Pháo Hôi Ác Độc Là Vạn Nhân Mê

Chương 107-2

Trước Tiếp

Da đầu Thời Ngọc tê rần, cậu lập tức ngửa đầu tránh đi, suýt nữa thì nhảy dựng lên vì sợ hãi:
“Anh ——!”

“Làm sao vậy?”

“Có chuyện gì sao?”

Hai giọng nói nam nữ vang lên cùng lúc.

Một là từ bùa truyền âm của Lâm Trúc, còn giọng kia thì là của Doãn Thích đang nhíu mày ngồi bên cạnh.

Khuôn mặt nhỏ trắng như tuyết của Thời Ngọc lập tức đỏ ửng, vừa xấu hổ vừa tức giận. Cậu quay sang Doãn Thích phẫn nộ rít lên:
“Anh không nhìn thấy sao?”

“Thấy cái gì cơ?”

Doãn Thích còn chưa kịp đáp lại, thì bên kia bùa truyền âm đã vang lên giọng nói có phần do dự của Lâm Trúc:
“…… Bên cạnh cậu vừa nãy có phải có người không? Là Thẩm Trạm đang ở với cậu à?”

Mọi chuyện như cùng lúc dồn lại, Thời Ngọc hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh:
“Không phải Thẩm Trạm đang ở cùng các chị à?”

“Không,” Lâm Trúc nói, “Sau khi bọn tôi quay lại, hắn bảo là cậu biến mất, rồi lập tức dẫn William đi tìm. …… Không phải hắn đang ở cùng cậu à?”

Thời Ngọc tức giận véo mạnh một cái vào eo Doãn Thích, nhận lại là cái gật đầu chắc nịch từ người kia.

“Có, hắn đang ở đây,” Thời Ngọc nói, lúc này mới hơi thở phào nhẹ nhõm, “Tôi vừa mới thấy một mảnh giấy hắn để lại, nói là đi tìm lối ra, mà hôm nay đã là ngày thứ năm rồi ——”

“Ngày thứ năm?”
Giọng Nhậm Nghị lập tức vang lên:
“Thời Ngọc, cậu đang nói gì vậy? Hôm nay đã là ngày thứ bảy rồi đó.”

Hô hấp Thời Ngọc lập tức cứng lại.

Nhậm Nghị tiếp lời:
“Giờ cậu đang ở đâu? Bọn tôi sẽ tới đón cậu, tranh thủ thoát khỏi cái phó bản chó má này càng sớm càng tốt.”

“Giờ tôi……”
Thời Ngọc theo bản năng nhìn sang Doãn Thích. Người đàn ông dường như đã nhận ra sự hoảng loạn của cậu, nhẹ nhàng xoa lưng trấn an, sau đó cầm lấy bùa truyền âm, mở miệng nói:
“Thời Ngọc hiện giờ đang ở cùng tôi.”

Phía bên kia bùa truyền âm im bặt.

Rất lâu sau đó, cuối cùng giọng của Hùng Uy mới cất lên, có phần chần chừ:
“…… Thẩm Trạm?”

“Ừ,” Giọng Doãn Thích vẫn điềm tĩnh: “Là tôi.”

“Giọng của cậu sao vậy?”

“Không sao cả, bị dính mưa nên hơi cảm. Phó bản đã thông qua rồi, mọi người đi trước đi, tôi sẽ đưa Thời Ngọc đến sau.”

“Bọn tôi đi trước?”

“Phải, tôi và Thời Ngọc còn chút việc riêng cần xử lý.”

Lại là một trận im lặng.

Một lúc lâu sau, bên kia mới vang lên tiếng nói ấp úng của Nhậm Nghị:
“À?…… Ha ha, chuyện, chuyện riêng? Không phải chứ…… Khi nào thì ——”

“Phạch!”

Một tiếng động vang lên, bùa truyền âm bị Lâm Trúc cướp lấy, giọng nói dứt khoát và lạnh lùng của cô vang lên:
“Được.”

Nghĩ ngợi một chút, cô lại nói:
“Hẹn gặp ở đại sảnh trò chơi.”

…… Có lẽ sẽ không bao giờ gặp lại.

Nghĩ đến hệ thống từng nói rằng thế giới này đã khôi phục trạng thái bình thường, Thời Ngọc cong môi khẽ cười, dưới ánh mắt dịu dàng của Doãn Thích, nói với đầu bên kia:
“Được thôi.”

“Đến lúc đó nhất định tôi sẽ tới quán đồ nướng của anh Nhậm cổ vũ.”

Nhậm Nghị lập tức cười ngây ngô:
“Đương nhiên rồi…… Nếu thật có ngày đó, mọi người chỉ cần đến, vĩnh viễn miễn phí!”

Lá bùa có giới hạn linh lực, chỉ duy trì được trong mười phút. Lúc này ánh sáng bạc trên phù chú dần dần nhạt đi, Thời Ngọc cụp mắt:
“Tôi nhất định sẽ đến.”

Ba giây cuối cùng trôi qua, lá bùa mất hẳn linh lực, như một chiếc lá khô rơi xuống.

Thời Ngọc đưa tay đón lấy lá bùa, còn chưa kịp buồn bã, đã chợt nghĩ đến một chuyện vô cùng quan trọng:
“Thẩm Trạm đâu rồi?”

Doãn Thích không chút để tâm trả lời:
“Thẩm Trạm là ai?”

Thời Ngọc: “……”

Hắn th* d*c, đến cả môi cũng khẽ run rẩy, vùi mặt vào vai Thời Ngọc, lồng ngực phập phồng vì kích động. Trên vai, con rắn trắng nhỏ với đôi mắt rực sáng nhìn chằm chằm, cẩn thận thè đầu lưỡi, thân thể lành lạnh vì hưng phấn mà co quắp thành một khối, sau đó chầm chậm duỗi dài ra, len lén trườn tới bên môi thanh niên, như ý nguyện l**m được đầu lưỡi ngọt ngào kia.

Nó lập tức hưng phấn cuộn mình lại, đuôi trắng như ngọc âm thầm quấn lấy một lọn tóc của Thời Ngọc, thân thể mảnh dài óng ánh như ngọc, vảy sáng lấp lánh, ngoan ngoãn giống như một đứa bé. Nó phát ra âm thanh mềm mại khe khẽ: “Xì…xì…”

“Mẹ——”

Đừng gọi tôi là mẹ!

Thời Ngọc lập tức giật mình muốn túm lấy nó vứt đi, nhưng Doãn Thích ở bên cạnh đã sớm cau mày nhìn động tác kỳ quặc của cậu, ánh mắt đột nhiên tối lại, như thể vừa phát hiện ra điều gì. Hắn nắm lấy cổ tay Thời Ngọc, giọng nói trầm khàn lạnh lẽo:
“Có chuyện gì?”

Hai mắt Thời Ngọc đỏ lên vì tức, hung hăng lau miệng, trừng hắn, giọng run run như sắp khóc:
“Anh đừng giả vờ không biết!”

Hiển nhiên trong lòng Thời Ngọc đã quy tội cho Doãn Thích, nghĩ rằng hai con rắn có màu sắc y hệt nhau, liền giận dữ chất vấn:
“Anh từ nhỏ đã không phải con rắn đàng hoàng!”

Doãn Thích vô cớ bị mắng mà không rõ nguyên do, khẽ nhắm mắt, thu lại tia sát khí giữa chân mày, nhìn theo ánh mắt của Thời Ngọc về phía vai mình, nơi đó hoàn toàn trống rỗng, không có bất kỳ con rắn nào.

Cậu vợ nhỏ thì vẫn còn đang uất ức đến mức sắp khóc, giống như bị bắt nạt nghiêm trọng lắm, ngay cả lúc đang mang thai bụng nhô lên cũng chưa từng tức giận đến vậy.

“Đừng khóc, Thời Ngọc.” Hắn rút giấy trên đầu giường, nhẹ giọng dỗ dành:
“Nói cho tôi biết, là cái gì đang trêu chọc em?”

“… Là một con rắn!” Thời Ngọc tức giận lườm hắn. “Cái gì mà trêu chọc chứ, anh không biết nói năng đàng hoàng à?”

Doãn Thích dịu dàng lau nước mắt cho cậu:
“Rắn sao?”

“Đúng vậy, màu trắng.” Thời Ngọc gục đầu xuống, nhìn về con rắn trắng nhỏ đang buồn bã cuộn lại trên vai mình, miêu tả lại:
“Trên đỉnh đầu có một vết xanh nhạt, đôi mắt màu đen..…”

“Đỉnh đầu có vết xanh?” Vẻ mặt Doãn Thích đột nhiên thay đổi, hỏi:
“Nó dài khoảng bao nhiêu?”

Thời Ngọc vươn tay ước lượng:
“Cỡ tới khuỷu tay tôi.”

Gương mặt người đàn ông càng thêm kỳ lạ, bỗng im lặng, không nói thêm gì nữa. Hắn chỉ lặng lẽ nhìn Thời Ngọc, ánh mắt sâu như mặt hồ không đáy, bàn tay đang ôm eo cậu cũng nhẹ nhàng v**t v* không ngừng. Một lúc lâu sau, hắn khẽ cười, hỏi:
“Con rắn đó tên gì?”

Thời Ngọc vừa định trả lời thì lại nghe thấy hắn gọi:
“A Ngọc?”

“Anh… sao lại biết?” Cậu ngơ ngác hỏi. Người đàn ông khẽ cười, cúi người áp sát lại, bóp nhẹ eo cậu, giọng mập mờ:
“Dĩ nhiên tôi biết. Ai mà không thích A Ngọc của tôi chứ?”

Ngoài miệng nói như vậy, tay hắn không chút khách khí vỗ nhẹ lên vai Thời Ngọc.

Không biết hắn làm gì, nhưng con rắn trắng nhỏ lập tức phát ra tiếng rít nhỏ u oán, đôi mắt như chứa hai giọt lệ lặng lẽ trườn khỏi người Thời Ngọc, bị thương nên cuộn lại thành một khối, đôi mắt đen tuyền ảm đạm nhìn cậu, thè lưỡi ra, như thể đang khóc “Mẹ…”

Chẳng hiểu sao, Thời Ngọc nhìn vào đôi mắt trong suốt đó lại thấy phản chiếu chính mình.

Trong đó, đầy ắp hình ảnh của cậu.

Cậu và con rắn đó, rõ ràng là hai cơ thể khác nhau, nhưng lại kỳ lạ mà gắn bó thân thiết.

Ngay từ lần đầu gặp mặt, Thời Ngọc đã có cảm giác rằng… con rắn này thật sự rất giống cậu.

— Có lẽ, thật sự là “con” của cậu.

*

*

Thẩm Trạm đã quay lại cùng với William.

Nỗi lo mơ hồ trước đó của Thời Ngọc rằng hai người có thể đánh nhau, cũng tan biến nhanh chóng.

Bọn họ không hề đánh nhau, mà chỉ… ngồi đối diện nhau như đang đàm phán trong hang động.

Thời Ngọc nằm dài trên giường chẳng thèm quan tâm gì nữa, ôm lấy William mà v**t v*.

Con rắn trắng nhỏ thừa dịp hai người đàn ông không thấy mình, liền cuộn tròn lại ở một góc, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào môi Thời Ngọc, thè lưỡi ra không ngừng, như đang rục rịch… muốn l**m thêm lần nữa.

May mà có William mang khí lành trấn áp tà khí, nhờ nó ở đây mà con rắn trắng nhỏ không dám lại gần Thời Ngọc, chỉ dám cất tiếng gọi khẽ "mẹ", nũng nịu van xin được cậu xót thương.

Thời Ngọc lúc trước còn mềm lòng khi nghe tiếng nó gọi, vừa thả William ra định đưa tay v**t v* nó, con rắn nhỏ đã nhanh như chớp trườn lên cổ tay cậu, thè lưỡi l**m nhẹ lên môi cậu.

Đầu lưỡi bé xíu lạnh lạnh chỉ mới chạm thoáng qua môi thịt, chiếc đuôi dài đã lập tức quấn lại, như thể nếm được hương vị nhân gian mỹ vị, càng thêm sung sướng phát ra tiếng kêu mềm oặt: “Mẹ ơi…”

Thời Ngọc tức giận đến đỏ mặt, lau mạnh môi rồi ném nó ra xa.

William thì gầm lên đầy uy lực, xua đuổi con rắn nhỏ khiến nó co người lại, cuộn tròn thân mình, cúi gục đầu xuống khóc nức nở trong im lặng.

Một con rắn mà cũng biết khóc nức nở. Thời Ngọc đúng là lần đầu tiên được chứng kiến.

Nhưng cậu không buồn để tâm đến nó, chỉ ôm chặt lấy William mà ấm ức kể khổ. William thì rất mực đau lòng, l**m l**m mặt cậu như để an ủi, khiến Thời Ngọc bật cười, vui vẻ dụi dụi mặt vào lông nó.

Một người một chó vẫn chưa chơi đùa đủ vui thì...

Bên mép giường vang lên tiếng bước chân, một bóng người phủ xuống.

Thời Ngọc ngẩng đầu lên, liền đối diện với ánh mắt sâu thẳm, tĩnh lặng của Thẩm Trạm.

Cậu còn nhớ rất rõ người đàn ông này từng dai dẳng quấn lấy cậu không buông, ngoài miệng nói là giúp cậu hóa giải độc rắn, nhưng trên thực tế thì chỉ toàn nhân cơ hội chiếm lợi. Giờ phút này nhìn thấy hắn, thế nào cậu cũng thấy chướng mắt, dứt khoát cúi đầu giả vờ không thấy, tiếp tục ôm William chơi đùa.

Không khí im lặng một lúc lâu, Thẩm Trạm ngồi xuống bên mép giường, mặc kệ cậu phản kháng liền nhẹ nhàng kéo cậu ôm vào lòng, hạ thấp giọng nói:
“Em đang giận tôi à.”

Thân hình hắn rắn rỏi, vai rộng lưng dày, mang theo hơi ấm trầm tĩnh.

Thời Ngọc giãy không ra, vòng tay lạnh lẽo mạnh mẽ siết chặt nơi eo khiến cậu bị ép sát vào lồng ngực nóng hổi kia.
“—— Buông ra!”

Động tác của Thẩm Trạm khựng lại, giọng nhẹ nhàng:
“Tôi xin lỗi.”

Thời Ngọc nghẹn đến khó chịu, giơ tay đấm mạnh vào vai hắn, không chút khách khí mắng to:
“Các người sao ai cũng phiền như nhau vậy!”

Một người rồi lại một người, đều là có bệnh cả!

Thẩm Trạm để mặc cho cậu đánh, để mặc cho cậu mắng, chỉ nhẹ nhàng áp sát tai cậu, thì thầm hỏi:
“Bụng em còn thấy khó chịu không?”

Hắn chuyển đề tài quá nhanh, khiến Thời Ngọc phản ứng không kịp, chưa kịp mở miệng thì đã cảm thấy phần bụng trần bị bàn tay nóng bỏng của hắn nhẹ nhàng xoa vuốt. Cái bụng tròn nhô cao ngày trước đã không còn, chỉ còn lại là làn da mềm mại, hồng hào như trái đào chín mọng, rung động khẽ theo từng động tác xoa dịu.

Cậu mím môi, cố tỏ ra cứng cỏi:
“…… Đương nhiên là đỡ rồi.”

Không còn cảm giác chướng bụng là tốt, thoải mái, nhẹ nhõm cả người.

Thẩm Trạm im lặng một lúc, khẽ hôn lên giữa chân mày cậu. Bị Thời Ngọc tức giận tát một cái nhưng hắn chẳng để tâm, chỉ yên lặng, như đã hạ quyết tâm, chậm rãi nói:
“Bụng em vừa rồi mang thai con của hắn…”

“Vậy thì tôi cũng muốn.”

Thời Ngọc sửng sốt, tim như khựng lại:
“Anh… anh muốn cái gì?”

Chưa kịp phản ứng thì hắn đã bị lật ngửa, ép xuống chiếc giường mềm mại rộng lớn. Lớp chăn bông nhung san hô mịn màng lót dưới người, còn Thẩm Trạm cúi xuống, ánh mắt đen sẫm như màn đêm sắp vỡ vụn, sâu không đáy, chứa đựng cảm xúc Thời Ngọc không tài nào hiểu nổi.

“Tôi cũng muốn.”

Hắn nói từng chữ một, bàn tay khẽ đặt lên vùng bụng nhỏ vừa mới dịu đi không lâu:
“Tôi cũng muốn em… mang cho tôi một đứa con.”

Hô hấp rối loạn. Thời Ngọc bị hắn nhìn đến nỗi mềm cả chân tay, như con cá nằm trên thớt không còn sức phản kháng, nắm lấy tóc hắn giận dữ chửi mắng:
“…… Thẩm Trạm, anh điên rồi phải không!”

Thẩm Trạm không nói gì.

……

Rất lâu sau, khi nước mắt Thời Ngọc rơi xuống, hắn mới dịu dàng hôn lên má cậu, giọng trầm thấp, như nhấn chìm tất cả trong bóng tối.

“Phải. Tôi điên rồi.”

Trước Tiếp