Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
If 04
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
Làm sao để giải tỏa nỗi lo âu tuổi tác của Lương Huấn Nghiêu đây?
Lương Tụng Niên suy nghĩ một chút, rồi tinh quái mỉm cười: “Tại sao em phải giúp anh giải tỏa chứ? Em thích dáng vẻ hiện tại của anh.” Thích cái cách anh rõ ràng ở vị trí cao sang mà lại vì cậu mà trở nên dè dặt, cẩn trọng.
“Được.” Lương Huấn Nghiêu nhìn cậu, ánh mắt ấm áp: “Vậy thì cứ mãi như thế này.”
Lương Tụng Niên nhìn đồng hồ, giật thảy mình, hóa ra đã gần mười giờ rưỡi rồi. Tuy trường cậu không có quy định tắt đèn thống nhất, cũng không kiểm tra phòng nghiêm ngặt, nhưng dù sao cũng là tuần thi cuối kỳ, mọi người đều đang căng thẳng ôn tập, mà cậu vốn là một sinh viên giỏi, cứ cách hai ngày lại quấn quýt bên Lương Huấn Nghiêu, tâm trí khó tránh khỏi xao nhãng.
Yêu đương quả nhiên làm người ta phân tâm.
“Vậy… em về trước đây.”
Lương Huấn Nghiêu không giữ cậu lại quá lâu, đặt Lương Tụng Niên xuống, đi ra cốp xe lấy một chiếc túi giấy lớn. Lương Tụng Niên lùi lại một bước, không muốn nhận: “Đã bảo anh đừng mua nữa mà, ký túc xá của em sắp không còn chỗ để rồi.”
“Là một chiếc cặp sách thôi.”
Lương Tụng Niên ngẩn người, càng thấy ngại hơn: “Em học năm ba rồi mà! Có phải lớp ba đâu, cặp sách đeo đại cái nào chẳng được.”
“Cuối kỳ nhiều sách vở, chiếc cặp em đang đeo quai quá mảnh, đeo sẽ vất vả lắm,” Lương Huấn Nghiêu đưa túi giấy lại gần hơn, “Anh nhờ bạn xách tay từ Nhật về đấy, thiết kế này giúp phân tán áp lực, bảo vệ cột sống. Kiểu dáng cũng đơn giản, không trẻ con, hợp với con trai.”
Lương Tụng Niên không muốn nhận, cúi đầu nhìn mũi giày: “Anh cứ tặng đồ cho em mãi, thế này không tốt đâu, em cũng chẳng có món đồ gì giá trị tương đương để tặng lại anh.”
“Anh cũng có tư tâm mà.”
Lương Tụng Niên ngẩn người: “Ý anh là sao?”
“Nhận quà của anh rồi thì phải—”
Tim Lương Tụng Niên đập thình thịch, vừa căng thẳng vừa mong đợi, không tự chủ được mà mím môi, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Lương Huấn Nghiêu.
“—phải đạt được kết quả tốt đấy.”
“…” Lương Tụng Niên lẳng lặng “ồ” một tiếng.
Lương Huấn Nghiêu cười khẽ: “Niên Niên đang thất vọng cái gì thế?”
“Làm gì có,” Lương Tụng Niên sau đó mới phản ứng lại, “Sao anh lại gọi em là Niên Niên rồi?”
Lương Huấn Nghiêu không trả lời mà hỏi ngược lại: “Có được không?”
“Được chứ.” Lương Tụng Niên rất hào phóng.
Cuối cùng cậu vẫn không cưỡng lại được sự dẻo miệng của Lương Huấn Nghiêu mà nhận lấy chiếc cặp mới. Dù trong lòng cậu thầm nghĩ: Hành động tặng cặp sách cho sinh viên đại học của Lương Huấn Nghiêu rõ ràng là đang tô đậm thêm khoảng cách tuổi tác vốn có của hai người.
Giây trước vừa mới hôn môi xong, giây sau đã lại chăm sóc cậu như chăm trẻ con. Có lo âu tuổi tác thì cũng là tự chuốc lấy thôi.
“Em đi đây.”
Lương Huấn Nghiêu nói: “Anh tiễn em đến dưới lầu ký túc xá.”
“Thôi không cần đâu, muộn lắm rồi, anh đi về còn lâu lắm.”
Lương Huấn Nghiêu không nói gì, đứng yên tại chỗ với ánh mắt thâm trầm nhìn cậu, lúc đầu Lương Tụng Niên còn nhìn thẳng vào mắt anh định tìm hiểu ý tứ, nhưng rất nhanh cậu đã hiểu ra. Lương Huấn Nghiêu vừa dang tay, cậu đã nhào tới.
Cả người cậu dựa vào lồng ngực Lương Huấn Nghiêu, má dán lên xương quai xanh của anh: “Lần sau gặp lại là thứ sáu rồi.”
“Nhanh thôi mà.”
Lương Tụng Niên phản bác: “Không đâu, chậm kinh khủng, đây là tuần cuối kỳ dài nhất mà em từng trải qua đấy.”
Lương Huấn Nghiêu cười khẽ, vòng tay ôm lấy eo cậu. Hai người quyến luyến thêm một lát mới rời nhau ra. Lương Huấn Nghiêu dõi mắt nhìn cậu rời khỏi bãi đỗ xe.
Lương Tụng Niên đi một bước quay đầu ba lần mới về đến ký túc xá, vừa đẩy cửa ra đã đụng ngay Tuân Chương đang xuống giường lấy tai nghe. Thấy mặt cậu hớn hở như hoa đào nở, Tuân Chương cười trêu chọc: “Mày yêu rồi đúng không?”
Lương Tụng Niên giật mình, giả vờ bình tĩnh nói: “Làm gì có.”
“Giả bộ gì chứ?” Tuân Chương chỉ vào mặt mình, “Cái mặt mày viết rõ rành rành là: ‘Tao vừa mới hôn người ta xong, tao đang phấn khích lắm’.”
Lương Tụng Niên đỏ mặt, nắm đấm tay, đấm nhẹ một cái vào bụng Tuân Chương. Tuân Chương kêu oai oái, kêu xong lại ghé sát tai Lương Tụng Niên nói nhỏ: “Tao thấy rồi, là một anh chàng, nói thật là hơi bất ngờ đấy, nhưng dù sao đi nữa, mày vui là được.”
Lương Tụng Niên gật đầu nói: “Vui lắm.”
Tuân Chương vỗ vai cậu: “Thế là tốt rồi.”
Lương Tụng Niên về chỗ, dọn đồ từ cặp cũ sang cặp mới. Cậu đứng một mình trước bàn học, ôm chiếc cặp mới x** n*n hồi lâu mới luyến tiếc đi tắm rửa.
Lên giường nằm, Lương Huấn Nghiêu gửi tin nhắn đến.
Lương Huấn Nghiêu: [Anh về đến nhà rồi.]
Lương Huấn Nghiêu: [Niên Niên ngủ chưa?]
Lương Tụng Niên: [Vẫn chưa.]
Lương Huấn Nghiêu: [Sao vẫn chưa ngủ thế?]
Lương Tụng Niên: [Vì phải trả lời tin nhắn của anh.]
Lương Huấn Nghiêu: [Cũng có thể không trả lời mà.]
Lương Tụng Niên không nhịn được mà cong khóe môi, trả lời: [Thật không? Vậy em đi ngủ nhé?]
Lương Huấn Nghiêu: [Niên Niên bình thường có hay nằm mơ không?]
Lương Tụng Niên: [Cũng thường thôi ạ, thỉnh thoảng mới mơ.]
Lương Huấn Nghiêu: [Ngủ ngon nhé, Niên Niên.]
Lương Tụng Niên ngẩn người, cậu còn tưởng chuyện nằm mơ sẽ dẫn dắt đến chủ đề gì đó, kết quả lại dừng lại đột ngột như vậy.
Thế là cậu dỗi, trả lời: [Em có mơ hay không thì liên quan gì đến anh chứ?]
Lương Huấn Nghiêu: [Em đang suy nghĩ về chuyện này, vậy thì đêm nay trong giấc mơ chắc chắn sẽ có anh.]
Lương Tụng Niên không kịp đề phòng, đờ người một lúc lâu rồi kéo chăn trùm kín mặt, cười khúc khích.
Cậu chọc vào màn hình trả lời: [Mơ đẹp nhỉ, không có đâu.]
Lương Huấn Nghiêu: [Ngủ ngon, có một giấc ngủ thật ngon nhé, Niên Niên.]
Yêu đương thì ngọt ngào, nhưng tuần thi cuối kỳ thì tình hình rất gay gắt. Trước khi kết thúc buổi thi cuối cùng, Lương Tụng Niên đã từ chối sự thăm hỏi của Lương Huấn Nghiêu.
Cuối cùng cậu cũng hiểu tại sao sủng phi lại có thể làm loạn lòng quân vương rồi, không có khả năng tự chủ tuyệt đối thì đúng là không thể kiềm chế nổi.
Kỳ thi cuối kỳ của trường Đại học Đảo Trăn nổi tiếng là địa ngục, kéo dài suốt ba tuần, trận tuyến dài vô tận, các môn chuyên ngành đan xen nhau, những môn cần học thuộc nhiều lại tập trung vào một tuần. Lương Tụng Niên cảm thấy mình học đến mức hoa mắt chóng mặt.
Thi xong môn cuối cùng trở về ký túc xá, Lương Tụng Niên nằm bẹp xuống bàn hồn lìa khỏi xác suốt năm phút đồng hồ. Cho đến khi tiếng chuông điện thoại vang lên.
Cứ ngỡ là Lương Huấn Nghiêu, cậu bật dậy, chẳng thèm nhìn màn hình đã bắt máy ngay: “Cuối cùng cũng xong rồi, em mệt chết mất thôi!” Mỗi chữ đều nồng nặc mùi làm nũng.
Đầu dây bên kia, Đường Thành nghe xong ngẩn người, im lặng vài giây mới lên tiếng: “Mệt đến thế cơ à, vừa hay, anh đang ở cổng trường rồi, đồ đạc dọn dẹp xong chưa? Có nhiều không? Nếu nhiều thì để anh vào bê giúp, xong rồi mình về nhà luôn.”
“???” Lương Tụng Niên còn tưởng mình nghe nhầm, vội vàng nhìn vào màn hình. Đúng là anh trai thật.
“Vẫn… vẫn chưa dọn, anh đợi em một chút.” Cậu bật loa ngoài: “Sao anh đến sớm thế? Em vừa thi xong về phòng nghỉ một lát, anh có bảo em đâu.”
“Anh gửi tin nhắn cho em từ hôm qua rồi,Tụng Niên, em yêu đương nhập tâm quá nhỉ, có bạn gái là quên luôn anh trai rồi.”
Lương Tụng Niên chột dạ vô cùng, không dám cãi lại. Cậu vội vội vàng vàng nhét quần áo và đồ dùng cá nhân vào vali, máy tính xách tay và các đồ điện tử khác thì cho vào cặp sách, nhìn quanh một lượt thấy không sót gì mới rời khỏi ký túc xá.
Trên đường có rất nhiều sinh viên cũng kéo vali đi về phía cổng trường như cậu. Lương Tụng Niên mãi mới rảnh tay nhắn tin cho Lương Huấn Nghiêu: [Thôi xong rồi, anh trai em đến, đang đợi ở cổng trường.]
Cậu còn gửi thêm một biểu tượng mặt khóc qua.
Lương Tụng Niên: [Hôm nay mình không gặp nhau được rồi, nhà em cách trung tâm thành phố khá xa, lái xe mất gần hai tiếng đồng hồ, đợi thêm mấy ngày nữa nhé, em sẽ đến công ty tìm anh, được không?]
Nhắn xong tin nhắn thì cậu cũng vừa đến cổng trường. Đang định tìm dáng người Đường Thành trong đám đông thì nhận được tin nhắn của Lương Huấn Nghiêu: [Được, đi đường bình an.]
“Tụng Niên!” Lương Tụng Niên ngẩng đầu, thấy Đường Thành đang đi về phía mình.
“Anh gọi em nãy giờ rồi.” Đường Thành nhận lấy vali và cặp sách của cậu, cho vào cốp xe.
Lương Tụng Niên ngồi vào trong xe.
“Ba mẹ bắt đầu đi chợ từ hôm kia rồi, chỉ riêng khâu chuẩn bị đồ ăn đã bày đầy một bàn lớn, toàn là món em thích thôi. Đoán xem, anh còn mua gì cho em nữa?”
Mắt Lương Tụng Niên đảo một vòng, nhìn ra ghế sau, là một hộp bánh kem trái cây, cậu nở nụ cười ngạc nhiên: “Cảm ơn anh trai.”
“Không có gì, em học hành vất vả mà.”
Lương Tụng Niên mỉm cười, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Cổng trường đang tắc nghẽn, xe di chuyển chậm chạp, cậu vừa nói chuyện với Đường Thành vừa chống cằm buồn chán nhìn đám đông ngoài cửa sổ, bất chợt, ánh mắt cậu tập trung vào bóng cây râm mát không xa.
Đó là một chiếc xe rất quen thuộc, tám ngày trước, trên chiếc xe đó, cậu đã trao đi nụ hôn đầu đời của mình.
Là xe của Lương Huấn Nghiêu, cửa sổ xe hạ xuống một nửa, thấp thoáng lộ ra góc nghiêng của Lương Huấn Nghiêu, anh ấy đã đến, nhưng không nói.
Cậu vội vàng lấy điện thoại nhắn tin cho Lương Huấn Nghiêu: [Em thấy xe anh rồi.]
Lương Huấn Nghiêu nhanh chóng trả lời: [Chậm một bước rồi, nếu sớm biết anh trai em đến, anh đã nên đợi dưới lầu ký túc xá của em mới phải.]
Lương Tụng Niên: [Định vị]
Lương Tụng Niên: [Đây là nhà em.]
Lương Huấn Nghiêu: [Niên Niên, thế này là có ý gì vậy?]
Anh rõ ràng là biết còn cố hỏi, Lương Tụng Niên không dễ dàng mắc bẫy: [Anh định thế nào thì em có ý đó, hừ hừ.jpg]
Quãng đường đi mất tổng cộng một tiếng bốn mươi phút, Lương Tụng Niên ngồi đến đau lưng mỏi gối, còn ngủ được một giấc. Về đến nhà, quả nhiên là một bàn đầy thức ăn. Cha đang thái thịt bò, mẹ bưng đĩa trái cây đã rửa sạch lên bàn, lấy một quả dâu tây thật lớn đưa đến tận miệng Lương Tụng Niên.
“Ngọt quá đi!”
Cả nhà quây quần ăn bữa tối náo nhiệt, dọn dẹp bàn ghế xong lại cùng ngồi trên sofa xem tin tức buổi tối. Lương Tụng Niên thỉnh thoảng lại nhìn điện thoại, đợi tin nhắn của Lương Huấn Nghiêu.
“Tụng Niên, anh trai nói con đang yêu à.”
Lương Tụng Niên giật mình, lập tức lườm Đường Thành, Đường Thành cười nịnh bợ giải thích: “Anh không cẩn thận lỡ miệng.”
“Vâng…” Giọng Lương Tụng Niên nhỏ như tiếng muỗi kêu.
“Chuyện đó có gì đâu, cũng không cần phải ngại, học đại học rồi mà, yêu đương là chuyện bình thường, cô bé đó trông thế nào?”
Đúng lúc này, tin tức buổi tối chuyển sang mảng tài chính, trên màn hình lần lượt xuất hiện những đoạn phỏng vấn các doanh nhân trẻ trong ngành công nghiệp mới nổi. Ngay khoảnh khắc Phùng Du dứt lời, màn hình vừa vặn cắt sang người phụ trách Công ty Công nghệ Việt Hưởng — Lương Huấn Nghiêu.
Anh diện bộ vest chỉnh tề, điềm tĩnh trả lời trước ống kính, dáng vẻ khiêm nhường mà chín chắn. Lương Tụng Niên thở gấp, suýt nữa thì cắn vào lưỡi mình.
“Trông thế nào vậy, cho mẹ xem ảnh xem nào?” Phùng Du tò mò ghé sát lại.
Lương Tụng Niên thầm nghĩ: Mẹ nhìn thấy rồi đấy thôi…
Cậu khựng lại một chút, bỗng chỉ vào màn hình tivi: “Mẹ, mẹ thấy… người này thế nào?”
Phùng Du nheo mắt nhìn kỹ, khẽ “ồ” một tiếng: “Đẹp trai quá, như ngôi sao ấy, khí chất này… hình như mẹ từng thấy cậu ta trên tin tức điện thoại rồi.” Bà quay sang nhìn chồng: “Lão Đường, ông có nhận ra ai không?”
Bố Đường đẩy gọng kính, quan sát vài giây: “Con trai của Lương Hiếu Sinh tập đoàn Thế Tế đó, nghe nói cậu ta không chịu kế thừa gia sản, nếu mà kế thừa thì chính là người trẻ tuổi giàu nhất đảo Trăn này rồi.”
Tim Lương Tụng Niên thót lên một cái, dùng giọng điệu đùa giỡn nói: “Nếu… nếu con mà yêu một người như thế này…”
Phùng Du cười nói: “Thế thì không được, ở bên nhau mệt mỏi lắm.”
Tâm trạng Lương Tụng Niên đột nhiên chùng xuống, Đường Thành đứng bên cạnh quan sát phản ứng của cậu, khẽ nhíu mày, có chút suy nghĩ.
Khoảng mười giờ rưỡi, Lương Tụng Niên nhận được tin nhắn của Lương Huấn Nghiêu. Cậu bật dậy khỏi giường như cá gặp nước, lao vào gương trong nhà vệ sinh xem lại tóc tai và mặt mũi, đảm bảo sạch sẽ, rồi dùng kem đánh răng vị đào đánh răng thêm một lần nữa.
Trước khi ra ngoài, cậu cảm thấy chiếc áo thun xám và quần đùi đen của mình trông hơi luộm thuộm, thế là vội vàng quay về phòng, thay một bộ đồ thể thao màu trắng tinh, bên trên là áo hoodie ngắn tay, bên dưới là chiếc quần đùi hơi ngắn, ống quần rất rộng. Cậu rón rén đi ra ngoài, không để bố mẹ phát hiện.
Xe của Lương Huấn Nghiêu đỗ dưới lầu nhà cậu, cậu vừa định mở cửa ngồi vào ghế phụ thì cửa sau đã mở ra. Lương Huấn Nghiêu ngồi bên trong, hơi cúi đầu mỉm cười với cậu, Lương Tụng Niên không thể chờ đợi thêm mà lên xe ngay.
Lần này không cần Lương Huấn Nghiêu bế, cậu như một miếng nam châm nhỏ, tự động hít chặt vào lòng anh, Lương Huấn Nghiêu vốn định đỡ lấy khoeo chân cậu, nhưng đầu ngón tay vừa chạm vào vùng da hở ra ngoài kia liền khựng lại — Vải quần quá ngắn, lòng bàn tay anh gần như bao trọn lấy vùng da ấm nóng phía dưới đùi của Lương Tụng Niên.
“Tắm rồi à?” Anh hỏi.
Lương Tụng Niên vùi mặt vào hõm cổ anh không nói lời nào.
“Thơm lắm.”
Lương Tụng Niên hỏi: “Anh có thích không?”
Lương Huấn Nghiêu đầu tiên xoa nhẹ đầu gối Lương Tụng Niên, rồi đặt tay lên hông cậu, nói: “Thích.”
Anh vừa bóp một cái, Lương Tụng Niên liền không nhịn được mà rùng mình, rõ ràng là vẫn chưa thích ứng được.
Cũng may Lương Huấn Nghiêu là người nhẫn nại, biết tiến dần từng bước, còn ghé sát tai Lương Tụng Niên nói: “Niên Niên, rèm che riêng tư của cửa sổ xe đã kéo lên rồi, ngoài ra, hiệu quả cách âm của chiếc xe này rất tốt.”
Lương Tụng Niên nghe ra ý của anh, cậu thực sự thấy Lương Huấn Nghiêu rất tệ. Bình thường thì dịu dàng khiêm tốn, chính nhân quân tử, đến những lúc như thế này thì chỗ nào cũng đầy rẫy tâm cơ.
“Không hiểu anh nói gì.” Cậu quay mặt đi, nhỏ giọng cãi lại một câu.
Lương Huấn Nghiêu cười khẽ, tay bỗng gia tăng lực đạo, đầu ngón tay còn cố ý hay vô tình m*n tr*n vùng da nhạy cảm của Lương Tụng Niên. Lương Tụng Niên lập tức căng thẳng, tiếng r*n r* buột ra khỏi miệng.
Lương Huấn Nghiêu dường như vẫn chưa hài lòng với âm thanh này, anh xoay mặt Lương Tụng Niên lại, ngậm lấy cánh môi cậu, lại tăng thêm hành động trên tay, Lương Tụng Niên bị kẹt cả trên lẫn dưới, hai tay chống lên ngực Lương Huấn Nghiêu muốn lẩn tránh, nhưng lại bị anh ấn chặt sau gáy, không cho phép từ chối mà làm sâu thêm nụ hôn này.
Sau một hồi r*n r* nghẹn ngào, Lương Tụng Niên cuối cùng cũng nếm được mùi vị ngọt ngào. Âm thanh đó dần dần đổi tông, dính dấp, run rẩy, lẫn với tiếng th* d*c không kìm nén được, khiến chính cậu cũng cảm thấy đỏ mặt.
Lương Tụng Niên còn chưa kịp tỉnh táo sau cơn choáng váng vừa rồi, nụ hôn của Lương Huấn Nghiêu đã bắt đầu chuyển địa bàn. Từ khóe môi hơi đỏ mọng, đến gò má nóng bừng, rồi trượt xuống bên cổ. Anh kéo cổ áo hoodie rộng thùng thình của Lương Tụng Niên ra, đặt những nụ hôn ấm nóng lên xương quai xanh thanh tú của cậu.
Lương Tụng Niên ngồi d*ng ch*n trên đùi Lương Huấn Nghiêu, cả người mềm nhũn, trong cơn mơ màng, cậu tự dùng tay túm chặt lấy hai bên cổ áo, hơi kéo ra để Lương Huấn Nghiêu hôn được thuận tiện hơn, đó là lời mời gọi vô thức, cũng là sự dung túng của người đang được yêu thương.
Hết If 04