Oản Kim Chi

Chương 8

Trước Tiếp


Chương 8

 

Nếu hắn đến mà không thấy ta… thì có phải sẽ lo lắng, sẽ buồn không?

 

Ta sốt ruột muốn trở về.

 

Nhưng Tạ Trường Phong đang ở khu nam khách.

 

Ta không tìm được hắn.

 

Ta ngồi trong yến tiệc mà lòng không yên.

 

Ngay cả khi hoàng tỷ mặt mày rạng rỡ nói gì đó…

 

Xung quanh cười nói nịnh bợ ra sao…

 

Ta cũng không nghe rõ.

 

Đương nhiên ta cũng không nhìn thấy ánh mắt của nàng khi nhìn ta… càng lúc càng lạnh.

 

Những lời châm chọc, mỉa mai của người khác vẫn không ngừng:

 

“Ta nửa tháng trước thấy Tạ thế t.ử đến Minh Ngọc đường, nói là muốn tự tay khắc một đôi ngọc bội song ngư. Chắc là chuẩn bị làm quà sinh thần cho công chúa rồi.”

 

“Công chúa điện hạ và Tạ thế t.ử lưỡng tình tương duyệt, đúng là trai tài gái sắc, quả thật là chuyện vui lớn.”

 

Có người liếc ta một cái, cười lạnh:

 

“Không giống như kẻ là sao chổi giáng thế, khắc mẫu thân khắc phu quân xong còn mặt dày quay về.”

 

“Quay về làm gì? Chẳng lẽ thật sự cho rằng mình có thể tranh người với công chúa điện hạ sao?”

 

“Chẳng qua chỉ dựa vào chút ân tình với Tạ gia mà thôi.”

 

“Thật sự tưởng rằng Tạ thế sẽ thích một kẻ ngốc sao?”

 

Lời này vừa dứt liền có một đám người bật cười.

 

Tô Thanh Dao ngẩng cằm, ánh mắt coi như không có ta mà ngạo nghễ nói:

 

“Người của bản công chúa…”

 

“Kẻ khác muốn cướp… cũng không cướp được.”

 

“Nếu cướp được… vậy coi như đó là bản lĩnh của nàng ta.”

 

Có người hâm mộ hỏi:

 

“Công chúa điện hạ… không để tâm sao?”

 

Tô Thanh Dao khẽ cười:

 

“Bản công chúa sinh ra đã tôn quý.”

 

“Không thèm tranh giành với kẻ thấp kém.”

 

Lời vừa dứt lập tức khiến mọi người xung quanh khen ngợi, tán thưởng.

 

Đồng thời những ánh mắt kia cũng không giấu được vẻ hả hê, muốn xem ta bối rối ra sao.

 

Nhưng ta đã nhân lúc đó mà đã lén lút rời đi…

 

Nào ngờ phủ công chúa này… lại rộng đến vậy.

 

Ta đi vòng tới vòng lui.

 

Cuối cùng vẫn không tìm được lối ra.

 

Ngược lại ta còn bị Tô Thanh Dao không biết từ lúc nào đã xuất hiện trên con đường trong hoa viên dọa cho giật mình.

 

“Hoàng tỷ?!”

 

Tim ta suýt rơi khỏi cổ họng:

 

“Sao tỷ lại ở đây?”

 

Nàng chẳng phải nên ở trong yến tiệc sao?

 

Nhưng gặp được nàng thì cũng tốt.

 

Ta liền hỏi:

 

“Hoàng tỷ có thể chỉ giúp ta đường ra được không?”

 

Tạ Trường Phong đã phát điên rồi, hắn không cho ta đi.

 

Đây là cơ hội ta vất vả lắm mới có được.

 

Nhưng Tô Thanh Dao… đã thay đổi.

 

Nàng không còn vẻ xuân phong đắc ý như trên yến tiệc nữa.

 

Ngược lại nàng như thể không nghe hiểu lời ta nói mà chỉ lạnh lùng nhìn ta.

 

Vẫn là ánh mắt khinh miệt, chán ghét như trước kia:

 

“Tô Thanh Oản, ngươi đang cười nhạo ta à?”

 

“Trường Phong ngày càng xa cách ta… lại không thể rời xa ngươi?”

 

“Ngươi rất đắc ý phải không?”

 

“Cuối cùng ngươi cũng cướp được đồ của ta rồi.”

 

“Bao nhiêu năm nay, sự sủng ái của phụ hoàng, vinh quang của công chúa, thậm chí là tình cảm của Tạ Trường Phong…”

 

“Có thứ nào mà ngươi không ghen tị với ta?”

 

“Bây giờ, ngươi dốc hết tâm tư… rốt cuộc cũng cướp được một thứ.”

 

Nàng từng bước tiến lại gần.

 

Ta từng bước lùi lại:

 

“Hoàng tỷ đang nói gì vậy? Ta… không hiểu.”

 

Sự sủng ái của phụ hoàng.

 



Vinh quang của công chúa.

 

Hay là tình cảm của Tạ Trường Phong.

 

Ta chưa từng muốn cướp.

 

Bởi vì những thứ đó vốn là tự nguyện vì nàng.

 

Nếu ta không được bọn họ yêu thương…

 

Thì dù có muốn cướp, cũng không cướp được.

 

Chỉ là mỗi khi ta ngồi trong góc nhìn nàng không cần kiêng dè quy củ trong cung, có thể quấn quýt phụ hoàng làm nũng.

 

Hiền phi nương nương, Tô Thanh Nhung, còn có Tạ Trường Phong… đều nhìn nàng mà cười.

 

Ta có chút…

 

Chỉ một chút thôi…

 

Nhớ mẫu phi.

 

Nàng cười lạnh:

 

“Được rồi, xung quanh không có ai, ngươi còn giả vờ cái gì?”

 

“Ngươi rất đắc ý phải không?”

 

“Tạ Trường Phong vậy mà thật sự vì ngươi thay ta đi hòa thân, mà lo lắng đến mức ăn không ngon ngủ không yên.”

 

“Cho dù bị Tạ gia đ.á.n.h đến gần gãy chân, thì hắn vẫn chỉ lo ngươi có bình an hay không.”

 

“Ly quốc loạn lạc, ai cũng tránh còn không kịp, chỉ có hắn là vội vã băng rừng vượt núi đi đón ngươi, chỉ vì không để ngươi với thân phận Thái t.ử phi bị phế… rồi c.h.ế.t nơi đất khách.”

 

Nàng nheo mắt, nói:

 

“Tô Thanh Oản, vận khí của ngươi… đúng là tốt thật.”

 

“Nhưng ta đã từng nói với ngươi chưa…”

 

“Đồ của ta, ngươi đừng có cướp?”

 

Nàng từng nói.

 

Cho nên ta biết vẻ mặt không để tâm của nàng trên yến tiệc… đều là giả.

 

Bởi vì ai dám cướp đồ của nàng…

 

Nàng nhất định sẽ khiến người đó có kết cục thê t.h.ả.m.

 

Khi còn rất nhỏ ta từng nhặt chiếc trống bỏi nàng đã vứt đi.

 

Sau đó ta liền bị nàng sai cung nhân ép quỳ dưới nắng gắt suốt một canh giờ.

 

Mẫu phi dập đầu đến chảy m.á.u.

 

Máu thấm đỏ cả nền đá.

 

Nàng mới chịu buông tha.

 

Trước khi ta được mẫu phi ôm rời đi nàng đã đập nát chiếc trống bỏi kia.

 

Rồi nói với ta:

 

“Tô Thanh Oản, đồ của ta…”

 

“Dù ta không cần, vứt đi hay phá hủy…”

 

“Ngươi cũng không được phép cướp…”

 

“Bởi vì…”

 

“Ngươi không xứng.”

 



 

“Nhưng ta chưa từng cướp đồ của tỷ.”

 

Nếu là trước kia ta hẳn đã sợ hãi đến co rúm người rồi không dám mở miệng.

 

Nhưng những ngày ở Ly quốc đã khiến ta thay đổi từ lúc nào không hay.

 

Ta dừng lùi lại.

 

Thẳng thắn trả lời nàng:

 

“Ta đã có phu quân.”

 

“Không phải Tạ Trường Phong.”

 

“Nếu tỷ thích hắn, cứ việc nói với hắn.”

 

“Cùng nhau một đời một kiếp.”

 

“Không liên quan đến ta.”

 

Bước chân nàng khựng lại.

 

Dường như không ngờ ta dám phản bác.

 

Mà ta vẫn tiếp tục:

 

“Bị Tạ Trường Phong đưa về… không phải lỗi của ta.”

 

“Ta không muốn trở về.”

 

“Bị hắn giam trong Tạ phủ… cũng không phải lỗi của ta.”

 

“Ta vẫn luôn muốn chạy đi.”

 

“Rõ ràng người sai không phải ta…”

 

“.... vậy vì sao tỷ không đi tìm Tạ Trường Phong, lại đến tìm ta?”

 

Trước kia vẫn luôn như vậy.

 

Chỉ cần Tạ Trường Phong khiến nàng không vui nàng liền đến trút giận lên ta.

 

 

Trước Tiếp