Ốm Yếu Bạn Gái Ngàn Tầng Kịch Bản

Chương 19: Vị Ngọt

Trước Tiếp

Đồng tử cô dần dần tan rã, ánh mắt có chút dại ra nhìn Sài Thiển Ngưng, nhưng lại không phải nhìn thẳng mặt nàng, mà càng như là nhìn chằm chằm một nơi hư vô nào đó.

Sài Thiển Ngưng lấy chiếc ly rượu trước mặt cô, đặt sang một bên, nói: "Cô uống say rồi?"

Thịnh Mộc Khê nghiêng nghiêng đầu, dường như nghe hiểu, phun ra hơi thở trộn lẫn mùi rượu: "Không có say, nhưng tôi bình thường không hay uống rượu, cho nên tôi không thể cùng cô uống quá nhiều."

"Người say đều thích nói mình không say." Sài Thiển Ngưng nâng đầu ngón tay, nhẹ nhàng lướt qua chóp mũi đối phương, sau đó lướt xuống vai cô, nhẹ đỡ lấy.

Hai người rời khỏi quán bar.

Sài Thiển Ngưng đưa Thịnh Mộc Khê về nhà mình trước, lo lắng đối phương uống rượu sau sẽ không thoải mái, cho nên nàng còn tiện đường mua một vại mật ong mang về.

Cũng may Thịnh Mộc Khê sau khi uống say rất an tĩnh, không nói nhảm cũng không quậy phá, nghiêng dựa vào trên ghế sofa, giống như đang ngủ.

Sài Thiển Ngưng vặn nắp bình mật ong, liếc nhìn về phía ghế sofa.

Thịnh Mộc Khê như là nhận ra nàng đang nhìn mình, đứng dậy lảo đảo đi đến bên cạnh Sài Thiển Ngưng, ngồi xuống ghế, hai tay gối lên trên bàn, đầu hơi hơi tựa vào.

Cô nhìn chằm chằm ngón tay Sài Thiển Ngưng một hồi lâu, môi đỏ mấp máy: "Cô đang làm gì?"

"Pha nước mật ong cho cô uống, uống xong sẽ thoải mái một chút." Sài Thiển Ngưng cười nói: "Tửu lượng của cô thật sự quá kém."

Trong lúc nói chuyện, Sài Thiển Ngưng không chú ý, muỗng mật ong múc ra không cẩn thận làm nhỏ giọt vài giọt, mép ngón cái bị dính một chút.

Lúc ấy nàng nâng tay lên, đang định vén sợi tóc trên trán ra phía sau, liền thấy được chất lỏng vàng nhạt trên tay.

Thế nên chỗ mật ong trên tay, đã dính vào khóe môi nàng một chút.

Nàng rút một tờ khăn giấy từ bên cạnh lau mặt, đang định lau ngón tay trước, Thịnh Mộc Khê đột nhiên nói: "Tâm trạng cô khá hơn chút nào chưa?"

Sài Thiển Ngưng vừa xoa tay vừa hỏi: "Ừm?"

"Cô muốn thế nào thì tâm trạng mới tốt hơn?"

"Thế nào ư? Cô hôn tôi một cái nói không chừng tâm trạng tôi sẽ tốt lên đấy." Trong giọng nói Sài Thiển Ngưng lộ ra sự nghiền ngẫm.

Vốn dĩ chỉ là một câu nói đùa, Sài Thiển Ngưng cũng không hề để tâm. Kết quả Thịnh Mộc Khê ngẩng con ngươi, vươn tay kéo lấy cánh tay nàng.

Lực kéo người rất nhẹ, nhưng vì bất ngờ không kịp phòng ngừa, Sài Thiển Ngưng nghiêng người, ngồi xuống ghế.

Thịnh Mộc Khê nghiêng người tới trước, con ngươi giả vờ men say, dù nhìn thế nào cũng rất hư ảo.

"Thật vậy chăng?" Thịnh Mộc Khê lẩm bẩm nói nhỏ.

Hô hấp hai người đan xen vào nhau, Sài Thiển Ngưng nuốt nước miếng, yết hầu hoạt động, nhưng không thể phát ra một chữ.

Hương thơm ấm áp trên người người phụ nữ bao phủ lấy lòng nàng. Khăn giấy lau mặt Sài Thiển Ngưng còn đang cầm trong tay, giờ phút này đã nhăn nhúm thành một đoàn.

Một cảm giác ấm áp, ôn lương dừng lại ở khóe môi Sài Thiển Ngưng, sau đó là một sự mềm mại nóng bỏng ướt át, quét ngang qua lớp mật ong dính ở khóe môi nàng.

"Thật ngọt." Thịnh Mộc Khê phát ra một tiếng thở dài thỏa mãn.

Hôm sau tỉnh lại, Thịnh Mộc Khê nằm ở trên giường trong nhà mình.

Ngồi dậy sau, cô sửng sốt vài giây. Đầu óc trống rỗng trong nháy mắt, sau đó vô số chuyện lại ùa về.

Cô có thể sắp xếp lại rõ ràng ngọn nguồn sự việc đã trải qua.

Tối hôm qua cô đã uống say, là Sài Thiển Ngưng đưa cô về nhà, sau đó pha nước mật ong cho cô uống, đưa cô về phòng nghỉ ngơi rồi mới rời đi.

Nhưng ký ức của cô không chỉ dừng lại ở đó, ở giữa còn có một chi tiết rất mơ hồ — cô đã hôn Sài Thiển Ngưng.

Cô cong ngón tay đặt lên môi, cắn khớp xương, nhíu mày, vắt óc tự hỏi đoạn ký ức này rốt cuộc là mộng hay là đã thật sự xảy ra.

Có lẽ nào tối hôm qua cô uống say rồi ngủ, nửa mơ nửa tỉnh, một bên cảm thụ được đối phương đưa cô về nhà, một bên lại nằm mơ?

Nhưng giấc mộng này, không khỏi quá... khác xa so với nội dung cô vẫn thường mơ thấy.

Thịnh Mộc Khê cuống quýt lấy điện thoại từ tủ đầu giường, nhìn thời gian, ý thức được hôm nay là cuối tuần. Cô lập tức vùi đầu vào gối, kéo chăn lên che kín cả khuôn mặt, lăn lộn vài cái trên giường.

Chiếc điện thoại bị ném trên giường rung lên vài cái. Thịnh Mộc Khê vén chăn che đầu lên, sờ tới điện thoại, lướt mở màn hình, thấy rõ ràng là ai gửi tin nhắn tới sau, cô nháy mắt bật dậy.

Sài Thiển Ngưng:【 Dậy chưa? 】

Thịnh Mộc Khê trả lời một câu【 Dậy rồi. 】sau, ngón tay dừng trên màn hình, chần chừ hồi lâu, cuối cùng đánh chữ bổ sung một câu:【 Tối hôm qua cho cô thêm phiền toái, cảm ơn cô đưa tôi trở về. 】

Cùng với... Thịnh Mộc Khê vén mái tóc dài lộn xộn, ngón tay trắng nõn tiếp tục đánh chữ trên màn hình:【 Cùng với cảm ơn nước mật ong của cô. 】

Nhìn đến hai chữ mật ong, gương mặt Thịnh Mộc Khê có chút nóng lên, l**m l**m môi, giống như còn có thể cảm nhận được vị ngọt lưu lại của tối hôm qua.

Sài Thiển Ngưng:【 Thì ra cô còn nhớ. 】

Gương mặt Thịnh Mộc Khê nóng bừng lên khi nhìn thấy hàng chữ này, cô vội vàng đánh chữ hỏi:【 Tôi nhớ rõ một ít, nhưng có chút mơ hồ. Tôi uống say không có làm chuyện gì chứ? 】

Gửi đi xong, Thịnh Mộc Khê muốn thu hồi tin nhắn. Ngón tay dừng ở phía trên nút "Thu hồi" một lát, rồi lại rụt trở về. Cô gặm khớp ngón tay. Thôi, thu hồi tin nhắn có vẻ chính mình chột dạ.

Đúng vậy, cô vì sao lại muốn thu hồi.

Nhận ra bản thân vừa chột dạ xong, Thịnh Mộc Khê vò đầu bứt tóc.

Sài Thiển Ngưng:【 Có. 】

Huyệt Thái Dương Thịnh Mộc Khê giật giật.

Sài Thiển Ngưng:【 Cô hôn tôi. 】

Tim Thịnh Mộc Khê dường như lỡ một nhịp.

A a a!

Thịnh Mộc Khê vứt điện thoại xuống, chạy vào rửa mặt. Đánh răng xong, cô dùng nước lạnh rửa mặt, đầu óc tức thì tỉnh táo hơn hẳn.

Trước bồn rửa mặt có chiếc gương treo tường hình chữ nhật, Thịnh Mộc Khê nhìn chính mình trong gương, chìm vào suy tư.

Cô hình như, cũng không thật sự hôn môi Sài Thiển Ngưng.

Nếu nhớ không lầm, tựa hồ là khóe môi Sài Thiển Ngưng dính mật ong, cô chỉ là ghé lại gần đây nếm một ít mật ong trên đó mà thôi.

Hô, nghĩ như vậy, hình như so với hôn trực tiếp lên môi, lại càng...hơn.

Độ ấm trên mặt vừa được nước lạnh làm dịu, lúc này lại nóng lên thêm vài phần. Thịnh Mộc Khê dùng tay áp lên mặt, rời khỏi bồn rửa.

Dự báo thời tiết nói hôm nay có mưa to, nhắc nhở mọi người chú ý khi ra ngoài, cố gắng ở nhà không nên ra cửa.

Buổi sáng trời nhiều mây, ánh mặt trời trốn sau những đám mây dày nặng, thỉnh thoảng mới ló ra một chút ánh vàng.

Buổi chiều cả bầu trời liền tối lại, đến chạng vạng, sấm sét mưa to gió giật.

Ánh sáng của sấm sét xuyên qua cửa kính chiếu sáng cả căn nhà, một luồng sáng mạnh lóe lên, ngay sau đó là tiếng ầm ầm ầm đinh tai nhức óc, như thể trời sắp nổ tung, mưa lớn xối xả trút xuống.

Sài Thiển Ngưng ôm mình trên ghế sô pha lười chơi game. Nàng chơi một trò chơi kinh dị sinh tồn, âm thanh nền u ám phát ra, hòa cùng tiếng gió rít đáng sợ bên ngoài, tạo nên một bầu không khí kinh hồn bạt vía.

Chậu hoa trên ban công bị gió mạnh thổi đổ, bang một tiếng vỡ tan tành. Cùng lúc đó, nhân vật game của Sài Thiển Ngưng không cẩn thận giẫm phải một cái bẫy, sàn nhà thủng một lỗ lớn, nhân vật game kêu thất thanh rơi xuống, gương mặt dữ tợn của ác quỷ choán đầy màn hình.

Sài Thiển Ngưng mặt không biểu cảm, nhìn trên màn hình điện thoại chậm rãi hiện lên hai chữ màu đỏ rực: Thất bại!

Nàng thoát trò chơi, nghiêng mắt nhìn ban công một cái. Đất bùn từ chậu hoa vương vãi khắp sàn, cảnh vật bên ngoài cửa kính như thể được lọc qua một lớp mờ ảo, những tán lá xanh bị vặn vẹo trong cơn mưa gió trắng xóa, hỗn độn không ra hình thù gì.

Tê...

Sài Thiển Ngưng thu người lại đi dọn dẹp đất trên ban công, sau đó đóng cửa sổ, kéo rèm lại, ngăn bão tố ở bên ngoài. Bên trong là ổ nhỏ ấm áp.

Nàng mở điện thoại lên, nhắn tin cho A Sở: 【 Tớ chắc là không tham gia tiệc sinh nhật chị cậu được rồi, quà lát nữa tớ sẽ bổ sung. 】

A Sở: 【 Không sao đâu, cậu đừng ra cửa, ở nhà cho an toàn. Tớ cũng nói Tô Diệp với Thạch Lựu đừng tới. Thời tiết này nguy hiểm quá. 】

Sài Thiển Ngưng ở nhà nấu chút cháo, vừa ăn vừa lướt vòng bạn bè trên điện thoại.

Lướt qua vài tin, đều là cập nhật về tình hình thời tiết.

Tô Diệp: 【 Đau lòng, tôi chỉ còn cách nhà hai ba mét mà vẫn bị ướt như gà rớt vào nồi canh. } Thạch Lựu: 【 Khó chịu, nhà tôi cúp điện, điện thoại chỉ còn lại vài vạch pin. 】

Hàng lông mi đen nhánh của Sài Thiển Ngưng khẽ rung, như nghĩ ra điều gì đó, nàng cũng đăng một dòng trạng thái: 【 Sợ hãi, sét đánh, một mình ở nhà. 】

Rất nhanh, bên dưới liền có người bình luận.

Tô Diệp: 【 Cậu bình thường chút đi, tớ thấy sợ. 】

Thạch Lựu: 【 ?? 】

A Sở: 【 Mấy cậu tổ chức thành nhóm đăng vòng bạn bè à, kiểu mẫu y hệt nhau. 】

Thanh Thanh: 【 Ai nha, chị nhớ em cứ nói thẳng, không cần bày tỏ vòng vo như vậy. ( cười xấu xa ) 】

Sài Thiển Ngưng vừa định trả lời bình luận của Sài Sơ Tình, ngón tay lại đột nhiên dừng lại. Sài Sơ Tình đã kết bạn với Thịnh Mộc Khê chưa?

Thế là nàng không trả lời trong khu bình luận, mà mở khung chat của Sài Sơ Tình, gửi một đống biểu cảm "Đánh người" qua.

Nàng một tay cầm điện thoại, cảm nhận độ rung của nó. Vài phút sau, nàng thu dọn xong chén cháo đã uống hết, rồi mở điện thoại ra lần nữa.

Sài Nhậm Bác nhắn tin cho nàng: 【 Làm sao vậy? Ba nhớ trước kia con không sợ sét đánh, gần đây có chuyện gì sao? 】

!! Quên chặn phụ huynh!

Sài Thiển Ngưng trả lời lại: 【 Con không sao ạ, chỉ là cùng nhóm bạn đăng một vòng bạn bè thôi. ( nhe răng ) 】

Lầu 11.

Thịnh Mộc Khê ở trước bàn viết xong giáo án, cô thả lỏng người mở điện thoại, liền lướt tới vòng bạn bè của Sài Thiển Ngưng.

Màn hình điện thoại cô cứ sáng lên như vậy, vẫn luôn dừng lại ở giao diện vòng bạn bè kia của Sài Thiển Ngưng.

Cuối cùng, khi màn hình sắp tự động tắt, cô chuyển đến khung chat của Sài Thiển Ngưng, nhắn tin hỏi nàng: 【 Muốn lên nhà tôi ngồi chơi không? 】

Sài Thiển Ngưng trả lời: 【 Được thôi. 】

Bão tố bên ngoài không ngớt, vẫn còn vài tiếng sấm rền, thỉnh thoảng vang lên vài lần, sau đó lại như bùng nổ, vang lên một tiếng sét lớn, vạch ra đường cong khúc khuỷu nơi chân trời.

Sài Thiển Ngưng mặc đồ ngủ, giơ tay ngáp một cái hướng phía ánh đèn.

Thịnh Mộc Khê chỉ vào phòng ngủ phụ: "Buổi tối có lẽ còn có mưa to, nếu cô sợ sét đánh thì cứ ở tạm nhà tôi, vừa hay cũng có phòng cho cô."

"Cô ngủ phòng nào?"

"Phòng ngủ chính."

Sài Thiển Ngưng chớp chớp mắt, nhịn không được cười: "Cái này có gì khác nhau đâu? Tôi ở ngay dưới lầu cô mà, tôi thấy cách bố trí nhà chúng ta đều gần như nhau. Tôi ngủ cũng là phòng ngủ chính ở nhà tôi, nếu tính theo khoảng cách thì.."

Sài Thiển Ngưng tạm dừng, đứng ở cửa phòng ngủ chính "nhìn xa" về phía cửa phòng ngủ phụ: "Nếu có thể dùng khoảng cách mà tính, tôi ngủ trong nhà tôi, khoảng cách dọc giữa chúng ta, có lẽ còn ngắn hơn khoảng cách ngang giữa tôi và phòng ngủ phụ nhà cô."

Bởi vì phòng ngủ phụ đối diện phòng ngủ chính, cách nhau một khoảng phòng khách lớn.

Thịnh Mộc Khê sờ sờ cổ, cũng bật cười: "Đúng nhỉ, đầu tôi lúc nãy bị chập mạch. Hay là cô ngủ chung phòng ngủ chính với tôi đi? Tôi ở cùng cô, như vậy buổi tối nếu sét đánh, có người bên cạnh thì sẽ không sợ như vậy nữa."

Sài Thiển Ngưng chớp đôi mắt cong cong: "Cô chắc chắn không?"

"Cô có ngáy không?"

"Không."

Thịnh Mộc Khê nhìn chằm chằm mặt nàng vài giây: "Cô ngủ chắc hẳn rất ngoan phải không, giường tôi rất rộng, đủ cho hai người ngủ."

Sài Thiển Ngưng làm ra vẻ suy tư: "Trước đây tôi ngủ cùng em gái tôi, lần nào tỉnh lại em tôi cũng còn nằm trên giường chứ không phải dưới đất, tôi ngủ có lẽ rất ngoan... nhỉ?"

Thịnh Mộc Khê: "..."

Tới gần nửa đêm, cơn mưa ngoài trời sau một hồi tạm ngừng, lại bắt đầu càn quét.

Thịnh Mộc Khê tìm trong tủ ra một chiếc gối mềm mại, đặt ở phía đầu giường bên kia, giống hệt chiếc gối cô đang dùng.

"May mà tôi mua một chiếc gối dự phòng, vừa hay..." Trong lúc Thịnh Mộc Khê nói chuyện, cô thoáng nhấc mí mắt lên, ánh mắt chợt chạm vào đôi mắt của Sài Thiển Ngưng.

Sài Thiển Ngưng một tay chống cằm, mái tóc dài đen nhánh buông xuống xương quai xanh. Do tư thế, dây áo hai dây trên vai nàng trượt xuống cánh tay, bị sợi tóc che khuất khó mà phát hiện, nhưng Thịnh Mộc Khê vẫn chú ý tới.

"Sao lại nhìn tôi như vậy?" Thịnh Mộc Khê rũ hàng mi dài xuống.

"Thịnh lão sư."

"Ừm?"

Sài Thiển Ngưng khẽ nói: "Cô không thấy, hai người không phải thẳng nữ, ngủ trên cùng một chiếc giường, là một việc rất nguy hiểm sao?"

Trước Tiếp