Nữ Chính Nói Tôi Trêu Ghẹo Tỷ Ấy

Chương 16

Trước Tiếp

Sau khi lấy được Thiên Nguyên thảo, hành trình trở về Huyền Tông của hai người không còn vội vã như lúc đi. Chỉ có Nam Thư Dư là vẫn canh cánh trong lòng việc không thể tiêu diệt Ngu Lĩnh Phong, gương mặt luôn lộ vẻ tâm sự nặng nề.

Cô vốn đã chuẩn bị tâm lý cho việc không thể giết được hắn ngay lập tức, thậm chí là kết thành thù oán, nhưng kiểu chưa kịp thấy mặt đã bị lôi cổ ra ngoài thế này thực sự khiến cô không cam lòng. Một câu hỏi khác cũng hiện lên: Người phụ nữ trong hồ nước đó rốt cuộc là ai? Những câu hỏi cứ như màn sương mù không thể xua tan, luẩn quẩn mãi trong tâm trí cô.

Để Nam Thư Dư tìm lại nụ cười, Vân Yến Khanh đặc biệt đưa cô đến Hoa Thiện Lâu – tửu lầu danh tiếng nhất Đông Việt quốc. Thực tế chứng minh quyết định này của Vân Yến Khanh vô cùng sáng suốt. Nam Thư Dư vốn đang ủ rũ, vừa ăn được món ngon là cả người lập tức hồi máu đầy cây.

Dọn dẹp Ngu Lĩnh Phong thì sớm muộn gì cũng có cơ hội thôi. Ít nhất hiện tại Vân sư tỷ đang đứng về phía cô. Ấn tượng của sư tỷ về hắn đã chuyển từ người lạ thành vị hôn phu đã hủy hôn và đang đe dọa tính mạng sư muội. Hơn nữa, cô còn nẫng tay trên cái bàn tay vàng đầu tiên của hắn.

Nhìn Nam Thư Dư ăn uống ngon lành, Vân Yến Khanh cũng cảm thấy ngon miệng hơn hẳn. Vì lý do an toàn, họ không ngồi ăn ở đại sảnh tầng một mà đặt một phòng bao riêng biệt.

Sau khi được ẩm thực xoa dịu cảm xúc, những chuyện xảy ra vài ngày qua lại hiện về. Nếu cô không cùng sư tỷ đến Hàn Sơn Khôi, liệu sư tỷ có gặp phải những chuyện đó không? Người phụ nữ dưới nước kia có xuất hiện không? Nam Thư Dư ngày càng cảm thấy mình chính là con bướm đang gây ra cơn bão, nhưng giờ đây mọi thứ đều không thể kiểm chứng, chuyện gì chưa xảy ra thì đều có khả năng.

Thấy Nam Thư Dư lại thẫn thờ, Vân Yến Khanh cất tiếng: "Món ăn không hợp khẩu vị sao? Đây là món đặc sắc của Hoa Thiện Lâu, hay là gọi thêm món khác nhé?"

"Hả?" Nam Thư Dư sực tỉnh, nhìn bàn thức ăn đầy ắp mà vội xua tay: "Đừng đừng, thế này là đủ lắm rồi, gọi nhiều thế làm gì, hai chúng ta ăn sao hết."

Kể từ khi tu tiên, lượng thức ăn Nam Thư Dư tiêu thụ mỗi bữa gấp đôi kiếp trước. Lúc đầu cô còn lo mình bị béo, sau mới phát hiện cả giới tu tiên chẳng thấy ai mập cả, mà ai nấy đều có sức ăn rất kinh khủng, thế là cô yên tâm hẳn.

Suy nghĩ một hồi, Nam Thư Dư vẫn mở lời: "Sư tỷ, về chuyện Diêm Vương Lệnh, tỷ có manh mối gì không?"

Ánh mắt Vân Yến Khanh hơi lạnh lẽo, nhưng không phải nhắm vào Nam Thư Dư. Nàng nói: "Đại khái có thể đoán được tám chín phần." Trước khi bái nhập Huyền Tông, nàng luôn ở trong Vô Thượng Thánh Cảnh, mãi đến khi chính thức bước vào con đường tu tiên mới rời đi để đến Huyền Tông. Nếu nói có thù oán gì sâu nặng thì không hẳn, khả năng cao nhất là do đố kỵ. Hơn nữa, kẻ có thể đem Cửu Tinh Tiên Thảo ra làm phần thưởng treo thưởng thì cũng chỉ loanh quanh vài thế gia lớn đó mà thôi.

Nam Thư Dư gật đầu. Nếu sư tỷ đã có manh mối thì cô không cần phải lo lắng mù quáng nữa. Chỉ là— "Sư tỷ, nếu tỷ tra ra được, xin hãy cho muội biết kết quả cuối cùng." Nam Thư Dư nghiêm túc nói.

Cô luôn cảm thấy chuyện này không đơn giản. Đối phương có thể đem Cửu Tinh Tiên Thảo ra treo thưởng thì hẳn phải hận sư tỷ thấu xương. Loại vật phẩm này ngay cả ở các đỉnh cấp thế gia cũng phải được ghi chép sổ sách rõ ràng, dùng khi nào, làm việc gì. Phải là người được thế gia dốc lòng bồi dưỡng và vô cùng coi trọng mới có thể lấy được thứ này.

Dù không rõ tại sao cô lại muốn biết, nhưng đây cũng không phải bí mật gì to tát, huống hồ cô đã hai lần ra tay cứu mạng mình, Vân Yến Khanh không nỡ giấu giếm cô. "Chuyện đó là đương nhiên." Vân Yến Khanh sảng khoái đồng ý.

Có được lời hứa, Nam Thư Dư tạm gác chuyện này sang một bên. Vừa ăn được hai miếng, cô lại nghe Vân Yến Khanh nói: "Lúc nãy ta nghe người bán rong bảo hôm nay là Tết Hoa Thần, lát nữa có muốn đi xem không?"

Cái tên lễ hội này nghe cứ như cuộc thi tuyển chọn hoa hậu vậy nhỉ? Nam Thư Dư thầm cà khịa trong lòng rồi hỏi: "Đó là lễ hội gì thế tỷ?"

"Ta cũng không biết." Vân Yến Khanh – người vốn uyên bác cũng phải lắc đầu – "Nhưng trông có vẻ rất náo nhiệt."

"Chẳng phải sư tỷ không thích chỗ đông người sao?" Nam Thư Dư tò mò nhìn nàng.

Hồi cô mới vào Huyền Tông, gặp ai cũng cười hớn hở như một tiểu nha đầu ngây thơ, Vân sư tỷ đối xử với cô rất tốt, có bài học nào không hiểu tỷ ấy đều cầm tay chỉ việc. Sau đó, các sư tỷ muội ở các đỉnh khác có tổ chức hoạt động rủ cô đi chơi, mỗi lần cô mời Vân Yến Khanh đi cùng đều bị từ chối. Lúc đầu cô còn tưởng mình làm phật lòng sư tỷ, sau này tỷ ấy mới giải thích là không thích chỗ đông người, tiếng ồn ào sẽ làm nàng bị đau đầu. Từ đó về sau cô không bao giờ rủ sư tỷ đi những nơi như vậy nữa.

Vân Yến Khanh vỗ nhẹ vào mu bàn tay cô: "Còn không phải vì thấy muội cứ tâm sự nặng nề, nên ta mới muốn đưa muội đi thư giãn sao."

Nam Thư Dư suýt cười đến sặc: "Khỏi... khỏi cần đâu ạ. Thay vì đi xem náo nhiệt, muội muốn đi mua thêm ít mứt hoa quả và trái cây sấy, kho dự trữ của muội hết sạch rồi."

"Lần trước ta làm cho muội, muội cũng ăn hết rồi sao?" Vân Yến Khanh kinh ngạc. Nàng chẳng mấy khi thấy cô ăn, sao mà hết nhanh thế được.

Nam Thư Dư đưa tay gãi mũi: "Khụ... cái đó muội ăn trong ba ngày là hết rồi."

Thực ra cô đã ăn hết từ lâu rồi. Đống đồ ăn vặt cô tự mua đã chất thành núi, nếu không phải vì trong túi càn khôn thời gian vẫn trôi qua làm đồ ăn hỏng, cô đã mua đứt cả một tiệm đồ ăn vặt để tích trữ rồi.

"Ta hiểu rồi." Vân Yến Khanh nhìn cô với vẻ bất lực. Nàng cứ tưởng cô nể mặt nàng mà không dám nói đồ nàng làm không hợp khẩu vị, hóa ra là vì thực thần quá sức tưởng tượng.

Vì sự thành thật của cô, Vân Yến Khanh bèn đi cùng cô dạo phố mua đồ ăn vặt. Khi đi qua Linh Thảo Đường, Vân Yến Khanh vào mua thảo dược, còn Nam Thư Dư bị một sạp mứt ven đường thu hút, hai người tạm thời tách ra một chút.

Sau khi mua được sáu bảy gói đồ ăn vặt, Nam Thư Dư ném một viên mứt vào miệng rồi mới gói kỹ lại bỏ vào túi Càn Khôn. Lúc này, khóe mắt cô vô tình thoáng thấy một bóng người rực rỡ. Dù ở bất cứ đâu, một bộ ngoại bào màu đỏ luôn cực kỳ nổi bật. Màu sắc chói mắt ấy khiến Nam Thư Dư phải dừng mắt nhìn thêm một giây.

Nhưng chính cái nhìn ấy lại khiến Nam Thư Dư vô cùng khó chịu. Đó là một cô gái có dung mạo xuất chúng, gương mặt thanh thuần nhưng khí chất lại vô cùng yêu kiều quyến rũ, hai phong cách đối lập hòa quyện hoàn hảo trên người cô ta. Dù Nam Thư Dư không muốn thừa nhận, nhưng đây là đại mỹ nhân đẹp thứ hai cô từng gặp, chỉ sau Vân Yến Khanh.

Nam Thư Dư khó chịu hoàn toàn không phải vì đố kỵ nhan sắc, thực tế cô rất thích ngắm gái đẹp. Cô khó chịu là vì người kia đang nhìn cô. Nhìn bằng một ánh mắt đầy ác ý, chứa đựng sự khinh miệt và coi thường.

Trước đây, Nam Thư Dư luôn nghĩ những miêu tả về ánh mắt trong tiểu thuyết là cường điệu, làm sao mà nhìn ra được nhiều cảm xúc thế. Đến hôm nay cô mới biết, hóa ra ác ý không thèm che giấu lại có thể rõ ràng đến mức này. Cô không quen biết người này, nhưng người này lại tràn đầy ác ý với cô. Luồng ác ý này khiến viên mứt trong miệng cô chẳng còn thấy ngọt nữa.

Cô gái áo đỏ nở một nụ cười khinh bỉ rồi quay người bước đi, bóng hồng dần mất hút trong đám đông. Nhìn theo bóng lưng ấy, Nam Thư Dư có một dự cảm: Chẳng bao lâu nữa, cô và người này sẽ gặp lại nhau.

"Đang nhìn gì thế?" Vân Yến Khanh mua xong dược thảo đi tới cạnh cô, nhìn theo hướng mắt cô nhưng không thấy ai kỳ lạ.

Nam Thư Dư lắc đầu: "Không có gì ạ, sư tỷ mua xong chưa?"

"Ừ, xong rồi. Muội muốn đi đâu nữa?" Vân Yến Khanh ôn hòa hỏi. Nàng vốn định đưa cô đi dạo cho khuây khỏa nên đương nhiên ưu tiên ý muốn của cô.

Nam Thư Dư khoác vai Vân Yến Khanh, tựa đầu vào vai nàng cười hì hì: "Muội đi đâu cũng được ạ, có sư tỷ đi cùng thì làm gì muội cũng thấy vui."

Tim Vân Yến Khanh bỗng lỗi một nhịp, nàng cố giữ vẻ mặt bình thản, thậm chí còn nhìn sâu vào mắt cô: "Đã vậy thì đi cùng ta đến Phi Hỏa Lâu một chuyến."

Lại đi mua nguyên liệu luyện khí à... Mặt Nam Thư Dư xị xuống. Sư tỷ đúng là đại đệ tử kiểu mẫu, đi dạo phố mà toàn mua nguyên liệu luyện khí, luyện đan, vẽ phù, còn cô thì chỉ có ăn, ăn và ăn. Thấy cô xị mặt không chút che giấu, Vân Yến Khanh không nhịn được cười: "Lúc nãy muội vừa bảo có ta đi cùng thì làm gì cũng vui mà."

Nam Thư Dư lập tức nặn ra một nụ cười còn xấu hơn cả khóc, nói dối lòng mình: "Vâng ạ, muội đang vui lắm đây này."

Trời mới biết mấy môn học này cô đều phải nhờ sư tỷ chỉ điểm mới lết qua được với số điểm thấp lè tè. Trước khi bắt tay vào thực hành cô cũng thấy thú vị lắm, nhưng làm thử một lần là cô cạch mặt luôn. Mấy cái lò luyện đó còn chẳng hữu ích bằng một viên gạch, ít nhất gạch còn dùng để đập người được.

"Vậy đi thôi." Vân Yến Khanh cười, vươn tay khoác lấy cánh tay cô.

Bị kéo về phía Phi Hỏa Lâu, Nam Thư Dư nhìn cánh tay mình bị ôm lấy mà trong phút chốc não bộ "đứng hình". Rõ ràng trước đây toàn là cô khoác tay sư tỷ, giờ đổi ngược lại thấy hơi không quen. Nhưng mà cũng chẳng có gì phải lo, chỉ là khoác tay thôi mà, giường cũng đã ngủ chung rồi, khoác tay thì thấm thía gì.

"Lần này sư tỷ định làm gì thế ạ?" Nam Thư Dư tiện miệng hỏi.

Vân Yến Khanh siết nhẹ cánh tay cô, ánh mắt tràn đầy ý cười: "Lần trước muội chẳng bảo ta lừa muội không được về nhà đó sao. Lần này vừa hay đi ngang qua Bắc Đảo, sư muội không ngại mời ta về Bắc Đảo làm khách chứ?"

"Thật sao ạ?" Lần này Nam Thư Dư vui mừng khôn xiết. Nhưng nghĩ đến việc phải về Huyền Tông, cô lại nhíu mày: "Như thế có ổn không ạ? Có bị trễ nải gì không?"

Vân Yến Khanh cười: "Chẳng lẽ muội đang vội về để bị nhốt vào phòng diện bích à?"

"..."

Không ngờ Vân sư tỷ lại là người như thế này! Có lẽ vì ánh mắt của Nam Thư Dư quá đỗi sững sờ, Vân Yến Khanh đưa tay che mắt cô lại, ghé sát tai cô nói nhỏ: "Vài ngày tới là cuộc tỉ thí Nội môn, sư tôn chắc chắn sẽ để muội tham gia, chuyện diện bích kia tự nhiên sẽ bị lãng quên thôi."

"Giờ mà về sớm là bị nhốt thêm mấy ngày nữa đấy. Dù muội có đồng ý thì Tiểu Nhĩ Đóa cũng không đồng ý đâu."

Nam Thư Dư nghe mà ngây người. Cô không biết sư tỷ lại có thể... ranh ma đến mức này.

"Sư tỷ, sao tỷ biết về cuộc tỉ thí Nội môn?" Nam Thư Dư hỏi dồn. Vì lúc nãy sư tỷ nói nhỏ nên cô cũng hạ thấp giọng theo.

Vân Yến Khanh nhìn quanh một lượt, đầu ngón tay khẽ cử động thi triển một cái Cấm Âm Quyết để đảm bảo người xung quanh không nghe thấy, rồi nàng mới nói: "Bởi vì Đông Ngọc Huyễn Cảnh sắp mở ra, Huyền Tông không có Đông Ngọc Lệnh, chỉ có thể dựa vào thực lực để giành lấy danh ngạch."

Trước Tiếp