Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
23 .
Đỗ phủ thành Lâm An nằm phía bắc Thanh Ba Môn.
Tiểu tư chạy tới Linh Ẩn Tự báo tin phải mất khoảng một canh giờ.
Nhưng với tốc độ thường ngày của Pháp Uyên, từ Linh Ẩn Tự tới Đỗ phủ chỉ cần thời gian một chén trà.
Huống chi lần này nghe nói kẻ thù truyền kiếp, bọ cạp tinh xuất hiện.
Chỉ có thể đến nhanh hơn, tuyệt không chậm.
Ta và Tiểu Hắc đến gần Thanh Ba Môn, tìm mái nhà không người.
Ngồi xổm trên đó… xem kịch.
Bầu trời phía trên Đỗ phủ mây đen cuồn cuộn, tà khí dày đặc.
Bọ cạp khổng lồ đứt đuôi và một hòa thượng cụt một tay đã giao chiến từ lâu.
Hai bên giằng co bất phân thắng bại.
Mắt bọ cạp đỏ ngầu.
Mỗi lần nó vẫy đuôi lắc đầu, tường đổ cây gãy.
Đỗ phủ tan hoang đổ nát.
Có lẽ sợ làm hại người vô tội.
Pháp Uyên vẫn chưa thi triển sát chiêu.
Chỉ liên tục né tránh, chờ thời cơ.
Đỗ Như Đài lúc này đã gần như phát đi ê n.
Ông ta bất chấp hình tượng, đập đùi ngã ngồi xuống đất.
“Hạ nương!”
“Nàng… nàng sao lại thành ra thế này!”
“Hạ nương!”
Bên cạnh, Đỗ Minh Anh đang mặc hỉ phục cũng sụp đổ.
“Tiểu Tình!”
“Tiểu Tình vẫn còn ở trong đó!”
Hắn bị gia nhân giữ ch ặ t, kéo ra ngoài.
“Thiếu gia xin nén đau thương!”
“Tô cô nương ở đông sương viện của phu nhân, lúc này e rằng đã…”
Ta lo cuống cả lên.
“Không lẽ thân thể ta đã bị bọ cạp tinh đạp bẹp rồi?”
“Bị đạp bẹp thì phách tiền bối sẽ có cảm giác.”
Tiểu Hắc rất bình thản nói.
Nhưng lại làm ta run bắn.
“Tiền bối.”
“Tiền bối bây giờ chỉ là một phách của bản thể.”
“Theo lẽ thường, thân thể ch ế t… tiền bối cũng sẽ tan theo.”
“…Nhưng may là tiền bối vừa ăn một đống đại bổ, lại còn ký sinh trên người ta.”
Tiểu Hắc quay đầu nhìn ta, nói chắc nịch.
“Lúc cảm thấy mình sắp ch ế t, thì chui vào lòng ta.”
Ta rùng mình.
Lập tức từ vai hắn trượt xuống.
Chui thẳng vào ng ự c hắ n, núp trong lớp áo, chỉ lộ ra một chút.
Tiểu Hắc khẽ cười.
Như đang ôm mèo nhỏ, tay vuốt vuốt lớp lông mềm của ta.
Bên kia tường viện Đỗ phủ.
Một hòa thượng khác nhảy ra.
Hắn mặc tăng bào trắng, vẫn sạch sẽ không vướng bụi trần.
Chỉ là khí chất quanh người…không còn giống trước kia khi hắn mặc tăng bào xanh xám nữa.
Giờ đây…dường như không thể mạo phạm.
Pháp Hải bước vào đám người.
Từ lưng cõng xuống một bà lão.
Ta nhận ra bà ấy.
Là mẫu thân tám mươi tuổi của Đỗ Như Đài.
Vừa đặt bà lão xuống.
Hắn lại nhảy qua đống gạch vụn.
Mỗi chưởng đánh ra mở đường.
Không lâu sau, hắn cõng ra một tiểu tư gãy chân.
“Lão bọ cạp lừa ta!”
“Pháp Hải chẳng phải vẫn khỏe mạnh đó sao!”
Thậm chí…còn mạnh hơn trước một chút.
Lòng ta cuối cùng cũng nhẹ nhõm.
Bàn tay đang vuốt lông của Tiểu Hắc khựng lại một chút.
Rồi tiếp tục.
Hắn không nói gì.
Chỉ lặng lẽ chờ.
Pháp Uyên vẫn đang quần thảo với bọ cạp tinh đi ê n loạn.
Còn Pháp Hải thì cứu từng người một ra ngoài.
Cuối cùng…ta nhìn thấy chính mình.
Mặc giá y đỏ rực, đầu đầy châu ngọc.
Được Pháp Hải ôm trong lòng.
Từng bước… từng bước đi ra.
Bất tỉnh nhân sự.
“Ta bị thương ở đâu vậy?!”
Ta cố nhìn cho rõ.
Nhưng không phát hiện ra.
“Hắc Tử!”
“Ngươi nhìn giúp ta xem ta bị thương ở đâu!”
Tiểu Hắc tập trung.
Đồng tử hiện lên vầng sáng đỏ.
Hắn nhìn thật lâu.
Mới chậm rãi nói:
“Không nhìn ra.”
“Chắc chỉ là ngất thôi.”
Đỗ Minh Anh thấy ta được đưa ra.
Hắn lập tức xông lên.
Liên tục gọi:
“Tiểu Tình!”
Pháp Hải không lộ cảm xúc.
Chỉ khẽ nghiêng người.
Ôm ta lùi lại một bước lớn.
Đỗ Minh Anh hai lần đều không chạm được vào ta.
Hắn loạng choạng ngã xuống đất.
Trong mắt đã lộ ra giận dữ.
“Sư phụ!”
“Ngươi tránh cái gì?”
Ai cũng có thể thấy.
Đỗ công tử và Tô cô nương đều mặc hỷ phục.
Hôm nay vốn là ngày đại hôn của hai người họ.
Nếu không vì yêu vật kia gây chuyện…giờ này e đã đón dâu bái thiên địa rồi.
Nhưng Pháp Hải vẫn không nhường nửa bước.
“A Di Đà Phật.”
“Thí chủ.”
“Đây… là yêu.”
Đỗ Minh Anh giận đỏ mắt.
“Ngươi nói bậy gì đó!”
“Nàng ấy là người!”
“Là thê tử của ta, Tô Tử Tình!”
“Thê tử… nàng sao?”
Pháp Hải khẽ nhướng mày.
Như thể lúc này mới nhìn thấy giá y trên người ta.
Hai cánh tay căng cứng, dường như có chút đau.
Hắn khẽ lẩm bẩm:
“Rắn… quả nhiên đều tham sắc, thay lòng đổi dạ…”
Pháp Hải ngẩng đầu lên.
Ấn vàng chữ vạn luân hồi trên trán chợt lóe.
Giọng mang theo uy áp.
“Thí chủ.”
“Xin chớ bị sắc tướng hư ảo mê hoặc.”
24.
Đường đường là kế thất của Đỗ tri phủ, vậy mà lại là bọ cạp tinh.
Tân nương mới cưới của độc tử Đỗ gia, lại bị tăng nhân phán định là xà tinh.
Chuyện này nếu bị viết thành thoại bản, e rằng Lâm An truyền tụng một trăm tám chục năm cũng chưa dứt.
Thấy người đã được cứu ra hết, Pháp Uyên không còn kiêng dè, chủ động xuất chiêu. Mỗi một chiêu tung ra đều long trời lở đất.
Chỉ trong khoảnh khắc, Đỗ phủ đã hóa bình địa!
Mọi người hoảng loạn tản đi bốn phía, ngay cả Đỗ lão gia cùng Đỗ công tử cũng bị người vây quanh dìu khỏi nơi ấy.
Còn Pháp Hải, cứ thế ôm ta mặc giá y, một bước nhảy xa trăm trượng, lặng lẽ dừng lại bên bờ Tây hồ.
Trong chớp mắt, trời xanh mây trắng, bóng nước lay động, tựa như cả thế gian bỗng lặng đi, chẳng còn tranh đoạt.
Ta không hiểu.
Nhưng Tiểu Hắc lại hiểu.
Hắn khẽ nói:
“Pháp Hải… sắp thành Phật rồi.”
Hắn… sắp thành Phật?
Còn ít tuổi như vậy, từng trải lại nông cạn đến thế.
Ta nhíu mày nhìn thân thể mình, rồi lại nhìn Pháp Hải.
“Đã muốn thành Phật… mà còn ôm ch ặ t ta không buông, là có ý gì?”
Tiểu Hắc cười khẽ, đứng dậy.
“Chuyện đó ai mà biết được, tiền bối. Nhìn thế này thì Pháp Uyên thắng chắc rồi, chúng ta cũng nên đi thôi.”
“Đợi đã!”
Ta do dự vô cùng:
“Dù ch ế t cũng không cần tổn thất năm trăm năm đạo hạnh… ta muốn thu lại thêm vài phách.”
Dẫu Tiểu Hắc đã hứa sẽ luôn bảo vệ ta, nhưng ta đã chịu đủ cảnh làm kẻ yếu ớt.
Huống hồ nếu là Pháp Hải, ta vẫn còn đôi phần nắm chắc.
Ta nép sau lưng Tiểu Hắc, thúc giục hắn đi đòi lại thân xác cho ta:
“Ngươi đi phân tán chú ý của Pháp Hải, ta nhân lúc đó moi rỗng thân thể ra, rồi chúng ta cùng chạy.”
Tiểu Hắc bất đắc dĩ gật đầu.
“Tiền bối đúng là tính toán tinh tường.”
Rồi lại nghe ta thấp thỏm bổ sung:
“Phải nhanh lên! Pháp Uyên mà đến là chúng ta toang đấy.”
Bên kia, trận tử chiến tuy chưa kết thúc, nhưng rõ ràng Pháp Uyên đang chiếm thế thượng phong.
Pháp Hải có lẽ còn dễ nói chuyện.
Nhưng Pháp Uyên… lại là kẻ sắt đá vô tình!
“Yên tâm, bên cạnh chính là Tây Hồ, đánh không lại thì độn xuống nước.”
Tiểu Hắc ném cho ta một viên “định tâm hoàn”.
Hắn là giao long, bá chủ thủy vực.
Chỉ chốc lát, chúng ta đã đến bờ đông Tây Hồ, đứng trước Pháp Hải.
Ta nín thở, lẩn sau tóc đen Tiểu Hắc, lần nữa đối diện với hắn.
Tiểu Hắc mỉm cười, giọng nói ôn hòa, rõ ràng:
“Pháp Hải đại sư, Tiểu Thanh bị bọ cạp tinh thi pháp, cưỡng ép gả cho Đỗ công tử. Trong chuyện này nàng ấy không có lỗi. Mong đại sư mở một con đường, để tiểu nhân đưa nàng đến nơi hoang vắng, chuyên tâm tu hành.”
“Ta nguyện lấy thân giao long lập thệ, sẽ luôn trông coi Tiểu Thanh, không để nàng bước vào hồng trần nửa bước.”
Ánh mắt Pháp Hải từ chiến Tr**ng X* xa thu lại.
Đôi đồng tử của đen thẳm, trống rỗng.
Giọng nói bình thản:
“Từng tội từng tội thanh xà phạm phải, đều phải chịu phạt. Bần tăng sẽ giam nàng vào Lôi Phong tháp. Sau này nếu thật sự hối cải, mới thả ra, để nàng đến nơi hoang vu như ngươi nói tu hành.”
Tiểu Hắc nhướng mày.
“Ồ? Vậy đại sư định giam nàng bao lâu?”
“Bao lâu cũng được. Chỉ chờ nàng hối cải.”
Tiểu Hắc như hiểu ra điều gì, giọng nói dần mang theo châm chọc.
“Nếu ta nói… nàng đã thật sự hối cải rồi thì sao?”
“Đại sư vẫn muốn giam nàng bao lâu? Nửa năm? Một năm?”
Pháp Hải im lặng.
Tiểu Hắc lập tức ép hỏi tiếp:
“Hay là… bất kể nàng ấy có hối cải hay không, đại sư cũng muốn giam nàng ngàn năm?”
“Giam đến khi nàng tóc bạc da mồi, bỏ lỡ hết thảy?”
Ngàn năm.
Quả thật độc ác.
Ta nhìn sang Pháp Hải, thấy hắn khẽ nhíu mày, không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận. Hai tay vẫn ôm ch ặ t ta, không hề buông xuống.
Linh khí quanh người Tiểu Hắc bỗng bùng lên sắc bén.
Áo bào cùng tóc tung bay trong gió.
Hắn cười lạnh:
“Đại sư dám đứng trước Phật Tổ thề rằng, mọi việc ngài làm đều vì chúng sinh, vì chính đạo… không hề có nửa phần tư tâm sao?”
Khí thế kiếm tuốt khỏi vỏ ấy khiến một phách yếu ớt như ta run bần bật.
Trong lòng chỉ biết oán trách:
“Sao Pháp Hải vẫn chưa buông ta xuống!”
Pháp Hải dường như cảm ứng được.
Ánh mắt tĩnh lặng trống rỗng của hắn khẽ động, một tia quang hoa thoáng lướt qua.
“Sau lưng ngươi… đang giấu thứ gì?”
Nhưng Tiểu Hắc đã dứt khoát ra tay.
“Liên quan gì đến ngươi?”
Chiêu nào chiêu nấy đều muốn đoạt mệnh.
Còn Pháp Hải vẫn chỉ ôm ta né tránh.
Tây Hồ sóng nước lấp lánh.
Một đen một trắng giao đấu giữa không trung. Trong những vệt sáng rơi xuống từ khe mây, họ đánh đến bất phân thắng bại.
Tiểu Hắc hét lớn:
“Pháp Hải! Ngươi đã có thể thành Phật, đừng vì thanh xà mà chậm trễ!”
Đó là tối hậu thư.
Cũng là nhắc nhở ta, nếu dây dưa thêm nữa, ắt sẽ sinh biến.
“Đòn cuối uy lực cực lớn. Nếu vẫn không thành, chỉ có thể mang theo một phách của tiền bối mà độn đi!”
Ý niệm Tiểu Hắc vừa truyền đến, đã xuất chiêu.
Pháp Hải thấy thế công hung mãnh, hoàn toàn không kiêng dè đến ta trong lòng hắn, đành buông tay.
Ta rơi xuống.
Ánh mắt Pháp Hải lạnh đi.
S á t ý hiện ra.
Pháp Hải dốc toàn lực phản kích hắc giao ngay từ cái nhìn đầu tiên đã khiến hắn chướng mắt.
Còn ta…
Chớp lấy một phần vạn cơ hội, hóa thành luồng linh quang lao thẳng vào thân xác mình, dung hợp cùng chủ hồn.
Rồi rơi xuống nước.
Khi mở mắt ra
Ta đã ở trong Tây Hồ.