Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
[Anh trai không bị thương x Em trai trưởng thành trong hạnh phúc]
[Tác giả: Có một vài lỗi nhỏ về thiết lập (như họ tên), mọi người cứ lờ đi nhé!]
===
If 01
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
Đại học Trăn Đảo.
“Tụng Niên, thấy tin nhắn trong nhóm lớp chưa?”
Tuân Chương thu dọn sách vở, đi đến bên cạnh chàng trai đang ngồi ở hàng ghế đầu, huých nhẹ vào tay cậu: “Một giờ rưỡi chiều nay có buổi tọa đàm đấy, đừng có mà quên.”
Cậu bạn vừa định quay lưng đi thì chàng trai mới chậm rãi xoay người lại, đôi mắt xinh đẹp khẽ chớp, ngơ ngác hỏi: “Tọa đàm gì cơ?”
Tuân Chương lấy điện thoại ra, lật lại tin nhắn từ ba ngày trước—
Chủ đề: Robot thông minh tái định hình năng lực cạnh tranh và mô hình kinh doanh của doanh nghiệp như thế nào.
Diễn giả: Lương Huấn Nghiêu.
“Ai đây?”
“Nghe nói là ông chủ của một công ty robot thông minh, mày nghe qua Trí Tinh chưa? Cái con robot biết nhảy cực hot dạo trước ấy, là do đội ngũ của anh ta nghiên cứu ra đấy. Nghe bảo chính chủ đẹp trai siêu cấp luôn, bao nhiêu người ở khoa khác cũng kéo sang nghe kìa.”
“Bao nhiêu tuổi rồi?”
“Tầm ba mươi.”
Lương Tụng Niên thầm nghĩ: Đã ba mươi rồi thì đẹp trai đến mức nào được chứ, nghe tên cứ tưởng là thanh niên trẻ tuổi nào đó. Cậu chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ: “Tao không muốn đi lắm.”
Cậu vốn không hứng thú với robot thông minh, nhưng Tuân Chương lại rất hào hứng: “Đi cùng đi mà, tao cố ý giữ chỗ hàng đầu cho hai đứa mình rồi.”
Nhìn vẻ mặt mong đợi của Tuân Chương, dù không tình nguyện nhưng Tụng Niên cũng không nỡ từ chối: “Thôi vậy.”
Cậu thu dọn sách vở cho vào balo.
Lúc xuống cầu thang, anh trai Đường Thành gửi tin nhắn hỏi cậu: [Tụng Niên, bao giờ em nghỉ đông? Về bằng cách nào, có cần anh qua đón không?]
Lương Tụng Niên trả lời: [Mùng 1 tháng 2 em mới nghỉ, em tự bắt xe buýt về thôi, hành lý không có nhiều.]
Đường Thành lại nhắn: [Không cần mang nhiều đồ về đâu, anh mua cho em hai bộ quần áo rồi, mẹ chọn cho em đấy.]
Lương Tụng Niên: [Anh phát lương rồi à?]
Đường Thành: [Ừm, đi học vất vả rồi, về nhà anh đưa em đi ăn đại tiệc.]
Lương Tụng Niên gửi một chiếc sticker rồi cất điện thoại.
Tuân Chương liếc nhìn, cảm thán: “Người nhà mày đối xử với mày tốt thật đấy.”
Tụng Niên mỉm cười đồng tình.
Một giờ rưỡi chiều, Lương Tụng Niên còn chưa ngủ trưa đủ giấc đã bị Tuân Chương kéo khỏi chăn, đi đến đại hội trường của khoa Kinh tế. Quang cảnh còn khoa trương hơn cả tưởng tượng của Tuân Chương. Không biết sinh viên các khoa khác lấy tin tức từ đâu, cái hội trường chưa đầy hai trăm chỗ ngồi giờ đây đông nghịt người, ngay cả lối đi giữa các bậc thang cũng chật kín.
“Trời đất ơi…” Tuân Chương suýt không thốt nên lời.
Lương Tụng Niên cũng bị choáng ngợp, năm ngoái có giáo sư nổi tiếng trên mạng với hai triệu fan đến khoa giảng bài cũng không đến mức này.
“Đi lên phía trước đã.” Tuân Chương kéo tay Tụng Niên, vất vả chen ra một con đường giữa đám đông. Khó khăn lắm hai người mới tới được hàng ghế đầu. May mà lớp trưởng giữ lời, giữ giúp Tuân Chương hai chỗ trống. Thấy hai người tới, lớp trưởng vội vẫy tay: “Mau tới đây, tiện thể giúp tao một tay.”
Tụng Niên vừa đặt balo xuống, trong tay đã bị lớp trưởng nhét vào một chiếc micro: “Vừa mới hỏng nên vừa thay pin xong, mày mang vào hậu trường đưa cho thầy Lương giúp tao với.”
Lớp trưởng lại kéo Tuân Chương: “Giúp tao đi bê mấy thùng nước khoáng.”
Lương Tụng Niên mặt đầy ngơ ngác, lớp trưởng chỉ hướng cho cậu: “Chính là đằng kia, cái người mặc vest đẹp trai nhất ấy.”
Tụng Niên không dám làm hỏng việc lớn, đành phải làm theo. Cậu chậm chạp đi lên sân khấu, men theo mép tường vào hậu trường. Hậu trường không đông người lắm, giáo sư dạy môn Thương mại quốc tế của cậu đang quay lưng lại trò chuyện với một người khác. Tụng Niên học môn này không tốt lắm nên cúi đầu tránh mặt thầy mà đi tiếp. Cậu nhìn quanh quất, vẫn chưa thấy “người mặc vest đẹp trai nhất” như lời lớp trưởng nói đâu, thế là cậu túm lấy một sinh viên hỏi: “Thầy Lương ở đâu?”
Cậu sinh viên kia chưa kịp phản ứng: “Hả?”
Tụng Niên sốt ruột: “Là diễn giả chính hôm nay ấy.”
“Cậu tìm tôi à?” Một giọng nói trầm thấp mang theo ý cười vang lên sau lưng cậu.
Thân hình Lương Tụng Niên khẽ khựng lại, cậu từ từ quay người. Đập vào mắt là một gương mặt đẹp trai với đường nét vô cùng sâu sắc, mái tóc được chải chuốt gọn gàng, bộ vest giản dị màu xám đậm cắt may rất vừa vặn, toàn thân anh toát ra một khí chất trưởng thành và ôn nhu.
Tụng Niên chưa bao giờ thấy ai như thế.
“Lương, Lương…” Tụng Niên nhất thời lắp bắp.
“Lương Huấn Nghiêu.” Người đàn ông tự giới thiệu.
Lương Tụng Niên không biết tại sao mình đột nhiên bị “đứng máy”, lại lặp lại như con vẹt: “Lương Huấn Nghiêu.”
Vị giáo sư nghe thấy thế, vội bước tới nói: “Sao không có lễ phép thế này? Ít nhất cũng phải gọi một tiếng ngài Lương hoặc thầy Lương chứ.”
Lương Huấn Nghiêu mỉm cười, nói với giáo sư: “Không sao đâu, gọi thế này trông tôi còn trẻ ra chút.”
Anh khẽ cúi người hỏi Tụng Niên: “Tìm tôi có việc gì không?”
Lương Tụng Niên như bừng tỉnh, vội vàng đưa micro lên: “Cái này… lớp trưởng nói đã sửa xong rồi.”
Cậu nói năng không đầu không đuôi, nhưng Lương Huấn Nghiêu dường như không hề cảm thấy bị mạo phạm, anh nhận lấy và nói: “Cảm ơn em nhé, vất vả cho em rồi.”
Lương Tụng Niên cúi đầu bước nhanh rời đi. Trước khi ra khỏi hậu trường, cậu nghe thấy giáo sư nói: “Đó là sinh viên của tôi, năm thứ ba rồi, thành tích tốt lắm.”
Lại nghe thấy Lương Huấn Nghiêu cười đáp: “Hóa ra là trò giỏi của giáo sư Trình.”
Lương Tụng Niên cảm thấy lời này của anh như có ẩn ý, cứ như đang mỉa mai cậu vụng về hoặc chê cậu trẻ con. Nói tóm lại, hai chữ “trò giỏi” này chắc chắn không hoàn toàn là ý tốt.
Cậu ngồi lại chỗ cũ, Tuân Chương hổn hển chạy về: “Tao cảm thấy người càng ngày càng đông, còn có người mang cả máy ảnh đến nữa.”
Lương Tụng Niên hừ một tiếng: “Anh ta đẹp trai lắm à?”
“Không đẹp trai ư?”
“Chẳng đẹp chút n—” Lời chưa dứt, Lương Huấn Nghiêu đã cùng giáo sư Trình bước ra.
Hai chữ “không đẹp” cuối cùng vẫn không thể nói ra vì trái với lương tâm, bởi vì tiếng vỗ tay và reo hò phía sau gần như làm rung chuyển cả hội trường. Dưới sự dẫn dắt của giáo sư Trình, Lương Huấn Nghiêu chậm rãi đi về phía bục giảng. Trước khi ngồi xuống, anh xoay người về phía toàn thể sinh viên, mỉm cười cúi chào lịch sự.
Đến phần giới thiệu của lãnh đạo viện, toàn là những lời sáo rỗng nên sinh viên không mặn mà lắm. Nhưng khi chủ đề chuyển sang Lương Huấn Nghiêu và công ty “Việt Hưởng Trí Năng” do anh sáng lập, sự chú ý của sinh viên lập tức tập trung cao độ. Hai màn hình điện tử khổng lồ phía sau bắt đầu thay phiên nhau hiển thị những danh hiệu mà đội ngũ của Lương Huấn Nghiêu đã đạt được, dày đặc đến mức chiếm trọn cả hai mặt màn hình.
Lương Tụng Niên vốn không hứng thú, cho đến khi tên của vài giải thưởng đỉnh cao quốc tế được xướng lên, cậu mới ngước mắt khỏi màn hình điện thoại. Khoảnh khắc vừa ngẩng lên, cậu vô tình chạm thẳng vào ánh mắt của Lương Huấn Nghiêu.
Thật khéo làm sao, cậu lại ngồi ngay đối diện anh. Hai con người vốn lạc lõng trong thế giới riêng của mình, trong hội trường náo nhiệt này, ánh mắt bỗng nhiên giao nhau. Không khí ngưng đọng trong giây lát, Lương Tụng Niên là người nhìn đi chỗ khác trước.
Phần giới thiệu của giáo sư Trình cuối cùng cũng kết thúc. Lương Huấn Nghiêu đứng dậy gật đầu chào mọi người một lần nữa, cầm micro bắt đầu một đoạn giới thiệu bản thân ngắn gọn và hóm hỉnh. Anh còn đưa ra một đoạn video thử nghiệm robot thất bại của mình để mở đầu buổi tọa đàm, khiến cả hội trường cười rộ lên.
Lương Tụng Niên học kinh tế ba năm, chỉ hứng thú với những kiến thức kiểu như đầu tư vốn cổ phần tư nhân, chứ chẳng có tí hứng thú nào với nghiên cứu robot. Nhưng Lương Huấn Nghiêu đứng trên đài giảng bài vô cùng sinh động, những khái niệm kỹ thuật phức tạp được anh mổ xẻ như đang kể chuyện đời thường, ngay cả quy trình sản xuất khô khan cũng đầy tính hình ảnh.
Ánh mắt Tụng Niên vô thức dõi theo người trên sân khấu, ngay cả việc bản thân nhoài người về phía trước từ lúc nào cũng không nhận ra.
“Anh ấy giảng hay thật đấy, lại còn đặc biệt khiêm tốn, không hề ra vẻ chút nào.” Tuân Chương bên cạnh nhỏ giọng cảm thán.
Lương Tụng Niên giật mình sực tỉnh, lập tức bĩu môi, muốn bày ra vẻ mặt không quan tâm.
“Sao thế Tụng Niên?” Tuân Chương huých tay cậu: “Có vẻ như mày đặc biệt không vừa mắt anh ấy nhỉ?”
Chính bản thân Lương Tụng Niên cũng không nói rõ được, từ lúc vào hội trường đến khi diễn thuyết, lời nói cử chỉ của Lương Huấn Nghiêu đều ôn hòa đúng mực, vừa nãy ở hậu trường còn cảm ơn cậu. Nhưng cậu cứ thấy bứt rứt không yên, giống như một chú mèo bị dựng ngược lông, vô cùng khó chịu, hình như cậu đặc biệt để tâm đến việc Lương Huấn Nghiêu nhìn mình thế nào. Dù cậu biết rõ mình và anh là người của hai thế giới khác nhau, là hai đường thẳng song song, sau buổi tọa đàm hôm nay có lẽ cả đời này cũng chẳng còn giao điểm nào nữa.
“Từ phía dịch vụ đến phía sản xuất, robot cộng tác đang tái cấu trúc chuỗi vận hành của doanh nghiệp, thúc đẩy một mô hình lợi nhuận hỗn hợp mới…” Đang nói nửa chừng, ánh mắt Lương Huấn Nghiêu bỗng rơi trên người Lương Tụng Niên đang khẽ thẫn thờ ở phía chính diện.
Thấy cậu khẽ nhíu mày, biểu cảm hơi lơ đãng, Lương Huấn Nghiêu liền giảm tốc độ nói, mỉm cười: “Phần này có lẽ hơi chuyên sâu, nghe không hiểu phải không? Tôi sẽ giảng chậm lại một chút.”
Tai Tụng Niên bỗng nóng bừng, rõ ràng câu nói này là dành cho toàn trường, nhưng ánh mắt chứa chan ý cười và giọng điệu chậm lại của Lương Huấn Nghiêu cứ như xuyên qua đám đông, chỉ rơi trên một mình cậu. Hai tay Tụng Niên đột nhiên nắm chặt đầu gối. Cậu khẽ nuốt nước miếng, tim đập nhanh hơn. Một cảm xúc rất lạ lẫm bủa vây lấy cậu.
Cậu thậm chí không dám ngẩng đầu nhìn nữa, cho đến khi Lương Huấn Nghiêu tiếp tục bài giảng sang chủ đề khác, khúc nhạc đệm vừa rồi dường như đã hoàn toàn lùi vào quá khứ, cậu mới từ từ ngẩng đầu lên. Lương Huấn Nghiêu vốn đang chỉ vào hình ảnh trên màn hình để giải thích nguyên lý, nhưng như có cảm ứng, giây tiếp theo anh lại quay đầu nhìn về phía Tụng Niên. Ánh mắt không biết là lần thứ bao nhiêu đột ngột giao nhau. Nhịp tim của Tụng Niên cứ thế loạn nhịp cho đến tận khi buổi tọa đàm kết thúc.
Cuối cùng, Lương Huấn Nghiêu điềm tĩnh kết thúc: “Cảm ơn giáo sư Trình và khoa Kinh tế đã mời tôi, cũng hoan nghênh các bạn sinh viên hứng thú có thể đến Việt Hưởng tham quan. Chúng tôi không chỉ mở cửa cho các vị trí kỹ thuật, mà bộ phận đầu tư chiến lược và phân tích thị trường cũng luôn mong đợi những luồng máu mới.”
Dưới khán đài vang lên tiếng vỗ tay như sấm dậy. Tụng Niên rũ mắt không nhúc nhích, nhưng đầu ngón tay vô thức mân mê mép sổ ghi chép. Rất nhiều người ùa lên phía trước để trò chuyện với Lương Huấn Nghiêu. Tuân Chương đeo balo lên, nói với Tụng Niên: “Đi thôi.”
Lương Tụng Niên lề mề một lát rồi mới đứng dậy đồng ý. Lúc rời đi bằng cửa sau, Lương Tụng Niên ngoảnh đầu lại nhìn Lương Huấn Nghiêu một cái, nhưng trên bục chật kín người, cậu ngay cả khuôn mặt anh cũng không nhìn thấy, thế là bỏ cuộc, cùng Tuân Chương rời đi.
Tuân Chương đang đi bỗng mở to mắt: “Đúng rồi, tao mới nhận ra, hai người đều họ Lương, là người một nhà rồi.”
Tụng Niên cũng sững người, vậy mà cậu cũng không chú ý tới.
“Đừng nói nữa, đúng là có duyên thật đấy.”
Câu nói này khiến Tụng Niên đột ngột dừng bước. “Mày về trước đi, tao… tao có chút việc.”
Cậu nói với Tuân Chương rồi quay người chạy ngược trở lại.
Lúc cậu chạy về hội trường, trên đài đã không còn mấy người, chỉ còn lác đác vài sinh viên phụ trách đang dọn dẹp đồ đạc. Lương Huấn Nghiêu trò chuyện xong với giáo sư Trình, đang chuẩn bị rời đi.
Tụng Niên vừa bước tới thì có một nam sinh đi đến hỏi: “Chào Lương tổng! Em là sinh viên năm cuối khoa Công nghệ thông tin, đã nộp hồ sơ vào Việt Hưởng. Hôm nay đặc biệt đến nghe tọa đàm của anh, chỉ muốn… ừm, muốn lấy chút may mắn cho mình, hy vọng có cơ hội gia nhập đội ngũ của anh!”
Lương Huấn Nghiêu mỉm cười, vỗ vai cậu nam sinh nói: “Rất hoan nghênh em, chúc em may mắn.”
Lương Tụng Niên thầm nghĩ mình là một sinh viên kinh tế năm ba còn chưa tốt nghiệp, dù có đi đến trước mặt Lương Huấn Nghiêu thì có thể nói được gì chứ? Thế là cậu dứt khoát từ bỏ ý định đối thoại, lén lấy điện thoại ra, hướng ống kính về phía Lương Huấn Nghiêu đang chuẩn bị rời đi. Cậu vốn định chụp lén vài tấm ảnh nghiêng thật nhanh, nhưng lại quên mất đèn flash và âm thanh màn trập đều đang bật.
Tách. Tách.
Tiếng động đó dù giữa hội trường hơi ồn ào vẫn nghe rất rõ ràng, Lương Huấn Nghiêu gần như lập tức ngẩng đầu theo tiếng động, ánh mắt xuyên qua đám đông, rơi chính xác lên khuôn mặt cậu. Tụng Niên đứng hình ngay tại chỗ. Tay cầm điện thoại quên cả hạ xuống, giống như một tên trộm bị bắt quả tang, ngay cả hơi thở cũng nín bặt.
Cậu trơ mắt nhìn Lương Huấn Nghiêu khẽ gật đầu với người bên cạnh, sau đó xoay người, thong thả đi về phía mình.
“Em… không phải…” Môi Tụng Niên mấp máy, giọng nghẹn lại nơi cổ họng.
Lương Huấn Nghiêu dừng lại cách cậu nửa mét, khẽ cúi người, dùng giọng điệu chỉ có hai người nghe thấy nói: “Có thể chụp ảnh chung mà.”
Lương Tụng Niên ngẩn ngơ, chưa kịp phản ứng lại nghe anh hỏi: “Cần không?”
Lương Tụng Niên gật đầu, ngón tay cuộn lại, chậm nửa nhịp mới giơ điện thoại lên lần nữa. Lúc này Lương Huấn Nghiêu bỗng nhìn cậu: “Đúng rồi, bạn nhỏ, vẫn chưa biết tên em là gì.”
“Lương Tụng Niên.”
Lương Huấn Nghiêu nhướn mày: “Chữ Lương trong Lương Chúc sao?”
Tụng Niên gật đầu.
“Thật khéo.” Lương Huấn Nghiêu tự nhiên đi đến bên cạnh cậu, hơi khom lưng, hạ thấp chiều cao xuống ngang tầm với cậu, khẽ cười nói: “Tôi cũng họ Lương.”
Tụng Niên cảm nhận được hơi thở của đối phương tiến lại gần, ngón tay càng cứng đờ hơn, lúc giơ điện thoại lên góc độ hơi kỳ cục, vội vàng bấm màn trập hai cái, chụp ra bức ảnh hai người đầu to người nhỏ. Nhưng cũng chỉ có thể thế thôi, cậu không dám chụp thêm nữa.
“Cảm… cảm ơn.” c** nh* giọng nói.
“Đừng khách sáo.” Lương Huấn Nghiêu đứng thẳng dậy, ánh mắt rơi lại trên mặt cậu, đột nhiên mỉm cười: “Lúc tọa đàm mới bắt đầu em cứ lườm tôi suốt, tôi còn tưởng mình nói sai chỗ nào.”
Tai Tụng Niên đỏ bừng ngay lập tức: “Không có.”
Trước khi rời đi, Lương Huấn Nghiêu đưa một tấm danh thiếp cho Lương Tụng Niên: “Nếu muốn đến Việt Hưởng tham quan thì có thể liên lạc với tôi.”
Tụng Niên sững người.
Đây là lần đầu tiên cậu được nhận danh thiếp, ba chữ Lương Huấn Nghiêu được mạ vàng nằm ngay chính giữa tấm thẻ, cậu dùng đầu ngón tay xoa xoa vài cái. Cậu ngửi thấy trên người Lương Huấn Nghiêu có một mùi hương thoang thoảng.
Về đến ký túc xá, cậu vẫn còn thẫn thờ, thế là cậu lên mạng tìm kiếm rất nhiều thông tin liên quan đến Lương Huấn Nghiêu, lúc này mới biết Lương Huấn Nghiêu đâu chỉ có mỗi thân phận người phụ trách Việt Hưởng, anh còn là con trai của Lương Hiếu Sinh – cựu vinh dự giàu nhất Trăn Đảo. Khu biệt thự nổi tiếng nhất Trăn Đảo – Hải Vịnh Số Một chính là nhà của Lương Huấn Nghiêu, hèn chi quanh người anh luôn toát ra khí chất cao quý.
Tuân Chương tắm rửa xong đi tới, liếc thấy tấm danh thiếp trước mặt Tụng Niên liền ghé sát vào nhìn. Dù Tụng Niên cuống cuồng dùng tay che đi nhưng vẫn bị Tuân Chương nhìn thấy phần lớn.
“Lương Huấn Nghiêu?”
Lương Tụng Niên mím môi.
“Danh thiếp này ở đâu ra thế?”
Tụng Niên nói: “Anh ấy đưa cho tao.”
Tuân Chương ghé sát vào nhìn, mắt lập tức trợn tròn: “Đây… đây là số cá nhân của anh ấy? Vãi đạn, Lương Huấn Nghiêu nổi tiếng là không bao giờ đưa phương thức liên lạc cá nhân mà! Lần trước anh ấy đến khoa Công nghệ thông tin diễn thuyết, chủ tịch hội sinh viên bám theo xin mãi, cuối cùng cũng chỉ lấy được số của trợ lý. Mày làm thế nào hay vậy?”
Tụng Niên cũng không biết, chỉ là nhìn Lương Huấn Nghiêu thêm vài cái thôi mà.
“Đây là đặc quyền của nhan sắc à?” Tuân Chương tự lẩm bẩm, vắt khăn lên vai, chặc lưỡi hai tiếng: “Đúng là cái thế giới trọng mặt mũi này!”
Lương Tụng Niên cảm thấy má mình nóng ran, dù rất muốn sớm gặp Lương Huấn Nghiêu nhưng bài vở thực sự quá bận rộn, mãi đến nửa tháng sau, có một tiết học tạm thời bị hủy, cậu mới rảnh ra nửa ngày, bèn gọi điện cho Lương Huấn Nghiêu trước.
Điện thoại reo vài tiếng rồi kết nối, đầu dây bên kia truyền đến giọng nói trầm thấp ôn nhu của Lương Huấn Nghiêu: “Alo, xin hỏi ai đấy?”
“Em…” Tụng Niên nghi ngờ Lương Huấn Nghiêu đã không còn nhớ mình nữa, ngón tay siết chặt mép bàn: “Em là sinh viên khoa Kinh tế trường Đại học Trăn Đảo, hôm tọa đàm…”
“Tụng Niên,” Lương Huấn Nghiêu gần như không chút do dự gọi tên cậu, giọng điệu tự nhiên như đang đáp lại một người hậu bối quen thuộc, “Có chuyện gì sao?”
Lương Tụng Niên sững lại hai giây, tim như bị cái gì đó va nhẹ vào — anh ấy nhớ mình.
“Chiều nay em có thể qua tham quan một chút không?”
Vừa nói xong cậu đã thầm trách miệng mình vụng về, lần nào cũng biến những lời lẽ cẩn thận thành ra bất lịch sự, không biết Lương Huấn Nghiêu có thấy đường đột quá không.
“Được chứ,” Lương Huấn Nghiêu đáp rất nhanh, chỉ bổ sung thêm một câu: “Nhưng tầm bốn giờ tôi phải ra ngoài rồi, em có thể đến sớm một chút được không?”
Anh dùng giọng điệu dịu dàng, kiên nhẫn bàn bạc, nếu như Lương Tụng Niên lớn thêm vài tuổi nữa sẽ biết đây là chuyện hoàn toàn phi lý. Lương Huấn Nghiêu với tư cách là ông chủ một công ty, lại đi thương lượng thời gian tham quan với một sinh viên. Thậm chí sinh viên này còn không có ý thức đặt lịch hẹn cơ bản, giữa trưa hẹn buổi chiều.
Nhưng Tụng Niên lúc này không nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy mình thật may mắn.
“Một giờ rưỡi em sẽ đến.” Cậu hào hứng nói.
Đầu dây bên kia dường như có một tiếng cười khẽ.
Giọng điệu của Lương Huấn Nghiêu cũng theo đó mà nâng cao: “Được, đến dưới lầu thì gọi cho tôi.”
Lương Tụng Niên tìm ra bộ quần áo mình thích nhất, là một chiếc áo hoodie màu xanh nhạt và quần jeans cùng màu. Mỗi lần cậu mặc bộ này đi học đều có người khen. Cậu vội vàng dọn dẹp balo, soi gương chỉnh lại tóc, sợ bị Tuân Chương bắt gặp lại bị truy hỏi, cậu chỉ chải qua loa hai cái rồi xách balo lẻn ra ngoài.
Lần này cậu không chen chúc tàu điện ngầm mà đứng bên đường bắt một chiếc taxi. Cậu đã tìm thử lộ trình, từ ga tàu điện ngầm ra đến công ty còn phải đi bộ mười phút. Cậu không muốn xuất hiện trước mặt Lương Huấn Nghiêu với bộ dạng mồ hôi nhễ nhại, thở không ra hơi.
Lúc xe đi qua tiệm bánh ngọt nổi tiếng ở cổng trường, cậu do dự hai giây rồi vẫn gọi dừng xe: “Bác tài đợi một chút, cháu mua ít đồ.”
Cậu xuống xe bước nhanh vào tiệm, gọi một hộp bánh bông lan chà bông nhân chảy, một hộp sáu chiếc, tổng cộng ba mươi sáu tệ, bình thường nửa tháng cậu mới nỡ ăn một lần. Nhận lấy hộp giấy, hương thơm ấm áp len lỏi qua bao bì, cậu cẩn thận bưng trong tay, lên xe đi về hướng Việt Hưởng. Cậu cúi đầu nhìn lại mình, rồi nhìn cảnh đường phố lướt nhanh ngoài cửa sổ, lòng bàn tay hơi đổ mồ hôi.
1:25, cậu đến Việt Hưởng đúng giờ, cậu hít sâu một hơi, gọi vào số của Lương Huấn Nghiêu.
Chỉ reo một tiếng, bên kia đã nhấc máy: “Tụng Niên, đến rồi à? Tôi xuống ngay đây.”
“Vâng, em đến rồi.” Lương Tụng Niên nắm chặt điện thoại, đứng trước thang máy nhỏ giọng đáp. Đang giờ ngủ trưa, sảnh không đông người lắm, chẳng bao lâu sau, cửa thang máy trước mặt phát ra tiếng “đing” rồi trượt sang hai bên.
Lương Huấn Nghiêu đang đứng ở bên trong.
Bốn mắt nhìn nhau, Lương Tụng Niên vô thức nín thở. Lương Huấn Nghiêu chắc là sắp tham gia hoạt động chính thức nên mặc một bộ vest đen phẳng phiu, trông khí chất lạnh lùng hơn nhiều, cửa mở hẳn, anh sải bước đi ra.
“Lâu rồi không gặp.” Lương Huấn Nghiêu nói.
Gặp lại Lương Huấn Nghiêu trong một môi trường hoàn toàn mới khiến Lương Tụng Niên cảm thấy có chút lạ lẫm, cứ như Lương Huấn Nghiêu đã trở thành vị doanh nhân trẻ xa vời trong các bản tin thời sự, Lương Huấn Nghiêu nhìn biểu cảm hơi sững sờ của cậu, mắt chứa ý cười nhẹ nhàng hỏi: “Sao không nói gì? Đi đường mệt à?”
Lương Tụng Niên có chút căng thẳng: “Có phải em làm mất thời gian của anh rồi không?”
Cậu chợt nhận ra hành động đi tham quan này của mình thực sự rất kỳ quặc, thậm chí có thể nói là rất đường đột, cậu không phải lãnh đạo, cũng chẳng phải khách hàng, lấy tư cách gì mà tham quan công ty của Lương Huấn Nghiêu chứ?
Lương Huấn Nghiêu nghe vậy lại cười: “Không phải tôi mời em sao? Sao lại bảo làm mất thời gian? “
Lương Tụng Niên đột nhiên tìm được lý do cho mình, nhỏ giọng lầm bầm: “Cũng là anh… anh đưa danh thiếp cho em mà.”
“Đúng vậy, nên không hề làm mất thời gian của tôi chút nào, em không đến tôi mới thấy thất vọng đấy.” Lương Huấn Nghiêu thuận theo lời cậu.
Tụng Niên cảm nhận được thiện chí mãnh liệt. hay nói cách khác là sự đối đãi dịu dàng, điều này khiến cậu thở phào nhẹ nhõm, tháo bỏ phòng bị trong lòng, cùng Lương Huấn Nghiêu bước vào thang máy, chủ động dâng hộp bánh đã ôm suốt dọc đường, giới thiệu: “Cái này là của tiệm nổi tiếng nhất bên ngoài trường em, bánh bông lan chà bông nhân chảy, ngon lắm đó.”
“Cố ý mang cho tôi à?” Lương Huấn Nghiêu dẫn cậu về phía văn phòng.
Tụng Niên như một cái đuôi nhỏ bám sát sau lưng anh, nghe vậy lập tức gật đầu: “Vâng… anh có muốn nếm thử không?”
Lời vừa ra khỏi miệng, cậu lại nhớ ra giờ mới qua giờ ăn trưa không lâu, Lương Huấn Nghiêu chắc là không đói, vội đặt túi giấy lên bàn trà, nói thêm: “Nếu chiều anh đói thì có thể ăn lót dạ…”
Lương Huấn Nghiêu đã tự nhiên mở hộp, lấy ra một miếng bánh nướng vàng ươm xốp mịn. Mùi thơm mặn của chà bông hòa quyện với mùi ngọt nhẹ của nhân chảy lan tỏa, anh cúi đầu cắn một miếng, nhai kỹ vài cái.
“Ngon lắm.” Anh ngước mắt nhìn Tụng Niên.
Khóe miệng Lương Tụng Niên vô thức cong lên. Lương Huấn Nghiêu ăn xong, rút một tờ khăn ướt thong thả lau sạch ngón tay: “Có muốn đi xem phòng thí nghiệm không?”
“Muốn!” Tụng Niên lập tức đáp lời.
Cậu theo Lương Huấn Nghiêu ra khỏi văn phòng, đi dọc theo hành lang sáng sủa. Thỉnh thoảng gặp nhân viên đi qua, có người quen với Lương Huấn Nghiêu chủ động dừng bước chào hỏi, ánh mắt tự nhiên rơi trên người Tụng Niên: “Lương tổng, vị này là…?”
“Bạn nhỏ tôi quen khi đi diễn thuyết ở trường Đại học Đảo Trăn.”
Lương Tụng Niên mím môi, tai hơi nóng lên.
“Cậu em này trông khôi ngô quá, ngũ quan thật xinh đẹp,” Người nhân viên cười rộ lên, ánh mắt trêu chọc đảo qua đảo lại giữa hai người, “Nhan sắc có thể coi là ngang ngửa với Lương tổng đấy.”
Tụng Niên ngẩn người, chưa kịp phản ứng đã thấy Lương Huấn Nghiêu quay đầu lại, ánh mắt dừng lại trên mặt cậu một lúc, giống như lần đầu tiên nghiêm túc quan sát ngũ quan của cậu. Hơi nóng nhanh chóng từ tai lan ra cổ, rồi đến tim, Tụng Niên không biết mắt mình nên nhìn đi đâu.
Lương Huấn Nghiêu khẽ cười nói: “Tôi bì không kịp đâu.”
Lương Tụng Niên theo sau Lương Huấn Nghiêu đi một vòng quanh phòng trưng bày, lại còn tận tay thử thao tác vài mẫu robot. Cậu sợ làm lỡ việc của Lương Huấn Nghiêu, màn hình điện thoại sáng rồi lại tắt, liên tục xác nhận thời gian. Thấy sắp đến ba giờ, cậu cuối cùng cũng hạ quyết tâm mở lời: “Lương tổng, cảm ơn anh hôm nay đã tiếp em, em… em rất vinh dự, cũng đã hiểu sâu hơn về Việt Hưởng, cảm ơn anh rất nhiều, vậy em xin phép về trước.”
“Ngồi thêm chút nữa đi.” Lương Huấn Nghiêu đưa cậu trở lại văn phòng.
Vừa bước vào cửa, cậu đã thấy trên bàn trà xuất hiện vài ly trà sữa từ lúc nào, Lương Huấn Nghiêu nói: “Tôi bảo trợ lý đặt đấy, không biết em thích uống gì.”
Lương Tụng Niên có chút luống cuống.
“Không cần cảm ơn, em đến tôi cũng rất vui.”
Lương Huấn Nghiêu giơ tay đóng cửa văn phòng lại, một tiếng “tạch” khẽ vang lên, ngăn cách sự ồn ào bên ngoài. Tụng Niên vô thức dừng bước, không đi về phía sofa nữa, hai người cứ đứng trước sau như thế, trong không khí tĩnh lặng đến mức nghe rõ nhịp thở của nhau, chẳng biết lấy đâu ra dũng khí, Tụng Niên đột ngột xoay người lại. Khoảng cách của hai người bị kéo gần trong gang tấc, gần đến mức Tụng Niên có thể ngửi thấy mùi hương gỗ thanh khiết trên người Lương Huấn Nghiêu.
“Tại sao?” Lương Tụng Niên ngẩng đầu hỏi.
Lương Huấn Nghiêu cúi mắt nhìn cậu: “Cái gì tại sao?”
“Tại sao em đến, anh lại rất vui?”
Lương Huấn Nghiêu không đáp lời, ngược lại nhướn mày, ném ngược câu hỏi lại: “Vậy còn em? Tại sao lại bằng lòng đến đây?”
Lương Tụng Niên cúi đầu: “Em cũng không biết nữa.”
“Có lẽ giữa người với người thực sự có cái gọi là duyên phận,” Lương Huấn Nghiêu khẽ cười, hơi cúi người, ánh mắt rơi trên vành tai ửng đỏ của Lương Tụng Niên, “Lần đầu tiên nhìn thấy em, tôi đã cảm thấy…”
“Em rất đáng yêu.”
Tụng Niên chậm nửa nhịp ngẩng đầu lên nhìn Lương Huấn Nghiêu, cậu thấy hình bóng mình trong đồng tử của anh.
“Ngồi thêm lát nữa đi, tôi còn chút việc phải xử lý, bốn giờ tôi lái xe đưa em về trường, được không?”
Hết If 01