Phải Làm Sao Khi Bạn Thân Là Trà Xanh?

Chương 21

Trước Tiếp

Giọng nói của ông khá lớn, vang vọng trong không gian cầu thang cổ kính, câu thất đức quá đi mất còn có cả tiếng vang.


Tô Linh Linh không thể tin nổi, cô ta vừa rồi còn vênh váo trước mặt Châu Khinh Ngữ cả buổi trời, kết quả hầm rượu lại là của Châu Khinh Ngữ?


Cô ta quay phắt sang nhìn Diệp Lạc Y: "Y Y, không phải cậu bảo hầm rượu là của Bùi nhị thiếu sao? Sao lại biến thành của Châu Khinh Ngữ rồi? Chuyện này là sao!"


Đầu óc Diệp Lạc Y cũng rối như tơ vò.


Cô ta làm sao mà biết được! Bùi Dục Bạch trước đây dẫn cô ta đến rõ ràng nói hầm rượu là của hắn mà! Những người phục vụ trước đó là ông quản gia già và Adrian, cũng rất cung kính với họ còn gì!


Sao có thể Châu Khinh Ngữ mới là ông chủ thật sự?


Cô ta vừa nãy còn khoe khoang trước mặt Châu Khinh Ngữ, khán giả trong phòng livestream cũng thấy hết rồi, vậy trong mắt họ cô ta khác nào tên hề nhảy nhót?


Thảo nào Châu Khinh Ngữ không vạch trần cô ta ngay từ đầu, chính là muốn nhìn thấy cô ta làm trò cười đây mà!


Ông quản gia già nhìn thấy Diệp Lạc Y, chợt nhớ ra: "Tôi nhớ cô, năm ngoái cậu Bùi có dẫn cô đến hầm rượu!"


Ông ấy nói tiếng Anh, nên Diệp Lạc Y nghe hiểu.


Diệp Lạc Y nghiến răng: "Lúc đó, chẳng phải ông nói Bùi là chủ hầm rượu sao?"


Ông quản gia già biết nhà họ Bùi và nhà họ Châu có hôn ước, nhưng đã hai bên chưa công bố, hiện tại cũng chưa đến lượt ông công bố, hơn nữa cho dù có hôn ước, hầm rượu đó cũng là tài sản trước hôn nhân của Châu Khinh Ngữ, không phải của Bùi Dục Bạch.


Ông quản gia già: "Thực tế là lúc đó cậu Bùi đang giúp đại tiểu thư xử lý công việc của hầm rượu, cô ấy nói với chúng tôi rằng, cậu Bùi có thể toàn quyền đại diện cho cô ấy."


Cho nên, là toàn quyền đại diện.


Nói cho cùng, chỉ là người được ủy thác, không phải chủ sở hữu.


Diệp Lạc Y cũng hiểu rồi, Bùi Dục Bạch trước đó nói như vậy là vì đàn ông sĩ diện hão. Hôm nay gọi điện cho hắn hắn cũng không nói thật, cũng chỉ là sĩ diện hão mà thôi!


Nhưng cô ta lại phải gánh chịu toàn bộ trách nhiệm cho cái sự sĩ diện này!


【Kỳ lạ, Bùi Dục Bạch và Châu Khinh Ngữ có quan hệ gì? Châu Khinh Ngữ lại để Bùi Dục Bạch đến giúp xử lý hầm rượu?】


【Không phải bảo Châu Khinh Ngữ yêu đơn phương Bùi Dục Bạch, chen chân vào tình cảm của Bùi Dục Bạch và Diệp Lạc Y sao? Nhìn thế này quan hệ của Bùi Dục Bạch và Châu Khinh Ngữ cũng tốt đấy chứ!】


【Hầm rượu trị giá cả trăm triệu đấy, cho dù Châu Khinh Ngữ không có thời gian, cũng có thể ủy thác cho nhân viên chuyên nghiệp mà? Sao cũng không đến lượt Bùi Dục Bạch, trừ khi quan hệ hai người không tồi.】


【Cảm giác có dưa to! Càng tò mò về mối tình tay ba cẩu huyết này rồi! Sự thật chắc chắn không đơn giản như Châu Khinh Ngữ chen chân vào hai người họ đâu!】


Giống như bình luận trên livestream, Diệp Lạc Y cũng cảm thấy có gì đó không đúng.


Bùi Dục Bạch nói với cô ta rằng Châu Khinh Ngữ thích hắn, nhưng hắn không có hứng thú với Châu Khinh Ngữ.


Nhưng đều là quan hệ ủy thác xử lý công việc hầm rượu, đều có thể khiến người trong hầm rượu lầm tưởng hắn là ông chủ, quan hệ này còn có thể bình thường sao?!


Diệp Lạc Y đột nhiên có định nghĩa mới về mối quan hệ giữa Châu Khinh Ngữ và Bùi Dục Bạch, ít nhất, sẽ không đơn giản như cô ta nghĩ trước đây.


Diệp Lạc Y nghiến răng, cho dù vạn phần không tình nguyện, vẫn đi đến trước mặt Châu Khinh Ngữ: "Khinh Ngữ, xin lỗi cậu, tớ thực sự không biết cậu là chủ hầm rượu này! Tớ cũng gọi điện hỏi Bùi tổng rồi, anh ấy nói có thể đến tớ mới đến. Hầm rượu tổn thất bao nhiêu, cậu tính ra tiền mặt đi, tớ sẽ đền hết cho cậu!"


Sự việc đến nước này, Diệp Lạc Y chỉ có thể nhận lỗi chịu trách nhiệm, cũng may các cô chỉ mở vài chai rượu vang, tổ chức một bữa tiệc nướng đơn giản, chi phí cũng sẽ không quá lớn.


Châu Khinh Ngữ cũng chẳng trông mong Diệp Lạc Y đền tiền, cho dù cộng cả một trăm chai rượu vang kia, thì đáng bao nhiêu tiền đâu, nhưng nhìn Diệp Lạc Y chịu thiệt, nhìn bộ dạng hạ mình của cô ta, cô thấy sướng rơn!


Châu Khinh Ngữ đang định nói không cần đâu, để thể hiện sự rộng lượng của mình.


Nhan Hề đột nhiên kéo tay áo Châu Khinh Ngữ, lắc lắc đầu.


Nhan Hề đi đến trước mặt Diệp Lạc Y, lễ phép nói: "Cô Diệp, Khinh Khinh không phải người không nói lý lẽ, chuyện này đều là hiểu lầm, chúng tôi biết cô cũng không cố ý, hơn nữa, thịt nướng và rượu vang là mọi người cùng ăn, coi như là Khinh Khinh mời các khách mời đi."


Để Châu Khinh Ngữ tỏ ra rộng lượng, trong sự rộng lượng chắc chắn sẽ có châm chọc, cho nên, Nhan Hề cảm thấy lời này để cô nói sẽ tốt hơn.


Nói xong những lời này, các khách mời cũng đều thở phào nhẹ nhõm.


Sau này còn phải cùng nhau đi du lịch quay chương trình, thái độ của Nhan Hề đại diện cho thái độ của Châu Khinh Ngữ, cả hai bên đều không muốn làm lớn chuyện, chút chuyện nhỏ này mọi người có thể giải quyết êm đẹp.


Tiếp đó, Nhan Hề đổi giọng: "Có điều, một trăm chai rượu vang kia quả thực hơi đắt. Đó là cô bốc thăm trúng thưởng, không thể để Khinh Khinh trả tiền chứ? Tổng cộng một ngàn vạn tệ, cô Diệp, cô xem chuyển khoản qua Alipay hay WeChat?"


Diệp Lạc Y trợn tròn mắt.


Một ngàn vạn, sao cô không đi cướp đi!


Châu Khinh Ngữ cũng có chút kinh ngạc, cô đã hỏi Bruce, chỗ rượu vang đó xấp xỉ hơn một trăm vạn, cô vốn cảm thấy một trăm vạn cũng chẳng là gì, đi đòi Diệp Lạc Y trả tiền lại có vẻ cô keo kiệt.


Nhưng bây giờ sao lại biến thành một ngàn vạn rồi?


Cho dù là phú bà như Châu Khinh Ngữ, cảm thấy một trăm vạn là bọt nước nhỏ, thì một ngàn vạn vẫn cần phải cân nhắc đôi chút.


"Không phải sao?" Nhan Hề nghiêng đầu, "Tôi thấy trên livestream bốc thăm của các cô, bên trên viết là bốc thăm trúng thưởng rượu vang trị giá mười vạn một chai mà, mười vạn tệ, một trăm chai, chẳng phải là một ngàn vạn sao?"


Sau đó Nhan Hề nhếch môi cười, lộ ra chiếc răng khểnh đáng yêu: "Không sao đâu cô Diệp, nếu cô cảm thấy một ngàn vạn quá đắt, hủy bỏ bốc thăm cũng được, dù sao đồ cũng chưa gửi đi, cô thấy thế nào?"


【Không còn bốc thăm trúng thưởng nữa á? Trời ơi, tôi vừa mới đăng lên vòng bạn bè khoe khoang xong!】


【Hủy bỏ á? Vừa nãy còn lên hot search cơ mà, thế này có tính là qua cầu rút ván không?】


【Dù sao cũng là một ngàn vạn, Diệp Lạc Y có trả nổi không?】


【Nhan Hề rõ ràng là tống tiền!】


【Sao lại tống tiền được chứ? Loại rượu vang dùng để bốc thăm, và giá của rượu vang, giấy trắng mực đen viết rõ ràng trên weibo của Diệp Lạc Y, Nhan Hề chỉ nói sự thật thôi mà.】


【Đã bảo rồi chai rượu vang đó chỉ tầm một hai ngàn Euro thôi, ê-kíp của Diệp Lạc Y còn xóa bình luận của tôi, tất nhiên thứ này vào nhà hàng cao cấp đúng là phải tám chín vạn nhân dân tệ, dù sao bọn họ cũng đều nói quá lên như vậy, Nhan Hề thu tiền theo giá đó, không có gì sai cả!】


Đây mới là cái hố lớn nhất Nhan Hề đào cho Diệp Lạc Y, chỉ thu của cô ta một trăm vạn thì hời cho cô ta quá, một ngàn vạn mới đủ để Diệp Lạc Y đau như cắt thịt!


Cho dù có fan nhìn ra giá trị thực của rượu vang thì đã sao? Người nói hươu nói vượn là Diệp Lạc Y, Nhan Hề chẳng qua chỉ thỏa mãn tâm nguyện muốn tặng fan món quà trị giá một ngàn vạn của cô ta mà thôi.


Mặt Diệp Lạc Y trắng bệch.


Một trăm vạn cô ta cắn răng cũng trả được, một ngàn vạn thì chưa chắc.


Tất cả khách mời đều nhìn Diệp Lạc Y, ống kính livestream cũng chĩa thẳng vào cô ta.


Diệp Lạc Y cảm thấy cổ họng khô khốc khó chịu.


Đồng ý cái giá này trả tiền cho Châu Khinh Ngữ? Một ngàn vạn không phải con số nhỏ, cô ta không bỏ ra nổi.


Lựa chọn hủy bỏ bốc thăm? Thế thì mất mặt quá! Livestream của cô ta đang đứng đầu về độ hot, từ khóa bốc thăm còn leo lên hot search, kết quả lại không bốc nữa? Cô ta sẽ bị chê cười cả đời mất!


Đầu óc Diệp Lạc Y rối tung như mớ bòng bong, suy nghĩ hỗn loạn. Trước mắt Nhan Hề đang cười híp mắt nhìn cô ta, nhưng nụ cười đó lại giống như ác quỷ đòi mạng đến từ địa ngục, ép Diệp Lạc Y không còn đường lui.


Thân hình loạng choạng, Diệp Lạc Y suýt ngã, cũng may Tần Lý nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy cô ta.


Sắc mặt Diệp Lạc Y càng thêm tái nhợt: "Tôi... bụng tôi hơi khó chịu, tôi đi vệ sinh trước đã!"


Nói xong, Diệp Lạc Y vội vàng rời khỏi hiện trường.


【Oa ồ! Đây chính là tuyệt chiêu độn thổ trong truyền thuyết sao?】


【Xem ra vụ bốc thăm này coi như bỏ rồi.】


【Nói bậy! Y Y sẽ không quỵt đâu! Hôm nay cô ấy ăn bậy đau bụng thật mà, trưa nay chẳng phải cũng chạy vào nhà vệ sinh mấy lần sao?】


【Nhớ ra rồi, là vụ Diệp Lạc Y đánh rắm buổi trưa đúng không? Quả nhiên là đường ruột không tốt~~ Đầu chó.jpg】


【Cứu mạng, cái kính lọc tiểu tiên nữ của Diệp Lạc Y vỡ nát rồi. Tôi còn đang ăn cơm đấy!】


Châu Khinh Ngữ ôm chai rượu vang, khóe miệng nhếch lên nụ cười đắc ý: "Lúc này mà đi vệ sinh? Diệp Lạc Y không phải là không trả nổi tiền, muốn chạy làng đấy chứ?"


Hệ thống: 【Ồ hố, Châu Khinh Ngữ hiện tại có cái nét của nữ phụ độc ác rồi đấy!】


Châu Khinh Ngữ chưa bao giờ là người quân tử, đặc biệt là khi gặp phải Diệp Lạc Y, cô cực kỳ thích dậu đổ bìm leo.


Tô Linh Linh tức giận giậm chân: "Mới không phải, Y Y nhà chúng tôi không phải loại người như thế!"


Nhan Hề chẳng hề phản cảm việc Châu Khinh Ngữ dậu đổ bìm leo, dù sao cô cũng là chủ mưu đạp Diệp Lạc Y xuống giếng mà.


Cô nhìn Tô Linh Linh, dùng giọng điệu càng thêm chân thành: "Cô Tô, vậy cô có muốn trả tiền thay cô Diệp không? Cũng được mà."


Tô Linh Linh nghẹn họng, những lời muốn mắng Châu Khinh Ngữ đều nuốt ngược trở vào, sau đó trừng mắt nhìn Nhan Hề.


Châu Khinh Ngữ vênh váo tự đắc: "Dùng rượu của bà đây bốc thăm, không có tiền còn đứng đây lải nhải cái gì? Hừ, đúng là chẳng biết tự lượng sức mình!"


Tô Linh Linh không dám nói gì nữa, bởi vì cô ta cũng không bỏ ra nổi một ngàn vạn.


Thực ra cô ta có thể bỏ ra, nhưng cô ta không nỡ dùng để trả nợ thay cho Diệp Lạc Y.


Châu Khinh Ngữ càng thêm đắc ý, cảm thấy từng tế bào trên người đều khoan khoái. Đặc biệt là nhìn thấy biểu cảm nghẹn họng của Tô Linh Linh và Diệp Lạc Y, tâm trạng cô càng tốt hơn.


Nhan Hề che micro ở cổ áo, kéo tay áo Châu Khinh Ngữ, nói nhỏ với Châu Khinh Ngữ: "Tuy chúng ta phải thu tiền, nhưng khoản tiền này có vấn đề, chúng ta không thể lấy. Khinh Khinh, khoản tiền này có thể để tớ xử lý không?"


Châu Khinh Ngữ không biết Nhan Hề muốn làm gì, nhưng cô tin Nhan Hề sẽ không để mình chịu thiệt. Hơn nữa cho dù Nhan Hề muốn một ngàn vạn này, Châu Khinh Ngữ trực tiếp cho cô cũng chẳng sao.


Châu Khinh Ngữ: "Không thành vấn đề."


Tô Linh Linh tức đến phồng má, đã mấy phút rồi mà Diệp Lạc Y vẫn chưa ra, chỉ có cô ta phải đối mặt với ống kính.


Khổ nỗi cô ta đuối lý, cho dù bị ánh mắt khiêu khích của Châu Khinh Ngữ chọc tức chết, cũng không dám phản bác.


Tần Lý im lặng một lát, đã phân tích ra vấn đề trong đó, anh ta nhìn Châu Khinh Ngữ: "Cô Châu, đã là hầm rượu của cô, lúc cô đến cô đã có thể nói cho chúng tôi biết, không cần thiết phải đợi Lạc Y bốc thăm xong mới nói chứ, cô làm thế này không phải là cố tình bắt nạt Lạc Y sao?"


Mắt Tô Linh Linh sáng lên, đúng rồi ha! Đã hầm rượu là của Châu Khinh Ngữ, tại sao lúc đến Châu Khinh Ngữ không nói, lại đợi bốc thăm xong mới nói?


Tô Linh Linh chỉ vào mũi Châu Khinh Ngữ: "Châu Khinh Ngữ, cô chính là cố ý! Cố ý xem chúng tôi làm trò cười! Cô sao có thể độc ác như vậy chứ!"


"Cố ý?"


Nhan Hề nhanh chân chắn trước mặt Châu Khinh Ngữ, che chở cho cô: "Tôi không hiểu hai chữ 'cố ý' của thầy Tần và cô Tô từ đâu mà ra? Đến hầm rượu vang là chúng tôi kề dao vào cổ bắt các người đến sao? Bốc thăm trúng thưởng là chúng tôi ép các người làm sao?"


"Từ đầu đến cuối đều là hành vi chủ động của các người, sao lại thành chúng tôi cố ý rồi? Hơn nữa hầm rượu là của Khinh Khinh, hay là của bạn cô Diệp, thì việc bốc thăm chẳng phải đều là phúc lợi cô Diệp dành cho fan sao? Chẳng lẽ vì hầm rượu là của Khinh Khinh, các người liền không muốn phát phúc lợi cho fan nữa?"


"Nếu các người không muốn, đăng weibo hủy bỏ bốc thăm là xong, chúng tôi cũng đâu có ép các người nhất định phải trả tiền đâu! Nhưng nếu muốn phát phúc lợi thì chúng tôi thu tiền cũng là lẽ đương nhiên chứ? Các người không thể mượn hoa hiến phật, dùng tiền của Khinh Khinh để tạo phúc cho fan của mình được!"


Tần Lý cứng họng. Anh ta biết chuyện này là Diệp Lạc Y sai trước, cho dù Châu Khinh Ngữ không nói rõ sự thật cô là chủ hầm rượu ngay từ đầu, thì cùng lắm cũng chỉ tính là chơi không đẹp mà thôi.


Tô Linh Linh vẫn không chịu buông tha: "Nói nhiều thế làm gì, Châu Khinh Ngữ, cô dám nói cô không có chút tâm tư hãm hại Y Y nào không? Cô chẳng qua thấy Bùi nhị thiếu đối tốt với Y Y nên mới cố ý làm vậy chứ gì? Cô chính là một con tiểu tam không lên được mặt bàn, cho dù ván này cô thắng, Bùi nhị thiếu cũng chướng mắt cô."


Lời còn chưa nói hết, một tiếng "bốp" vang lên.


Không gian chìm vào yên lặng trong tích tắc, ngay cả bình luận trên livestream cũng như ngừng lại một giây.


Tô Linh Linh ôm mặt mình, không thể tin nổi nhìn Châu Khinh Ngữ.


"Châu Khinh Ngữ, cô dám đánh tôi?!"


Sau khi Diệp Lạc Y vào nhà vệ sinh, lập tức gõ cửa từng buồng vệ sinh một, xác định trong nhà vệ sinh không có ai, cô ta khóa trái cửa nhà vệ sinh, gọi điện cho Bùi Dục Bạch.


Hiện tại cô ta chỉ có thể dựa vào Bùi Dục Bạch, nếu không phải Bùi Dục Bạch nói dối hầm rượu là của hắn, sự việc cũng sẽ không ầm ĩ đến mức này.


Vài giây sau, Bùi Dục Bạch bắt máy.

Trước Tiếp