút giấy kết hôn trong túi Tạ Hối ra, mở xem rồi nói: "Tôi thấy ngày này đẹp đấy."
Tạ Hối ngẩng đầu lên, mặt không tin nổi: "Hôm đó làm gì có ai kết hôn."
"Thế mới tốt, vận may đều thuộc về chúng ta." Giang Bạch liếc nhìn hàng người đang xếp hàng đăng ký kết hôn: "Hôm nay đông thật, nhưng anh nghĩ vận may có thể chia đều cho tất cả à? Nhiều người cưới, thì xác suất ly hôn cũng cao. Hay là anh muốn đi đánh cược với xác suất?"
Câu "vận may đều thuộc về chúng ta" của Giang Bạch khiến Tạ Hối đuối lý hoàn toàn. Hai người làm theo kế hoạch ban đầu, chụp lại ảnh mới, đóng dấu xác nhận, vẫn là tờ giấy chứng nhận cũ, không đổi.
Trình Tăng đứng bên nhìn Giang Bạch mà mắt sáng như đèn ô tô, lén lút giơ ngón cái: "Anh dâu đỉnh thật đấy, anh đúng là quá đỉnh luôn."
Lời khen đó hoàn toàn là thật lòng. Cái tài ăn nói của anh dâu, không đi làm diễn giả truyền cảm hứng đúng là uổng phí.
Trên đường về, Tạ Hối cứ nhìn chằm chằm tấm ảnh mới chụp. Nền ảnh màu đỏ rực, Giang Bạch mặc áo sơ mi trắng, gọn gàng sạch sẽ. Gương mặt trong ảnh đã trưởng thành hơn nhiều so với ảnh cũ, giữa chân mày không còn nét dè dặt, âm u nữa, thay vào đó là chiếc cằm hơi hếch lên, mang theo chút tự tin và kiêu ngạo.
Tạ Hối khẽ cười.
Giang Bạch ra ngoài một chuyến mà mệt phờ cả người, chẳng khác nào dẫn theo một đứa trẻ to xác. Cậu liếc nhìn Tạ Hối: "Cười cái gì?"
"Đẹp trai."
Tạ Hối quay đầu nhìn người thật: "Lúc đầu nhìn ảnh em đã thấy ưa mắt rồi, giờ nhìn kỹ lại thấy khác hẳn. Nhất là trong tấm hình ấy, cứ như biến thành người khác."
Giang Bạch ngẩn ra, cái này mà cũng nhận ra được?
Tạ Hối nói tiếp: "Tôi nhìn người trước giờ chuẩn lắm, lần này xem như nhìn nhầm rồi. Ban đầu tôi tưởng em là kiểu yếu đuối, nhát gan, chẳng có chút tinh thần nào, ai ngờ... chậc chậc ."
Chữ "chậc" này nghe mà khó diễn tả, vừa có chút tiếc nuối, lại vừa giống như: "May mà không phải vậy."
Giang Bạch: "Anh không nhìn nhầm đâu, tôi đúng là nhát gan thật."
"Em? nhát gan?" Tạ Hối như thể vừa nghe truyện cười: "Em thử hỏi cái giới này xem, có ai gan to như em không, dám ngang nhiên khẩu chiến với tôi? Gan của em đủ để chọc thủng trời đấy."
Giang Bạch thì chẳng muốn chọc trời, cậu đâu có điên.
Cậu liếc nhìn Tạ Hối, cũng hơi bất ngờ. Không ngờ anh ta thật sự có thể nhìn ra người trong ảnh và người thật là hai kiểu khác nhau. Đúng là thế giới của người điên luôn khác biệt.
–
Phổ Mạn cả ngày hôm đó không thấy bóng dáng đâu, mãi đến chiều hôm sau mới xuất hiện ở khu nhà Phong Lâm Hoa Lý.
Giang Bạch đang ôm Tiểu Hoa ngủ gật trên ghế sofa, vừa mở mắt ra đã thấy Phổ Mạn ngồi thẳng đơ trên chiếc ghế đơn đối diện. Cảnh tượng này giống y như lần đầu họ gặp nhau. Nếu không phải Tiểu Hoa trong lòng anh kêu "meo" một tiếng, cậu còn tưởng mình mơ thấy ngày đầu tiên.
"Sao vậy?" Giang Bạch ngồi dậy: "Trông cô có vẻ không vui."
Phổ Mạn thấy áy náy vì chuyện Giang Bạch bị thương. Cô nhìn anh cố gắng dịch bàn chân bị thương khỏi sofa, môi mím lại đầy lo lắng.
Giang Bạch phần nào đoán được lý do cô như vậy: "Qua đây chơi với Tiểu Hoa một lát đi."
Phổ Mạn đứng dậy bước qua, Giang Bạch liền đặt con mèo vào lòng cô. Dù gì cũng từng chăm vài ngày, Tiểu Hoa không còn cảnh giác như trước, không giơ móng cào cô nữa.
Phổ Mạn nhẹ nhàng vuốt lưng con mèo, ánh mắt vẫn dính chặt vào cái chân bó nẹp của Giang Bạch.
Anh khẽ lắc lắc bàn chân đang bó nẹp: "Đỡ đau nhiều rồi."
Phổ Mạn cúi mặt xuống: "Là lỗi của tôi ."
"Trách cô gì chứ?" – Giang Bạch nói – "Cô đâu có biết có người đột nhiên lao ra đâm tôi. Nếu thật sự thấy áy náy thì mai giúp tôi kiếm một cái xe lăn đi. Vài ngày nữa tôi bận lắm, đến lúc đó cô phải đẩy tôi cả ngày đấy."
Phổ Mạn quay sang nhìn Giang Bạch, như thể đang xác nhận xem anh có nghiêm túc không.
Giang Bạch nhướng mày: "Sao vậy, không muốn à?"
Phổ Mạn lắc đầu: "Muốn."
"Muốn là được rồi." –l
Giang Bạch hỏi: "Hôm qua cả ngày cô không đến, có phải đi điều tra người đó không?"
"Ừm." Phổ Mạn khựng lại một chút rồi gật đầu.
Giang Bạch đang nhàn rỗi không có việc gì làm, bèn nói: "Vậy nói thử xem, cô tra được gì rồi?"
Chuyện này Tạ Hối không cấm cô nói, lại thêm việc Giang Bạch chủ động hỏi nên Phổ Mạn cũng chẳng ngại, mở miệng kể ngay.
Phổ Mạn không dài dòng, nói thẳng vào vấn đề: "Chiếc xe đó là của một trường đua ở Tây Kiều, chỉ cần trả tiền là có thể lái đi, thường thì đêm đó phải trả xe luôn."
Cô vừa v**t v* Tiểu Hoa vừa nói: "Chiếc xe đó hôm sau mới được trả lại. Ông chủ nói là người lạ, khoảng hai mươi tư hai mươi lăm tuổi." – Phổ Mạn dừng lại – "Tôi cảm thấy không phải người bên đó."
"Bên đó" mà cô nói, chính là nhà họ Tạ.
Giang Bạch cũng thấy không giống người nhà họ Tạ. Nếu là bọn họ làm thì không cần phải đi vòng vèo mượn xe trường đua, để lại một cái đuôi lớn như thế. Còn chuyện Phổ Mạn nói kẻ kia khoảng hai mươi tư, hai mươi lăm tuổi...
Giang Bạch đột nhiên nhớ lại hôm qua Tạ Hối từng hỏi cậu có đắc tội với ai ở trường không, nhưng chưa hỏi xong đã bị Tiểu Hoa đánh bay.
Nói thật thì Giang Bạch cũng không chắc mình có đắc tội với ai không. Buổi sáng, chuyện cậu được nhận vào viện nghiên cứu vừa bị ai đó moi ra, buổi chiều liền bị xe tông, nói là trùng hợp thì cũng quá trùng hợp rồi.
Nhưng chỉ vì chuyện đó mà muốn lấy mạng cậu sao?
Đường Thiên Minh là người luôn mặt lạnh không nói nhiều với ai, vậy mà hôm nay lại đi hỏi từng người xem ai đã nghe được tin Giang Bạch vào thực tập ở viện nghiên cứu, hỏi suốt cả ngày, ai cũng biết cậu đang cố điều tra chuyện này.
"Tôi tưởng cậu không ưa Giang Bạch cơ mà."
Trương Triết ở cùng phòng ký túc xá với Đường Thiên Minh mấy năm, quan hệ giữa hai người cũng không tệ.
Hai người ngồi ở một góc trong căn-tin, Đường Thiên Minh vì lo cho Giang Bạch nên chẳng có khẩu vị gì. Cậu ngẩng đầu nhìn Trương Triết: "Sao lại nghĩ vậy?"
Trương Triết cười nhẹ: "Cậu xưa nay ghét mấy người chen ngang còn gì."
Đúng vậy, Đường Thiên Minh vốn rất ghét kiểu người dựa quan hệ, không dùng thực lực mà toàn đi cửa sau. Tuy chưa rõ Giang Bạch làm cách nào khiến giáo sư Chu đồng ý nhận vào phòng thí nghiệm, nhưng nghe giáo sư nói thì Giang Bạch đi đúng quy trình. Hơn nữa, việc Giang Bạch vào được viện nghiên cứu không phải do giáo sư Chu tiến cử, mà là phía viện nghiên cứu chủ động mời với mức lương cao.
Đường Thiên Minh không đáp.
"Cậu với Giang Bạch quen nhau từ trước à?" Trương Triết hỏi.
Đường Thiên Minh khẽ nhíu mày: "Sao cậu lại hỏi vậy?"
Trương Triết đáp: "Không thì sao hôm nay cậu lại khác hẳn mọi khi? Cả ngày cứ loanh quanh trong phòng thí nghiệm dò hỏi, người nào cậu cũng lôi ra tra xét. Cậu đâu phải kiểu người thích lo chuyện bao đồng,đừng bảo thích đàn em nhá?"
"Đừng nói bậy." Đường Thiên Minh lạnh giọng, "Tôi chỉ muốn biết ai là người tung tin đồn. Giáo sư Chu bảo chuyện đó ngoài thầy ấy với Giang Bạch ra thì không ai khác biết. Người tung ra rõ ràng muốn kích động cả đám bài xích một người mới chuyển đến."
Hơn nữa, tin đồn vừa lan ra thì Giang Bạch đã gặp chuyện. Tuy chưa dám chắc hai việc có liên quan, nhưng trong lòng anh cứ cảm thấy bất an.
Trương Triết nheo mắt nhìn: "Vậy là hai người thực sự không quen?"
Đường Thiên Minh cảm thấy hôm nay Trương Triết hơi kỳ lạ. Bình thường đâu có ba hoa như thế. "Quen hay không thì quan trọng lắm à?"
"Không quan trọng." – Trương Triết cười cười – "Tôi chỉ tiện miệng hỏi thôi, sao căng thẳng thế."
Cơm nước xong, Trương Triết bảo phải quay lại phòng thí nghiệm lấy chút đồ. Đường Thiên Minh cả ngày bận bịu cũng bắt đầu thấy mỏi: "Cậu đi đi, tôi về ký túc trước."
Chờ bóng Đường Thiên Minh khuất dần, Trương Triết mới quay người đi về phía phòng thí nghiệm. Anh lấy điện thoại đã rung lên cả buổi ra, bấm nút nhận cuộc gọi. Bên kia còn chưa đợi anh lên tiếng đã gào lên: "Đã có người lần ra chỗ bãi đỗ xe rồi! Không phải cậu bảo có người thay tôi nhận tội à? Mau giải quyết cho xong đi!"
Trương Triết nhét một tay vào túi quần, giọng lạnh tanh: "Có chút ngoài ý muốn.
"Cậu nói cái gì?" – giọng kia gằn lại.
"Ý tôi là... có biến. Mọi chuyện không thể theo kế hoạch ban đầu nữa. Hôm qua Đường Thiên Minh tình cờ có mặt ở đó, hơn nữa..."
"Hơn nữa cái gì?"
Hơn nữa... hai người họ quen nhau.
Nghĩ đến tiếng gọi "Tiểu Bạch, cẩn thận!" hôm qua, Trương Triết khẽ cười giễu bản thân.
Kế hoạch vốn dĩ hoàn hảo là thế, vậy mà anh lại không nhận ra giữa Đường Thiên Minh và Giang Bạch có quan hệ.
Ban đầu, anh định đẩy toàn bộ chuyện này sang đầu Đường Thiên Minh. Nhưng bây giờ, có vẻ... không còn khả thi nữa rồi.
"Không có gì." – Trương Triết nói – "Chuyện bên đó cứ tạm hoãn, bảo là không quen tôi, bọn họ cũng chẳng làm gì được anh.