Pháo Hôi Ác Độc Là Vạn Nhân Mê

Chương 64

Trước Tiếp

Thời Ngọc có cảm giác như mình đang ăn một chiếc bánh kem.

Lớp bánh bông lan mềm mại, xốp mịn, vừa chạm đầu lưỡi đã tan ra, vị ngọt dịu dàng lan tỏa, không quá gắt cũng không quá nhạt.

Tiểu quỷ hút máu không thể khống chế bản năng, tham lam ôm chặt chiếc bánh kem rồi cắn mạnh một miếng, vừa cắn vừa dùng đôi răng nanh mới nhú ra để thỏa mãn cơn khát vọng. Đôi môi mềm không ngừng rỉ máu, hương vị ngọt ngào trộn lẫn khiến toàn thân cậu run rẩy trong lòng ngực người đàn ông, cơ thể ướt đẫm mồ hôi, như thể vừa được vớt ra khỏi làn nước.

Không biết ai là người mở miệng trước, chỉ khi phản ứng lại, tiểu quỷ hút máu đã rơi nước mắt. Cậu lờ mờ cảm nhận được vị ngọt nơi đầu lưỡi của nam nhân. Đôi mắt mở to đầy hoang mang, những ngón tay trắng muốt run rẩy nắm chặt lấy tóc người kia, đầu lưỡi mềm mại thăm dò tiến vào cánh môi nam nhân. Khi vô thức bị đối phương nhẹ nhàng câu dẫn, cậu gần như không kìm được mà rên khẽ một tiếng từ cổ họng.

…… Ngọt quá.

Quá ngọt.

“Tôi còn muốn……”

Tiểu quỷ tham lam nheo đôi mắt lại, khuôn mặt xinh đẹp ửng hồng, khóe mắt ngập tràn hơi nước mông lung như sương mù, chỉ một chốc sau lại vui vẻ nở nụ cười. Như thể đang nếm mật ngọt, cậu không thể chờ đợi thêm mà quấn lấy môi lưỡi nam nhân, tận lực hút lấy từng giọt hương vị ngọt ngào ấy.

Trong bóng tối, người đàn ông vẫn đứng yên bất động, đôi mắt đen sâu thẳm không gợn sóng.

Chỉ đến khi sự chịu đựng đạt đến cực hạn, hắn mới khẽ động yết hầu, đôi mắt khép hờ.

Hắn trấn an cậu bằng cách vỗ về tấm lưng nhỏ bé trong lồng ngực mình, đầu ngón tay vô tình lướt qua bả vai gầy guộc.

Làn da trắng như tuyết ánh lên sắc ngọc ấm áp, mềm mại như dòng suối ấm chảy qua đầu ngón tay. Một lát sau, những khớp ngón tay thon dài của hắn siết lại, gân xanh mờ mờ hiện ra, nhưng cuối cùng vẫn chậm rãi buông tay ra.

......

Thời Ngọc từ cơn khát cháy bỏng tỉnh lại, trước mắt mơ hồ một màn sương trắng. Phải mất một lúc lâu cậu mới nhận ra mình đang mềm nhũn, vô lực nằm gọn trong lồng ngực nam nhân.

Cố Dễ vẫn không hề cử động, lặng lẽ để mặc cậu ôm.

Môi cậu khẽ run khi nhớ lại tất cả những gì mình vừa làm.

Chỉ còn thiếu chút nữa thôi là có thể nuốt trọn Cố Dễ vào bụng.

Không khí bỗng trở nên trầm mặc và xấu hổ đến khó chịu.

Thời Ngọc hít sâu một hơi, nhớ tới nụ hôn đó, nhận ra cơ thể vẫn run rẩy vì quá thỏa mãn. Cảm giác no nê khiến cậu lười biếng, đừng nói đứng dậy, ngay cả việc nhấc một ngón tay cũng không muốn.

“…Cái đó…” Cậu căng da đầu hỏi: “Cố Dễ, anh có ổn không?”

Người đàn ông bên dưới trầm giọng đáp "Ừ", giọng nói khàn khàn mang theo chút mệt mỏi:
“Cũng ổn.”

"Xin lỗi, tôi không kiềm chế được."

Cậu lập tức nhỏ giọng xin lỗi, sợ bộ dáng vồ vập như sói đói của mình sẽ khiến nam nhân sợ hãi mà lùi bước.

"Anh có đói bụng không? Tôi cũng có thể cho anh ăn."

Vừa nói, cậu vừa nâng cánh tay mềm mại như bông, tùy ý cởi khuy cổ áo sơ mi, nghiêng đầu để lộ mảng da trắng nõn trên cổ.

Làn da tinh tế như được ngâm trong sữa, bên dưới thấp thoáng những đường mạch máu màu xanh lơ thanh mảnh, tỏa ra một mùi hương thoang thoảng, như những cánh hoa đang dần úa tàn.

Đó không phải là mùi máu.

Mà là mùi hương riêng biệt thuộc về cậu.

Người đàn ông vốn đang không có tham muốn uống máu. Nhưng ánh mắt hắn chợt tối sầm lại, nơi yết hầu khẽ trượt lên xuống, giữa kẽ răng, hai chiếc răng nanh sắc bén bất giác trồi ra, lộ ra độ cong nguy hiểm. Hắn nhắm mắt, cố gắng kiềm chế cơn khát vọng đang trỗi dậy, nhưng cuối cùng vẫn cúi xuống, cắn nhẹ lên làn da mềm mại.

Tiểu quỷ hút máu lập tức thoải mái khẽ kêu một tiếng.

Cơ thể cậu vốn đã được nuôi dưỡng bằng dòng máu tinh thuần ngay từ ngày đầu tiên thức tỉnh, hưởng thụ kh*** c*m mà dòng máu ấy mang lại. Cổ bị đầu lưỡi ấm áp l**m nhẹ, hai chiếc răng nanh kia không hề cắm sâu, chỉ khẽ trầy xước một lớp da mỏng. So với việc hút máu, hành động này giống như một dạng v**t v* cưng chiều và trấn an hơn.

Được nam nhân ôm chặt vào lòng, từng dây thần kinh cùng thân thể cậu đều được bao bọc trong sự che chở dịu dàng. Đồng tử dần tan rã, cổ họng vô thức phát ra tiếng nức nở mềm mại, giống như một vũng nước bị hòa tan, mặc người tùy ý chạm đến.

"Cố Dễ..."

Tiểu quỷ hút máu mở miệng, ánh mắt lại bắt đầu dao động, hai chiếc răng nanh nhỏ đáng yêu chưa quen thuộc với cơ thể còn non nớt lộ ra ngoài. Cậu ngây ngốc nhìn chằm chằm vào cổ nam nhân, bẽn lẽn cọ nhẹ vào đó, hơi thở nóng rực phả lên làn da lạnh lẽo.

"Tôi lại muốn nữa rồi....có được không?"

Cố Dễ thoáng bất đắc dĩ, thu lại răng nanh, nhìn cậu:

"Cậu đã uống quá nhiều rồi."

"... Không được sao?"

Nghe ra sự từ chối trong giọng nói của người đàn ông, huyết tộc đỏng đảnh đang được ôm trong ngực lập tức đỏ hoe mắt, bờ vai mỏng manh run rẩy, trông đáng thương đến cực điểm.

"Tôi chỉ uống một ngụm thôi... Một ngụm cũng không được sao?"

Nam nhân trầm mặc.

Giống như đang thở dài, hắn đáp khẽ:

"... Được."

Tiểu quỷ đáng thương khẽ kêu một tiếng, vùi mặt vào vai hắn, cắn xuống. Dòng máu ngọt lành lập tức tràn vào khoang miệng, chưa kịp thỏa mãn mà r*n r* khe khẽ, thì ngay giây tiếp theo, trên cổ cậu cũng truyền đến một cơn đau nhẹ. Người đàn ông cũng đồng thời cắn xuống, bắt đầu hút máu.

Hai kh*** c*m chồng chất như ngọn sóng dữ dội ập đến, lan tỏa khắp từng tế bào trong cơ thể.

Thời Ngọc hoàn toàn mất đi ý thức, chìm vào một khoảng tối đen mơ hồ. Đôi mắt ngấn nước vô tri rơi lệ, nhưng hai chiếc răng nanh nhỏ vẫn tham lam bám chặt trên cơ thể nam nhân, run rẩy nức nở, như một đứa trẻ đang không ngừng gặm nhấm chiếc bánh kem yêu thích của mình.

.......

Trong chuồng ngựa, không một bóng người.

Giữa màn đêm tĩnh lặng, những âm thanh khe khẽ của giọt nước vang lên trong góc lều.

Hai bóng người quấn lấy nhau hồi lâu mới từ từ tách ra.

Thời Ngọc lim dim đôi mắt buồn ngủ, cằm tựa lên vai Cố Dễ.

Cổ hai người vẫn còn lưu lại những vết cắn nhợt nhạt. Đầu lưỡi dịu dàng lướt qua, mang theo tác dụng làm lành vết thương của huyết tộc. Cố Dễ kiên nhẫn giúp cậu xử lý vết cắn còn sót lại.

Cậu thoải mái khẽ rên hừ hừ, giọng mũi mềm mại, đôi mắt hoe đỏ vì khóc, ngay cả bờ môi cũng sưng lên, đuôi mắt hẹp dài mang theo sắc đỏ nhàn nhạt.

Khuôn mặt nhỏ nhắn phủ một tầng hồng nhạt mang nét lười biếng vì dư vị kh*** c*m, xen lẫn chút mồ hôi lấp lánh, mái tóc rối nhẹ nhàng xõa xuống, cánh môi căng mọng, nhìn thế nào cũng giống như vừa được yêu thương đến tận cùng.

Cậu cũng muốn giúp Cố Dễ làm sạch vết thương, nhưng mỗi lần đầu lưỡi chạm đến, hương vị ngọt ngào kia lại hấp dẫn cậu.

Rõ ràng đã uống đến mức bụng căng tròn, nhưng vẫn không có chút kiềm chế, chỉ muốn tiếp tục...

Cuối cùng, Cố Dễ bất đắc dĩ lấy từ trong túi ra một miếng băng keo cá nhân, tùy ý dán lên miệng vết thương. Ngay lập tức, đôi mắt đầy mong chờ của tiểu quỷ hút máu tràn ngập sự bất mãn và ấm ức, nước mắt lại lặng lẽ lăn dài, nhưng cậu vẫn không thể làm gì khác ngoài chịu đựng.

"Sao anh lại dán băng keo cá nhân chứ?"

Tiểu quỷ hút máu bắt đầu hờn dỗi, giống như cô bạn gái nhỏ đang trách cứ một gã tra nam vô cùng dối trá.

"Chỉ là một vết thương nhỏ thế này thôi, tôi l**m một chút là khỏi mà!"

Trong cổ họng nam nhân tràn ra tiếng cười nặng nề. Bàn tay to tự nhiên trượt xuống, nhẹ nhàng xoa lên chiếc bụng căng tròn của cậu:

"Vẫn còn chưa đủ sao?"

Tiểu quỷ hút máu vô thức thi triển kỹ năng dỗ dành của tra nam, ngoan ngoãn dụi đầu vào cổ nam nhân, tựa vào vai hắn, trong miệng vẫn tiếp tục làm nũng:

"Anh ngọt quá..."

Bàn tay phía sau lưng chậm rãi vỗ về an ủi. Người đàn ông cúi đầu, đôi mắt phượng sâu thẳm, đen đặc như vực sâu không đáy, nhìn không ra chút cảm xúc nào.

"Thật sao?"

"Đương nhiên là thật."

"Nếu có một người cũng ngọt như tôi thì sao?"

"Làm sao có thể chứ?"

Tiểu quỷ hút máu cong môi, cười lấy lòng hắn. Ánh mắt không tự chủ được mà liếc về phía vết thương trên môi nam nhân, nuốt nước bọt, lời lẽ chính đáng mà nói:

"Anh là duy nhất, trên đời này làm gì có ai ngọt ngào như anh chứ?"

Người đàn ông rõ ràng bị câu nói này dỗ đến vui vẻ, ánh mắt khẽ cụp xuống, bình tĩnh dùng đầu lưỡi l**m qua vết thương trên môi. Giọng nói trầm thấp xen lẫn ý cười:

"Vậy thì, lại để cậu hút thêm một ngụm."

Hai bóng hình vừa tách ra không bao lâu lại lần nữa quấn lấy nhau.

Tiểu huyết tộc bị hôn đến mức không mở được mắt, mơ mơ màng màng đến mức hoàn toàn đắm chìm trong kh*** c*m ngọt ngào này, để mặc nam nhân tàn nhẫn tấn công và xâm chiếm. Cậu chỉ lo nhấm nháp dòng máu thơm ngọt, hoàn toàn không nhận ra ánh mắt u tối sâu thẳm của đối phương.

(Đoạn dưới đây không thể mô tả chi tiết hơn ~)

.......

Tất cả lại một lần nữa kết thúc.

Thời Ngọc đã uống không biết bao nhiêu máu.

Cậu nằm trong lòng Cố Dễ, cái bụng tròn trĩnh phập phồng theo từng nhịp thở, mí mắt nặng trĩu, toàn thân mềm nhũn vì kiệt sức. Bàn tay lớn của nam nhân nhẹ nhàng xoa lên bụng cậu, giúp cậu mát xa tiêu hóa.

Dưới ánh trăng, kim đồng hồ trên cổ tay nam nhân chỉ đúng con số mười.

Đã mười giờ tối.

Mười giờ rưỡi, cổng trước và cổng sau của lâu đài sẽ bị khóa chặt. Nếu không rời đi ngay bây giờ, cậu sẽ không kịp trở về.

Thời Ngọc cố gắng mở mắt, giọng nói mơ hồ:

"Không được... Tôi phải đi rồi..."

"Ừm."

Nam nhân không phản đối, chỉ tự nhiên thu tay lại:

"Tôi tiễn cậu một đoạn."

Thời Ngọc mơ màng nhìn hắn:

"Anh định đưa tôi đi thế nào?"

Người đàn ông ôm cậu đứng dậy, tiểu quỷ hút máu trong lòng ngực nhỏ nhắn mềm mại như một chiếc bánh bông lan, so với hắn thì nhỏ hơn hẳn một vòng. Hắn nhẹ nhàng đặt người lên lưng mình, Thời Ngọc thoáng sững người một lúc, sau đó lại buồn ngủ mà ôm lấy cổ hắn, dụi vào vai rồi khẽ ngáp.

"Chúng ta đi đường nhỏ, ban đêm bên ngoài có lính tuần tra, không thể để bọn họ phát hiện."

"Bị phát hiện thì sao?"

Tiểu huyết tộc nghiêm túc nhìn hắn, giọng điệu đầy vẻ nghiêm trọng:

"Hai vị Thân Vương kia tuyệt đối không chấp nhận bất kỳ hạt cát nào trong mắt mình. Nếu bị phát hiện, có khi chúng ta sẽ bị chém đầu thị chúng đấy!"

Đến nơi này lâu như vậy, cậu đã hiểu rõ một số quy tắc của huyết tộc.

So với xã hội loài người, nơi đề cao sự bình đẳng và dân chủ, xã hội huyết tộc vẫn giữ nguyên chế độ phân cấp khắc nghiệt. Dựa theo huyết thống, huyết tộc được chia thành huyết mạch Thủy Tổ và huyết mạch bình thường.

Những kẻ sở hữu huyết mạch Thủy Tổ đều có tước vị và lãnh địa riêng, địa vị của họ vững chắc không thể lay chuyển, nắm giữ quyền lực tối cao, cai trị toàn bộ huyết tộc bình thường trong lãnh địa của mình.

Và trước mắt, hai người có quyền lực lớn nhất trong toàn bộ huyết tộc đang ngự trị ngay trong tòa lâu đài cổ này…

Hai vị Thân Vương đại nhân—Wilson đời thứ nhất và Wilson đời thứ hai.

Nghe nói tính tình lạnh lùng, tàn nhẫn, thích giết chóc.

Tòa lâu đài cổ này quanh năm bao trùm bởi khí tức tử vong, các quy tắc khắc nghiệt do hai người họ đặt ra đã đẩy những kẻ sống trong đây vào cảnh tận cùng của sự phục tùng.

Cố Dễ chợt dừng bước, trong giọng nói mang theo ý cười nhàn nhạt:

"Ai nói với cậu điều này?"

"Tôi lừa anh chuyện này làm gì chứ?"

Thời Ngọc cau mày, nhưng rồi nhớ ra việc Cố Dễ quanh năm sống trong trại nuôi ngựa, không nắm bắt được tin tức cũng là điều dễ hiểu. Vì thế, cậu cố gắng chống lại cơn buồn ngủ, kiên nhẫn giảng giải:

"Tôi thật ra đã từng gặp bọn họ một lần."

Nam nhân rất có hứng thú:

"Ồ?"

"Đặc biệt hung dữ."

Tiểu quỷ hút máu hạ giọng, như thể sợ bị ai đó nghe thấy.

"Thật sự rất đáng sợ."

Cố Dễ bật cười, tiếng cười trầm thấp mang theo ý vị khó đoán.

"Vậy bọn họ có dọa cậu không?"

"Có."

Thời Ngọc đáp, giọng nói có chút ấm ức. Tiểu huyết tộc siết chặt cánh tay ôm lấy cổ nam nhân, rõ ràng là không vui.

"Có một người cứ nhìn chằm chằm tôi rất lâu. Khi đó chân tôi suýt nữa đã nhũn ra."

May mà ngươi không ở lại trại nuôi ngựa. Nếu không, chắc chắn cũng bị bọn họ dọa sợ."

Cố Dễ khẽ vỗ nhẹ lên cặp chân gầy mảnh đang quấn quanh eo mình, trấn an:

"Đừng sợ."

Đường nhỏ quanh co, gập ghềnh, đá sỏi chắn lối, dưới ánh trăng lờ mờ chỉ cần sơ ý một chút là có thể vấp ngã.

Cố Dễ cúi mắt, nhẹ nhàng đá văng một viên đá nhỏ dưới chân.

"Lúc trước, cậu đến trại nuôi ngựa cũng đi con đường này sao?"

"Đúng vậy."

"Có bị ngã không?"

"Suýt chút nữa."

Thời Ngọc chậm rãi nhớ lại con đường khó đi này, không khỏi thở dài:

"Dù sao cũng là đường nhỏ, khó đi là chuyện bình thường thôi."

Nam nhân im lặng một lát, khẽ "ừm" một tiếng, rồi tiếp tục cõng cậu bước về phía trước.

Không bao lâu sau, cả hai đã đến bên ngoài tòa lâu đài. Dưới ánh trăng, tòa lâu đài thường ngày được canh phòng nghiêm ngặt lúc này lại chìm trong sự tĩnh lặng đến kỳ lạ.

Thời Ngọc lặng lẽ nhảy xuống khỏi lưng hắn, dụi dụi mắt, ngáp đến lần thứ ba trong đêm.

"... Vậy tôi đi đây."

Tán cây cao lớn giao nhau, bóng lá loang lổ đổ dài dưới mặt đất. Cố Dễ đứng lặng giữa vùng bóng tối, sắc mặt không nhìn rõ, chỉ lặng lẽ gật đầu:

"Đi đi."

Dưới ánh trăng, dáng vẻ thanh niên quay trở lại bình thường, xinh đẹp và thông minh, đường nét khuôn mặt thanh tú, đôi mắt hẹp dài lười biếng hơi cụp xuống. Cậu đứng dưới ánh trăng, vẫy tay với Cố Dễ, sau đó xoay người lẻn vào cổng sau, nhanh chóng quan sát trái phải xung quanh, rồi cúi đầu chạy về một hướng nhất định.

Cố Dễ nhìn theo bóng lưng ấy, ý cười trong mắt dần lan rộng, mãi đến khi bóng dáng thanh niên hoàn toàn khuất khỏi tầm mắt, nụ cười mới chậm rãi biến mất.

Ngay giây tiếp theo, từ một góc khuất bên ngoài lâu đài cổ, một người lặng lẽ bước ra.

Đại quản gia cung kính cúi đầu trước hắn.

Cố Dễ chỉ khẽ gật đầu, xoay người rời đi.

Căng thẳng dõi theo bóng lưng hắn khuất dần, quản gia mới dám nhẹ nhàng thở ra, mồ hôi lạnh túa đầy trán.

Cuối cùng, ông ta vẫn không nhịn được mà ngước mắt nhìn lên một căn phòng trên tầng bốn, trong mắt tràn đầy nghi hoặc.

... Một người có thể khiến Thân Vương đại nhân cam tâm bồi cậu chơi trò che giấu dấu vết ấu trĩ này...

Rốt cuộc, vị tiên sinh này có thân phận gì?

May mà vị Thân Vương còn lại vẫn còn bình thường.

Nếu không, ông cũng thật sự không biết phải làm thế nào mới phải.

Trước Tiếp