Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Chắc chắn là hàng fake loại 1 chứ?" Châu Khinh Ngữ nhỏ giọng hỏi.
"Chắc chắn!" Hệ thống đã xác nhận rồi mà.
Châu Khinh Ngữ vui như mở cờ trong bụng, muốn cười nhưng lại không tiện thể hiện ra, chỉ đành nhịn.
Vận may của các cô cũng tốt quá đi mất!
Nhưng cũng phải thôi, Châu Yến Từ muốn theo đuổi Nhan Hề, tặng một cái lắc tay hai mươi triệu cũng chỉ là mưa bụi, nhưng chính anh ta cũng không biết mình lại tặng phải hàng fake.
Châu Yến Từ lần đầu tiên theo đuổi người ta đã tặng hàng fake, chỉ riêng chuyện này thôi Châu Khinh Ngữ có thể cười cả đời!
Châu Khinh Ngữ lại liếc nhìn Nhan Hề.
Quả nhiên, cô nhóc này đơn thuần lắm, nhận được cái lắc tay mang danh hai mươi triệu, trong đầu vẫn chỉ nghĩ đến công việc, cô hoàn toàn không biết, đây là chiêu trò tán gái của Châu Yến Từ! Dì út còn nói Nhan Hề muốn quyến rũ Châu Yến Từ, rõ ràng là Châu Yến Từ con công đực này đang dở đủ trò để quyến rũ Nhan Hề!
Hai người chênh lệch bảy tuổi, già đầu rồi còn muốn trâu già gặm cỏ non!
Châu Khinh Ngữ hít sâu một hơi "Hề Hề, tớ khát nước, chú Trần mua dừa đấy, cậu bổ cho tớ một quả nhé!"
Nhan Hề không nghi ngờ gì "Được thôi!"
Đuổi khéo Nhan Hề đi, thủy tạ chỉ còn lại Châu Khinh Ngữ và Châu Yến Từ.
Châu Khinh Ngữ lười diễn kịch với Châu Yến Từ, đi thẳng vào vấn đề "Anh thích Nhan Hề?"
Châu Yến Từ không giấu giếm "Phải."
Lửa giận của Châu Khinh Ngữ bốc lên ngùn ngụt "Nhan Hề mới không thèm thích anh đâu!"
Rõ ràng là lời khiêu khích, nhưng lại chọc đúng chỗ đau, Châu Yến Từ cúi đầu "Tôi biết."
"Cho nên, tôi đang theo đuổi cô ấy."
Châu Khinh Ngữ tức đến nghiến răng, lúc Nhan Hề rời đi Châu Yến Từ cũng đứng dậy, tuy anh chống gậy, nhưng dáng người thẳng tắp đi hai bước không hề có dấu hiệu què chân.
Châu Khinh Ngữ nhớ viện trưởng Trần từng nói, Châu Yến Từ cắt bỏ mô da thịt ở mắt cá chân, ảnh hưởng đến vận động không lớn, anh sở dĩ ngồi xe lăn cũng chỉ vì vết thương ở chân đi lại không đủ nhanh.
Cho nên, anh căn bản không cần Nhan Hề dìu tập đi.
Châu Khinh Ngữ nghiến răng "Đồ trà xanh già nua! Thế mà cũng biết bán thảm giả vờ đáng thương!"
Châu Yến Từ không phản bác, nhướng mày "Cái này gọi là 'biết mình biết ta trăm trận trăm thắng'."
"Cút!"
Sao có người có thể nói chuyện tâm cơ trà xanh một cách thanh cao thoát tục như thế được nhỉ?!
May mà buổi tập phục hồi chức năng của Châu Yến Từ đã kết thúc.
Đêm khuya, Châu Khinh Ngữ cảm thấy Châu Yến Từ không có nhiều cơ hội tiếp cận Nhan Hề, anh chắc không đến mức nửa đêm nửa hôm bò vào phòng con gái nhà người ta đâu nhỉ, Châu Yến Từ cũng cần mặt mũi mà.
Nghĩ vậy Châu Khinh Ngữ thoải mái về phòng tắm rửa.
Nhan Hề tắm xong đi ra, thời gian vẫn còn sớm mới tám giờ. Cô khoác chiếc áo choàng bohemian, ôm laptop, đến thư phòng đọc tài liệu.
Ngày nào cũng vậy, giờ này Nhan Hề đều sẽ đến thư phòng. Hoặc là làm việc, hoặc là đọc luận văn.
Tối nay đọc tài liệu về việc thu mua công ty, lần thu mua này tuy không phải do Nhan Hề phụ trách, nhưng khâu tung tin bôi đen xác suất lớn là để Ngô Liêu làm.
Nghệ sĩ trong giới giải trí rất giỏi marketing, Ngô Liêu cũng rất rành khoản này. Nhan Hề bây giờ đọc nhiều tài liệu một chút có thể bổ sung thêm kiến thức.
Phía sau truyền đến tiếng bước chân, Nhan Hề quay đầu lại thấy Châu Yến Từ cũng đến thư phòng.
"Châu Yến Từ, anh không nghỉ ngơi à?"
Châu Yến Từ ngồi xuống bên cạnh Nhan Hề, mở sách ra.
"Thời gian còn sớm, đọc sách một lát."
Từ sau khi từ chối Mạnh Ánh Dung, không giúp Mạnh thị dọn dẹp đống lộn xộn nữa, Châu Yến Từ rảnh rỗi hơn nhiều. Nhưng anh không có sở thích nào khác, thời gian rảnh rỗi đa phần là đọc sách, hoặc xem lại các tập đã phát sóng của "Du Lịch".
Lúc này, anh ngồi bên cạnh Nhan Hề.
Cuốn sách vẫn là "Lược sử thời gian", chỉ là ở giữa bị khoét một lỗ kẹp một chiếc điện thoại.
Giao diện điện thoại hiển thị "Làm thế nào để theo đuổi con gái".
Câu trả lời đầu tiên bên trên: "Tìm hiểu sở thích của cô ấy, quan sát hành vi thường ngày của cô ấy."
Ừm, hành vi hiện tại của anh rất phù hợp nha.
Cảm thấy Châu Yến Từ ngồi rất gần mình, tim Nhan Hề đập thình thịch.
Máy tính của cô không dán miếng dán chống nhìn trộm, cô vừa xem "Bản kế hoạch thu mua cổ phần Mạnh thị" do Diêu Trì gửi, may mà cô nghe thấy tiếng bước chân, kịp thời chuyển đổi giao diện, nếu không Châu Yến Từ đã biết chuyện này rồi!
Nguy hiểm quá nguy hiểm quá.
Thư phòng nhiều bàn như vậy, Châu Yến Từ sao cứ phải ngồi cạnh cô? Lại còn ngồi song song?
Quá nguy hiểm!
Nhan Hề không dám mở tài liệu ra.
Cô cứ có cảm giác, Châu Yến Từ đang nhìn màn hình máy tính của cô.
Cô cẩn thận quay đầu lại, vừa khéo bắt gặp ánh mắt của Châu Yến Từ.
Nhan Hề: !!!
Cô vội vàng thu hồi tầm mắt.
"Hệ thống! Châu Yến Từ đang nhìn về phía tao, đúng không?"
Hệ thống trồi lên, đôi mắt tròn xoe liếc nhìn.
[Nhìn theo góc độ thì đúng là như vậy!]
Quả nhiên! Nhan Hề cắn răng.
Châu Yến Từ dựa người vào ghế mây, vị trí lùi lại nửa mét so với Nhan Hề, góc độ này, chỉ cần nhìn về phía cô, chẳng phải là nhìn thẳng vào màn hình máy tính của cô sao?
Đại lão sẽ không phát hiện ra điều gì rồi chứ?
Đại lão cũng nhạy bén quá rồi!
Nhan Hề khóc không ra nước mắt, hệ thống an ủi cô: [Yên tâm đi, Châu Yến Từ bị cận thị lúc đi vào chắc chưa nhìn rõ đâu.]
Nhan Hề: "Tốt nhất là anh ta chưa nhìn thấy!"
Nhưng nghĩ lại cũng phải, nếu Châu Yến Từ nhìn thấy bản kế hoạch thu mua, chắc chắn sẽ hỏi cô chuyện gì đang xảy ra.
Ôm tâm lý cầu may, Nhan Hề nhắn tin cho Châu Khinh Ngữ.
Để tránh bị Châu Yến Từ nhìn thấy, Nhan Hề dùng điện thoại. Điện thoại đặt trên bàn, góc độ của Châu Yến Từ không nhìn thấy màn hình.
[Dọa chết tớ rồi, vừa nãy tớ đang xem bản kế hoạch thu mua ở thư phòng, anh trai cậu đột nhiên đi vào! Suýt chút nữa bị anh ấy nhìn thấy tài liệu!]
[Bây giờ anh ấy vẫn cứ nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính của tớ, tớ cảm thấy có thể anh ấy đã phát hiện ra manh mối gì đó rồi!]
Châu Khinh Ngữ vừa tắm xong, mặc đồ ngủ, đang đắp mặt nạ trên ghế lười.
Nhìn thấy tin nhắn, cô bật dậy như cá chép vượt vũ môn.
Nhìn màn hình máy tính cái gì, đứa ngốc này! Người ta đang nhìn cậu đấy!
Châu Khinh Ngữ không màng đến miếng mặt nạ trên mặt, chộp lấy kịch bản lập tức chạy đến thư phòng.
Vừa bước vào cửa liền nhìn thấy Nhan Hề ngồi nghiêm chỉnh, cầm chiếc laptop đậm chất học thuật của cô ấy chơi dò mìn.
Còn Châu Yến Từ ung dung dựa vào ghế mây, cánh tay duỗi ra đặt trên lưng ghế của Nhan Hề.
Ánh mắt anh nhìn Nhan Hề, đáy mắt đong đầy ý cười.
Châu Khinh Ngữ hít sâu một hơi, tên đàn ông thối tha đầy bụng tâm cơ xấu xa này! Nhìn màn hình cái gì, anh ta rõ ràng là đang nhìn Nhan Hề!
Châu Khinh Ngữ không chút do dự tiến lên, đá vào ghế mây của Châu Yến Từ "Châu Yến Từ, tôi muốn ngồi chỗ của anh, anh tránh ra!"
Châu Yến Từ: "..."
Trong lòng Nhan Hề sướng rơn, đại tiểu thư xuất sắc quá! Mau đuổi Châu Yến Từ sang đối diện ngồi đi! Như vậy anh ta sẽ không nhìn thấy màn hình máy tính của cô nữa!
Châu Yến Từ tất nhiên không đồng ý, dù sao anh và Châu Khinh Ngữ đối đầu gay gắt cũng chẳng phải ngày một ngày hai.
Anh nói: "Không được, chân tôi đau không tiện."
Anh nhìn Nhan Hề, ánh mắt thâm trầm "Hề Hề, anh bị thương thành ra thế này rồi, em nỡ lòng nào bắt anh đổi tới đổi lui sao?"
Giọng Châu Yến Từ rất hay, âm sắc trầm thấp nhưng không mất đi sự trong trẻo, như dòng suối chảy dưới ánh nắng ấm áp ngày xuân.
Nhan Hề mềm lòng ngay lập tức, đối với người mê cái đẹp và mê giọng nói như cô mà nói, đây là đòn chí mạng kép!
"Quả thực... không thích hợp lắm."
Châu Khinh Ngữ: !!!
Lão trà xanh tâm cơ!
Châu Khinh Ngữ chưa bao giờ tin rằng có người đẹp mà không tự biết mình đẹp. Người thực sự đẹp, từ nhỏ đến lớn sẽ có vô số người nói cho họ biết, họ đẹp đến mức nào. Sở dĩ họ không tự mãn, chỉ là không lấy nhan sắc ra làm ưu thế để khoe khoang mãi thôi.
Nhưng xác suất lớn là họ biết cách tận dụng ưu thế của mình.
Châu Khinh Ngữ hiểu, Châu Yến Từ cũng hiểu.
Lúc nãy anh ta nói chuyện, hạ thấp tông giọng, giọng nói trầm ấm, trong đêm thanh vắng thế này, nghe vừa gợi cảm vừa quyến rũ, lão già này cố ý đấy!
Nhan Hề vẫn là tiếp xúc với đàn ông ít quá!
Nhưng chưa đợi Châu Khinh Ngữ mở miệng, Nhan Hề đã đứng dậy "Khinh Khinh, hay là cậu ngồi chỗ của tớ nhé?"
Nụ cười của Châu Yến Từ cứng đờ.
Lần này đến lượt Châu Khinh Ngữ cười tươi như hoa, cô nhướng mày với Châu Yến Từ, ánh mắt đó rõ ràng là… Nhìn xem! Hề Hề vẫn quan tâm tôi hơn đấy nhé!
Châu Yến Từ: "..."
Trong thư phòng đặt một chiếc bàn dài, ba người ngồi song song Châu Khinh Ngữ ngồi giữa.
Nhan Hề lười vòng qua ngồi đối diện, dù sao cách một Châu Khinh Ngữ, Châu Yến Từ cũng không nhìn thấy màn hình máy tính của cô.
Châu Yến Từ ngước mắt nhìn Châu Khinh Ngữ.
"Cô đắp mặt nạ đọc kịch bản à?"
Châu Khinh Ngữ xé mặt nạ ra "Cần anh quản chắc!"
"Xé mặt nạ ra, không nên đi rửa mặt sao?"
Châu Khinh Ngữ hiểu ngay ý Châu Yến Từ, đuổi cô đi chứ gì!
Cô vỗ nhẹ lên mặt, để da mặt hấp thụ tinh chất "Đây không phải mặt nạ đất sét, không cần rửa."
Một lát sau dì Trương đến thư phòng mang hoa quả tươi đã cắt sẵn lên.
Hoa quả là cho Nhan Hề, Châu Yến Từ không thích ăn ngọt, Châu Khinh Ngữ phải giữ dáng cũng không thể ăn hoa quả. Ở nhà tổ người ủng hộ dì Trương và chú Trần nhất là Nhan Hề, cô cái gì cũng ăn.
Nhan Hề vừa xem tài liệu, vừa ăn hoa quả.
Châu Khinh Ngữ đột nhiên há miệng "Hề Hề, tớ cũng muốn ăn! Tay tớ dính đầy tinh chất rồi, cậu đút cho tớ."
Nhan Hề không nghĩ nhiều, chủ động đút cho Châu Khinh Ngữ.
"Còn cái kia nữa, dâu tây."
"Nho! Nho cũng muốn~"
"Dưa hấu cũng cho một miếng đi~"
Lúc ăn hoa quả, Châu Khinh Ngữ cố ý nhìn Châu Yến Từ.
Nhãi ranh, tranh với tôi à? Anh còn non lắm!
Châu Yến Từ: "..."
Khoe khoang với Châu Yến Từ hăng say quá, đợi đến khi Châu Khinh Ngữ ợ một cái no nê, mới phát hiện một đĩa hoa quả đã bị cô xử gọn.
Cứu mạng, chỗ này bao nhiêu đường fructose chứ!
Châu Yến Từ trêu chọc "Nghệ sĩ mỗi ngày nạp lượng calo có hạn, ăn kiểu này tối nay cô có phải xuống phòng gym chạy một tiếng không?"
Nhan Hề nhỏ giọng, "Hình như là thế thật, Khinh Khinh không vận động, ngày mai cậu sẽ bị phù nề đấy, ngày mai còn phải quay phim nữa."
Châu Khinh Ngữ: "..."
Muốn chết! Đêm hôm khuya khoắt, cô tắm rửa sạch sẽ rồi, ai mà muốn đi chạy bộ chứ!
Cô tức giận trừng mắt nhìn Châu Yến Từ, còn không phải tại anh ta sao!
"Không được Hề Hề, hoa quả là do cậu đút, cậu phải đi tập gym cùng tớ!"
Nhan Hề rén ngay.
Tập gym các thứ, quả thực là đòi mạng cô mà! Cô chạy 800m suýt chút nữa không đạt đấy!
"Hay là tớ ngồi bên cạnh cổ vũ cậu nhé?" Chạy bộ thật sự không được đâu, khó lắm!
"Cũng được!"
Châu Khinh Ngữ không quan tâm, dù sao chỉ cần Châu Yến Từ lão trà xanh này không đi cùng là được!
Ánh mắt Châu Yến Từ tối sầm lại.
Châu Khinh Ngữ và Nhan Hề bắt đầu thu dọn, chuẩn bị chuyển chiến trường xuống phòng gym. Sức khỏe Châu Yến Từ hiện tại, chắc chắn không thích hợp đi tập gym.
Bỗng nhiên, Châu Yến Từ cau mày, phát ra tiếng kêu đau đớn.
Châu Khinh Ngữ như có linh cảm, buột miệng thốt lên "Anh lại làm sao thế?!"
Nhan Hề cũng nhìn sang Châu Yến Từ, quan tâm theo thói quen "Có phải vết thương đau không? Tối nay tập phục hồi chức năng quá sức rồi sao?"
Lông mày Châu Yến Từ nhíu chặt hơn "Ừm, chắc là quên uống thuốc."
"Hộp thuốc ở trong phòng anh à? Để em đi lấy cho."
Nói xong, Nhan Hề liền chạy sang phòng Châu Yến Từ tìm hộp thuốc.
Châu Khinh Ngữ ngơ ngác "Này này này, đã nói đi tập gym cùng tớ cơ mà?"
Ngoài thư phòng vọng lại tiếng Nhan Hề "Cậu đợi tớ chút nhé, tớ lấy thuốc xong sẽ đi cùng cậu!"
Vài phút sau, Nhan Hề quay lại trên tay còn cầm một cốc nước.
Châu Khinh Ngữ đứng một bên, khoanh tay chờ đợi.
Hừ, Nhan Hề cũng chỉ giúp Châu Yến Từ lấy thuốc thôi, chẳng là gì cả. Dù sao lát nữa Nhan Hề cũng phải đi tập gym cùng cô, Châu Yến Từ bây giờ không tập gym được chỉ có thể trơ mắt nhìn các cô rời đi!