Phải Làm Sao Khi Bạn Thân Là Trà Xanh?

Chương 105

Trước Tiếp

Nhan Hề nhướng mày "Tao đồng ý bao giờ?"


Hệ thống ngẫm nghĩ, nghĩ nửa ngày trời vẫn không nhớ ra [Nhưng ý của cô, chẳng phải là không nói sao!]


Nhan Hề nhún vai "Dù sao tao cũng chưa nói thế, hơn nữa mày là người hiểu tao nhất tao có phải người tốt lành gì đâu, lật lọng là chuyện bình thường mà!"


Nhan Hề chưa bao giờ cảm thấy mình là người tốt.


Hơn nữa trong nhận thức của cô, cô cảm thấy mình là người sống tinh tế và tư lợi.


Nhưng thế thì sao chứ?


Con người sống trên đời, ích kỷ một chút thì tốt hơn.


[Mới không phải thế đâu!]


Hệ thống kiên quyết nói [Trong lòng tôi ký chủ là ký chủ tốt nhất! Mới không phải người xấu!]


Không bao lâu sau, bố Châu dẫn quản gia Dư đến bệnh viện.


Thời trẻ ông một lòng phấn đấu, đến tuổi trung niên dần dần bắt đầu quan tâm đến con cái.


Nhìn Châu Yến Từ trên giường bệnh, bố Châu mới phát hiện những năm qua sự quan tâm của ông dành cho con trai dường như hơi ít.


Nhưng thế hệ của họ đều như vậy, quan hệ giữa bố Châu và bố của ông cũng không thân thiết, trong nhận thức của ông người bố thường đóng vai trò là một người cha nghiêm khắc, ngại thể hiện tình cảm với con cái cũng sẽ không để lộ mặt yếu đuối của mình.


Vai trò dịu dàng này, thường là do người mẹ đảm nhận.


Nhưng bố Châu đã quên mất, Mạnh Ánh Dung cũng chẳng phải một người mẹ hiền từ.


Bố Châu vỗ vỗ mu bàn tay Châu Yến Từ, giọng nghẹn ngào "Chuyện thế này... sao có thể không nói với người nhà chứ?"


Châu Yến Từ bất lực.


Anh còn tưởng Nhan Hề ngoan ngoãn hiểu chuyện, không ngờ vừa quay lưng đi cô đã bán đứng anh. Nhìn thì tưởng con thỏ con đáng thương, thực ra là một con hồ ly nhỏ!


Nhưng nói thật, thấy bố đến thăm mình... Châu Yến Từ không ghét cảm giác này.


"Đã không sao rồi." Châu Yến Từ nói.


Sự áy náy trong lòng bố Châu vơi đi một chút, nghĩ lại cũng phải nếu bệnh tình Châu Yến Từ không ổn định, Nhan Hề chắc chắn sẽ không nói cho họ biết.


Bố Châu hỏi quản gia Dư "Khinh Ngữ sao không đến?"


"Cái này..." Quản gia Dư ấp a ấp úng "Đại tiểu thư hôm nay khai máy phim điện ảnh."


Bố Châu nhíu mày, ông biết quan hệ giữa Châu Yến Từ và Châu Khinh Ngữ không tốt, nhưng không ngờ lại tệ đến mức này.


Chung quy là lỗi của ông, đã bỏ bê hai anh em.


Bố Châu thở dài "Nhưng hai đứa là anh em mà! Trước đây quan hệ chẳng phải cũng tốt lắm sao?"


Châu Yến Từ: "Khinh Ngữ chắc là bận."


...


Thực tế thì, Châu Khinh Ngữ đúng là bận thật.


Hôm nay "Mùa Đông Điên Cuồng" khai máy Châu Khinh Ngữ là nữ ba, chắc chắn phải có mặt không có mặt đa phần sẽ bị các tài khoản marketing chê trách là mắc bệnh ngôi sao.


Nhưng sau khi tham gia lễ khai máy, Châu Khinh Ngữ cũng đến bệnh viện.


Châu Yến Từ ngồi trên giường làm việc, lúc nhìn thấy Châu Khinh Ngữ xách giỏ hoa đi vào, còn tưởng mình làm việc lâu quá nên hoa mắt.


"Làm gì? Tưởng tôi sẽ không đến thăm anh chắc!"


Châu Khinh Ngữ tùy tiện vứt giỏ hoa sang một bên, kéo ghế ngồi xuống.


Cô liếc nhìn Châu Yến Từ, lại nhìn cách bài trí xung quanh. Đều nói là ung thư, nhưng Châu Yến Từ trông cũng đâu có nghiêm trọng lắm đâu!


Sắc mặt Châu Yến Từ tái nhợt, nhưng vẫn còn ra dáng người tóc tai cũng rất dày, một sợi cũng chưa rụng quan trọng nhất là cái tên cuồng công việc này, rõ ràng vừa mới phẫu thuật xong thế mà đã bê laptop ra làm việc rồi!


Châu Yến Từ nhìn ra sự nghi ngờ của Châu Khinh Ngữ "Tế bào ung thư chưa di căn, cắt bỏ là được."


Châu Khinh Ngữ theo bản năng thở phào nhẹ nhõm.


Cảm thấy Châu Yến Từ có thể nghe thấy tiếng thở phào của mình, cô lại quay đầu đi chỗ khác.


"Tôi mới không thèm quan tâm anh đâu nhé!"


Châu Khinh Ngữ cứng miệng nói "Tôi là sợ tôi không đến, người ta nói tôi quá lạnh lùng! Anh biết đấy, tôi bây giờ là ngôi sao lưu lượng nhất cử nhất động đều bị người ta chú ý, tôi mới không muốn bị cánh săn ảnh nói là máu lạnh vô tình!"


Châu Yến Từ cười khẽ.


Anh ngước mắt nhìn bó hoa Châu Khinh Ngữ tặng, là một giỏ hoa cúc họa mi nhỏ.


Hồi nhỏ Châu Yến Từ cũng từng tặng Châu Khinh Ngữ một chậu cúc họa mi, hy vọng cô lớn lên khỏe mạnh vui vẻ.


Lúc đó Châu Khinh Ngữ thích chậu hoa đó lắm, khi hoa héo cô khóc rất lâu, cuối cùng còn đặc biệt đào hố chôn hoa.


Theo ánh mắt của Châu Yến Từ, Châu Khinh Ngữ cũng nhìn về phía giỏ hoa cúc họa mi.


Cô dường như cũng nhớ lại ký ức đó, im lặng không nói.


Ở bệnh viện được vài phút, Châu Khinh Ngữ đứng dậy, chuẩn bị rời đi.


Trước đây cô gặp Châu Yến Từ, không phải chế giễu thì cũng là châm chọc anh, bây giờ đối mặt với bệnh nhân bảo cô tiếp tục nói mấy lời mát mẻ châm biếm, cô nói không được.


Dù sao cũng chẳng có gì để nói, chi bằng về quay phim.


Lúc đi đến cửa, Châu Khinh Ngữ khựng lại.


Cô nghĩ có một số lời bây giờ không nói, có lẽ sẽ mãi mãi không nói ra được nữa.


"Châu Yến Từ, tôi quả thực rất ghét anh."


Châu Khinh Ngữ nhìn giỏ hoa cúc họa mi, "Hồi nhỏ, tôi cảm thấy có một người anh trai cũng tốt lắm. Nhưng sau khi lớn lên, họ cứ hay so sánh anh với tôi, tôi không thông minh bằng anh và Nhan Hề cũng không làm được việc gì cũng xuất sắc lúc nào cũng bị anh đè đầu cưỡi cổ."


"Cho nên, tôi ghét anh."


"Hơn nữa anh còn tranh giành gia sản với tôi!"


Nghĩ đến đây, Châu Khinh Ngữ tức đến mức nhíu cả mày lại.


Nhưng cô chuyển giọng "Nhưng mà tôi không muốn anh chết."


Châu Khinh Ngữ nhìn về phía Châu Yến Từ gằn từng chữ một "Châu Yến Từ, chúng ta tốt xấu gì cũng là anh em cùng chung dòng máu, đợi sau khi bố trăm tuổi, tôi chỉ còn lại mỗi anh là người thân thôi, tôi cũng hy vọng anh sống tốt."


"Nhưng mà đừng có sống tốt hơn tôi, hiểu chưa?"


Đoạn đầu còn khá cảm động, câu cuối cùng, khiến Châu Yến Từ trở tay không kịp.


Nhưng không thể không nói, rất đậm chất Châu Khinh Ngữ.


Sau khi Châu Khinh Ngữ đi, Nhan Hề chui ra từ hành lang hệ thống lơ lửng bên cạnh cô.


[Đại tiểu thư đúng là tsundere (ngoài lạnh trong nóng/miệng cứng lòng mềm) chính hiệu mà!]


[Vừa bảo với cô ấy là anh trai bị bệnh, cô ấy đã mềm lòng ngay rồi!]


Nhan Hề cười "Khinh Khinh vốn dĩ là một người rất mềm lòng mà!"


[Tôi thấy trong phòng bệnh anh trai nhìn giỏ hoa cúc họa mi kia cũng vui vẻ lắm đấy!]


[Ký chủ, cô nói đúng người nhà họ Châu mới không lạnh lùng như vẻ bề ngoài đâu!]


Nhan Hề cũng nhìn về phía phòng bệnh, có lẽ là nhìn thấy khóe miệng nhếch lên của Châu Yến Từ, tâm trạng của cô cũng trở nên rất tốt.


"Châu Yến Từ không phải lạnh lùng là né tránh tình cảm. Bởi vì nhận được quá ít, nên giả vờ không cần."


"Mày xem, bác trai và Khinh Khinh vừa đến thăm anh ấy, anh ấy chẳng vui vẻ rồi sao! Yêu cầu của anh ấy thấp lắm."


Hệ thống liếc nhìn Châu Yến Từ, lại nhìn sang Nhan Hề [Hình như là thế thật!]


[Ký chủ cô thông minh quá đi! Kiến thức tâm lý học mà cũng biết!]


"Bởi vì tao cũng thế."


Nhan Hề không kiêng dè "Trước khi gặp Khinh Khinh, tao và Châu Yến Từ giống nhau."


Đợi Châu Khinh Ngữ rời khỏi bệnh viện, Nhan Hề bày ra bộ dạng mặc người chém giết, lề mề bước vào phòng bệnh.


Thái độ nhận lỗi của cô cực kỳ tốt, cúi đầu khom lưng không thiếu cái nào.


"Em biết anh không muốn cho người nhà biết chuyện này, em cũng không muốn nói đâu, nhưng em lỡ mồm. Em sai rồi! Châu Yến Từ, anh đừng giận được không?"


Châu Yến Từ: "..."


Con hồ ly nhỏ này, đến lý do cũng lười bịa.


Châu Yến Từ: "Em biết một tuần nữa là anh có thể xuất viện đúng không?"


"Haizz, thì là lỡ mồm mà!"


Nhan Hề tiến lên, kéo tay áo Châu Yến Từ.


Chuyện làm nũng giả đáng thương này, cô có thể làm với Châu Khinh Ngữ, cũng có thể làm với Châu Yến Từ.


Trước kia cô sợ Châu Yến Từ cao ngạo khó gần, bây giờ xem ra chỉ là con hổ giấy thôi, hai anh em nhìn thì có vẻ không thân thiết, thực ra gen trong người đều giống nhau dỗ dành một chút là mềm lòng ngay.


"Châu Yến Từ, ngài đại nhân đại lượng, nể tình em tối qua thức đêm trông anh tha cho em đi nha?"


Châu Yến Từ thở dài, đối mặt với Nhan Hề, anh vốn dĩ cũng không giận nổi. Dường như chuyện nghiêm trọng đến đâu, nhìn thấy khuôn mặt tủi thân đáng thương của cô, anh đều nguôi giận.


Ngón tay anh nhẹ nhàng chọc vào trán Nhan Hề "Em đấy!"


Đang nói cười, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa.


Châu Yến Từ nghi hoặc, bác sĩ vừa đến dặn dò những điều cần chú ý sau phẫu thuật, chắc không phải là bác sĩ đâu.


"Còn có người khác đến thăm bệnh à?"


Nhan Hề vội vàng quỳ xuống xin tha "Em thề! Chuyện này em chỉ nói cho bác trai và Khinh Khinh thôi, không có người khác đâu!"


Tin tức CEO tập đoàn Châu thị bị ung thư, nếu không kiểm soát tốt có thể ảnh hưởng đến giá cổ phiếu tập đoàn, Nhan Hề đương nhiên không dám nói lung tung.


Châu Yến Từ nắm chặt tay cô như trấn an.


"Mời vào."


Cửa phòng bệnh mở ra, người phụ nữ mặc bộ vest trắng bước vào.


Cô ấy không cao lắm, khoảng một mét sáu tám, đôi giày cao gót mười phân tôn lên vóc dáng cao ráo. Cô ấy có khuôn mặt thanh tú, đường nét tròn trịa mềm mại, nhưng lại ẩn chứa sự công kích của một ngự tỷ, dường như dưới vẻ ngoài ôn hòa ấy, ẩn giấu một khí trường không thể xem thường.


Cô ấy xách một giỏ xoài, đi đến trước mặt Châu Yến Từ.


"Nghe nói Châu tổng bị bệnh, tôi đến thăm." Người phụ nữ mỉm cười, rất lịch sự gật đầu với Châu Yến Từ "Ồ, có thể ngài không biết tôi, tự giới thiệu một chút tôi tên là Lục Vãn Ngưng."


Lục Vãn Ngưng nụ cười ôn hòa, rõ ràng là đến thăm bệnh, nhưng ánh mắt cô ấy lại dừng trên người Nhan Hề.


Cái tên Lục Vãn Ngưng này, Châu Yến Từ nghe Mạnh Ánh Dung nhắc đến không chỉ một lần, nhưng anh đã từ chối Mạnh Ánh Dung rất dứt khoát, không muốn xem mắt với Lục Vãn Ngưng.


Anh không biết sao Lục Vãn Ngưng lại tới đây, Mạnh Ánh Dung còn chẳng biết anh nằm viện cơ mà?


Vì phép lịch sự, Châu Yến Từ mời Lục Vãn Ngưng ngồi xuống.


Lục Vãn Ngưng hoàn toàn không để ý đến Châu Yến Từ, ánh mắt cứ dán chặt vào Nhan Hề.


"Bạn gái sao?" Cô ấy hỏi.


Châu Yến Từ và Nhan Hề đồng thời ho khan hai tiếng.


Bị đối tượng xem mắt cũ nói như vậy, Châu Yến Từ cảm thấy kỳ quặc. Khéo cái là Nhan Hề cũng biết quan hệ giữa Châu Yến Từ và Lục Vãn Ngưng, đột nhiên có cảm giác bị bắt gian tại trận.


"Bạn bè." Châu Yến Từ nói.


"Ồ."


Lục Vãn Ngưng đáp lại một tiếng không mặn không nhạt, từ đầu đến cuối cô ấy không nhìn Châu Yến Từ, ánh mắt dừng lại trên người Nhan Hề "Nhan tiểu thư, tôi biết cô, trước đó em trai tôi tham gia chương trình thực tế, đa tạ cô đã chăm sóc."


"Cũng không tính là chăm sóc." Nhan Hề nói thật "Chỉ là bạn bè cùng nhau đi chơi thôi mà!"


Lục Vãn Ngưng mỉm cười "Tôi thấy các cô chung sống rất tốt, quan hệ giữa tôi và Bắc Dữ còn không bằng cô và thằng bé đâu."


Nhan Hề: "..."


Sao cô cứ cảm thấy Lục Vãn Ngưng như đang ám chỉ điều gì đó?


Hệ thống: [Ký chủ cô không nghĩ sai đâu!]


[Tôi cũng thấy cô ấy đang ám chỉ! Ám chỉ điên cuồng luôn!]


Châu Yến Từ bị bơ một lúc lâu, nhận ra Nhan Hề có ý muốn né tránh Lục Vãn Ngưng, bèn giúp cô chuyển chủ đề.


"Lục tiểu thư, sao cô biết tôi nằm viện? Chuyện này người biết không nhiều."


Lục Vãn Ngưng lúc này mới nhìn về phía Châu Yến Từ "Lục thị làm về y tế, chúng tôi có cổ phần của bệnh viện này. Tôi đến thị sát tình cờ biết chuyện này. Châu tổng không cần lo lắng, tôi sẽ không nói ra ngoài đâu."


Châu Yến Từ lịch sự "Cảm ơn."


"Đúng rồi," Lục Vãn Ngưng lại nhìn về phía Nhan Hề lần nữa "Nhan tiểu thư có biết tại sao nhà họ Lục chúng tôi lại phát triển tốt trong lĩnh vực y tế như vậy không?"


Nhan Hề lắp bắp "Không biết."


Lục Vãn Ngưng: "Chuyện này có liên quan đến gia đình tôi, nhà chúng tôi từng làm lạc mất một đứa bé."


"Lục thị đã tài trợ cho tất cả các trại trẻ mồ côi ở Hải Thành, cũng thu thập DNA của tất cả trẻ mồ côi, nhưng chúng tôi tìm suốt hai mươi năm vẫn không tìm thấy đứa bé đó."


"Cũng vì con bé, Lục thị hai mươi năm qua làm về xét nghiệm gen nên mới phát triển vượt bậc trong lĩnh vực y tế."

Trước Tiếp