Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Chỉ là một cách thể hiện cảm xúc yêu thích thôi ạ."
Bố Châu nhíu mày: "Giới giải trí thật kỳ lạ."
Đợi Châu Khinh Ngữ và Nhan Hề quay lại, liền nhìn thấy cảnh bố Châu đang kéo tay Châu Yến Từ thảo luận.
"Awsl? Là 'Ái Ngã Tô Liên' (Yêu Liên Xô của tôi) sao? Liên Xô chẳng phải không còn nữa rồi sao?"
Châu Yến Từ: "Con nghĩ chắc là 'A ngã tử liễu' (A tôi chết mất) đấy ạ."
Bố Châu không hiểu "Tại sao mấy đứa trẻ này lại nguyền rủa bản thân như thế?"
Châu Khinh Ngữ giật giật tay áo Nhan Hề "Họ đang làm gì thế? Trông cứ như một ông chú quái dị và một ông già quái đản ấy!"
Nhan Hề gãi gãi gáy "Tớ cũng không biết nữa."
Nghe thấy tiếng hai người, bố Châu và Châu Yến Từ ngẩng đầu lên, mắt bố Châu trong nháy mắt sáng rực, tràn đầy niềm vui của người cha nhìn thấy con gái trở về, mắt Châu Yến Từ cũng thoáng sáng lên trong chốc lát, sau đó lại phủ một tầng sương giá, xa cách lạnh lùng.
Bố Châu giọng điệu trách móc, nhưng trên mặt lại không giấu được nụ cười "Về rồi đấy à? Chẳng phải đến sân bay từ sớm rồi sao, sao giờ này mới về!"
"Bọn con ăn tối ở bên ngoài ạ~"
Châu Khinh Ngữ tự động lờ đi Châu Yến Từ, sán lại gần bố Châu, nhìn thấy màn hình chiếu trước mặt, Châu Khinh Ngữ giật mình "Bố, bố cũng xem show của con à!"
Ánh mắt bố Châu lảng tránh "Dạo này nhiều bạn bè nhờ bố xin chữ ký của con, còn bảo con thể hiện trên show rất tốt, nên bố xem thử thôi."
Châu Khinh Ngữ cười "Quan tâm con thì cứ nói thẳng đi mà!"
Sau đó, cô liếc nhìn Châu Yến Từ "Anh mà cũng xem á?"
Châu Yến Từ mân mê quyển "Lược sử thời gian" trong tay "Tôi đang đọc sách."
Bố Châu cười nhạo "Con tin nó à? Lúc nó ngồi cạnh bố là đang đọc trang mười ba, lâu thế rồi mà vẫn đang đọc trang mười ba!"
Châu Yến Từ: "..."
"Bác trai, chuyến đi này Khinh Khinh có chuẩn bị quà cho bác đấy ạ!" Nhan Hề lên tiếng đúng lúc, giải vây cho sự ngại ngùng của Châu Yến Từ.
Chuyện quà cáp cũng thu hút sự chú ý của bố Châu, ông hớn hở ghé lại gần, muốn xem Châu Khinh Ngữ mua quà gì cho mình.
Lúc Châu Khinh Ngữ đi mang theo ba vali, lúc về thành bốn cái, cái thứ tư chứa toàn đồ lưu niệm các loại.
"Bố, cái này cho bố quạt Thái Cực, không phải bố hay tập thái cực quyền trong sân sao, cái này quạt mát lắm đấy!"
Quạt Thái Cực không đắt nhưng đối với bố Châu, đây là tấm lòng của Châu Khinh Ngữ ông ngoài mặt không biểu lộ gì, nhưng khóe miệng lại nhếch lên.
Châu Khinh Ngữ lục lọi trong vali "Đây là bình gốm Cao Ly, chú Dư chú thích cắm hoa đúng không ạ? Cái này tặng chú! Cái khăn tay này là cho dì Trương, bức tranh khung nhỏ này là cho đầu bếp Từ."
Châu Khinh Ngữ chuẩn bị quà cho tất cả mọi người trong nhà tổ.
Nhan Hề cũng vậy, ở nhà tổ bao nhiêu ngày nay, mấy ngày tới vẫn phải tiếp tục ở, chắc là đến lúc khai giảng, cô cũng chuẩn bị quà cho mọi người.
Mọi người đều vui vẻ hớn hở, nhận được quà, ít nhiều cũng thấy vui.
Chỉ có Châu Yến Từ là hai tay trống trơn.
Châu Yến Từ không thấy ngạc nhiên, với quan hệ giữa anh và Châu Khinh Ngữ, Châu Khinh Ngữ tặng quà cho anh mới là lạ.
Anh chỉ nhìn Nhan Hề một cái, ngay lúc ánh mắt Nhan Hề chuyển hướng về phía anh, anh nhanh chóng quay đầu đi.
Nhan Hề biết Châu Khinh Ngữ không chuẩn bị quà cho Châu Yến Từ. Trong túi cô là đôi khuy măng sét đã mua trước đó, vốn định lấy ra nhưng tối nay Châu Yến Từ nhìn cũng không thèm nhìn cô, rõ ràng là vẫn còn giận chuyện trên núi Vân Bạch, Nhan Hề cảm thấy không thích hợp lắm.
Hệ thống: [Đúng vậy ký chủ, tao cũng cảm nhận được rồi, áp suất quanh người anh trai cực thấp!]
[Ở bên cạnh anh ấy đến thở cũng không dám thở mạnh!]
"Đợi lúc nào không có người đi!" Nhan Hề nghĩ.
Chủ yếu vẫn là do Châu Khinh Ngữ không chuẩn bị quà cho Châu Yến Từ, bây giờ cô lấy ra thì hơi kỳ, không khéo Châu Yến Từ lại hiểu lầm mất!
Tiết mục chia quà kết thúc, mọi người mân mê món quà nhận được, không ai chú ý đến Châu Yến Từ.
Bố Châu: "Thời gian cũng không còn sớm nữa, đi ngủ đi thôi!"
Nhan Hề vội vàng lấy tập tài liệu đã chuẩn bị sẵn ra "Khoan đã, còn một chuyện nữa ạ!"
Mọi người đều nhìn về phía Nhan Hề.
Nhan Hề: "Dạo này lợi nhuận của Tinh Diệu khá tốt cháu và giám đốc Ngô đã bàn bạc trích một phần ra làm từ thiện, vừa có thể khấu trừ thuế vừa có thể xây dựng hình ảnh doanh nghiệp."
"Trước đây Khinh Khinh làm từ thiện mấy lần đều là quyên góp tiền cho vùng núi, lần này bọn cháu đổi sang tài trợ cho phòng thí nghiệm y tế, để họ có thể nghiên cứu phát triển tốt hơn."
Bố Châu tán thưởng "Công ty giải trí như Tinh Diệu danh tiếng rất quan trọng cháu làm rất tốt."
Châu Yến Từ cũng gật đầu. Theo anh thấy, hành động của Nhan Hề là hợp lý, hình ảnh doanh nghiệp tích cực có lợi nhiều hơn hại cho công ty, tập đoàn Châu thị mỗi năm chi cho từ thiện cũng không ít.
"Vâng ạ!" Nhan Hề ngoan ngoãn nói "Vì lần này tài trợ là phòng thí nghiệm y tế, họ có dự án hợp tác với bệnh viện tặng cho chúng ta không ít gói khám sức khỏe, cháu đã sắp xếp cho nghệ sĩ và nhân viên của Tinh Diệu mỗi người một gói rồi, nhưng vẫn còn thừa, hay là mọi người trong nhà tổ cùng đi khám nhé?"
Người làm trong nhà tổ nghe vậy đều rất vui, khám sức khỏe ở bệnh viện thành phố lớn tốn không ít tiền được làm miễn phí đương nhiên họ sẵn lòng.
Châu Khinh Ngữ hỏi "Tớ cũng phải đi à?"
Nhan Hề làm nũng "Đương nhiên rồi, người của Tinh Diệu đều đi mà, cậu phối hợp với tớ một chút đi!"
Châu Khinh Ngữ nhún vai "Được rồi, đằng nào ngày mai tớ cũng rảnh." Cô tự động lờ đi việc đã đồng ý với Bùi Dục Bạch ngày mai sẽ cân nhắc chuyện đến nhà họ Bùi.
Bố Châu gật đầu "Vậy cùng đi đi."
Ông lớn tuổi rồi, khám sức khỏe từ mỗi năm một lần chuyển sang nửa năm một lần.
Chỉ có Châu Yến Từ là không có hứng thú "Ngày mai con phải đến bộ xây dựng thảo luận phương án giai đoạn một của Tử Kim Viên, con không đi đâu."
Bố Châu hỏi: "Phương án thiết kế chốt rồi à?"
Châu Yến Từ: "Vâng."
Bố Châu gật đầu "Vậy con làm tốt dự án này đi, để tâm một chút."
Mọi người vui vẻ bàn tán về buổi khám sức khỏe ngày mai và quà du lịch, Châu Yến Từ cảm thấy mình lạc lõng với hoàn cảnh này, dứt khoát xoay người đi về phòng.
Hệ thống nhảy cẫng lên bên cạnh Nhan Hề: [Ký chủ! Làm sao bây giờ! Tuy bố Châu và đại tiểu thư cũng nằm trong kế hoạch, nhưng trọng tâm của chúng ta là anh trai mà!]
[Anh ấy không đi, kế hoạch khám sức khỏe của chúng ta coi như bỏ sông bỏ bể rồi!]
Châu Yến Từ đã ra khỏi phòng khách, Nhan Hề vội vàng đuổi theo.
"Châu tổng!"
Châu Yến Từ khựng lại.
Anh xoay người, nhìn về phía Nhan Hề.
Nhan Hề chạy bước nhỏ đến trước mặt anh "Khám sức khỏe là chịu trách nhiệm với cơ thể của mình đấy ạ. Anh kiếm nhiều tiền như vậy, mà không sống cho tốt, chẳng phải là lẫn lộn đầu đuôi rồi sao!"
Châu Yến Từ cười khẩy "Em đúng là tình thương lai láng nhỉ, quan tâm đến sức khỏe của tôi thế cơ à?"
Nhan Hề ngượng ngùng sờ mũi "Vậy ngày mai anh có đi không?"
Châu Yến Từ giọng lạnh lùng "Không có thời gian."
Nói xong, anh xoay người bỏ đi.
Nhan Hề cau mày, trong mắt đầy vẻ lo lắng.
Hệ thống an ủi: [Ký chủ, tao vừa kiểm tra rồi, dạo này anh trai không thức khuya nữa, giờ giấc sinh hoạt cũng khá lành mạnh, mỗi năm anh ấy đều khám sức khỏe một lần, đầu năm nay đã khám rồi, chắc là không có vấn đề gì đâu nhỉ?]
Nhan Hề thở dài, "Bây giờ Khinh Khinh đã thoát khỏi sự khống chế của cốt truyện, trong tình huống bình thường, Diệp Lạc Y và Bùi Dục Bạch không thể đạt được thành tựu vả mặt nữ phụ phản diện. Tao chỉ sợ có biến số khác thôi!"
Cùng lúc đó, Bùi Dục Bạch đến nhà tổ họ Châu.
Lưng hắn toát ra một lớp mồ hôi mỏng, áo vest vứt trong xe, hắn xách hai lồng tiểu long bao gạch cua, đi đến trước cổng lớn nhà họ Châu.
Bảo vệ không chút do dự chặn hắn lại.
Bùi Dục Bạch giơ túi đồ ăn trong tay lên, "Đây là đồ Khinh Ngữ muốn ăn, tôi đặc biệt đi mua cho cô ấy!"
Bảo vệ chưa nhận được tin Châu Khinh Ngữ cấm cửa Bùi Dục Bạch, bèn gọi điện thoại nội bộ.
Một lát sau, giọng nói lười biếng của Châu Khinh Ngữ truyền ra từ ống nghe: "Alo ——"
"Khinh Ngữ! Anh là Dục Bạch đây!"
Bùi Dục Bạch vội vàng nói "Tiểu long bao gạch cua em muốn ăn, anh mua được rồi!"
Châu Khinh Ngữ ngân nga "Là quán ở cổng trường đại học Hải Thành sao?"
Yết hầu Bùi Dục Bạch lăn lộn, trong mắt lóe lên tia mất tự nhiên "Đương nhiên! Anh xếp hàng lâu lắm mới mua được đấy!"
Châu Khinh Ngữ cười khẩy "Muộn thế này rồi em ăn tối từ lâu rồi, anh tự ăn đi."
Nụ cười trên mặt Bùi Dục Bạch cứng đờ.
Qua đường dây điện thoại, Châu Khinh Ngữ không nhìn thấy biểu cảm của hắn, nhưng bảo vệ lại nhìn thấy gân xanh nổi đầy trán hắn, trông vô cùng đáng sợ.
Một lúc lâu sau, Bùi Dục Bạch bình ổn tâm trạng, tiếp tục dùng giọng điệu dịu dàng khuyên nhủ Châu Khinh Ngữ "Không ăn thì thôi vậy, thế ngày mai anh đến đón em, chúng ta cùng đi thăm ông nội nhé!"
"Không được đâu nha!" Giọng điệu Châu Khinh Ngữ vui vẻ "Ngày mai em và Hề Hề đi khám sức khỏe rồi!"
Bùi Dục Bạch siết chặt ống nghe, khớp xương trắng bệch.
Bảo vệ cũng sợ hắn dùng sức bóp nát cái ống nghe.
Bùi Dục Bạch gần như nghiến răng nghiến lợi "Vậy ngày kia anh đến đón em."
"Đến lúc đó hẵng hay." Châu Khinh Ngữ không đưa ra câu trả lời chắc chắn.
Bùi Dục Bạch không cam tâm, hôm nay ở Hàn Thành rõ ràng vẫn tốt đẹp, sao vừa về đến Hải Thành Châu Khinh Ngữ lại đổi ý rồi?
Chắc chắn là Nhan Hề đã nói gì đó với Châu Khinh Ngữ, thái độ của cô mới thay đổi!
Bùi Dục Bạch nén cơn giận đối với Nhan Hề xuống, tiếp tục dỗ dành Châu Khinh Ngữ "Khinh Ngữ, đã là em không thể đi gặp ông nội cùng anh, vậy anh chỉ đành xin lỗi ông trước. Nhưng những tài nguyên đã nói ở Hàn Thành, không thể trì hoãn nữa đâu! Dù sao thì chậm một ngày, Thiên Huy lỗ một ngày, em không có thời gian không sao, mấy chuyện này Kiều Ngôn cũng hiểu ngày mai anh đi tìm cô ấy nhé?"
Châu Khinh Ngữ ngồi trong bồn tắm, đợi dòng nước đầy cánh hoa và bọt xà phòng ngập qua đùi mình.
Cô cười giọng nói êm đềm như gió xuân tháng ba, nhưng lại mang theo sương tuyết tháng chạp.
"Bùi Dục Bạch, chúng ta còn chưa làm hòa đâu, anh đã nhăm nhe tài nguyên nhà em rồi à? Rốt cuộc anh thích em, hay là thích đống tài nguyên đó thế?"
Bùi Dục Bạch chột dạ.
Hắn đột nhiên cảm thấy, Châu Khinh Ngữ trở nên thông minh rồi.
Trước kia có lẽ cô cũng biết ý đồ của hắn, nhưng nguyện ý giả câm giả điếc. Giờ đây, cô đến giả vờ cũng lười giả vờ nữa rồi.
Bùi Dục Bạch lắp bắp "Anh nỗ lực như vậy, cũng là muốn có chỗ đứng ở Bùi thị, sau này có thể cho em cuộc sống tốt hơn mà!"
Châu Khinh Ngữ nghịch cánh hoa trong bồn tắm "Bùi Dục Bạch em có đầy tiền, anh có Bùi thị hay không chẳng liên quan mấy đến em. Hơn nữa, thành công của anh còn cần em trợ lực thế em thích anh làm gì? Em đi tìm một người thành công sẵn rồi chẳng tốt hơn sao?"
Bùi Dục Bạch cảm thấy đầu óc "ong" một tiếng, "Em, em không phải vẫn còn yêu anh sao?"
"Chúng ta chia tay rồi, tình yêu của em dành cho anh đang biến mất, chẳng qua dựa vào tình nghĩa ngày xưa mà gắng gượng thôi."
Cánh hoa trong bồn tắm theo dòng nước trôi vào lòng bàn tay Châu Khinh Ngữ, cô nhẹ nhàng nâng lên, đó liền trở thành cánh hoa độc nhất vô nhị trong bồn tắm. Nhưng khi Châu Khinh Ngữ buông tay, cánh hoa rơi xuống theo dòng nước, rất nhanh biến mất giữa muôn vàn cánh hoa khác.
"Bùi Dục Bạch là đàn ông, anh cầu xin em tái hợp anh phải cho em thấy giá trị độc nhất vô nhị của anh, chim trống tìm chim mái giao phối còn biết phải xây tổ trước, anh đang muốn níu kéo em mà lại còn muốn dùng tài nguyên của em?"
"Đương nhiên, nếu anh không muốn tốn tâm tư vì em, đàn ông bên cạnh em đầy ra đấy, em hoàn toàn có thể..."
"Anh đồng ý!" Bùi Dục Bạch vội vàng nói.
Trên đời này phụ nữ có thể giúp hắn tranh đoạt Bùi thị không nhiều, gia cảnh Diệp Lạc Y cũng coi như không tệ nhưng trước mặt hào môn thâm căn cố đế như nhà họ Bùi thì chẳng bõ bèn gì. Châu Khinh Ngữ là người có thể giúp hắn nhất, bọn họ quá khứ tốt xấu gì cũng có một đoạn tình cảm, Bùi Dục Bạch không thể buông tay.
"Anh đồng ý! Chỉ cần có thể níu kéo được em, cái gì anh cũng đồng ý!"
Điện thoại cúp máy, Bùi Dục Bạch nhìn khu vườn yên tĩnh.
Ở cái đô thị tài chính tấc đất tấc vàng này cho dù chỉ là vùng ngoại ô Bùi Dục Bạch cũng biết giá trị của khu vườn này, mà người có thể sống trong khu vườn này, thân giá lại càng không thể đếm xuể.