Phải Làm Sao Khi Bạn Thân Là Trà Xanh?

Chương 124

Trước Tiếp

Nhan Hề nhỏ giọng, "Cậu có muốn về ngủ bù một giấc không? Quầng thâm mắt cậu lộ ra rồi kìa!"


Châu Khinh Ngữ đau khổ che mắt, vớ lấy quả trứng trà chườm lên hốc mắt "Thật không? Tớ có quầng thâm rồi á?"


"Một chút xíu thôi." Nhan Hề nói "Nhưng tối qua tập gym xong mới mười giờ, chẳng phải cậu đã về ngủ rồi sao?"


Châu Khinh Ngữ: "..."


Cô có về ngủ nhưng cứ nghĩ đến việc Châu Yến Từ đang nhăm nhe bạn thân mình, cô ngủ không được!


Vốn dĩ cô thường ngủ đến mười giờ sáng mới dậy, nhưng sáng nay hơn bảy giờ đã tỉnh, tim đập thình thịch. Thế là cô mò đến phòng ăn, quả nhiên thấy Châu Yến Từ cũng ở đó, anh cố ý đi làm muộn một tiếng!


Tên đàn ông mưu mô xảo quyệt!


Nhan Hề khuyên Châu Khinh Ngữ "Cậu vẫn nên về ngủ tiếp đi, chiều nay mới quay phim mà."


"Không!" Châu Khinh Ngữ kiên quyết, cô phải đợi Châu Yến Từ đi làm rồi mới đi!


Châu Yến Từ hoãn giờ đi làm một tiếng, chủ yếu là vì chiếc lắc tay kia. Nếu chỉ là vấn đề nhỏ, Mạnh Ánh Dung không đến mức gọi điện cho anh giữa đêm hơn nữa trợ lý Tôn nói với anh, tối qua cửa hàng M gia đột nhiên tăng ca, đoán chừng sản phẩm M gia có vấn đề về chất lượng.


Sau bữa cơm, hai mí mắt Châu Khinh Ngữ cứ díp lại đánh nhau, bát salad cô ăn được có nửa miếng giờ đã nằm gục xuống bàn mơ màng sắp ngủ.


Nhan Hề gọi dì Trương, dìu Châu Khinh Ngữ về phòng ngủ bù.


Châu Yến Từ im lặng chờ đợi.


Nói thật, đồ đã tặng đi rồi lại đòi về, anh rất khó mở lời. Nhưng nếu lắc tay có vấn đề về chất lượng, để sau này phát hiện ra còn tệ hơn.


"Nhan Hề," Châu Yến Từ gọi cô lại, ánh mắt lảng tránh "Nhà thiết kế của M gia liên hệ với anh, nói chiếc lắc tay đó là bán thành phẩm, còn thiếu một công đoạn."


Nhan Hề vỡ lẽ, Mạnh Ánh Dung vậy mà đã biết rồi?


Nhanh hơn cô tưởng tượng đấy!


Có điều Châu Yến Từ ánh mắt lảng tránh, xem ra Mạnh Ánh Dung không nói thật với anh.


Nhan Hề cố ý gây sự vô cớ "Châu Yến Từ, có phải anh hối hận vì tặng em chiếc lắc tay đắt tiền như vậy không?"


"Anh không có ý đó."


"Nhưng em rất thích mà! Lần đầu tiên em nhận được món quà đẹp thế này đấy." Đại tiểu thư xin lỗi nhé! Lúc này đành phải lôi cậu ra đỡ đạn trước vậy!


Châu Yến Từ sững sờ, tim lỡ một nhịp.


Cô ấy nói cô ấy thích.


Châu Yến Từ mím môi, trong mắt tràn ngập ý cười nhàn nhạt.


Trên cổ tay Nhan Hề đang đeo chiếc lắc tay kim cương hồng đó, tôn lên làn da trắng ngần xinh đẹp của cô, cô che chở chiếc lắc tay như gà mẹ bảo vệ con, sợ bị Châu Yến Từ cướp mất.


Châu Yến Từ bất lực "Anh sẽ tặng em một cái đẹp hơn."


"Miệng nam mô bụng một bồ dao găm, em mới không tin!"


"Thật đấy, không lừa em đâu."


"Vậy anh mang cái mới đến đây, em mới trả lại anh cái này!"


Châu Yến Từ ngẫm nghĩ, cho dù chiếc lắc tay này chất lượng có vấn đề, nhưng chắc không gây hại cho sức khỏe con người, có lẽ là chất lượng kim cương không đạt chuẩn, Nhan Hề tiếp tục đeo cũng không sao.


"Đợi anh lấy được cái đẹp hơn, sẽ đổi cho em."


Nhan Hề đảo mắt, lắc tay kim cương hồng loại trung bình, với năng lực của Châu Yến Từ, kiếm một cái tương tự trong thời gian ngắn không phải chuyện khó.


Đây là bằng chứng quan trọng, cô ít nhất phải kéo dài thời gian cho đến khi kiểm định chất lượng xong xuôi.


"Em nghe nói, lắc tay màu đỏ đẹp hơn, em muốn kim cương đỏ cơ!"


Châu Yến Từ cười gật đầu "Được."


Nhan Hề chỉ vào viên kim cương hồng trên lắc tay "Không được nhỏ hơn viên này, cũng không được ít hơn mười viên đâu nhé!"


Châu Yến Từ xoa đầu Nhan Hề "Nghe em hết."


Sau đó, Châu Yến Từ rời khỏi nhà tổ đi làm.


Nhìn bóng lưng anh đi xa, Nhan Hề thở phào nhẹ nhõm.


Lát nữa Lâm Trí sẽ đến mang lắc tay kim cương hồng đi kiểm định, lúc này mà bị Châu Yến Từ lấy về kế hoạch thu mua chẳng phải thất bại một nửa sao?


Hệ thống cạn lời: [Ký chủ, cô có biết kim cương đỏ hiếm đến mức nào không? Một viên kim cương đỏ một carat giá trị mấy chục triệu tệ! Kim cương đỏ đạt chuẩn lưu thông trên thị trường chỉ có khoảng 20 viên thôi!]


Nhan Hề chớp chớp mắt "Kim cương đỏ đắt thế á?"


[Chính là đắt như thế đấy!]


Sau đó hệ thống lại nói [Nhưng cô muốn kéo dài thời gian với anh trai mà? Nói vậy cũng chẳng sao, kéo dài được là được!]


Nhan Hề thở dài "Tính sai rồi, Châu Yến Từ chắc đoán ra kế hoạch của chúng ta rồi."


[Tại sao?]


"Tao tưởng kim cương đỏ một viên tối đa ba năm triệu, làm khó dễ Châu Yến Từ như vậy, kéo dài được ba năm ngày. Nhưng nếu một viên mấy chục triệu lại còn mười viên! Yêu cầu này rõ ràng là không bình thường. Tao không biết giá kim cương đỏ nhưng Châu Yến Từ không thể nào không biết."


"Mấy trăm triệu đắt quá, Châu Yến Từ sẽ nhanh chóng nhận ra tao không phải muốn lắc tay kim cương đỏ, tao chỉ là không muốn trả lại cái lắc tay nhà M kia cho anh ta thôi."


Hệ thống ảo não [Biết thế tôi đã nhắc cô rồi!] Nó đổi giọng [Nhưng nếu anh trai không nghĩ nhiều, thực sự kiếm được một chiếc lắc tay như vậy thì sao?]


Nhan Hề bĩu môi "Anh ta chỉ cắt khối u ở mắt cá chân, chứ đâu có bị úng não!"


...


Nửa tiếng sau, Lâm Trí đến nhà họ Châu.


Nhan Hề gói kỹ chiếc lắc tay kim cương hồng đưa cho cô ấy.


Tối qua cô đã bảo Lâm Trí cải trang thành khách hàng bình thường mua sản phẩm mới của nhà M sau đó gửi đi kiểm định, quay video toàn bộ quá trình đảm bảo dữ liệu chân thực. Nhưng tối qua muộn quá, cơ quan kiểm định đã tan làm, hôm nay mới bắt đầu kiểm định.


Lâm Trí: "Tôi và Diêu Trì đã đi rất nhiều cửa hàng nhưng không phải cửa hàng nào cũng đủ mẫu mã, có một số phiên bản giới hạn ở Hải Thành không có, hơn nữa bây giờ họ bán trộn thật giả chúng tôi cũng không biết mua phải có là hàng giả không."


"Không sao, còn có chiếc lắc tay này mà!" Châu Yến Từ biết thì biết thôi, đến lúc đó ván đã đóng thuyền, anh muốn giúp nhà M cũng không được.


Nhan Hề lại hỏi: "Nhanh nhất bao giờ có kết quả?"


Lâm Trí: "Tôi hỏi bên cơ quan kiểm định rồi, khoảng trước giờ tan tầm."


Trên xe Rolls-Royce, trợ lý Tôn báo cáo tài liệu tra được tối qua cho Châu Yến Từ.


"Ngoài số hàng mới tạm thời bị gỡ xuống tối qua, nhà M gần đây cũng đang liên hệ với những khách hàng đã mua sản phẩm mới trước đó, lô hàng mới này của họ xác suất lớn là có vấn đề."


Châu Yến Từ lật xem tài liệu "Mạnh Hiên Vũ thì sao?"


"Tiểu Mạnh tổng thời gian trước có đến Áo Thành một chuyến, thua một trăm triệu ở sòng bạc Áo Thành. Nhưng hai chuyện này dường như không liên quan gì đến nhau."


Châu Yến Từ lạnh lùng nói "Sản phẩm mới mùa thu năm nay của nhà M là do Mạnh Hiên Vũ phụ trách."


Trợ lý Tôn trợn tròn mắt "Cho nên Tiểu Mạnh tổng cờ bạc nợ tiền không trả nổi, bèn ăn bớt ăn xén nguyên liệu, dẫn đến chất lượng lô hàng mới này không đạt chuẩn?"


Châu Yến Từ biết cụ thể không phải như vậy, bởi vì Mạnh Hiên Vũ đi Áo Thành tháng trước, không đến mức có đủ thời gian để hắn ăn bớt ăn xén nguyên liệu sản phẩm mới nhưng hướng đi đại khái cũng giống như trợ lý Tôn đoán.


Một đêm, trợ lý Tôn có thể tra được những tài liệu này đã là rất tốt rồi. Châu Yến Từ vốn cũng chỉ có suy đoán mơ hồ, nhưng nhìn thái độ sáng nay của Nhan Hề anh tin chắc vấn đề của sản phẩm nhà M không nhỏ.


Nhan Hề chắc cũng biết chuyện này, muốn lợi dụng tin tức này để gây sự.


Châu Yến Từ: "Bố tôi bên kia có động tĩnh gì không?"


Trợ lý Tôn quay đầu gọi một cuộc điện thoại, một lát sau trả lời Châu Yến Từ "Châu chủ tịch đi đánh golf rồi, đi cùng là cố vấn tài chính của ông ấy."


Tuy nhiên, trợ lý Tôn lại mông lung "Động thái của Châu chủ tịch có liên quan gì đến nhà M không ạ?"


Châu Yến Từ không đáp, khóe miệng nhếch lên trong mắt tràn đầy sự tán thưởng.


Cô nhóc này, khẩu vị không nhỏ nha!


Cô ấy mới bao nhiêu tuổi? Đã có gan nuốt trọn công ty cấp bậc như Mạnh thị rồi?


Trợ lý Tôn thận trọng hỏi "Châu tổng, chúng ta có ra tay giúp nhà họ Mạnh không?"


"Đó là chuyện riêng của họ." Châu Yến Từ nhàn nhạt nói, anh đã không định dọn dẹp đống lộn xộn cho Mạnh thị nữa, lần này cũng vậy,


"Dạo này cậu để ý mấy sàn đấu giá giúp tôi, tôi muốn mua vài viên kim cương đỏ."


"Mấy viên ạ?"


"Mười viên."


Trợ lý Tôn nuốt nước bọt,thứ đó đắt lắm đấy, Châu Yến Từ thế mà muốn mua mười viên?


"Châu tổng, ngài chắc chắn chứ?"


Châu Yến Từ khẳng định "Mười viên, mỗi viên đều phải trên một carat."


Nhà họ Châu


Châu Khinh Ngữ về phòng ngủ nướng, đợi đến khi cô tỉnh lại đã là mười giờ.


Sáng nay cô phải thử lễ phục của nhà M, chuẩn bị cho đêm hội weibo mấy ngày tới. Lễ phục đã thử một lần ở studio Blue, là phiên bản giới hạn của nhà M, lúc đó xem kiểu dáng, thử xong mang về nhà M, sửa lại kích thước cho vừa vặn với đường cong cơ thể Châu Khinh Ngữ.


Cũng vì chuyện này, sáng nay Nhan Hề không đến Tinh Diệu ở nhà tổ cùng Châu Khinh Ngữ.


Mười giờ rưỡi, nhân viên nhà M đến nhà họ Châu đúng giờ, mang theo lễ phục đã sửa xong. Tổng cộng có hai bộ, một bộ để đi thảm đỏ, một bộ mặc lúc nhận giải bên trong hội trường.


Bình thường người mang lễ phục đến là nhà thiết kế của nhà M, họ có thể điều chỉnh kích thước tại chỗ, xem có chỗ nào không vừa ý.


Nhưng hôm nay, ngoài nhà thiết kế Mạnh Hiên Vũ cũng đến.


Mạnh Hiên Vũ ngồi chễm chệ trên ghế sofa trong phòng thay đồ, chỉ vào bộ trang sức trong khay của nhà thiết kế "Còn phải thử đeo một bộ trang sức nữa, hơn năm mươi triệu đấy! Đương nhiên anh phải đích thân mang đến rồi!"


Châu Khinh Ngữ trừng mắt nhìn Mạnh Hiên Vũ một cái.


"Mạnh Hiên Vũ, anh tốt nhất là thành thật một chút cho tôi, đừng có giở trò!"


Mạnh Hiên Vũ gửi cho Châu Khinh Ngữ một nụ hôn gió "Sao có thể chứ?"


Sau đó, ngay khoảnh khắc Châu Khinh Ngữ bước vào phòng thử đồ, hắn lập tức sán lại gần Nhan Hề.


"Em gái chưa gặp bao giờ nha~ Trông ngọt ngào thật đấy!"


Tay hắn không an phận khoác lên vai Nhan Hề, bóp bóp bờ vai tròn trịa của cô.


Nhan Hề đang dùng laptop xem tài liệu, nghe vậy nhìn về phía Mạnh Hiên Vũ.


Gen của Mạnh Ánh Dung rất tốt, sinh ra Mạnh Hiên Vũ cũng ra dáng người ra dáng chó, cùng một động tác người thường làm là quấy rối t*nh d*c, trai đẹp làm thì thành tán gái.


"Tiểu Mạnh tổng, tôi đang làm việc." Nhan Hề hất tay hắn ra.


Mạnh Hiên Vũ không hề bỏ cuộc, tiếp tục khoác vai Nhan Hề "Làm việc vất vả lắm, một tháng em kiếm được bao nhiêu? Đi theo anh, anh nuôi em."


Câu "anh nuôi em" chứa đựng sức hấp dẫn cực lớn, đặc biệt là khi thốt ra từ miệng một người đàn ông vừa đẹp trai vừa có tiền.


Mạnh Hiên Vũ tán gái luôn trực tiếp như vậy, hơn nữa trăm phát trăm trúng.


Nhan Hề hiểu rồi, Mạnh Hiên Vũ không phải đến đưa trang sức là nhắm vào cô.


Tại sao? Vì chuyện cô quan tâm Châu Yến Từ trước đó bị Mạnh Ánh Dung biết được? Bà ta nghi ngờ động cơ của cô? Hay là Mạnh Ánh Dung biết Châu Yến Từ tặng cô chiếc lắc tay hai mươi triệu, muốn đuổi cô khỏi Châu Yến Từ?


Chắc là cả hai kịch bản mẹ chồng hào môn xử lý lọ lem.


Chỉ là các bà mẹ hào môn trong tiểu thuyết đều dùng ngân phiếu tống cổ lọ lem, còn Mạnh Ánh Dung lại muốn dùng con trai cả của bà ta để tống cổ Nhan Hề.


Nhan Hề chống cằm, "Tiểu Mạnh tổng, câu 'anh nuôi em' ai mà chẳng nói được, nhưng đây chỉ là ngân phiếu khống, anh muốn dùng một câu này để có được tôi sao? Thế thì tôi dễ dãi quá rồi?"


Mạnh Hiên Vũ nhe răng cười.


Hắn chẳng bận tâm việc Nhan Hề thể hiện sự thực dụng trắng trợn, phụ nữ tiếp cận hắn, chẳng phải vì tiền, vì vẻ bề ngoài của hắn sao? Làm người ấy mà, đơn giản chút thì tốt hơn.


Hắn ghé sát vào Nhan Hề "Em gái muốn gì? Anh tặng em!"


Nhan Hề cười ngọt ngào, trong đầu điên cuồng gọi hệ thống: "Hệ thống! Giúp tao liên hệ với Lâm Trí! Xem cô ấy còn chưa mua được sản phẩm mới nào! Cơ hội đến rồi!"


Hệ thống quay cuồng, nó còn chưa hiểu sao ký chủ lại mập mờ với Mạnh Hiên Vũ nhưng vẫn điều khiển điện thoại của Nhan Hề nhắn tin cho Lâm Trí.


Lâm Trí trả lời tin nhắn ngay lập tức.


Hệ thống đồng bộ tin nhắn vào đầu Nhan Hề.


Nụ cười của Nhan Hề càng ngọt ngào hơn, lúc này Mạnh Hiên Vũ trong mắt cô không phải là tra nam, mà là một con cừu béo tự động nhả bông!


"Tiểu Mạnh tổng, nghe nói túi xách vân da vải hàng mới mùa thu của nhà các anh rất đẹp, còn cả cái túi đeo chéo da thằn lằn nữa, sáng nay em đến cửa hàng mua mà không mua được anh tặng em được không?"


Giọng Nhan Hề ngọt ngào, lại mềm mại nghe khiến Mạnh Hiên Vũ choáng váng đầu óc.


Mẹ kiếp!


Thảo nào Châu Yến Từ lại sa lưới, ngoan ngoãn nghe lời thế này, hắn cũng sắp rung động rồi đây!

Trước Tiếp