Phải Làm Sao Khi Bạn Thân Là Trà Xanh?

Chương 62

Trước Tiếp

Nhưng tiệc mừng thọ mà, mỗi năm có một lần.


Cho nên, chỉ cần tạm thời khiến Châu Khinh Ngữ thoát khỏi sự khống chế của cốt truyện cũng đủ rồi.


Nhan Hề nhanh chóng kiểm tra giá trị khí vận hiện tại của Châu Khinh Ngữ, 27.9 điểm, tức là còn thiếu 2.1 điểm nữa là đủ 30 điểm!


Nhưng Nhan Hề lại thấy khó: "Hiện tại xem ra, chỉ có thay đổi cốt truyện mới có thể nhận được giá trị khí vận cao, nhưng điểm cốt truyện tiếp theo của tiểu thuyết chính là tiệc mừng thọ mà!"


"Nhìn thế này, 2.1 điểm tuy không nhiều, nhưng cũng khó kiếm phết đấy."


Hệ thống dang tay: 【Cũng hết cách thôi! Chỉ khi đạt được 30 điểm khí vận, tôi mới có thể giúp đại tiểu thư tạm thời không bị cốt truyện khống chế. Chuyện này vốn dĩ không đơn giản, nữ phụ độc ác muốn nghịch tập dễ dàng như thế, thì nhân vật chính còn gọi là nhân vật chính sao?】


Nhan Hề xoa cằm trầm tư một lát: "Hay là, vào ngày tiệc mừng thọ, thuê người bắt cóc Khinh Khinh?"


Hệ thống: ?


【Ký chủ! Chúng ta đang sống trong xã hội pháp trị! Không được làm thế!】


Cũng chỉ là nói đùa thôi, Nhan Hề cũng biết bắt cóc người là sai, cô không có năng lực đó, muốn bắt cóc cũng phải nhờ Châu Yến Từ giúp, đại lão mới có thể làm kín kẽ không kẽ hở. Thôi bỏ đi không được, phạm pháp đấy.


Châu Khinh Ngữ đã đặt mua bộ ấm trà tử sa, đây là món đồ đấu giá của nhà đấu giá Christie's Hồng Kông hôm nay, Châu Khinh Ngữ nhờ người đấu giá hộ mua giúp, phải hai ngày nữa ấm trà tử sa mới được chuyển đến Hải Thành.


Còn về phần cô, Châu Khinh Ngữ đứng dậy, phủi bụi trên áo: "Tớ phải về nhà tổ ở hai ngày."


"Sao thế?" Nhan Hề hỏi.


Châu Khinh Ngữ bĩu môi không vui: "Bố tớ không muốn đi tiệc mừng thọ ông nội Bùi! Thật là, tớ sắp kết hôn với anh Dục Bạch rồi, sao bố có thể không đi chứ! Tớ định về đó ở hai ngày, xem có thuyết phục được ông ấy không!"


Nhan Hề không lên tiếng.


Bố Châu không thích Bùi Dục Bạch, ông thích Bùi Hàm Lễ hơn, ông đương nhiên sẽ không đi tiệc mừng thọ, đây là sự phản kháng thầm lặng của ông cụ!


"À, cậu về ký túc xá không tiện, cứ ở lại chỗ tớ đi!" Châu Khinh Ngữ nói,l "Dù sao cậu cũng có vân tay rồi, cần gì thì bảo bảo mẫu."


Châu Khinh Ngữ xách chiếc túi Chanel Square Mini, vừa đi được hai bước, Nhan Hề đã đuổi theo cô: "Khinh Khinh! Tớ có thể về nhà tổ cùng cậu không?"


Nhan Hề đảo mắt: "Tớ chưa từng ở một mình, tớ sợ..."


Châu Khinh Ngữ không nghĩ ngợi gì: "Không vấn đề gì! Tớ còn lo cậu thấy nhà tổ buồn chán cơ!"


"Có cậu ở đó, đương nhiên sẽ không buồn chán rồi!"


Nhan Hề và Châu Khinh Ngữ đến nhà tổ nhà họ Châu.


Nhà tổ nằm ở ngoại ô Hải Thành, là một tòa nhà theo phong cách lâm viên, nghe nói do một kiến trúc sư họ Trần thiết kế, bên trong có đình đài lầu các, cầu nhỏ nước chảy, còn có hồ nước non bộ theo phong cách nhất trì tam sơn kinh điển của vườn tược cổ đại, mang đậm ý cảnh Bồng Lai tiên đảo.


Vào nhà tổ, đi qua hành lang uốn lượn, Nhan Hề và Châu Khinh Ngữ đến nhà thủy tạ.


Bố Châu đang ngồi trên chiếc ghế nằm bằng gỗ hoàng hoa lê trong thủy tạ, thong thả uống trà câu cá.


Thấy hai người đi tới, bố Châu thu cần câu: "Chịu về rồi đấy à? Không phải tiêu hết tiền bên ngoài rồi chứ?"


Châu Khinh Ngữ khoác tay bố Châu: "Bố! Sao bố lại nói con như vậy, con không có thời gian về đều là bận kiếm tiền đấy chứ!"


"Kiếm tiền?" Bố Châu nhướng mày, "Không phải tiêu tiền sao? Đi Lê Thành một chuyến, tốn không ít nhỉ?"


Châu Khinh Ngữ ngượng ngùng sờ mũi: "Cũng không bao nhiêu mà."


Bố Châu lại nhìn sang Nhan Hề: "Cháu cũng đi à?"


Nhan Hề ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng ạ."


Châu Khinh Ngữ biết bố vốn không thích mình lăn lộn trong giới giải trí, sợ bố làm khó Nhan Hề, vội vàng nói: "Là con muốn lên show, Hề Hề chỉ đi cùng con thôi!"


Bố Châu liếc nhìn Châu Khinh Ngữ: "Con lo cái gì?"


Bố Châu lại nhìn Nhan Hề, ánh mắt có vài phần tán thưởng: "Bác xem show của các cháu rồi, cháu thể hiện khá tốt."


Châu Khinh Ngữ kinh ngạc: "Bố cũng biết khen người khác sao?"


"Con mà được như Nhan Hề để bố đỡ phải lo lắng, bố cũng khen con. Nhưng mà…" Bố Châu vẫn gật đầu, vỗ nhẹ mu bàn tay cô "Lần này trên show, con thể hiện cũng không tồi."


"Hả?"


Châu Khinh Ngữ kinh ngạc đến mức rớt cả cằm, phải biết rằng lúc trước để vào giới giải trí, cô đã cãi nhau với bố Châu không ít, cuối cùng cũng khó khăn lắm mới cướp được Tinh Diệu từ tay Châu Yến Từ. Nhưng Tinh Diệu thua lỗ liên miên, khiến cô không ngẩng mặt lên được.


Bây giờ bố lại khen cô, cô còn tưởng tai mình có vấn đề.


"Lão Dư hầm chè ngân nhĩ đấy, con đi hỏi xem hầm xong chưa." Bố Châu sai bảo Châu Khinh Ngữ.


Châu Khinh Ngữ tâm trạng tốt, đương nhiên sẵn lòng làm việc, vui vẻ chạy vào bếp tìm quản gia Dư.


Trong thủy tạ chỉ còn lại Nhan Hề và bố Châu, vẻ hiền từ trên mặt bố Châu nhạt đi đôi chút, nhưng vẫn ôn hòa: "Yến Từ nói với bác, cháu không đi làm sinh viên trao đổi, cũng không vào Châu thị, mà gia nhập Tinh Diệu? Cháu muốn giúp Khinh Ngữ?"


Trong mắt Nhan Hề thoáng qua tia kinh ngạc, cô vốn tưởng bố Châu ghét Châu Khinh Ngữ vào giới giải trí, nhưng nghe giọng điệu của ông, hình như ông cũng không phản cảm đến thế?


Bố Châu nhìn ra sự nghi hoặc của Nhan Hề, giọng điệu bình thản: "Trong nhà kiếm tiền có bác, còn có Yến Từ, Khinh Khinh chỉ cần hưởng phúc là được rồi, nó muốn làm gì, chúng ta đều ủng hộ."


"Nhưng bác hy vọng, vào giới giải trí là quyết định của chính nó, chứ không phải vì lý do khác."


Nhan Hề hiểu rồi. Trong những năm đầu quen Châu Khinh Ngữ, cô chưa từng nghe Châu Khinh Ngữ tỏ ý muốn vào giới giải trí, Châu Khinh Ngữ từ nhỏ học đàn cello, ước mơ của cô là mở buổi hòa nhạc, biểu diễn đàn cello trên sân khấu đẳng cấp thế giới.


Đại học Berne nổi tiếng về âm nhạc, Châu Khinh Ngữ thi vào Berne, cũng là để học chuyên sâu về âm nhạc.


Nhưng sau khi quen Bùi Dục Bạch, mục tiêu của Châu Khinh Ngữ đã thay đổi.


"Cháu muốn giúp Khinh Khinh." Nhan Hề nói thẳng "Cháu không chắc mình có thành công hay không, nhưng cháu muốn giúp cậu ấy."


"Còn về việc vào Châu thị," Nhan Hề cười nói "Cháu nghĩ, bên cạnh Châu tổng người tài nhiều như vậy, cũng không thiếu một người như cháu đâu ạ!"


Bố Châu gật đầu tán thưởng. Hai năm nay ông kiên quyết không để bộ phận PR của Châu thị giúp Châu Khinh Ngữ xử lý scandal, chính là muốn ép cô từ bỏ giới giải trí.

Trước Tiếp