Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Châu Khinh Ngữ nhíu mày, "Với tốc độ này của anh, chắc đến Tết Công Gô tôi mới được chơi!"
Bùi Dục Bạch thầm chửi trong lòng, từ lúc Châu Khinh Ngữ đòi đi săn đến giờ mới có mười phút! Hắn đâu phải siêu nhân, chỉ cần cho hắn thêm chút thời gian hắn cũng có thể làm xong mà!
Bùi Dục Bạch cuống cuồng cầm điện thoại liên hệ với câu lạc bộ săn bắn, tiếng Anh của hắn trôi chảy chỉ là có quá nhiều việc cần trao đổi nên hơi luống cuống tay chân.
Châu Khinh Ngữ đứng trước cửa biệt thự, khoanh tay trước ngực vẻ khó chịu "Chậm chạp quá đi, có chút chuyện cỏn con cũng làm không xong, Bùi Dục Bạch anh vô dụng thật đấy!"
Sắc mặt Bùi Dục Bạch u ám, nhưng cũng chỉ đành tiếp tục liên hệ với câu lạc bộ.
"Đại tiểu thư nếu muốn chơi, hay là đi cùng chúng tôi?" Bùi Hàm Lễ bước ra.
Châu Yến Từ đi bên cạnh anh ta, hai người đã thay bộ đồ rằn ri đi rừng, bộ đồ ôm sát cơ thể, khéo léo khoe ra bờ vai rộng và lồng ngực săn chắc.
Trang phục của Châu Yến Từ chỉnh tề, cài cúc đến tận cổ, toát lên vẻ cấm dục khó tả; tay áo Bùi Hàm Lễ xắn lên gọn gàng, đường nét cơ bắp trên cánh tay thấp thoáng.
[Hai người này debut chung đi! Tổng tài trong tiểu thuyết có khuôn mặt rồi!]
[Tổng tài bá đạo hàng thật và hàng giả trong phim truyền hình, đúng là đòn giáng chiều không gian (out trình)!]
[Nói đi cũng phải nói lại, Bùi Dục Bạch cũng là tổng tài mà, CEO Thiên Huy đấy...]
[Đừng nhắc đến Bùi Dục Bạch, hắn bây giờ trông như con ruồi mất đầu ấy!]
Bùi Hàm Lễ đi đến trước mặt Châu Khinh Ngữ, tuyết đọng trước cửa làm ướt mũi giày cô, Bùi Hàm Lễ ngồi xổm xuống một cách tự nhiên, lau sạch vết nước trên giày cho cô.
Anh ta ngẩng đầu, rõ ràng cao hơn Châu Khinh Ngữ một cái đầu nhưng vẫn ngước nhìn cô.
"Đại tiểu thư, đi cùng không?"
Chiều cao một mét bảy ba của Châu Khinh Ngữ đã được coi là cao trong giới nữ, nhưng đứng cạnh Châu Yến Từ, cô luôn phải ngước nhìn anh, thỉnh thoảng nhìn Bùi Dục Bạch cũng vậy.
Chiều cao này của Bùi Hàm Lễ, khiến tâm trạng cô vui vẻ hơn nhiều.
Đại tiểu thư giống như chú mèo Ragdoll được v**t v* đúng chỗ, tâm trạng tốt thì dễ nói chuyện.
"Được thôi!"
Bùi Hàm Lễ đã đặt trước câu lạc bộ săn bắn, súng ống đã đăng ký xong xuôi, trực thăng cũng thuê sẵn, đang đậu ở quảng trường rộng rãi bên ngoài biệt thự.
Bùi Hàm Lễ đứng dậy, vỗ tay hai cái, một chiếc xe tải hậu cần cỡ lớn từ từ lăn bánh tới, dừng trước biệt thự.
Cửa sau xe tải mở ra, các nhân viên mặc đồng phục chỉnh tề bước ra từ khoang chứa hàng, thùng xe mở rộng, khoang chứa hàng nhàm chán bỗng biến thành những giá treo quần áo rực rỡ sắc màu, trên đó treo đầy các loại quần áo rằn ri, áo gió thuận tiện cho việc đi săn, hơn nữa đều là đồ nữ.
"Đại tiểu thư, thử xem?" Bùi Hàm Lễ làm động tác mời.
Châu Khinh Ngữ nhìn anh ta "Chuẩn bị đầy đủ đấy, nếu tôi không muốn đi săn thì sao?"
"Luôn phải có phương án B, không thể để đại tiểu thư phải chờ."
Bùi Dục Bạch vội vàng chạy lại "Khinh Ngữ, anh đã liên hệ xong với câu lạc bộ săn bắn rồi, họ sẽ cử hướng dẫn viên đến ngay."
Nhìn thấy trực thăng trước mắt, cùng một xe đầy quần áo rằn ri, Bùi Dục Bạch sững sờ.
Châu Khinh Ngữ cười híp mắt nhìn hắn "Bùi Dục Bạch, còn chuyện gì không?"
Bùi Dục Bạch nghẹn họng, so với sự chuẩn bị chu đáo của Bùi Hàm Lễ, câu lạc bộ săn bắn hắn liên hệ tạm bợ trông như một gánh hát rong chẳng ra thể thống gì.
Hắn im lặng không nói, chỉ nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào da thịt.
Một trái tim thủy tinh rơi xuống đất, vỡ tan tành.
[Bùi Dục Bạch thực sự được tính là cố vấn du lịch sao? Sắp xếp kém quá!]
[Đúng thế, nhìn hắn là thấy phiền, tôi bắt đầu nhớ Louis và Park Bo Won rồi, cảm giác họ mới là toàn năng, đại tiểu thư có yêu cầu gì cũng giải quyết được hết!]
[Bùi Hàm Lễ cũng không tồi.]
[Đồng ý! Cảm giác Bùi Hàm Lễ mới giống cố vấn du lịch của đại tiểu thư.]
Châu Khinh Ngữ không quan tâm Bùi Dục Bạch có tổn thương hay không, cô vui vẻ khoác tay Nhan Hề.
"Đi, chúng ta đi thay đồ."
Hai người chọn bộ đồ rằn ri giống nhau, phối với giày quân đội thuận tiện cho việc đi bộ trong rừng, tóc buộc đuôi ngựa cao năng động.
Thay đồ xong đi ra, trực thăng cũng đã sẵn sàng, có thể bay thẳng đến rừng nguyên sinh.
Bùi Hàm Lễ mở cửa trực thăng cho Châu Khinh Ngữ, Châu Khinh Ngữ lên xong, Bùi Hàm Lễ theo bản năng định lên theo, muốn ngồi cạnh cô.
Châu Yến Từ túm lấy cổ áo Bùi Hàm Lễ.
"Cút sang một bên."
Châu Khinh Ngữ cũng chẳng quan tâm đến Bùi Hàm Lễ, kéo tay Nhan Hề "Hề Hề, lên đây!"
Nhan Hề ôm bình nước của mình, tung tăng nhảy chân sáo đến bên cạnh Châu Khinh Ngữ.
"Đến đây."
Bùi Hàm Lễ hậm hực nhìn Châu Yến Từ "Châu Yến Từ, đừng có keo kiệt thế chứ, tôi chỉ muốn ngồi cạnh đại tiểu thư thôi mà."
Châu Yến Từ lạnh lùng "Cho nên, cút sang một bên."
Bùi Hàm Lễ cười híp mắt nhìn anh "Anh và em gái anh quan hệ không tốt mà?"
"Đó cũng là em gái tôi." Châu Yến Từ ngước mắt nhìn Bùi Hàm Lễ "Cậu là cái thá gì, tưởng tôi không biết à?"
Làm cố vấn du lịch cho Châu Khinh Ngữ, được.
Làm bạn trai, không được.
Ngoan ngoãn phục vụ, được.
Sán lại gần, không được.
[Ha ha ha ha! Anh trai quả nhiên đều không ưa kẻ nhòm ngó em gái mình!]
[Tôi xem tin đồn nói hai anh em này bất hòa, nhưng cảm giác cũng ổn mà, đấu khẩu cũng thú vị phết.]
[Đối nội bất hòa, đối ngoại thống nhất!]
[Anh trai tôi cũng thế, cứ hay mắng tôi, nhưng biết tôi có bạn trai là soi mói đối phương đủ kiểu!]
Nhan Hề kinh ngạc thò đầu ra khỏi cửa trực thăng.
Bùi Hàm Lễ dù sao cũng là đại phản diện trong tiểu thuyết, hành động này của Châu Yến Từ, trực tiếp túm cổ áo người ta, mặt mũi đại phản diện để đâu cho hết!
Nhưng Bùi Hàm Lễ không hề tức giận, trên mặt vẫn giữ nụ cười khó đoán "Anh à, tin em đi em sẽ đối tốt với đại tiểu thư!"
Châu Yến Từ: ???
Anh cau mày, "Cậu gọi tôi là gì?"
"Anh!" Bùi Hàm Lễ rất biết điều "Anh là anh trai của đại tiểu thư, sau này chính là anh trai của em, kính trên nhường dưới em trước giờ rất lễ phép!"
Châu Yến Từ: "..."
"Em thật sự sẽ đối tốt với đại tiểu thư!" Bùi Hàm Lễ lặp lại lần nữa.
Châu Yến Từ ném anh ta ra sau lưng "Tôi tin cái con khỉ."
Bùi Hàm Lễ chỉ thuê một chiếc trực thăng bốn chỗ.
Nhan Hề biết Bùi Hàm Lễ cố ý, anh ta biết chuẩn bị hàng chục bộ quần áo cho Châu Khinh Ngữ lựa chọn, thậm chí chuẩn bị cả đồ cho Nhan Hề, chuyện thuê trực thăng sao có thể tính toán không chu toàn được?
Nhưng Bùi Hàm Lễ là người lên trực thăng cuối cùng, sau khi mọi người đã yên vị, anh ta nhìn Bùi Dục Bạch "Em trai thân yêu của anh hết chỗ rồi, đành để em tự nghĩ cách qua đó vậy!"
Sắc mặt Bùi Dục Bạch cực kỳ khó coi, tức giận nghiến răng ken két.
Hắn không cam tâm gọi Châu Khinh Ngữ "Khinh Ngữ, trực thăng của anh cũng sắp đến rồi, chỉ cần đợi thêm mười phút nữa thôi! Hay là đi trực thăng của chúng ta đi!"
Châu Khinh Ngữ đang chia sẻ chuyện phiếm với Nhan Hề, nghe vậy ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn Bùi Dục Bạch "Bùi Dục Bạch, thời gian của tôi quý báu lắm, tôi ghét nhất là phải chờ đợi, anh tự mình đuổi theo đi!"
Nói xong, Bùi Hàm Lễ nhanh nhẹn lên trực thăng, đóng mạnh cửa lại, mặc kệ khuôn mặt xanh mét của Bùi Dục Bạch.
...
Trực thăng từ từ bay về phía rừng nguyên sinh.
Rừng nguyên sinh gần Queenstown vào mùa đông vô cùng tĩnh lặng. Tiếng động cơ trực thăng phá vỡ sự yên tĩnh của khu rừng, nhìn từ trên trực thăng xuống, những tán cây nối tiếp nhau như biển trắng mênh mông, tiếp giáp với chân trời xa xăm. Ánh nắng rải xuống như những mảnh vàng vụn, tuyết đọng trên cành cây rơi lả tả.
Trực thăng từ từ hạ cánh xuống một bãi đất trống ở bìa rừng. Cửa khoang mở ra, Bùi Hàm Lễ và Châu Yến Từ nhảy xuống trước, Châu Khinh Ngữ và Nhan Hề theo sát phía sau.
Châu Khinh Ngữ không định đi cùng Bùi Hàm Lễ, chủ yếu là đông người, còn có nhân viên tổ chương trình, đông quá không tiện đi săn. Vì vậy sau khi đến rừng nguyên sinh, các khách mời lại chia thành hai nhóm, dưới sự dẫn dắt của hướng dẫn viên săn bắn, đi theo những con đường khác nhau vào sâu trong rừng.
Châu Khinh Ngữ hào hứng, tay cầm khẩu súng thật đã nạp đạn.
Nhan Hề cũng cầm một khẩu, nhưng cô vẫn nhớ như in hồi học quân sự bị súng trường K54 giật cho đau điếng người, thứ này khác với game CS, nên Nhan Hề chỉ cầm một khẩu súng nhẹ, chủ yếu là tham gia cho vui.
Thực tế thì, chỉ có Nhan Hề là đang lười biếng.
Hai tiếng sau, nhìn thấy con lợn rừng Châu Khinh Ngữ săn được, Nhan Hề kinh ngạc đến ngây người.
"Ngẩn ra đó làm gì!" Châu Khinh Ngữ vui vẻ đá vào con lợn rừng hai cái "Tối nay chúng ta có lợn rừng nướng ăn rồi~"
Đi bộ trong rừng hai tiếng, đại tiểu thư cũng mệt rồi.
Hướng dẫn viên lấy trà dưỡng sinh ra, đưa cho Châu Khinh Ngữ.
Châu Khinh Ngữ nhấp một ngụm "Vị không tồi, câu lạc bộ các anh còn chuẩn bị cả cái này cho khách à?"
Hướng dẫn viên: "Không phải câu lạc bộ chuẩn bị là Bùi tổng ngài ấy biết sau khi vào rừng có thể sẽ tách khỏi cô, nên đặc biệt dặn chúng tôi chuẩn bị trà nước cho cô."
"Bùi Hàm Lễ?" Châu Khinh Ngữ lắc lắc bình trà dưỡng sinh "Anh ta thế mà cũng nghĩ đến cái này."
[Bùi Hàm Lễ đúng là chuyện gì cũng nghĩ cho đại tiểu thư! Dù người không ở đó cũng lo liệu chu toàn cho đại tiểu thư rồi!]
[Chèo thuyền thôi chèo thuyền thôi~ Đại tiểu thư nhìn anh Bùi đi~! Kiểu liên hôn hào môn này tôi thích!]
[Trai tài gái sắc! Bùi đại thiếu tốt hơn Bùi Dục Bạch gấp vạn lần~! Ở bên nhau đi~]
Nhan Hề cảm thấy nguy cơ trùng trùng.
So với Bùi Dục Bạch, Bùi Hàm Lễ cao tay hơn nhiều!
Cô ghé sát Châu Khinh Ngữ nhỏ giọng hỏi "Cậu thấy Bùi Hàm Lễ thế nào?"
Châu Khinh Ngữ suy nghĩ một lát "Cũng được đẹp trai, tính cách cũng tốt, hơn nữa hiểu chuyện nghe lời."
Trong lòng Nhan Hề gióng lên hồi chuông cảnh báo, lời nhận xét này, đối với Châu Khinh Ngữ hiện tại không còn yêu đương mù quáng nữa là đánh giá cực cao rồi!
Châu Khinh Ngữ hỏi Nhan Hề "Cậu không thích Bùi Hàm Lễ à?"
Châu Khinh Ngữ có thể cảm nhận được, mỗi lần cô và Bùi Hàm Lễ đến gần nhau, Nhan Hề đều đặc biệt căng thẳng.
Nhan Hề gật đầu như giã tỏi.
Cô làm sao có thể thích được, Bùi Hàm Lễ là đại phản diện cơ mà!
"Bùi Hàm Lễ tâm địa độc ác lắm!"
Châu Khinh Ngữ hỏi ngược lại "Châu Yến Từ không tâm địa độc ác à?" Nghĩ đến việc giá trị thị trường nhà họ Lâm bốc hơi một nửa, không ai nghĩ Châu Yến Từ không độc ác đâu nhỉ?
"Bùi Hàm Lễ tâm cơ thâm trầm, tính toán từng bước!"
"Châu Yến Từ chẳng phải cũng tâm cơ thâm trầm, tính toán từng bước sao?"
"Quan hệ gia đình Bùi Hàm Lễ rối ren lắm, nhà họ Bùi loạn cào cào!"
"Anh em nhà họ Mạnh tranh quyền đoạt lợi, nuôi cháu thành con thế không loạn à?"
"Bùi Hàm Lễ còn nhân lúc cậu thất tình, thừa nước đục thả câu!"
"Châu Yến Từ chẳng lẽ không nhân lúc chúng ta chiến tranh lạnh, thừa nước đục thả câu?"
Nhan Hề bị chặn họng không nói nên lời.
Châu Khinh Ngữ có cảm giác của người chiến thắng trong cuộc cãi vã, cười khẽ hai giây, bỗng nhiên cảm thấy không đúng, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.
Cô hạ thấp lông mày, véo má Nhan Hề, bắt cô nhìn thẳng vào mình.
"Người cậu nhắc nhở tớ phải cảnh giác trước buổi hòa nhạc lần trước là Bùi Hàm Lễ?"
Má Nhan Hề bị bóp méo, nói năng không rõ "Người lần trước cậu nhắc nhở tớ phải cảnh giác... là Châu Yến Từ à?"
Châu Khinh Ngữ im lặng.
Nhan Hề cũng im lặng.
Khu rừng nguyên sinh chìm vào sự im lặng quỷ dị.
Hóa ra tuần trước hai người khuyên bảo nhau cả buổi, là khuyên bảo công cốc à?
Cả hai đều bất lực day trán.
"Được rồi." Châu Khinh Ngữ véo má Nhan Hề "Bùi Hàm Lễ và Bùi Dục Bạch không giống nhau, tớ tự biết chừng mực, nhà họ Bùi đối với tớ cũng không đáng lo ngại, cậu đừng lo lắng nữa!"
Nhan Hề vốn định nói thêm vài câu, nghĩ đi nghĩ lại, vẫn chọn giữ im lặng.
Hệ thống ngồi trên vai Nhan Hề: [Ký chủ, cô không định chia rẽ đại tiểu thư và Bùi Hàm Lễ nữa à? Bùi Hàm Lễ là đại phản diện đấy!]