Phải Làm Sao Khi Bạn Thân Là Trà Xanh?

Chương 135

Trước Tiếp

Chiếc xe SUV trong mắt Châu Khinh Ngữ quá thô kệch, cô vốn thích những loại xe tinh tế, sang trọng hơn.


Bùi Dục Bạch nịnh nọt giải thích: "Mặt đường ẩm ướt trơn trượt, xe lincoln kéo dài đi trong tuyết không tiện, loại xe việt dã này sẽ dễ lái hơn."


Nghe đến đây Châu Khinh Ngữ mới miễn cưỡng đồng ý.


Tiếp viên hàng không giúp chuyển hành lý vào cốp xe, Châu Khinh Ngữ chui vào hàng ghế sau, Bùi Dục Bạch dĩ nhiên định theo chân ngồi cạnh cô.


Châu Khinh Ngữ không khách khí nói: "Anh sán lại đây làm gì? Cả người toàn mùi mồ hôi, cút xuống!"


Nụ cười của Bùi Dục Bạch cứng đờ, bên cạnh còn có camera của PD, mặt mũi hắn rõ ràng là không để đâu cho hết.


[Đáng đời!] 


[Đại tiểu thư chịu tha thứ cho Bùi Dục Bạch, còn để hắn làm cố vấn du lịch, tôi thấy đã là quá nhân từ rồi!] 


[Chứ còn gì nữa, loại tra nam này, vứt đi cho rảnh nợ!] 


[Cứ nhìn thấy thằng cha này là tôi thấy buồn nôn.]


Châu Khinh Ngữ chẳng thèm quan tâm đến khuôn mặt xanh mét của Bùi Dục Bạch, quay sang gọi Nhan Hề đang mải mê chụp ảnh bên ngoài xe: "Ngẩn ra đó làm gì lên đây mau, tớ sắp lạnh chết rồi này!"


Nhan Hề ngẩn ra hai giây rồi cười hớn hở, lon ton trèo lên ghế sau: "Tớ còn tưởng cậu không muốn ngồi cùng tớ chứ!"


Châu Khinh Ngữ kiêu ngạo ngẩng cao đầu: "Tớ chỉ thấy cậu sạch sẽ hơn Bùi Dục Bạch, trên người không có nhiều mùi mồ hôi hôi hám thôi, cậu đừng có nghĩ nhiều nhé!"


Nhan Hề cười: "Biết rồi mà."


Để thuận tiện cho việc quay phim, ghế phụ phía trước dành cho PD, Bùi Dục Bạch chỉ đành gọi thêm một chiếc taxi, bám theo sau xe của Châu Khinh Ngữ.


Chiếc xe việt dã lăn bánh. Mặt đường ướt nhẹp, để phòng chống trơn trượt, tốc độ xe không nhanh.


Nửa giờ sau, xe dừng trước một khu homestay mà đạo diễn Du đã đặt trước.


Nói là homestay, thực chất đây là một khách sạn nghỉ dưỡng suối nước nóng. Khuôn viên khách sạn rất lớn, bao gồm nhiều cụm biệt thự, mỗi căn đều trang bị bể suối nước nóng riêng.


Dưới danh nghĩa Châu thị cũng có những khu nghỉ dưỡng tương tự, Châu Khinh Ngữ biết cái này giá trị không hề nhỏ, không nhịn được cảm thán: "Đạo diễn Du lần này chơi lớn thật đấy!"


Nhan Hề đảo mắt một vòng, ánh mắt dừng lại ở logo nổi bật trên biệt thự.


"Cậu có thấy... cái logo này hơi quen mắt không?"


Logo được chú thích bằng hai thứ tiếng, một dòng tiếng Maori, một dòng tiếng Anh. Châu Khinh Ngữ không đọc được tiếng Maori, nhưng tiếng Anh thì rất dễ nhận ra.


"Royal Hotel... Khách sạn Hoàng Gia? Đây chẳng phải là sản nghiệp nhà tớ sao? Nhà tớ cũng có khách sạn ở Queenstown à?"


Nhan Hề: "..."


Cô liếc Châu Khinh Ngữ một cái: "Cậu thậm chí còn không biết Châu thị có tài sản ở đâu luôn hả?"


Châu Khinh Ngữ nói lý lẽ hiển nhiên: "Bản đồ kinh doanh nhà tớ lớn như vậy, sao tớ biết hết được? Chẳng lẽ cậu có thể nhớ hết tên tác phẩm của toàn bộ nghệ sĩ Tinh Diệu sao?"


Nhan Hề không cần suy nghĩ: "Tớ nhớ được mà."


Châu Khinh Ngữ: "..."


Cô khựng lại một chút: "Cậu im miệng đi!"


Nhan Hề: T^T


Nghe thấy động tĩnh bên ngoài, cửa biệt thự bị hất tung, chú chó samoyed tràn đầy năng lượng hớn hở lao ra, quấn quýt bên chân Nhan Hề và Châu Khinh Ngữ.


Khác với cái nóng ở Hàn Thành, thời tiết băng giá hiện tại cực kỳ hợp với những giống chó kéo xe như Diệu Tổ, bộ lông xù xì của nó gần như hòa làm một với nền tuyết. Nó mặc một chiếc áo khoác cho chó siêu dễ thương, mặt đầy ý cười, trông vô cùng phấn chấn.


Lục Bắc Dữ thò đầu ra: "Chị Nhan Hề, đại tiểu thư! Hai người đến rồi. Mau vào đi!"


Cậu dẫn hai người vào biệt thự, rồi bưng lên hai ly rượu vang nóng: "Đây là đặc sản của Queenstown, rượu vang đỏ nấu cùng quế và các loại gia vị, uống vào ấm người lắm."


Châu Khinh Ngữ và Nhan Hề cầm ly mug, nhấp ngụm rượu vang nóng, hương rượu tỏa khắp nơi, cơ thể cũng ấm lên nhiều.


Lục Bắc Dữ và Diệp Lạc Y là nhóm khách mời đến đầu tiên, Châu Khinh Ngữ và Nhan Hề là nhóm thứ hai, nhóm cuối cùng là khách mời đặc biệt vẫn chưa biết là ai.


Lục Bắc Dữ: "Chị Y Y và chị Linh Linh đang dọn đồ ở trên lầu, sắp xuống ngay đây ạ."


Châu Khinh Ngữ vừa uống rượu nóng vừa bâng quơ hỏi: "Đã tìm được người chị thứ hai của cậu chưa?"


Theo lý thì đã có kết quả giám định DNA quan hệ huyết thống, chỉ là nhầm mẫu máu, bệnh viện có hồ sơ liên quan, tìm người không khó.


Lục Bắc Dữ thần sắc thất vọng: "Vẫn chưa ạ, người đó cứ như bốc hơi khỏi thế gian vậy, không để lại dấu vết gì."


Châu Khinh Ngữ sững lại, theo bản năng nhìn sang Nhan Hề.


Nhưng Nhan Hề đang khoan khoái thưởng thức rượu vang, như thể không nghe thấy cuộc đối thoại của hai người.


"Châu Khinh Ngữ! Sao giờ mới tới, chậm chạp quá đi!" Tô Linh Linh thu dọn xong hành lý, từ trên lầu đi xuống, vừa thấy Châu Khinh Ngữ đã đắc ý chống nạnh: "Bọn tôi đến sớm hơn cô tận một tiếng đấy nhé!"


Châu Khinh Ngữ xì một tiếng: "Xí, có gì mà khoe khoang?"


Nhưng Tô Linh Linh mặc kệ, chỉ cần áp đảo được Châu Khinh Ngữ là cô ta thấy vui rồi.


Diệp Lạc Y đi sau Tô Linh Linh, gương mặt vẫn điềm đạm xinh đẹp như cũ, triệt để giữ vững hình tượng người nhạt như cúc.


Cô ta dịu dàng chào hỏi: "Khinh Ngữ, Nhan Hề, hai người cũng tới rồi."


Phòng khách hội tụ toàn những nam thanh nữ tú đẹp mãn nhãn, hình ảnh vô cùng hài hòa nhưng Lục Bắc Dữ luôn cảm thấy trong phòng có luồng khí lưu tinh tế chuyển động, cũng không rõ là cái gì.


Cho đến khi Bùi Dục Bạch đẩy hành lý bước vào phòng khách.


"Khinh Ngữ, em ở phòng nào để anh giúp em chuyển hành lý lên."


Trong nháy mắt, không khí phòng khách đông cứng lại, biểu cảm của các khách mời thay đổi đột ngột: Tô Linh Linh và Lục Bắc Dữ há hốc mồm kinh ngạc, ánh mắt Bùi Dục Bạch né tránh, trong mắt Diệp Lạc Y lóe lên một tia sắc lạnh.


Ngay cả Diệu Tổ cũng cảm nhận được bầu không khí nặng nề này, đôi chân nhỏ ôm lấy quả bóng chày, r*n r* đầy sợ hãi.


Kênh chat cũng bùng nổ ngay khoảnh khắc này.


[Vãi chưởng! Tu la tràng đỉnh cấp đây rồi?]


[Đánh nhau đi, đánh nhau đi! Tôi mê nhất là xem tu la tràng!] 


[Tôi thấy CP Bạch Y là thật đấy, nhìn ánh mắt họ nhìn nhau kìa, tình bể bình luôn! Phim truyền hình cũng không thâm tình đến thế!]


[Tiểu tam phối với chó thôi, cầu xin đại tiểu thư tỉnh táo lại đi! Bùi Dục Bạch không đáng đâu!]


Châu Khinh Ngữ tựa vào ghế sofa, thong thả nhấp một ngụm rượu vang đỏ.


Rõ ràng cô cũng đang ở trung tâm tu la tràng, nhưng lại không hề bị bầu không khí ngượng ngùng ảnh hưởng, trái lại còn rất thảnh thơi nhìn Diệp Lạc Y và Bùi Dục Bạch.


Yết hầu Bùi Dục Bạch chuyển động, giữa mùa đông giá rét mà những giọt mồ hôi to như hạt đậu lăn dọc cổ vào tận trong cổ áo. Hắn cố tình ngó lơ Diệp Lạc Y, quay sang nhìn Châu Khinh Ngữ: "Khinh Ngữ, em và Nhan Hề ở phòng nào, anh giúp em mang hành lý lên."


Châu Khinh Ngữ cười khẽ: "Không vội, thấy người quen cũ, không chào hỏi một câu sao?"


Hơi thở Bùi Dục Bạch đình trệ, lời giải thích buột miệng thốt ra: "Anh chẳng phải đã nói với em rồi sao, anh và Diệp Lạc Y chỉ là xào CP."


"Em biết mà!" Châu Khinh Ngữ mất kiên nhẫn ngắt lời: "Nhưng Diệp Lạc Y không phải là nghệ sĩ công ty anh sao, không cần phải tránh hiềm nghi đến mức đó chứ?"


[Cười chết mất, Bùi Dục Bạch đúng là càng che càng lộ!] 


[Đúng thế, dù sao cũng còn lớp quan hệ sếp và nghệ sĩ, nếu chỉ là xào CP sao đến mức không dám nhìn mặt Diệp Lạc Y luôn?] 


[Thái độ này của Bùi Dục Bạch, chột dạ đến mức nào rồi!] 


[Nhưng sao tôi cảm thấy, Bùi Dục Bạch không chỉ chột dạ với đại tiểu thư, mà còn chột dạ cả với Diệp Lạc Y nữa nhỉ?]


Bùi Dục Bạch thực sự chột dạ.


Về lý thuyết, bốn nhóm khách mời của "Du Lịch" ngoại trừ việc ở chung một chỗ, bình thường ai chơi nấy, gần như không có giao điểm. Nếu không cân nhắc đến điểm này, hắn cũng không dám đuổi theo chương trình để vãn hồi Châu Khinh Ngữ.


Bùi Dục Bạch ban đầu muốn cẩn thận né tránh một chút, chắc sẽ không xuất hiện trong cùng khung hình với Diệp Lạc Y. Ai ngờ vừa đến homestay đã gặp ngay cảnh tượng chấn động thế này!


Bùi Dục Bạch không muốn làm Diệp Lạc Y đau lòng thêm nữa, nhưng giữ chân Châu Khinh Ngữ cũng rất quan trọng.


"Có bạn gái rồi thì dĩ nhiên phải tránh hiềm nghi, dù là cấp dưới cũng vậy thôi."


Diệp Lạc Y chủ động giải vây cho Bùi Dục Bạch, ngồi xuống cạnh Châu Khinh Ngữ một cách tự nhiên không chút khúc mắc: "Khinh Ngữ, nhị thiếu làm vậy chỉ vì sợ em hiểu lầm thôi! Anh ấy quan tâm em lắm đấy!"


Tất cả mọi người đều nhìn sang Diệp Lạc Y, mắt ai nấy đều mở to hết cỡ.


Diệp Lạc Y thế này cũng bình tĩnh quá rồi đó!


Đặc biệt là Tô Linh Linh, cô ta nhìn mà chẳng hiểu gì cả.


Bùi Dục Bạch phản ứng đầu tiên, thuận theo lời Diệp Lạc Y: "Đúng vậy Khinh Ngữ, anh chỉ là quá quan tâm em thôi! Anh và Lạc Y không có gì cả!"


Châu Khinh Ngữ chẳng thèm đoái hoài đến Bùi Dục Bạch, kỹ năng diễn xuất của hắn quá tệ, ở chỗ cô hoàn toàn không đủ trình. Châu Khinh Ngữ nhìn Diệp Lạc Y với ánh mắt đầy ẩn ý.


Diệp Lạc Y mỉm cười ôn hòa, thể hiện vô cùng kín kẽ trong sự dịu dàng có nét thả lỏng, trong sự thả lỏng lại có vài phần điềm tĩnh.


Hoàn toàn không nhìn ra bất kỳ sự đau khổ hay không cam tâm nào.


Ngay cả hệ thống cũng phải giơ ngón tay cái tán thưởng: [Diệp Lạc Y đỉnh thật sự! Kỹ năng diễn xuất này mà không đi tranh giải Oscar thì phí quá!]


Nhan Hề vô cùng đồng tình: "Dù sao cũng là nữ chính mà."


Châu Khinh Ngữ hỏi: "Diệp Lạc Y, cô không giận à?"


Trên bàn có chiếc bếp từ nhỏ đang đun rượu vang, Diệp Lạc Y gắp vài thanh quế bỏ vào: "Tôi giận chuyện gì cơ? Xào CP ấy mà, vốn dĩ chỉ là nhất thời thôi đâu phải thật."


Fan của Diệp Lạc Y lập tức vực dậy tinh thần: [Đã bảo rồi, Y Y nhà chúng tôi mới không phải tiểu tam!] 


[Đúng thế, dù có tra thì cũng là Bùi Dục Bạch tra, Y Y vô tội.]


[Y Y có lỗi gì đâu, chỉ là phối hợp xào CP theo yêu cầu của sếp thôi mà!]


Diệp Lạc Y bình thản nhìn Châu Khinh Ngữ: "Khinh Ngữ, tôi nói thật lòng đấy, dù sao cũng đã nói rõ rồi, tôi và Bùi nhị thiếu chỉ là bạn bè thôi! Ngược lại là hai người, trông vô cùng xứng đôi! Chúc hai người trăm năm hạnh phúc, bạc đầu giai lão."


Tu la tràng ban đầu đã tan biến vào hư vô trong những lời nói nhẹ nhàng của Diệp Lạc Y.


Dù là giả vờ hay là diễn kịch, biểu hiện của Diệp Lạc Y đã khiến nhiều khán giả trong phòng livestream xóa bỏ ý nghĩ cô ta là tiểu tam.


Chỉ có Tô Linh Linh, với tư cách là người duy nhất biết chuyện, trong lúc mọi người đổi chủ đề và chào hỏi lẫn nhau, cô ta đã tắt mic cài áo, ghé sát vào Diệp Lạc Y.


"Y Y, cậu không sao chứ?"


Diệp Lạc Y cũng tắt mic, lạnh lùng đun rượu: "Tớ không sao."


...


Trời đã rất tối, máy bay bay mất mười hai tiếng, Queenstown lại sớm hơn Hoa Quốc năm tiếng, hiện tại đã là hai giờ sáng.


Các khách mời vẫn tụ tập ở phòng khách, chủ yếu là đợi khách mời đặc biệt.


Đạo diễn Du tâm trạng rất tốt, ông xem dữ liệu ở hậu trường, tuy tu la tràng trong phòng khách không bùng nổ như mong đợi, nhưng nhiệt độ chương trình thực sự đã tăng vọt một đợt lớn.


Về phần khách mời đặc biệt, đạo diễn Du tin rằng chắc chắn sẽ làm chương trình thú vị hơn.


Tại phòng khách, đạo diễn Du giới thiệu với ba nhóm khách mời: "Chương trình của chúng ta đã livestream được hai kỳ rồi, hiện tại đã có tổ bạn thân, tổ vợ chồng, tổ hôn thê, và hì hì, cả tổ người và chó nữa!"


"Lần này, chúng ta sẽ đón một tổ hoàn toàn mới: tổ 'Cha Con'!"


Châu Khinh Ngữ nhướng mày: "Cha con? Nói vậy là hoặc sẽ có một người già, hoặc sẽ có một đứa bé? Trong giới giải trí có cặp cha con nào nổi tiếng sao?"


Nhan Hề ngẫm nghĩ: "Mấy người tham gia 'Bố ơi mình đi đâu thế' à?"


Châu Khinh Ngữ tỏ vẻ thờ ơ: "Vậy chắc là một đứa bé rồi, tớ ghét trẻ con lắm, phiền phức chết đi được."


"Dù sao cũng không chơi cùng chúng ta đâu." Nhan Hề an ủi cô.


Đang nói thì nhóm khách mời cuối cùng xuất hiện.


Hai người thanh niên mặc áo khoác gió một đen một trắng, vóc dáng gần như tương đồng, chiều cao một mét tám mươi tám, vừa xuất hiện đã mang lại cảm giác áp bức nhất định cho phòng khách.


Nhan Hề ngồi trên sofa, phải ngửa cổ thật cao mới nhìn rõ mặt hai người.


Cô im lặng.


Châu Khinh Ngữ cũng im lặng.


Những người khác không nói gì, trong phòng khách, Nhan Hề nghe thấy tiếng nghiến răng ken két của Bùi Dục Bạch.


"Nói vậy là..." Châu Khinh Ngữ chỉ vào Bùi Hàm Lễ mặc áo trắng và Châu Yến Từ mặc áo đen trước mặt: "Rốt cuộc ai là cha? Ai là con? Trước khi thay thế tổ cha con khác, hai người có thể đổi cái tên tổ đi được không hả trời!"


Bùi Hàm Lễ cười: "Không có thay thế ai cả, đại tiểu thư khách mời kỳ này vốn dĩ là tôi tổ chương trình nói tìm cho tôi một đứa 'con thực tập', không ngờ..." Anh ta liếc Châu Yến Từ một cái: "Đứa con này lại to xác thế này!"

Trước Tiếp