Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trữ Mặc đặt số tiền kiếm được lên bàn, đạo diễn Du đếm qua, vừa tròn 40 vạn won.
【40 vạn won, khoảng hai ngàn tệ?】
【Trữ Mặc được đấy!】
【Tôi vừa ghé livestream của Trữ Mặc, vì lý do riêng tư nên không quay mặt cặp đôi đó, nhưng có quay những bức ảnh phong cảnh Trữ Mặc chụp, đẹp lắm luôn!】
Sau Trữ Mặc, tiếp theo là Diệp Lạc Y và Tô Linh Linh.
Giọng Diệp Lạc Y nhẹ nhàng: "Tôi và Linh Linh thuê thiết bị âm thanh, hát rong đường phố từ chập tối, chúng tôi kiếm được tổng cộng 32 vạn won, còn có một ít tiền lẻ nữa."
Vì là tiền thưởng của người đi đường, tiền trong tay Diệp Lạc Y khá vụn vặt, hầu như toàn là tiền mệnh giá vài ngàn won, đạo diễn Du đếm một hồi mới xác định là 32 vạn 5000 won.
【Y Y giỏi quá đi~】
【Hai người hát hay lắm! Tôi rất thích!】
【Y Y là diễn viên mà hát hay thế này, tương lai rộng mở!】
Lục Bắc Dữ xen vào: "32 vạn à, tôi cứ tưởng được nhiều hơn chứ!"
Diệp Lạc Y cũng biết mình kiếm được không nhiều: "Quả thực ít hơn chúng tôi dự tính."
Cô ta vốn tưởng với danh tiếng của mình, một buổi tối kiếm ba năm ngàn tệ là chuyện nhỏ.
Châu Khinh Ngữ cười khẩy: "Hàn Thành thịnh hành văn hóa idol, trong đám đông túm đại vài người cũng biết hát biết nhảy, cô hát cũng chẳng xuất sắc, nhảy cũng không biết, hát rong ở đây thì có tác dụng gì?"
Sắc mặt Diệp Lạc Y sượng trân, cô ta cũng nhận ra điều này, nhưng lúc đó thiết bị đã chuyển đến chợ đêm rồi, không kịp thay đổi nữa. Cuối cùng kiếm được 32 vạn, cũng là nhờ nhiều người qua đường nhận ra Diệp Lạc Y, nể danh tiếng của cô ta mà cho.
Tô Linh Linh hất hàm: "Châu Khinh Ngữ, ít nhất chúng tôi cũng kiếm được tiền! Cô kiếm được bao nhiêu, không phải toàn dựa vào Nhan Hề đấy chứ?"
Tô Linh Linh và Diệp Lạc Y đều là thiên kim hào môn, không hạ mình đi làm việc khác được, họ nghĩ Châu Khinh Ngữ khả năng cao cũng vậy.
Châu Khinh Ngữ còn kiêu kỳ hơn họ nhiều, sao có thể đi làm thuê kiếm tiền?
Châu Khinh Ngữ vuốt mái tóc xõa ngang vai: "Nói ra sợ dọa chết các người!"
"Thôi được rồi được rồi! Theo thứ tự nào!" Đạo diễn Du kịp thời ngắt lời ba người, "Nhóm tiếp theo là Lục Bắc Dữ!"
Đến lượt Lục Bắc Dữ trình bày, cậu ta kiêu hãnh dắt Diệu Tổ cùng bước ra.
Diệu Tổ vẫn đeo chiếc kính bảo hộ màu bạc chói lọi, cái đầu chó ngẩng cao đầy tự đắc.
Lục Bắc Dữ ho khan hai tiếng: "Nhóm chúng tôi kiếm được tổng cộng 51 vạn won! Đều ở đây cả, mọi người đếm đi!"
Lục Bắc Dữ đặt tiền lên bàn.
Đạo diễn Du trêu chọc: "Lục Bắc Dữ, không kể xem 51 vạn này kiếm được thế nào à?"
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lục Bắc Dữ đỏ bừng: "Ừm... Diệu Tổ kiếm được 50 vạn, tôi kiếm được 1 vạn. Đạo diễn Du, sao ông cứ phải vạch trần tôi thế! Tôi không cần mặt mũi à!"
Mọi người đều che miệng cười, Lục Bắc Dữ ngượng ngùng vô cùng.
Nhóm cuối cùng là Nhan Hề và Châu Khinh Ngữ, Nhan Hề đặt toàn bộ số tiền đã được sắp xếp gọn gàng lên bàn: "Tôi tìm việc, Khinh Khinh biểu diễn đàn cello ở nhà hàng, đây là thù lao, tổng cộng 77 vạn won."
"77 vạn?"
Tất cả mọi người hít một hơi khí lạnh.
【Thế chẳng phải hơn bốn ngàn tệ rồi sao! Còn nhiều hơn Lục Bắc Dữ nữa!】
【Chính xác hơn là nhiều hơn Diệu Tổ!】
【Lúc nãy xem livestream, chẳng phải chỉ có 30 vạn thôi sao? Sao nhiều thế này!】
【Lúc đó khách trong quán tip nhiều lắm đấy!】
Nhà hàng Hawthorne là nhà hàng Michelin ba sao, mức tiêu dùng bình quân đầu người là mười vạn won, khách hàng ở đó tip cũng rất hào phóng. Nhiều người tip một chút, tổng số tiền tự nhiên tăng lên.
Châu Khinh Ngữ đắc ý, 77 vạn won đối với cô chẳng là gì, nhưng đó đều là tiền do cô kiếm được, hơn nữa nhóm cô kiếm được nhiều nhất!
Cô nhìn Diệp Lạc Y, thấy vẻ mặt hậm hực trong mắt cô ta, cô vui sướng không kể xiết.
Nhóm cuối cùng phải chịu phạt, đây là quy định từ đầu của chương trình, Diệp Lạc Y và Tô Linh Linh cam chịu cúi đầu, cũng không biết hình phạt là gì, tóm lại là không thoát được.
Kết quả, đạo diễn Du cười gian xảo: "Tuy nói người cuối cùng bị phạt, nhưng chúng tôi đâu có nói là nhóm cuối cùng hay người cuối cùng đâu! Các bạn tự bàn bạc với nhau, xác định công sức lao động của mỗi người, sau đó mới xếp hạng!"
【Vãi chưởng! Tự phân chia? Giết người không dao.!】
【Nhưng mọi người chỉ cần chia đều là được mà, như vậy người bị phạt chỉ có Diệp Lạc Y và Tô Linh Linh thôi!】
【Nói là chia đều, thực ra là thử thách tình cảm giữa các bạn đồng hành đấy!】
Lần này, đạo diễn Du chuyển ánh mắt sang Lục Bắc Dữ trước, để nhóm Lục Bắc Dữ phân chia.
Lục Bắc Dữ ngẩng cao đầu: "Tôi và Diệu Tổ còn phân chia mày tao gì nữa! Tiền của chúng tôi đương nhiên là chia đều!"
"Phần lớn là do Diệu Tổ kiếm được, phải được Diệu Tổ đồng ý mới được!"
Nói rồi, đạo diễn Du bỏ hết tiền của nhóm Lục Bắc Dữ vào balo nhỏ của Diệu Tổ: "Lục Bắc Dữ, nếu Diệu Tổ đồng ý chia cho cậu, quyền phân phối sẽ thuộc về cậu, nếu không đồng ý, thì cậu chỉ kiếm được 1 vạn thôi."
Lục Bắc Dữ tự tin: "Diệu Tổ nhà tôi ngoan nhất, nó chắc chắn sẽ đồng ý qua đây."
Chưa nói hết câu, Lục Bắc Dữ thấy đạo diễn Du lấy ra món đồ ăn vặt yêu thích của Diệu Tổ: "Nào nào nào, Diệu Tổ, mày muốn qua chỗ tao, hay qua chỗ anh trai mày?"
Diệu Tổ thè dài lưỡi, ánh mắt sáng rực nhìn đạo diễn Du, nước miếng chảy ròng ròng, thèm thuồng không chịu nổi.
Lục Bắc Dữ tức giậm chân: "Đạo diễn Du ông chơi xấu quá! Thế là phạm quy! Diệu Tổ em qua đây, qua chỗ anh trai nào, ngoan nào? Anh trai yêu em nhất! Mau qua đây!"
Là một trong "Tuyết Kiều Tam Ngốc" (Ba chàng ngốc xe trượt tuyết: Husky, Samoyed, Alaska), Samoyed không có sức đề kháng với đồ ăn.
Lục Bắc Dữ trơ mắt nhìn Diệu Tổ từng bước từng bước đi về phía đạo diễn Du.
Cậu ta sắp khóc đến nơi rồi, nếu cậu ta chỉ được chia 1 vạn won, thì người bị phạt chẳng phải là cậu ta sao! Vừa rồi cậu ta thấy đạo diễn Du bảo nhân viên đi bắt gián! Hình phạt chắc chắn là thả gián vào người bọn họ!
Bên cạnh, các khách mời cười nghiêng ngả.
Đặc biệt là Châu Khinh Ngữ, còn xát muối vào vết thương: "Lục Bắc Dữ, lúc đầu cậu nên nuôi Border Collie ấy, Border Collie thông minh hơn nhiều, sẽ không bỏ rơi cậu đâu!"
Ánh mắt Lục Bắc Dữ kiên định: "Không được, Diệu Tổ mới là người nhà của tôi, không thể đổi!"
Diệu Tổ do dự rất lâu, bản tính tham ăn khiến nó đi đến trước mặt đạo diễn Du.
Nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng, nó dường như hiểu được lời Lục Bắc Dữ nói, lưu luyến nhìn món đồ ăn vặt cho chó, rồi quay đầu kiên quyết lao vào vòng tay Lục Bắc Dữ!
Lục Bắc Dữ không ngờ Diệu Tổ sẽ quay lại, bị một con chó to đùng như thế lao vào, ngã lăn ra bãi cỏ.
Ngẩn ra hai giây, cậu ta ôm chặt lấy Diệu Tổ.
"Hu hu hu! Diệu Tổ em là tuyệt nhất!"
【Cún con đều là thiên thần! Tuy nó tham ăn, nhưng nó yêu bạn hơn!】
【Tôi và cún cưng nhà tôi cũng thế, nếu tôi buồn, nó cũng sẽ bỏ đồ ăn xuống để đến bên tôi, chó là loài có linh tính, chúng không phải thú cưng, là người nhà!】
【A a tôi cũng muốn có một bé Diệu Tổ đáng yêu thế này!】
Lục Bắc Dữ chọn chia đều 51 vạn won kiếm được cùng Diệu Tổ.
Tiếp theo đến lượt Châu Khinh Ngữ và Nhan Hề.
Châu Khinh Ngữ không do dự: "Việc này là Nhan Hề tìm cho tôi, chúng tôi cũng chia đều."
Mô hình hợp tác làm thêm lần này của Châu Khinh Ngữ và Nhan Hề tương tự mô hình hợp tác giữa người đại diện và nghệ sĩ trong giới giải trí, người đại diện tìm kiếm tài nguyên, nghệ sĩ làm việc. Trong giới, với vị thế của Châu Khinh Ngữ, người đại diện được chia 30%, nếu vị thế thấp hơn chút, chia 5-5 cũng có.
Thực tế, nghệ sĩ rất hiểu tầm quan trọng của một người đại diện xuất sắc, không có tài nguyên, người tài giỏi đến mấy cũng chỉ như ngọc quý bị phủ bụi, còn nếu người đại diện đủ giỏi, lợn con cũng có thể lăng xê thành hot face.
Nhóm tiếp theo, Diệp Lạc Y và Tô Linh Linh.
"Nhóm tôi đứng cuối, người bị phạt khả năng cao là một trong hai chúng tôi." Diệp Lạc Y thở dài "Nên tôi và Linh Linh đã bàn bạc, một người lấy phần lẻ, một người lấy phần chẵn. Sau đó bốc thăm quyết định ai bị phạt."
Tô Linh Linh có chút do dự, nhưng vẫn gật đầu.
【Chia thế này cũng hợp lý.】
【Dù sao cũng phải có một người bị phạt mà, bớt một người bị phạt cũng tốt.】
【Thực ra nhiều người là vì danh tiếng của Y Y nên mới thưởng tiền, tôi thấy chia thế này đã rất có lợi cho Tô Linh Linh rồi!】
Diệp Lạc Y làm hai mẩu giấy dài ngắn khác nhau, để Tô Linh Linh chọn, người rút trúng mẩu giấy ngắn chỉ được chia phần lẻ, phải chịu phạt.
Tô Linh Linh rất lo lắng, cô ta nghe Lục Bắc Dữ nói hình phạt là gián, cô ta cũng sợ gián.
Vừa rút thăm, sắc mặt Tô Linh Linh cứng đờ, ngón tay run rẩy.
Thăm ngắn, cô ta thua rồi.
Mặt Tô Linh Linh trắng bệch, cô ta thực sự rất ghét gián.
Diệp Lạc Y an ủi cô ta: "Không sao đâu Linh Linh, chương trình sẽ không quá đáng đâu, cậu chịu đựng một chút là qua thôi!"
Nhan Hề liếc nhìn hai người.
Cô không nói gì, tiện tay ném món đồ ăn vặt của Diệu Tổ ra sau lưng Diệp Lạc Y. Diệu Tổ lườm Nhan Hề một cái đầy oán trách, rồi chạy ra sau lưng Diệp Lạc Y tìm đồ ăn.
Diệp Lạc Y vẫn đang an ủi Tô Linh Linh, bỗng cảm thấy sau lưng có gì đó lạ lạ. Cô ta quay đầu lại, thấy một cục bông to đùng lù lù ngay sau lưng.
"Á ——!"
Diệp Lạc Y giật mình hét lên một tiếng, mất thăng bằng ngã xuống đất!
Diệu Tổ ngậm đồ ăn, coi như không thấy gì quay về bên cạnh Lục Bắc Dữ.
Lục Bắc Dữ vỗ vỗ nó: "Sao mày lại chạy ra sau lưng chị Lạc Y thế, dọa người ta sợ thì làm sao?"
Diệu Tổ ư ử hai tiếng, không dám nhả mồm ra.
Nó sợ vừa nhả ra, đồ ăn lại bị Nhan Hề ném mất.
Diệp Lạc Y được Tô Linh Linh đỡ dậy, vẫn còn chưa hoàn hồn.
Đột nhiên, Châu Khinh Ngữ chỉ vào nửa mẩu giấy trên mặt đất: "Cái gì đây?"
Cô nhặt lên xem, rồi lại liếc nhìn nửa mẩu giấy trong tay Tô Linh Linh: "Hai cái này hình như ghép lại được với nhau này? Diệp Lạc Y, đây không phải là cô chơi gian lận, lúc rút thăm bẻ gãy giấy đấy chứ!"
Sắc mặt Diệp Lạc Y lập tức trắng bệch.
"Không phải! Tớ không có! Linh Linh cậu tin tớ đi, tớ không có!"
Tô Linh Linh lại cảm thấy thứ gì đó trong lòng mình, từng chút từng chút nguội lạnh.
"Chúng ta rút lại lần nữa." Tô Linh Linh lạnh lùng nói "Lần này không cần cậu làm, Châu Khinh Ngữ cô làm đi!"
Diệp Lạc Y còn muốn giải thích, nhưng Tô Linh Linh một câu cũng không muốn nghe, chỉ đợi Châu Khinh Ngữ làm xong thăm mới, hai người rút lại lần nữa.
Tim Diệp Lạc Y đập thình thịch, cô ta cũng không muốn bị phạt, hơn nữa đạo diễn Du còn dùng gián dọa bọn họ, chắc chắn sẽ bị chụp lại làm meme, cô ta là nữ minh tinh, sao có thể mất mặt thế được!
May mà lần thứ hai, nữ thần may mắn đứng về phía cô ta.
Diệp Lạc Y nhìn thăm dài, thở phào nhẹ nhõm.
Còn Tô Linh Linh nhìn thăm ngắn, sắc mặt càng khó coi hơn.
Nhóm cuối cùng chỉ còn lại Trữ Mặc, anh ta và Lâm Nhiễm Nhiễm là vị hôn phu hôn thê, mọi người mặc nhiên cho rằng, Trữ Mặc sẽ chọn chia đều.
Lúc chia tiền, Trữ Mặc đột nhiên nói một câu: "Tiền đều là do tôi kiếm được, tôi muốn chia thế nào cũng được đúng không?"
Tim Lâm Nhiễm Nhiễm thót lại, cô ta nãy giờ không dám nói gì, cố gắng giảm bớt sự tồn tại của mình xuống mức thấp nhất.
Trữ Mặc có ý gì đây, muốn để cô ta chịu phạt sao?
Lâm Nhiễm Nhiễm cắn môi, hôm nay bố liên lạc với cô ta, nói công ty dạo này rất khó khăn, bảo cô ta nhất định phải nắm chặt lấy Trữ Mặc.
Lâm Nhiễm Nhiễm tỏ vẻ đáng thương: "Anh Trữ Mặc, anh thật sự muốn thế sao? Em, em cũng sợ gián mà!"
Đáy mắt Trữ Mặc lóe lên tia giảo hoạt, khiến Lâm Nhiễm Nhiễm kinh hồn bạt vía.
Một lúc lâu sau, Trữ Mặc mới thu lại ý định trêu chọc, dửng dưng nói: "Chúng tôi cũng chia đều."
Vậy là ba nhóm đều chia đều, người duy nhất bị phạt chỉ có Tô Linh Linh.
Tô Linh Linh nổi da gà khắp người, thấy đạo diễn Du cầm một cái túi vải đen sì, cô ta sợ phát khóc.
Lục Bắc Dữ đột nhiên giơ tay: "Hay là để em chịu phạt thay chị Linh Linh đi!"
Cậu ta gãi đầu, cậu ta cũng sợ gián, nhưng cảm thấy để con gái chịu phạt không hay lắm.
Tô Linh Linh cảm kích nhìn Lục Bắc Dữ: "Bắc Dữ, em tốt quá!"