Nói Ra Lời Yêu - Yểu Yểu Nhất Ngôn

Chương 49

Trước Tiếp

Chương 49

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

“Anh… sao lại mặc như vậy?”

Lương Tụng Niên nhìn đến ngây người, mắt còn quên cả chớp.

Lương Huấn Nghiêu không trả lời cậu ngay, mà cúi đầu điều chỉnh bộ điều khiển. Giây tiếp theo, Lương Tụng Niên cảm thấy vật dưới thân rung lắc mạnh một cái, tầm mắt đột nhiên bị nâng cao nửa mét.

“Khoan đã—” Lương Tụng Niên giật mình đánh rơi cuốn sách trong tay.

Robot không lớn, thể tích chỉ lớn hơn máy in thông thường một chút.

Lương Tụng Niên vốn đang ngồi khoanh chân trên đó, trọng tâm không vững, suýt nữa chao đảo ngã ngửa ra phía sau, may mà Lương Huấn Nghiêu kịp thời điều chỉnh tốc độ nâng lên, cậu cũng vội vàng vịn vào mép robot vận chuyển, tim cũng giật thót một cái.

Lương Huấn Nghiêu đợi cậu ngồi vững, mới ra lệnh cho robot di chuyển về phía trước.

Dù sao cũng là robot của mười năm trước, linh kiện cũ kỹ, di chuyển chậm chạp, kèm theo tiếng kẽo kẹt ầm ì.

Lương Tụng Niên nhìn Lương Huấn Nghiêu ngày càng gần.

Đúng vậy, Lương Huấn Nghiêu đã từng có dáng vẻ này, khi cậu mới đến nhà họ Lương, trên gương mặt Lương Huấn Nghiêu vẫn có nụ cười, mặc đồ sành điệu, nhìn thấy cậu sẽ chủ động chào hỏi và trêu chọc cậu.

Chỉ là Lương Tụng Niên mười tuổi trong lòng kết một lớp băng quá dày, không tia sáng nào xuyên qua được, không ai có thể bước vào.

Áo hoodie đen tuyền khiến vai Lương Huấn Nghiêu trông rất rộng, quần dài thể thao màu xám đậm một mặt khoe chân dài, mặt khác…

Có lẽ Lương Huấn Nghiêu không biết chuyện màu xám làm nổi bật đường nét.

Chiếc kính gọng đen viền mảnh đó gác trên sống mũi anh, lại ăn khớp một cách bất ngờ, không hề có vẻ mọt sách, ngược lại còn tăng thêm vẻ sắc sảo tĩnh lặng. Tóc không dùng gel chải chuốt, rủ xuống mềm mại, vài lọn tóc đen rơi trên trán, làm dịu đi vẻ nghiêm nghị thường trực giữa hai hàng lông mày.

Lương Huấn Nghiêu sinh nhật vào cuối tháng Hai, qua Tết là chính thức bước sang tuổi ba mươi lăm.

Thực ra Lương Huấn Nghiêu lớn hơn cậu gần mười một tuổi.

Những người cùng tuổi với Lương Huấn Nghiêu đã sớm kết hôn sinh con, con cái đã biết chạy rồi.

Không sao, Lương Tụng Niên nghĩ, mình chính là con của anh ấy.

Cậu khoanh chân, ngẩng đầu lên, ngồi trên robot do Lương Huấn Nghiêu nghiên cứu mười năm trước, tiếp cận Lương Huấn Nghiêu của mười năm sau.

“Làm gì thế?” Lương Tụng Niên bĩu môi.

Lương Huấn Nghiêu hỏi cậu: “Dáng vẻ này, em có thích không?”

“Dáng vẻ gì cơ?” Cậu giả vờ không hiểu ý Lương Huấn Nghiêu.

Chiều cao của robot vận chuyển chỉ khoảng nửa mét, khi nó dừng lại ổn định, tầm mắt của Lương Tụng Niên vừa vặn ngang với vòng eo Lương Huấn Nghiêu.

Đây là một vị trí khó xử, nhìn lên cần ngửa cổ, nhìn xuống… sẽ bị Lương Huấn Nghiêu gọi là thằng nhóc d*m đ*ng.

“Anh sửa cái này khi nào vậy?”

“Tối hôm kia, sau khi em ngủ rồi.”

Lương Tụng Niên kinh ngạc: “Tại sao lại…”

Lương Huấn Nghiêu cúi người, nhìn vào mắt Lương Tụng Niên nói: “Để tạo bất ngờ cho em.”

Lương Tụng Niên nghiêm túc hỏi: “Vậy anh còn quen với robot này không? Còn nhớ chương trình và code không?”

“Có ấn tượng.”

Lương Tụng Niên vươn tay lấy bộ điều khiển của Lương Huấn Nghiêu, nhấn lên xuống trái phải khắp nơi, cuối cùng tự làm mình suýt nữa ngã xuống đất, được Lương Huấn Nghiêu đỡ lấy, bế lên.

Thật kỳ lạ, Lương Huấn Nghiêu thay quần áo, ngay cả mùi thơm trên người cũng thay đổi, không còn là mùi trà trầm lắng, mà chuyển thành mùi cam quýt nhẹ nhàng rất sảng khoái, Lương Tụng Niên vòng tay qua cổ anh, vùi mặt vào khuỷu tay, hít mạnh một hơi.

Lương Huấn Nghiêu cười nhẹ: “Niên Niên là cún con à?”

“Cún con biết cắn người đấy.”

Lương Tụng Niên mở miệng, để lại một vết răng ở cổ bên Lương Huấn Nghiêu, cắn xong vẫn chưa hài lòng, thế là lại bổ sung thêm một miếng nữa.

Lương Huấn Nghiêu không giận, cúi đầu hôn lên bên khóe miệng cậu đang cố ý làm xấu.

Lòng bàn tay Lương Huấn Nghiêu ổn định nâng đỡ mông cậu, đi từ cửa đến bên bàn làm việc, nhấc tay gạt chồng sách chất đống trên góc bàn, dọn ra một bề mặt phẳng phiu, mới cẩn thận đặt Lương Tụng Niên lên.

Lương Tụng Niên ngoan ngoãn ngồi bên mép bàn, hai cẳng chân lơ lửng đung đưa, ánh mắt dán chặt vào Lương Huấn Nghiêu không rời.

Thấy Lương Huấn Nghiêu kéo ghế ngồi xuống, đầu ngón tay đặt lên bàn phím, lông mày khẽ nhíu, động tác mang theo chút xa lạ.

Nhưng rất nhanh, anh đã thoải mái trở lại, ngón tay nhấc lên rồi hạ xuống trên bàn phím mượt mà như mây trôi nước chảy.

“Mẫn Thao nói, anh rất nổi tiếng ở đại học.”

“Không có, anh ấy luôn phóng đại.” Lương Huấn Nghiêu không ngẩng đầu, giọng điệu hờ hững.

“Nổi tiếng thì rất bình thường mà, em cũng rất nổi tiếng đó, dù sao em cũng xinh đẹp như vậy.”

Lương Huấn Nghiêu nghe vậy cười khẽ một tiếng: “Cái đó đúng thật.”

Lương Tụng Niên lại như nhớ ra điều gì đó, hỏi: “Mẫn Thao còn nói, anh học đại học chỉ cần viết code là kiếm được rất nhiều tiền.”

“Không nhiều lắm, chỉ mấy trăm ngàn.”

Lương Tụng Niên thầm tính toán tỷ giá tiền tệ trong mười năm.

Cậu im lặng một lúc lâu, vẫn không nhịn được hỏi: “Anh thực sự không hối tiếc chút nào sao?”

Động tác gõ bàn phím của Lương Huấn Nghiêu đột ngột dừng lại, anh ngước mắt nhìn người trên bàn, thoải mái cười, dịu dàng nói: “Niên Niên, đừng bận tâm vấn đề này thay anh nữa. Anh rất hài lòng với cuộc sống hiện tại, đặc biệt là… em vẫn ở bên cạnh anh.”

“Không phải hối tiếc thay anh, mà là em rất hối tiếc, sao em lại hoàn toàn không biết gì nhỉ? Rõ ràng ngày nào cũng ở bên nhau.”

Lương Tụng Niên cúi đầu, lầm bầm nói: “Khiến em như thể hoàn toàn không quan tâm đến anh vậy.”

“Anh không nói cho em biết, sao em biết được?”

Lương Tụng Niên nghĩ cũng phải, lẩm bẩm: “Dù sao anh cũng phải biết, em rất quan tâm đến anh.”

Lương Huấn Nghiêu cười cười: “Anh luôn biết.”

Trước đây Lương Tụng Niên luôn cảm thấy Lương Huấn Nghiêu giống như một cuốn sách đã viết xong kết cục, từ trong ra ngoài đều toát lên một sự ổn thỏa ở thì hoàn thành. Anh có mọi thứ, làm việc không hề có sơ hở, không thể bới ra nửa phần lỗi, ngay cả Lương Tụng Niên muốn tốt với anh hơn một chút, quan tâm anh một vài phần, cũng không tìm được điểm đột phá thích hợp.

“Chuyện Phương Trọng Hiệp lần này, công lao của Niên Niên là lớn nhất.”

Lương Tụng Niên lập tức kiêu hãnh ngẩng cằm, khuôn mặt tràn đầy sự tự hào không thể giấu.

Lời này tuyệt đối không phải dỗ cậu, quả thực là công lao lớn nhất, thậm chí còn không khiến Lương Huấn Nghiêu phải tốn chút sức nào.

Nếu không phải cậu phát hiện trước Phương Trọng Hiệp và Diệp Hoa có qua lại riêng, rồi từ miệng Diệp Hoa biết được chuyện Phương Trọng Hiệp từng dẫn người đi lấy mẫu đất ở khu đất độc đó, cũng sẽ không sắp xếp người đi lấy mẫu làm báo cáo khảo sát trước, để lại nước cờ sau. Mà cậu làm những điều này, không chỉ là để đối phó với Phương Trọng Hiệp, mà còn là để phòng ngừa những người ẩn mình trong bóng tối luôn rình rập Lương Huấn Nghiêu và Thế Tế.

“Anh sẽ đi tìm Ủy ban Quy hoạch Đô thị sao?”

“Đúng vậy, đã nộp đơn tố cáo bằng văn bản.”

Lương Tụng Niên lập tức bất bình tức giận: “Làm vậy có tác dụng gì không? Chính họ đang liên kết bắt nạt anh, anh còn viết đơn tố cáo cho họ, đây không phải là vừa làm vận động viên vừa làm trọng tài sao?”

“Vậy nên đơn tố cáo có hai bản, một bản khác đã gửi đến Ủy ban Giám sát.”

Lương Tụng Niên cong môi, hai chân đung đưa càng hăng hái hơn: “Như vậy cũng tạm được. Lơ là chức trách, lạm dụng quyền hạn, phê duyệt đất đai bất hợp pháp, ít nhất cũng phải định cho họ một tội danh.”

“Đúng vậy, phải để Niên Niên hết giận mới được.”

Lương Tụng Niên hỏi: “Anh chắc không muốn theo con đường chính trị chứ?”

Lương Huấn Nghiêu như thể không hiểu tại sao cậu lại hỏi câu này, cười bật lại cậu: “Em thấy sao?”

“Anh không muốn, anh chỉ muốn sớm nghỉ hưu ở bên em.”

Lương Huấn Nghiêu nhìn cậu: “Đúng vậy.”

Màn đêm u tối, trăng lên ngọn cây.

Ánh trăng rọi qua cửa sổ tràn vào thư phòng rộng lớn, rải một lớp ánh bạc trên sàn gỗ hoa văn.

Lương Huấn Nghiêu vẫn đang viết chương trình.

Ánh sáng xanh mờ của màn hình chiếu lên mặt anh, tiếng ngón tay gõ bàn phím đều đặn và rõ ràng. Lương Tụng Niên không biết anh đang viết gì, nhưng cậu thích trạng thái Lương Huấn Nghiêu lúc này.

Sau khi trở thành người chèo lái Thế Tế, sự bận rộn của Lương Huấn Nghiêu nhiều khi không phải vì công việc cụ thể, mà là xoay sở giữa các loại người và mối quan hệ phức tạp. Lương Huấn Nghiêu không phải là người sinh ra đã thành thạo trong chuyện này, vì vậy anh thường để lộ vẻ mệt mỏi.

Và lúc này, Lương Huấn Nghiêu chỉ cần đối mặt với code, thì hoàn toàn thư giãn. Anh duỗi tay chân, lưng hơi cong một đường cong tự nhiên, không cần duy trì tư thế uy nghiêm.

Anh chỉ là chính anh.

Lương Tụng Niên nhìn hồi lâu, trong lòng bỗng nhiên rung động.

Cậu nhấc chân trái của mình, không nói một lời duỗi vào g*** h** ch*n Lương Huấn Nghiêu, đầu gối khẽ đẩy một cái, động tác gõ bàn phím của Lương Huấn Nghiêu bất chợt dừng lại, anh ngước lên, ánh mắt chuyển từ màn hình sang cậu.

Cậu cúi người xuống, Lương Huấn Nghiêu liền đón lấy cậu, bế cậu lên đùi, cơ thể và môi dán chặt vào nhau cùng một lúc.

Họ trao nhau một nụ hôn kéo dài và sâu sắc trong thư phòng tối tăm và yên tĩnh.

Không mang theo bất kỳ sự vội vã hay d*c v*ng nào, chỉ là v**t v* nhẹ nhàng, l**m láp chậm rãi, trao đổi hơi thở ấm áp của nhau. Cánh tay Lương Tụng Niên quàng qua cổ Lương Huấn Nghiêu, còn lòng bàn tay Lương Huấn Nghiêu thì ổn định nâng đỡ eo sau cậu, ấn cậu sâu hơn về phía mình.

Con trỏ trên màn hình đang nhấp nháy một cách cô đơn, nhưng bên tai Lương Tụng Niên chỉ có thể nghe thấy tiếng nước khẽ khàng của môi lưỡi quấn quýt.

Mãi lâu sau, họ mới tách ra.

Lương Tụng Niên mím môi, Lương Huấn Nghiêu dùng ngón tay cái lau khóe miệng cho cậu.

“Kỹ thuật hôn của em thế nào?” Cậu hỏi thẳng.

Lương Huấn Nghiêu nói: “Rất tốt.”

Lương Tụng Niên bỗng nhiên lại ngượng ngùng, vùi vào lòng Lương Huấn Nghiêu, nhìn Lương Huấn Nghiêu tiếp tục viết mã.

“Anh đang làm gì vậy?”

Cậu vươn tay cố gắng phá hoại, bị Lương Huấn Nghiêu bắt lại, siết chặt trong lòng bàn tay: “Đợi một chút, Niên Niên.”

Chưa đầy vài phút, Lương Huấn Nghiêu nhấn chữ cái cuối cùng, lại nhấp chuột vài cái, rồi nói bên tai Lương Tụng Niên: “Niên Niên, nhấn phím Enter đi.”

Lương Tụng Niên ngẩn người, bất chợt sáng suốt.

Quay đầu hỏi Lương Huấn Nghiêu: “Anh không định tạo một cửa sổ bật lên tỏ tình kiểu ‘Niên Niên anh yêu em’ đó chứ?”

Sắc mặt Lương Huấn Nghiêu thay đổi, nắm chặt tay Lương Tụng Niên đang chuẩn bị nhấn phím Enter, nói: “Không phải.”

Lương Tụng Niên chộp được vẻ ngượng nghịu trong mắt anh, phì cười, ngả vào ngực Lương Huấn Nghiêu, cười ha ha rất lâu.

“Thật lỗi thời quá đi, Lương Huấn Nghiêu, trước đây hẹn hò mới dùng chiêu này chứ?”

“Chưa hẹn hò bao giờ.” Lương Huấn Nghiêu chỉnh lại cậu.

“Có người từng tỏ tình với anh như vậy sao?”

Lương Huấn Nghiêu dùng sự im lặng để trả lời.

Lương Tụng Niên nhịn cười, thoát khỏi tay Lương Huấn Nghiêu, đặt tay lơ lửng trên phím Enter, cạch một tiếng nhấn xuống.

Rất nhanh, trên màn hình xuất hiện rất nhiều trái tim hồng trôi lên.

Nhấn thêm một cái nữa.

Phía sau trái tim hồng lộ ra một bức ảnh chụp chung của họ, là bức chụp ở tiệm chụp ảnh trên Đảo Vòng Nguyệt hôm đó, cậu nhìn vào ống kính, Lương Huấn Nghiêu hôn má cậu, chỉ để lộ một nửa khuôn mặt.

Nhấn thêm một cái nữa.

Là ảnh Lương Tụng Niên hồi nhỏ, khoảng mười hai tuổi.

Lần cuối cùng.

Là một câu, I love you.

Lương Tụng Niên cong khóe môi, được rồi, không phải kiểu “Niên Niên anh yêu em” quá sến là được, mặc dù vẫn rất lỗi thời.

Cậu cười tươi nằm trở lại trong lòng Lương Huấn Nghiêu.

“Thực sự lỗi thời lắm sao?” Lương Huấn Nghiêu hỏi nhỏ.

Lương Tụng Niên ngẩng đầu nhìn Lương Huấn Nghiêu cố tình ăn mặc như sinh viên đó, hỏi một câu như vậy, vừa muốn cười vừa không đành lòng, thế là ôm lấy cổ anh, mềm mại nói: “Không lỗi thời, em thích.”

**

Sáng ngày hôm sau.

Lương Huấn Nghiêu ngồi vào xe, nói với tài xế: “Đến Palm city một chuyến.”

Tài xế lại ấp úng, muốn nói lại thôi.

“Sao vậy?”

Tài xế chỉ ra phía không xa qua cửa sổ: “Nhị thiếu đứng đó đợi ngài lâu rồi.”

Lương Huấn Nghiêu quay đầu nhìn một cái, quả thực là Lương Lịch.

Mặc một bộ đồ thể thao trắng, đứng lẻ loi dưới gốc cây cách đó không xa, đầu còn không dám quay về hướng này.

Lương Huấn Nghiêu im lặng một lát, nói: “Đi thôi.”

Tài xế liền khởi động xe.

Lương Huấn Nghiêu nhìn qua gương chiếu hậu thấy Lương Lịch bước về phía anh vài bước, rốt cuộc vẫn có sự cân nhắc, bảo tài xế dừng xe lại.

Lương Lịch lập tức chạy tới.

Sự cân nhắc của Lương Huấn Nghiêu đối với cậu ta đến từ việc đây là đứa trẻ mà anh và cha mẹ đã giành lại từ tay của thần chết, trước khi Lương Lịch mười bốn tuổi, việc cậu ta có thể sống đến trưởng thành hay không luôn là thanh gươm Damocles treo lơ lửng trên đầu cả gia đình, trong cơ thể cậu ta vẫn chảy máu của Tụng Niên. Đồng thời, sự ghê tởm của Lương Huấn Nghiêu đối với cậu ta cũng nguồn gốc từ đó, vì Lương Lịch không hề trân trọng cơ thể tạm coi là khỏe mạnh này.

Anh hạ nửa cửa sổ xe.

Lương Lịch thở hổn hển chạy tới, mở miệng đã mang theo giọng khóc nức nở: “Anh, em xin lỗi. Em không giúp ông ta làm bất cứ điều gì, em vừa nhận được bản thảo của ông ta đã gửi cho anh ngay lập tức, anh tin em…”

“Anh tin em.”

Lương Lịch sững người.

“Em họ Lương, Thế Tế có một phần của em, em không đến mức ngu ngốc phá thương hiệu của chính nhà mình.”

Lương Lịch nở một nụ cười thê lương, nhưng giây tiếp theo lại nghe Lương Huấn Nghiêu nói: “Em không cần xin lỗi anh, em là một người trưởng thành, sau này em làm bất cứ chuyện gì chỉ cần chịu trách nhiệm với chính mình là được, anh sẽ không đứng ra gánh vác cho em nữa.”

“Anh…”

“Ngoài ra, người em cần xin lỗi không phải là anh, nhưng dường như em chưa bao giờ cho rằng mình đã làm sai.”

Lương Huấn Nghiêu không nghe Lương Lịch nói thêm một lời nào nữa, anh vô cảm nâng cửa sổ xe lên, hoàn toàn ngăn cách khuôn mặt đầy van xin và hoảng loạn của Lương Lịch ở bên ngoài. Lớp kính dày chắn lại mọi âm thanh, chỉ có thể nhìn thấy miệng Lương Lịch liên tục đóng mở.

Bất kể người ngoài cửa đập, la hét thế nào, Lương Huấn Nghiêu chỉ nhìn thẳng về phía trước: “Lái xe.” Anh ra lệnh cho tài xế phía trước, giọng nói không có bất kỳ sự dao động nào.

Chiếc xe khởi động êm ái, không chút do dự rời đi.

Bỏ lại Lương Lịch trong ánh nắng buổi sáng.

Lương Tụng Niên ngủ một giấc đến mười giờ, ăn bữa sáng Lương Huấn Nghiêu đã chuẩn bị sẵn mới chậm rãi rời giường, nhận một cuộc điện thoại của Mẫn Thao, chuẩn bị đến Việt Hưởng một chuyến.

Kết quả vừa xuống lầu, cậu nhìn thấy Lương Lịch đứng thẳng tắp bên cạnh xe của mình.

Cậu nghi ngờ nhíu mày, không muốn để tâm nhiều, quay người định ngồi vào xe. Đúng lúc này, khóe mắt cậu liếc thấy Lương Lịch đột ngột bước lên một bước.

Lương Lịch hai tay siết chặt thành nắm đấm bên hông, lông mày nhíu thành hình chữ sơn, môi mím thành một đường thẳng cứng đờ, như thể đã dùng hết sức lực toàn thân để đưa ra một quyết định khó khăn nào đó.

Lương Tụng Niên khẽ nheo mắt.

Cậu cho Lương Lịch ba giây, Lương Lịch lại bước tới một bước, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt Lương Tụng Niên, thoái lui trong khoảnh khắc.

Hơi thở cậu ta trở nên gấp gáp, mặt đỏ bừng.

Lương Tụng Niên lúc này mới hiểu cậu ta muốn làm gì.

Thế là cậu cười, chậm rãi quay người, khoanh tay trước ngực dựa vào cửa xe, hỏi Lương Lịch: “Anh đến để xin tôi với tôi đấy à?”

Lương Lịch ấp úng không nói.

“Anh không nghĩ là anh chỉ cần nói một tiếng xin lỗi là xong đấy chứ? Lời nói của anh đáng giá lắm à? Anh là đại nhân vật một lời đáng ngàn vàng chắc?” Lương Tụng Niên nhìn mặt Lương Lịch ngày càng tối sầm, nụ cười cũng ngày càng sâu: “Tôi không muốn nghe xin lỗi, tôi muốn anh… cúi đầu với tôi, cúi đầu thật sâu, kiểu chín mươi độ ấy.”

“Mày—”

“Tôi làm sao? Xem ra anh không thành tâm muốn xin lỗi tôi.”

Lương Lịch cúi đầu.

“Không muốn thì thôi, tôi không phải Lương Huấn Nghiêu, tuyệt đối không cho anh cơ hội thứ hai.” Lương Tụng Niên liếc cậu ta một cái, ngồi vào xe, trước khi đóng cửa xe, nói với Lương Lịch: “Cơ thể anh không khỏe không phải lỗi của anh, nhưng hai năm đó anh đã đối xử với tôi như thế nào, tôi sẽ nhớ cả đời.”

Lương Lịch kinh ngạc nhìn cậu.

“Xin lỗi cũng vô dụng, tôi ghét anh cả đời này.” Lương Tụng Niên nói từng chữ một.

Xe cậu nhanh chóng rời đi, lại một lần nữa bỏ lại bóng dáng cô độc của Lương Lịch.

**

Phòng thí nghiệm mới của Việt Hưởng đẩy nhanh tiến độ, hoàn thành vào giữa tháng Giêng.

Lương Tụng Niên đặc biệt tham dự lễ khánh thành.

Cậu hy vọng Lương Huấn Nghiêu cũng đến, nhưng Lương Huấn Nghiêu sợ Mẫn Thao suy nghĩ nhiều, cuối cùng vẫn không tham gia.

Dù sao nếu Lương Huấn Nghiêu tham dự, nhân vật chính chắc chắn là anh, Mẫn Thao là người đứng đầu Việt Hưởng, ngược lại trở thành phông nền. Điều này đối với Mẫn Thao đã trải qua thất bại trong sự nghiệp, thực ra là một loại áp lực vô hình. Lương Tụng Niên không ngờ Lương Huấn Nghiêu lại suy xét nhiều như vậy.

Dự án Duy Kha cũng đã hoàn thành, bước vào giai đoạn kết nối quản lý sau đầu tư, có thể an tâm bận rộn với dự án tiếp theo.

Dự án tiếp theo chính là… công ty của Thịnh Hòa Sâm.

Gần đây anh ta đã đạt được hợp tác với một công ty dược phẩm sinh học nước ngoài, bận tối mắt tối mũi.

Lương Tụng Niên đợi ở văn phòng anh ta đến mức suýt thì ngủ gật, anh ta mới hối hả bước vào, liên tục xin lỗi.

Anh ta nói gần đây bận đến mức không có thời gian xem lại bộ Star Wars lần thứ mười ba của mình, “Nhưng mà…”

Anh ta nháy mắt với Lương Tụng Niên: “Trong công ty dược phẩm sinh học này, có một kỹ sư rất giống Công chúa Leia.”

“…” Lương Tụng Niên nhịn cười: “Được rồi.”

Cậu nghiêm túc nghiên cứu tình hình công ty của Thịnh Hòa Sâm, kiểm tra xong báo cáo thẩm định và tài liệu chi tiết ban đầu, liền bắt đầu suy nghĩ tìm kiếm công ty đầu tư như thế nào.

Ba ứng cử viên.

Thực ra với gia thế của Thịnh Hòa Sâm, số lượng công ty sẵn lòng đầu tư cho anh ta không phải là ít. Anh ta tìm đến Lương Tụng Niên, thuần túy là để hoàn thành nhiệm vụ Kỳ Thiệu Thành giao phó. Nhưng Lương Tụng Niên vẫn nghiêm túc với chuyện này.

Cậu nghĩ đến một nhân vật nổi tiếng trong giới đầu tư mạo hiểm. Mất chút công sức, cuối cùng cũng liên hệ được với trợ lý của Tiêu Tổng đó. Điện thoại nối máy, đối phương lịch sự nhưng xa cách thông báo: Lịch trình tiếp khách của Tiêu Tổng trước Tết đã kín hết rồi.

Nhà đầu tư thiên thần lịch trình dày đặc, gặp gỡ nhiều người, Lương Tụng Niên hiểu. Nhưng xếp lịch đến một tháng sau, quả thật quá đáng.

Lương Tụng Niên nghĩ, lại là một khúc xương cứng khó gặm như Từ Mân.

Cậu đang nghĩ cách làm thế nào để có một cuộc gặp gỡ bất ngờ với Tiêu Tổng này, thì nhận được điện thoại của Hoàng Vận Vi.

“Tụng Niên, không xong rồi, không ém được.”

Cô ấy còn chưa nói trọng điểm, Lương Tụng Niên đã hiểu ý của cô.

“…Vẫn có một phương tiện truyền thông công bố video hai người nắm tay rồi.”

Lương Tụng Niên mở tin tức địa phương.

Cậu cũng được tận hưởng đãi ngộ của một minh tinh, đứng đầu bảng giải trí Tiêu điểm Đảo Trăn.

Video quay vào ngày cậu và Lương Huấn Nghiêu đi bơi từ Khách sạn Trang viên về.

Tiêu đề là [Lương Huấn Nghiêu và em trai nuôi nối lại tình xưa? Cử chỉ thân mật của hai người gây chú ý.]

Trong hình, hai người nắm tay nhau đi ra ngoài, tóc Lương Tụng Niên chưa khô hoàn toàn, rủ xuống trán ướt át. Lương Huấn Nghiêu lo cậu bị cảm lạnh, thỉnh thoảng lại giơ tay sờ đỉnh đầu cậu, cuối cùng đơn giản úp cả lòng bàn tay lên, nhẹ nhàng ủ ấm.

Lương Tụng Niên cười, nghiêng đầu gạt tay anh ra.

Hai người tay kề tay, vai chạm vai, sự thân mật đó, gần như tràn ra khỏi video độ phân giải thấp.

Nói là anh em, e rằng không ai tin.

Nhìn góc quay, giống như nhân viên trốn trong góc trang viên, lén lút quay bằng điện thoại.

Thực ra, kể từ khi xác nhận quan hệ với Lương Huấn Nghiêu, Lương Tụng Niên đã phảng phất có dự cảm — sớm muộn gì cũng sẽ bị quay lại.

Dù sao bản thân Lương Huấn Nghiêu đã là lưu lượng di động, ngay cả phỏng vấn tài chính khô khan, chỉ cần anh lên hình, lượt nhấp cũng có thể tăng gấp đôi.

Khi Hoàng Vận Vi vội vã gọi điện, giọng điệu nghiêm trọng nói “xảy ra chuyện rồi”, trái tim Lương Tụng Niên quả thực thịch một cái chùng xuống. Sau đó trào lên là sự bất an và hoảng loạn, cùng với những lời công kích không thể lường trước.

Nhưng một lúc sau, cậu mở lại đoạn video bị phanh phui đó ra, nhìn khuôn mặt rạng rỡ nụ cười của mình trong hình, nhìn ánh mắt dịu dàng không giấu được của Lương Huấn Nghiêu khi nhìn về phía mình.

Bỗng nhiên lại cảm thấy, hình như không sao cả.

Phanh phui thì phanh phui thôi.

Vốn dĩ cũng không định giấu cả đời.

Hai người yêu nhau thôi, đâu phải chuyện gì mất mặt.

Chỉ là…

Lương Huấn Nghiêu và Thế Tế sẽ bị ảnh hưởng sao?

Cậu kéo xuống xem khu vực bình luận, đã có rất nhiều người nhận ra mối quan hệ không bình thường của họ.

[Là người yêu đi… Anh em nhà ai lại nắm tay nhau chứ… ]

[Họ không phải đã tuyệt giao rồi sao? ]

[Tôi bỗng nhiên nhận ra, Lương Huấn Nghiêu đã ba mươi lăm tuổi rồi, chưa hề hẹn hò hay kết hôn gì cả. ]

[Không thể nào, anh ta là đồng tính ư? ]

[Quan trọng là, đồng tính với em trai nuôi? ]

[Vãi đạn… k*ch th*ch quá… ]

[k*ch th*ch cái gì chứ, không thấy ghê tởm sao? Đường đường là chủ tịch Thế Tế, năm ngoái còn là người giàu nhất Đảo Trăn, coi như là doanh nhân nổi tiếng nhất Đảo Trăn rồi, lại là một người đồng tính, các người thấy vinh quang sao? ]

[Vinh quang hay không có liên quan gì đến mày? Người ta ăn nửa bát cơm của mày à? ]

[Nói lý chút đi, vẫn hơi kỳ cục đó, cảm giác sau này anh ta nhận phỏng vấn, người khác đều sẽ nhìn anh ta bằng ánh mắt khác lạ đó. ]

Lương Tụng Niên chỉ lật qua trang đầu tiên, liền không xem nữa.

Ánh mắt không thể kiềm chế thêm vài phần buồn bã.

Đúng lúc này, bỗng nhiên nhận được điện thoại của Lương Huấn Nghiêu, giọng anh dịu dàng, như thể không có gì xảy ra, nói với cậu rằng anh còn nửa tiếng nữa là về đến nhà, lại hỏi cậu: “Bảo bối, tối nay muốn ăn gì?”

Hết chương 49

Trước Tiếp