Phải Làm Sao Khi Bạn Thân Là Trà Xanh?

Chương 79

Trước Tiếp

"Chào mọi người, tôi tên là Lâm Nhiễm Nhiễm, là khách mời của tập này! Còn đây là vị hôn phu của tôi, cũng là bạn đồng hành của tôi."


Trữ Mặc cũng giới thiệu bản thân: "Chào mọi người, tôi là Trữ Mặc."


Lâm Nhiễm Nhiễm mỉm cười bổ sung: "Chắc hẳn mọi người đều rất tò mò về quan hệ giữa tôi và Nhan Hề, nói ra thì, hai chúng tôi cũng có chút duyên nợ đấy!!"


Lâm Nhiễm Nhiễm nhìn Nhan Hề, ánh mắt trêu ngươi: "Tôi là thiên kim thật của nhà họ Lâm, còn cô ấy chính là thiên kim giả đã chiếm tổ chim khách suốt mười lăm năm trời!"


Hiện trường ồ lên.


Diệp Lạc Y và Tô Linh Linh đã biết chuyện thiên kim thật giả từ trước, vẻ mặt vẫn khá bình tĩnh, nhưng cũng không giấu được vẻ hóng hớt xem kịch hay.


Lục Bắc Dữ và các nhân viên đều trợn tròn mắt.


Đặc biệt là đạo diễn Du, ban đầu ông còn nghi ngờ tính xác thực của chuyện này, nhưng ngay sau đó, ông lại nhớ ra Nhan Hề chưa từng phủ nhận cách gọi chị gái của Lâm Nhiễm Nhiễm, hơn nữa, Nhan Hề trước đây cũng mang họ "Lâm".


Vãi chưởng! Quả dưa to đùng!


"Nhiễm Nhiễm!" Trữ Mặc quát Lâm Nhiễm Nhiễm "Ai cho em nói chuyện này?"


"Em nói sai sao?" Lâm Nhiễm Nhiễm khó chịu. Cô ta ghét Trữ Mặc bênh vực Nhan Hề, Trữ Mặc càng như vậy, Lâm Nhiễm Nhiễm càng ghét Nhan Hề.


Lục Bắc Dữ cũng rất ngạc nhiên: "Nói chuyện này trên show có tiện không? Chương trình của chúng ta chơi lớn thật đấy!"


Cậu ta không ghét Nhan Hề, cũng không thích hành động của Lâm Nhiễm Nhiễm, nhưng dù sao cũng là chuyện nhà người ta, cậu ta không tiện nói nhiều.


"Em nói sai sao?" Lâm Nhiễm Nhiễm nhìn Nhan Hề "Nếu không phải tại cô, tôi có phải lưu lạc bên ngoài bao nhiêu năm như vậy không? Đây vốn là nợ cô nợ tôi!"


"Rầm!"


Tiếng động lớn vang lên khắp phòng khách, các khách mời đều giật mình thon thót.


Lâm Nhiễm Nhiễm cũng bị dọa sợ, quên sạch những lời định nói. Cô ta ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Châu Khinh Ngữ không biết từ lúc nào đã đứng dưới camera giám sát phòng khách, cầm bát ăn của Diệu Tổ, đập nát toàn bộ camera trong phòng khách!


Dưới chân cô, còn có dây điện bị đứt, cũng chẳng biết đầu nối ở đâu.


Nhưng rất nhanh, đạo diễn Du đã biết.


Châu Khinh Ngữ giật đứt dây cáp dữ liệu của ông, còn đập nát ống kính máy quay của ông!


Livestream đã bị ngắt kết nối ba phút, đoạn giới thiệu bản thân vừa rồi của Lâm Nhiễm Nhiễm, vậy mà không hề được phát sóng!


Châu Khinh Ngữ ném bát ăn xuống đất, chiếc bát tinh xảo vỡ tan tành.


Cô nhìn đạo diễn Du, chỉ vào Lâm Nhiễm Nhiễm: "Du Quý Trung, mời người phụ nữ này đến làm khách mời, tôi đã đồng ý chưa? Xem ra cái show này, ông không muốn làm nữa rồi đúng không?"


Đạo diễn Du toát mồ hôi hột, lông tóc dựng đứng.


Lúc Lâm Nhiễm Nhiễm giới thiệu bản thân ông đã có dự cảm sắp xảy ra chuyện, giờ nhìn ống kính đắt tiền nát bét dưới đất, ông mới biết là chuyện lớn thật rồi!


Đại tiểu thư nổi giận rồi!


"Đại tiểu thư tôi không biết quan hệ giữa cô Lâm và Nhan Hề mà!" Đạo diễn Du khóc không ra nước mắt.


Trước khi Lâm Nhiễm Nhiễm tham gia chương trình, cô ta nói với đạo diễn Du cô ta là thiên kim thật của hào môn, năm năm trước mới được nhận về, đạo diễn Du thấy thiết lập nhân vật này rất thú vị, thiên kim thật trở về hào môn cùng vị hôn phu, chắc chắn sẽ hút khách.


Ông đâu có ngờ, thiên kim giả lại là Nhan Hề!


Nhan Hề cũng giấu kỹ thật đấy, cô lên show rồi mà chẳng ai bóc ra chuyện này, công tác bảo mật tuyệt vời!


Đạo diễn Du nhìn Lâm Nhiễm Nhiễm, giọng điệu oán trách: "Cô Lâm, cô cũng thật là sao tự nhiên lại làm một màn này, không hay đâu!"


Lâm Nhiễm Nhiễm nhướng mày: "Tôi chỉ giới thiệu bản thân thôi mà, câu nào nói sai?"


Cô ta nhìn Nhan Hề với vẻ khiêu khích: "Chẳng lẽ cô không phải thiên kim giả nhà họ Lâm sao? Cô chẳng lẽ không chiếm tổ chim khách, chiếm đoạt thân phận của tôi mười mấy năm sao?"


Nhan Hề vẻ mặt bình thản, trong mắt không nhìn ra cảm xúc gì.


Nếu chỉ có cô và Lâm Nhiễm Nhiễm, cô đã bật lại từ lâu rồi, Lâm Nhiễm Nhiễm tính tình thích gây sự, nhưng cãi nhau lại chẳng lại cô.


Nhưng hôm nay ở đây có nhiều người như vậy.


Nhan Hề nhân lúc mọi người không chú ý, dụi mạnh mắt hai cái, hốc mắt đỏ hoe.


Cô nhìn mọi người, nước mắt lưng tròng: "Đạo diễn Du, Khinh Khinh, mọi người đừng trách Nhiễm Nhiễm, Nhiễm Nhiễm chỉ là do hoàn cảnh sống trước đây nên tính tình hơi nóng nảy thôi. Đều là lỗi của tôi, nếu sự hiện diện của tôi khiến mọi người không vui, tôi có thể rời đi."


Châu Khinh Ngữ tức điên, rõ ràng người bị bắt nạt là Nhan Hề, tại sao người phải rời đi lại là cô ấy!


Cô vừa định mở miệng, Tô Linh Linh đã cướp lời: "Lâm Nhiễm Nhiễm, cô có biết xấu hổ không hả? Cô tưởng chuyện nhà họ Lâm các người, người khác không biết sao?"


Hồi đó chuyện thiên kim thật giả nhà họ Lâm ầm ĩ không nhỏ ở trường trung học Bác Văn, Tô Linh Linh là thánh hóng hớt, đã ăn trọn quả dưa này từ đầu đến cuối.


Tô Linh Linh: "Chưa nói đến chuyện lúc cô và Nhan Hề bị tráo đổi, cô ấy mới là đứa trẻ sơ sinh, cô ấy biết cái quái gì? Hơn nữa người tráo đổi là bảo mẫu nhà các người, bà ta hận nhà họ Lâm nên cố ý trả thù, đây là nghiệp bố mẹ cô tạo ra, liên quan gì đến Nhan Hề? Nói đen đủi thì cũng là do bản thân cô đen đủi thôi!"


Tô Linh Linh là người yêu ghét rõ ràng, trắng đen phân minh.


Cô ta ghét Châu Khinh Ngữ, mà Nhan Hề là bạn thân Châu Khinh Ngữ, nên cô ta cũng chẳng ưa gì Nhan Hề. Nhưng chuyện thiên kim thật giả này, rõ ràng Nhan Hề không sai. Cô ta biết rõ chân tướng, giờ nghe thấy có người đổi trắng thay đen, đương nhiên phải nhảy ra phân bua.


Châu Khinh Ngữ kinh ngạc, cô và Tô Linh Linh là kẻ thù không đội trời chung bao năm nay, ân oán bảy tám năm rồi, hôm nay Tô Linh Linh vậy mà lại đứng về phía cô, cô không quen chút nào.


Tô Linh Linh liếc Châu Khinh Ngữ một cái: "Nhìn cái gì, đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt đó, buồn nôn! Tôi ghét cô và tôi ghét Lâm Nhiễm Nhiễm, hai chuyện này không mâu thuẫn với nhau!"


Châu Khinh Ngữ cười: "Cô nói đúng."


Lâm Nhiễm Nhiễm nghiến răng nghiến lợi, cô ta không ngờ đến cả Tô Linh Linh cũng giúp Nhan Hề nói chuyện.


Nhan Hề cũng biết giả vờ đáng thương ghê nhỉ, trước mặt cô ta đâu có như thế này.


Châu Khinh Ngữ nhìn Lâm Nhiễm Nhiễm: "Chuyện đã qua lâu như vậy rồi, Nhan Hề và nhà họ Lâm cũng không còn quan hệ gì nữa, nếu cô cứ nhất quyết lôi chuyện cũ ra nói, tôi chỉ đành đổi người thôi."


Lâm Nhiễm Nhiễm không phục: "Nhà tôi cũng đầu tư tiền, tài trợ mấy trăm vạn tiền quảng cáo đấy, các người không thể làm thế được!"


"Mấy trăm vạn mà tưởng mình là ông chủ à?" Châu Khinh Ngữ cười khẩy, "Ở đây ai mà chẳng bỏ ra được mấy trăm vạn!"


Cô lờ đi Lục Bắc Dữ trong túi chỉ có ba năm ngàn, chỉ vào con Diệu Tổ đang vẫy đuôi điên cuồng bên cạnh cậu ta: "Con chó này đi xe maybach, ra nước ngoài bằng máy bay tư nhân, một con chó còn quý giá hơn cô, mấy trăm vạn tính là cái thá gì?"


Lâm Nhiễm Nhiễm cuối cùng cũng không nhịn được nữa.


Nói cô ta không bằng Nhan Hề thì thôi đi, giờ còn nói cô ta không bằng một con chó?


Livestream bị gián đoạn quá lâu, đạo diễn Du cảm thấy cứ làm loạn thế này thì show khỏi quay nữa, ông vội vàng giảng hòa: "Đại tiểu thư, cô xem show đã bắt đầu rồi, giờ chúng ta đi tìm khách mời mới cũng không hay, chi bằng..."


Châu Khinh Ngữ không chiều hư người khác: "Có gì mà không hay? Tài nguyên show cấp S người ta tranh nhau sứt đầu mẻ trán để được lên đấy chứ? Còn lo không có người? Còn về quảng cáo, mấy trăm vạn tài trợ quảng cáo, cùng lắm tôi giúp ông kiếm một cái khác, Châu thị thiếu gì!"


Đạo diễn Du ngượng ngùng sờ mũi, ông đáng lẽ phải biết, Châu Khinh Ngữ đâu dễ nói chuyện như vậy, ông đâu phải Nhan Hề!


Ông lại nhìn sang Lâm Nhiễm Nhiễm: "Cô Lâm, cô xem, đại tiểu thư đã nói vậy rồi, hay là cô đừng nhắc chuyện thiên kim thật giả nữa, nếu không, sự hợp tác của chúng ta đành đổ sông đổ bể vậy."


Ý tứ là Châu Khinh Ngữ không nhượng bộ, chỉ có thể là Lâm Nhiễm Nhiễm nhượng bộ thôi.


Móng tay Lâm Nhiễm Nhiễm bấm sâu vào da thịt.


Cô ta không hiểu nổi, rõ ràng cô ta mới là thiên kim thật của hào môn, tại sao ai cũng vây quanh Nhan Hề chứ?


Nhưng Lâm Nhiễm Nhiễm rốt cuộc vẫn phải dựa vào nhà họ Lâm, cô ta không thể phá hỏng chuyện làm ăn của gia đình.


Cô ta chỉ đành thỏa hiệp: "Chuyện thiên kim thật giả... tôi sẽ không nhắc lại nữa."


Tổ chương trình chỉnh đốn lại một tiếng, livestream show thực tế lại bắt đầu.


Trong thời gian ngừng phát sóng, sự cố livestream của "Cùng Nhau Đi Du Lịch" đã lên hot search, nhưng gần như không ai biết nguyên nhân, chỉ nhớ hình ảnh cuối cùng dừng lại ở khuôn mặt Lâm Nhiễm Nhiễm.


Tổ chương trình lên tiếng xin lỗi, nói là do mạng ở Hàn Thành kém, nên livestream bị lỗi.


【Mạng Hàn Thành đúng là rác rưởi thật, Hàn Thành phồn hoa nhất chỉ có trong phim Hàn thôi!】


【Thế mới thấy trong nước vẫn tốt hơn, xem lần này tổ chương trình làm ăn thế nào ở Hàn Thành đây!】


【Có khi nào hợp tác với nghệ sĩ Hàn Thành không nhỉ? Văn hóa Idol Hàn Thành nổi tiếng lắm mà!】


Lần nữa đối diện với ống kính, Lâm Nhiễm Nhiễm ngoan ngoãn hơn hẳn.


"Chào mọi người, tôi tên là Lâm Nhiễm Nhiễm, là khách mời bay của tập này."


Cư dân mạng tò mò: 【Tôi nhớ Lâm Nhiễm Nhiễm gọi Nhan Hề là chị gái, hai người quan hệ thế nào vậy?】


Lâm Nhiễm Nhiễm kiên nhẫn trả lời: "Ừm, vì chúng tôi đều học trường trung học Bác Văn, lúc đó đã quen biết nhau, Nhan Hề là đàn chị của tôi, nên tôi gọi cô ấy là chị."


Lý do này tuy gượng ép, nhưng cũng hợp lý, cư dân mạng không truy cứu sâu.


Phòng khách biệt thự được thiết kế thông tầng, từ hành lang tầng hai có thể nhìn thấy toàn cảnh phòng khách tầng một.


Châu Khinh Ngữ và Nhan Hề trước khi về phòng, lại nhìn xuống Lâm Nhiễm Nhiễm ở phòng khách.


Châu Khinh Ngữ: "Tớ vẫn thấy cô ta rút lui thì tốt hơn, Du Quý Trung cái tên hói đầu chết tiệt đó tìm người kiểu gì thế? Tìm ai không tìm, lại tìm trúng Lâm Nhiễm Nhiễm?"


Nhan Hề: "Không sao đâu, chuyện qua rồi mà."


Ngay từ trước khi lên show, Nhan Hề đã biết, có một số chuyện không giấu được. Đã qua bao nhiêu năm rồi, cô cũng chẳng có gì phải sợ.


"Thế sao được chứ!" Châu Khinh Ngữ không phục, cô vẫn nhớ như in, trên diễn đàn trường trung học Bác Văn, những người đó đã nói về Nhan Hề như thế nào.


Nhan Hề nói qua rồi, nhưng Châu Khinh Ngữ thì chưa qua đâu.


Vì sự cố màn giới thiệu bản thân, quan hệ giữa các khách mời trở nên gượng gạo, đạo diễn Du cũng hủy bỏ kế hoạch ăn tối chung, chuyển thành hoạt động tự do.


Bay đến Hàn Thành nhẹ nhàng hơn bay đến Lê Thành, buổi tối có thời gian, mọi người cũng muốn ra ngoài đi dạo.


Tô Linh Linh đang thay quần áo, trang phục của Diệp Lạc Y đã được stylist phối sẵn, cứ thế mặc vào là được.


Cô ta không nhịn được, tìm một ban công không có máy quay, liên hệ với Tôn Khải.


Cô ta muốn biết tình hình trên mạng hiện tại.


Hiện tại trên hot search weibo, toàn là các từ khóa liên quan đến Diệp Lạc Y, Bùi Dục Bạch, Châu Khinh Ngữ.


Bùi Dục Bạch vừa tra vừa tiện, Châu Khinh Ngữ đáng thương hề hề, còn Diệp Lạc Y thì khó nói.


Khó nói, thật sự khó nói.


Diệp Lạc Y vốn có lượng fan đông đảo, cô ta nổi lên nhanh chóng nhờ sao tác CP, lại có phim hot dắt lưng, trước đây cô ta chưa từng nghĩ đến việc thanh lọc fan CP, cô ta cứ tưởng cô ta và Bùi Dục Bạch sẽ đi cùng nhau rất lâu.


Điều này dẫn đến việc, sau khi Bùi Dục Bạch tỏ tình, một lượng lớn fan CP thoát fan.


Vừa nãy trên máy bay tư nhân còn chưa nhận ra, giờ Diệp Lạc Y so sánh lượng fan weibo của mình, đã giảm mất mấy chục vạn.


Và rất nhiều trạm tỷ của cô ta, cũng tuyên bố thoát fan, đóng trạm.


Tôn Khải còn thông báo cho Diệp Lạc Y biết tình hình hiện tại của cô ta, ước chừng chỉ còn ở mức nghệ sĩ hạng hai.


Diệp Lạc Y tức đến run tay.


Cô ta dù sao cũng có tác phẩm, giờ lại ngang hàng với Châu Khinh Ngữ về độ nổi tiếng?


Vô lý!


Tôn Khải im lặng một lát, anh ta không muốn đả kích Diệp Lạc Y, nhưng sự thật là như vậy, thiện cảm của người qua đường rất quan trọng, dạo này thiện cảm của người qua đường dành cho Châu Khinh Ngữ quá tốt.


Tôn Khải nói: "Hay là, em xin lỗi Châu Khinh Ngữ đi?"


Diệp Lạc Y không thể tin nổi: "Em mới là nạn nhân! Bùi Dục Bạch anh ta cũng lừa em! Dựa vào đâu bắt em phải xin lỗi?"


Diệp Lạc Y chợt nhớ ra điều gì, hỏi Tôn Khải: "Anh là giám đốc quản lý nghệ sĩ của Thiên Huy, tiếp xúc với bao nhiêu dự án của Châu thị, anh không thể không biết quan hệ giữa Châu Khinh Ngữ và Bùi Dục Bạch đúng không?"


Tôn Khải chột dạ, anh ta đương nhiên biết.


Bùi Dục Bạch không nói thẳng với anh ta, nhưng anh ta đâu có ngốc.


Diệp Lạc Y cảm nhận được sự im lặng của Tôn Khải, cười lạnh: "Cá mè một lứa!"

Trước Tiếp