Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 39
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
Lương Tụng Niên trước đây từng lén lút nghĩ, Lương Huấn Nghiêu làm anh trai là giỏi nhất thế giới, nhưng làm bạn trai… trải nghiệm có lẽ sẽ không được tốt cho lắm, dù sao thì anh cũng không có chút khí chất nào liên quan đến tình yêu.
Cậu còn nghĩ, liệu rằng Lương Huấn Nghiêu, cái người bảo thủ này, có phải ngay cả chuyện lên giường cũng phải tính toán số lần, như sắp xếp lịch trình, mỗi tháng một lần.
Nhưng dù là như vậy, cậu vẫn sẽ sẵn lòng.
Không ngờ rằng, sự thật lại hoàn toàn ngược lại.
Lương Tụng Niên cũng không phân biệt được mình là đang choáng váng hay thực sự không còn sức lực, cơ thể cậu cứ trượt xuống, rồi lại được Lương Huấn Nghiêu đỡ ôm lên, tiếp tục hôn.
Cậu cảm thấy môi mình sắp bị Lương Huấn Nghiêu m*t đến tê dại, không còn cảm giác nữa, liền cắn một cái vào môi trên của Lương Huấn Nghiêu để lấy lại hơi thở, giây tiếp theo nụ hôn của Lương Huấn Nghiêu đã rơi xuống cổ cậu.
May mà hôm nay cậu mặc một chiếc áo len mỏng cổ tròn, chứ không phải áo sơ mi, sẽ không bị Lương Huấn Nghiêu cởi cúc áo và xâm lược xuống dưới.
Tiếng hôn quá ám muội.
Lương Tụng Niên không biết liệu máy trợ thính của Lương Huấn Nghiêu có lọc bỏ những âm thanh nhẹ nhàng này không, nhưng tất cả đều rót vào tai cậu.
Cậu thậm chí còn chưa hiểu tại sao Lương Huấn Nghiêu lại đột nhiên xuất hiện ở đây — khoan đã, tại sao cậu vừa đến, Lương Huấn Nghiêu đã xuất hiện?
Nếu là sau khi cậu đến Vịnh Hải Số Một, quản gia sợ xảy ra xung đột nên khẩn cấp báo cho Lương Huấn Nghiêu thì còn có thể chấp nhận được, nhưng cậu xuống xe chưa đầy mười phút, Lương Huấn Nghiêu đã thần không biết quỷ không hay đứng sau lưng cậu.
“Anh lại theo dõi tôi!” Lương Tụng Niên tức tối.
Lương Huấn Nghiêu vẫn không hề cảm thấy hổ thẹn: “Em trở về đây, anh không thể không lo lắng.”
“Tôi ở trước mặt Lương Lịch thì có thể chịu thiệt được chắc?” Lương Tụng Niên cảm thấy Lương Huấn Nghiêu thậm chí còn không có lòng tin cơ bản vào cậu.
“Không sợ em chịu thiệt, sợ em có điều phải kiêng dè.”
“Kiêng dè cái gì?”
Lương Huấn Nghiêu không trả lời, động tác trên tay không ngừng lại chút nào.
Một lúc sau Lương Tụng Niên mới phản ứng lại, nói khẽ: “Anh có gì mà phải kiêng dè, tôi mới mặc kệ anh.”
Lương Huấn Nghiêu cười nhẹ.
Lương Tụng Niên đang định nói gì đó, vừa mở miệng đã phát ra một tiếng rên ngắn ngủi, cậu nắm chặt cổ tay Lương Huấn Nghiêu, giọng có phần run rẩy: “Phiền chết đi được, không được nhéo nữa!”
Mông cậu đâu phải cục bột.
Cậu cảm thấy Lương Huấn Nghiêu dùng sức đến mức các ngón tay sắp lún vào trong luôn rồi, sao trước đây cậu không phát hiện Lương Huấn Nghiêu có cái sở thích kỳ quặc này chứ?
“Niên Niên…”
Lương Huấn Nghiêu lại ôm cậu lần nữa, không phải ấn cậu vào lòng, mà là ôm cổ nhau, tư thế toát lên sự quyến luyến hiếm thấy. Lương Tụng Niên thoáng bắt được sự khác thường, cơn giận bỗng nhiên tắt ngúm, khẽ hỏi anh: “Anh bị sao vậy?”
“Không sao cả.”
Lương Huấn Nghiêu buông cậu ra, ngón tay cái nhẹ nhàng xoa má cậu: “Niên Niên, anh đảm bảo với em, anh không theo dõi em, nếu nói quan tâm đến sự an toàn của em cũng gọi là theo dõi, vậy anh thực sự không biết phải quan tâm em như thế nào nữa.”
“Không cần anh quan tâm,” Lương Tụng Niên nghĩ nghĩ, lại nói: “Em không cần anh chăm sóc ăn uống sinh hoạt như bảo mẫu, em là người lớn, em có công việc và vòng xã giao của riêng em, em không cần anh cứ xoay quanh một mình em.”
Lương Tụng Niên cảm thấy yêu cầu của mình rất hợp lý, nhưng Lương Huấn Nghiêu vẫn phản đối: “Niên Niên, tiền đề của mối quan hệ chúng ta là, anh đã chăm sóc em gần mười lăm năm như vậy.”
“Vậy thì sao?”
“Sau khi trở thành người yêu, anh nên đối xử với em tốt hơn.”
Lương Tụng Niên gần như nghẹt thở, tình yêu Lương Huấn Nghiêu dành cho cậu giống như một căn phòng kín mít, nhốt cậu ở bên trong, dốc hết sức che mưa chắn gió cho cậu, nhưng cậu không còn là đứa trẻ cần sự che chở của Lương Huấn Nghiêu năm xưa nữa.
Cậu đã trưởng thành, Lương Huấn Nghiêu vẫn dừng lại ở năm đó.
“Niên Niên, sáng ngày mốt bay, dự kiến hành trình mười lăm ngày,” Lương Huấn Nghiêu gạt tóc mái trước trán Lương Tụng Niên: “Ngày mai dì Quỳnh sẽ quay lại, ba bữa vẫn phải ăn đúng giờ, cuối tháng sẽ lạnh hơn, phải mặc thêm đồ, đồ anh mua em đã thử chưa?”
Lương Tụng Niên bịt tai, không nghe không nghe.
“Niên Niên, gọi anh một tiếng anh trai nữa đi, được không?”
Lương Tụng Niên sắp bị anh làm phiền chết rồi: “Lại làm gì nữa?”
Lương Huấn Nghiêu nhớ lại câu hỏi anh đã hỏi Tiến sĩ Phương ngày hôm qua: “Sau khi cấy ốc tai điện tử, âm thanh tôi nghe có khác trước hay không?”
“Có,” Tiến sĩ Phương nói: “Sẽ rõ ràng hơn, nhưng cũng… thiên về âm thanh điện tử máy móc hơn, dù sao cũng là k*ch th*ch dây thần kinh thính giác bằng điện cực, chắc chắn khác với máy trợ thính chỉ có tác dụng phóng đại.”
Lương Huấn Nghiêu bị mất thính giác là trước khi Lương Tụng Niên về nhà anh, cho nên sống cùng nhau bao nhiêu năm nay, anh chưa từng nghe được giọng nói hoàn toàn chân thật của Lương Tụng Niên. Anh đã nghĩ, giọng của Lương Tụng Niên hẳn phải du dương hơn so với những gì anh nghe được, và khi làm nũng sẽ ỏn ẻn hơn.
Anh đột nhiên đưa tay lên, tháo máy trợ thính ở tai trái ra.
Máy trợ thính vô hình quá nhỏ, anh cần nghiêng đầu, đưa một ngón tay vào, rồi dùng tay kia đỡ vành tai, với một tư thế không hề thanh lịch, thậm chí có phần buồn cười, anh đã lấy ra chiếc máy trợ thính nhỏ bé đó.
Lương Tụng Niên sững người, trước đây Lương Huấn Nghiêu chưa bao giờ tháo máy trợ thính trước mặt cậu.
Lương Huấn Nghiêu luôn cố ý tránh để lộ khuyết tật thính giác của mình trước mặt cậu, ngay cả khi máy trợ thính đột nhiên gặp trục trặc, Lương Huấn Nghiêu cũng sẽ tránh cậu, liên hệ với Tiến sĩ Phương.
Cậu nhìn Lương Huấn Nghiêu dùng hai ngón tay kẹp nhẹ máy trợ thính, rồi ngẩng đầu nhìn Lương Huấn Nghiêu, nghe Lương Huấn Nghiêu nói: “Ở đây rất yên tĩnh, Niên Niên có thể gọi anh một tiếng anh trai nữa không?”
Lương Tụng Niên thấy Lương Huấn Nghiêu thật kỳ lạ.
Cậu chậm rãi nhíu mày.
“Không gọi anh trai, nói điều gì khác cũng được, được không em?”
Lương Tụng Niên đột nhiên có một linh cảm không lành, run giọng hỏi: “Có phải anh… sắp không nghe thấy nữa rồi không?”
“Tất nhiên là không,” Lương Huấn Nghiêu nhìn khẩu hình của cậu: “Em xem em vừa nói nhỏ như vậy, anh vẫn nghe thấy. Anh chỉ cảm thấy, hai chúng ta lâu rồi không nói chuyện một cách yên tĩnh.”
Lương Tụng Niên thả lỏng hơn một chút.
“Trước đây khi em còn đi học, không có việc gì cũng đến làm phiền anh, nằm trong lòng anh nói chuyện cả nửa ngày trời.” Anh nói, vô thức nở nụ cười, dùng đầu ngón tay khẽ vuốt thái dương Lương Tụng Niên.
Lương Tụng Niên hừ một tiếng, nhìn đi chỗ khác: “Đó là vì trước đây tôi không có bạn, tôi coi anh là người bạn duy nhất của tôi, nên mới dựa dẫm anh như vậy. Bây giờ tôi có nhiều bạn rồi, nên không muốn nói chuyện với anh nữa.”
“Anh trai cũng muốn làm bạn của em.”
Lương Tụng Niên thầm nghĩ: Lừa trẻ con đấy à, bạn bè sẽ tùy tiện thò tay vào quần người ta, b*p m*ng người ta chắc?
Đột nhiên, cậu cảm thấy Lương Huấn Nghiêu nghiêng người tới, đặt một nụ hôn lên đôi môi đã khô ráo của cậu.
Một nụ hôn rất nhẹ, rất đơn giản.
“Anh—”
Lương Huấn Nghiêu nói: “Anh trai sẽ rất nhớ em.”
Lương Tụng Niên cảm thấy vô cùng hoang mang, tim đập loạn xạ trong lồng ngực. Cậu đưa tay lên, dùng sức chống vào ngực Lương Huấn Nghiêu, giãy ra.
“Anh…” Giọng cậu có chút không ổn định, ánh mắt vội vàng lướt qua tai Lương Huấn Nghiêu, nhắc nhở: “Đeo máy trợ thính vào.”
Nói xong, không đợi Lương Huấn Nghiêu phản ứng lại, cậu liền nghiêng người mở cửa xe, nhanh chóng bước xuống.
Không khí mới mát lạnh ập vào mặt, cậu hít một hơi thật sâu, dường như chỉ có cách này mới có thể trấn áp được sự bất an trong lòng.
**
Ngày hôm sau.
Lương Tụng Niên thực sự không thể ngồi yên được nữa, lại một lần nữa gửi yêu cầu gặp mặt Từ Mân.
Trợ lý của Từ Mân từ chối cậu.
Cậu năn nỉ ỉ ôi, thái độ của trợ lý vẫn kiên quyết.
Không còn cách nào, con đường Phong Lam này không thông, dù có thể hợp tác lại, khoảng cách ở giữa cũng không thể xóa nhòa được, cậu chỉ có thể tìm kế khác.
Cậu suy nghĩ trong văn phòng, quyết định tự lái xe đến dưới tòa nhà Phong Lam, đợi đến khi xe của Từ Mân xuất hiện ở cổng, liền lái xe đuổi theo.
Đợi Từ Mân xuống xe, cậu bước nhanh tới.
“Từ Tổng.”
Từ Mân quay đầu nhìn thấy cậu, ánh mắt lộ ra mười phần khó xử.
“Từ Tổng, hôm nay tôi đến không phải để làm khó ngài.” Lương Tụng Niên đi thẳng vào vấn đề: “Tôi biết lời nói của cha tôi rất có trọng lượng. Tôi không có ý đối đầu với ông ấy, càng không muốn ngài khó xử khi đứng ở giữa.”
“Chỉ là chuyện tôi tiếp xúc với Phong Lam, rất nhiều người trong giới đều biết. Để thúc đẩy hợp tác với ngài, tôi đã từ chối các cơ hội khác, đầu tư rất nhiều thời gian và nguồn lực. Nếu bây giờ bị dừng lại vì lý do bên lề, sẽ là một đòn giáng mạnh vào uy tín và niềm tin của khách hàng đối với công ty của tôi.”
Từ Mân thở dài: “Cậu muốn làm thế nào?”
“Xin ngài chỉ cho tôi một con đường, hướng đi chính của Duy Kha là phục hồi đất, hợp tác nhiều nhất là với các cơ quan chính phủ, rất ít nhà đầu tư quan tâm và tin tưởng vào lĩnh vực này, ngài có cái nhìn độc đáo, chủ động mời tôi đến công ty trao đổi chi tiết, tôi rất bất ngờ, điều đó cho thấy ngài thực sự hiểu triển vọng phát triển của ngành này. Vì ngài từ chối tôi là do cha tôi, nên tôi xin phép mặt dày, mượn danh tính cha tôi một lần nữa, để xin ngài chỉ giáo đôi điều.”
Từ Mân đánh giá cậu một lát, đột nhiên bật cười: “Tam thiếu, cậu rất thông minh.” Sau đó suy nghĩ một chút, nói: “Thế này đi, tôi giúp cậu giới thiệu một người, cậu ta trước đây từng làm công việc liên quan, hơn nữa cậu ta là người sẽ không dễ bị ảnh hưởng bởi bên ngoài.”
Lời này nói rất rõ ràng rồi.
Lương Tụng Niên lập tức nói: “Cảm ơn Từ Tổng.”
“Tài liệu cậu đưa cho tôi, tôi sẽ chuyển cho cậu ta, những gì cần nói tôi sẽ dặn dò rõ ràng, đợi tin tôi nhé.”
Lương Tụng Niên cúi người về phía Từ Mân, cảm ơn lần nữa: “Cảm ơn Từ Tổng, đã làm phiền ngài rồi.”
Cũng coi như giải quyết được một mối lo trong lòng.
Đầu năm sau cậu nhất định phải kết thúc tốt đẹp dự án Duy Kha này, nếu không cậu sẽ phải nghi ngờ năng lực làm việc của bản thân. Dù sao cậu cũng là sinh viên tốt nghiệp xuất sắc của Đại học Đảo Trăn.
Dù sao… cậu cũng là em trai của Lương Huấn Nghiêu.
Không thể mất mặt được.
Bên này ổn thỏa, còn phải ghé qua Việt Hường một chuyến, Mẫn Thao đã sắp xếp sổ nhật ký công ty gần mười năm để cậu nghiên cứu.
Thế là cậu ngồi vào xe, lái xe băng qua hai khu, mất gần một tiếng đồng hồ, đến được tòa nhà nơi Việt Hường tọa lạc.
Hôm nay lại không may, là một ngày âm u.
Lương Tụng Niên ngẩng đầu lên liền thấy một khối mây đen khổng lồ từ từ di chuyển đến, không khí ẩm ướt đến mức gần như có thể vắt ra nước.
“Tụng Niên, em vẫn ổn chứ?”
Đường Thành đã quan sát Lương Tụng Niên gần nửa tiếng rồi, Lương Tụng Niên từ khi bước vào phòng thí nghiệm đã lơ đãng, Mẫn Thao đến nói chuyện, cậu cũng chỉ gật đầu, không đưa ra bất kỳ ý kiến nào.
Lương Tụng Niên hoàn hồn: “Ổn mà.”
Cậu lật tài liệu một cách máy móc, quay sang hỏi Đường Thành: “Sao rồi? Học có khó không?”
“Cũng được, lúc ở trường chuyên ngành anh học cũng đã tiếp xúc một chút với các khóa học này,” Đường Thành cười gãi đầu: “Chỉ là lúc đó không đủ kiên nhẫn để học.”
“Học thêm một kỹ năng luôn là tốt.”
“Đúng vậy,” Đường Thành hoàn toàn đồng ý: “Anh còn khuyên Tiểu Vỹ cũng đi đăng ký một lớp lập trình, thằng bé còn trẻ, học hỏi nhanh.”
Lương Tụng Niên gật đầu, lại hỏi: “Anh đã chính thức nghỉ việc ở Palm City chưa?”
“Rồi, anh cũng đã suy nghĩ rất lâu, thực ra… vì mối quan hệ của em và Lương Tổng, anh ở đó rất thoải mái, khối lượng công việc không lớn, lương lại cao, mọi người đều rất quan tâm đến anh. Nhưng anh nghĩ nếu con người cứ ở mãi trong môi trường an nhàn như vậy, sẽ bị trì trệ, thụt lùi, dù sao công việc tuần tra kia thực sự không có chút hàm lượng kỹ thuật nào, anh có thể tưởng tượng ra mình hai mươi năm sau sẽ như thế nào, nên tranh thủ lúc còn trẻ, đánh cược một phen.”
Lương Tụng Niên cười cười: “Anh nghĩ được như vậy, thật sự rất tốt.”
Đường Thành cười ngượng: “Chuyện anh nghỉ việc, còn bị Lương Tổng biết, có lẽ ngài ấy tưởng anh bị bắt nạt ở đây, còn đặc biệt cử trợ lý Trần đến một chuyến.”
Lương Tụng Niên khẽ nhướng mày.
Thầm nghĩ Lương Huấn Nghiêu thật thích hợp làm Thánh Phụ, quan tâm mình còn chưa đủ, còn quan tâm luôn cả anh trai và mẹ ruột của mình.
“Trợ lý Trần tốt thật đấy, anh ấy nói vài ngày nữa là ngày đông chí, tập đoàn sẽ phát quà đông chí cho nhân viên đang làm việc, anh ấy bảo anh tan làm ngày mốt, tiện đường ghé qua trụ sở tập đoàn nhận một túi quà lớn.”
“Ngày mốt?” Lương Tụng Niên khẽ nhíu mày: “Ngày mốt anh ta có ở công ty?”
“Chắc là có, anh ấy bảo anh đến nơi thì liên hệ với anh ấy mà.”
Lương Tụng Niên đứng bật dậy khỏi ghế, làm Đường Thành giật mình: “Sao, sao vậy?”
Lương Tụng Niên không nói một lời lao ra ngoài.
**
Tầng cao nhất, tòa nhà Thế Tế.
Lương Huấn Nghiêu vừa kết thúc cuộc họp, giữ người phụ trách Bộ phận Phát triển nói chuyện riêng năm phút, rồi mới bước ra khỏi phòng họp.
Trợ lý Trần đứng ở cửa ngập ngừng, mặt lộ rõ vẻ căng thẳng.
Lương Huấn Nghiêu liếc nhìn anh ta, không để ý, tự mình đi về phía văn phòng.
Nhưng cửa văn phòng lại hé mở.
Điều này không đúng, theo yêu cầu của Lương Huấn Nghiêu, chỉ cần bản thân anh rời khỏi văn phòng Tổng giám đốc, cánh cửa này phải khóa lại, đóng hoàn toàn, anh hỏi Trợ lý Trần: “Cậu mở trước à?”
Trợ lý Trần nói: “Không phải, là… là Tam thiếu mở.”
Lương Huấn Nghiêu khựng lại, rồi đẩy cửa bước vào.
Chỉ thấy Lương Tụng Niên đang thoải mái nằm dài trên ghế làm việc của anh, hai tay cầm một tập tài liệu lật xem một cách chậm rãi, hai chân dài tùy ý nâng lên, gác trên mép bàn.
Thái độ tự nhiên như thể đây là văn phòng của mình.
Lương Huấn Nghiêu giấu đi sự ngạc nhiên thoáng qua trong mắt, cười nhẹ với vẻ mặt bình thường: “Niên Niên, sao lại đến đây?”
Lương Tụng Niên đặt tài liệu xuống, lộ ra khuôn mặt lạnh lùng.
“Lương Tổng đúng là bận trăm công nghìn việc, mai đã phải đi công tác, hôm nay còn họp liên tục.” Giọng điệu cậu mang theo gai nhọn, nhìn đồng hồ: “Gần sáu giờ rồi, không về nhà thu xếp hành lý à?”
“Kịp mà.” Lương Huấn Nghiêu đi về phía cậu, giọng nói dịu dàng.
“Mai mấy giờ bay?”
Lương Huấn Nghiêu đã nhận ra sự dò xét trong lời nói của cậu, nhưng vẫn giữ bình tĩnh, ra hiệu cho trợ lý Trần lấy vé máy bay: “Sáng mai 9 giờ 20.”
Lương Tụng Niên gật đầu, nhưng ánh mắt chậm rãi dời lên, dừng lại ở tai trái của Lương Huấn Nghiêu, nhiệt độ trong mắt lạnh đi từng chút một: “Sớm như vậy đi ra sân bay, phẫu thuật… còn kịp làm không?”
Sắc mặt Lương Huấn Nghiêu đột nhiên thay đổi.
Ánh mắt anh nhanh chóng khóa vào tập tài liệu trong tay Lương Tụng Niên, không phải là kế hoạch phẫu thuật, anh đã không mang đến công ty.
Giây tiếp theo, Lương Tụng Niên đã cho anh câu trả lời: “Tôi đăng nhập WeChat của anh thì nhìn thấy.”
Lương Huấn Nghiêu biết mật khẩu của Lương Tụng Niên, và ngược lại, Lương Tụng Niên cũng biết tất cả mật khẩu của Lương Huấn Nghiêu, nên cậu dễ dàng mở máy tính, sau đó, thấy WeChat tự động đăng nhập.
Vừa hay lúc này, tiến sĩ Phương gửi đến cho Lương Huấn Nghiêu thời gian phẫu thuật đã được ấn định.
Lương Tụng Niên cuộn lên từng chút một, những tin nhắn trò chuyện sớm hơn về rủi ro, về thời gian hồi phục, tất cả cùng lúc bày ra trước mắt cậu.
Tiến sĩ Phương nói: [Lương Tổng, ngài thực sự đã chuẩn bị sẵn sàng chưa? Đây là lần cuối cùng tôi nhắc nhở ngài, sau này sẽ không nói nhiều nữa, đó là, hiệu quả của việc cấy ốc tai điện tử chỉ là giúp ngài nghe thêm một số âm thanh, chứ không thể làm dây thần kinh thính giác của ngài sống lại được.]
Lương Huấn Nghiêu trả lời: [Tôi đã có sự chuẩn bị tâm lý.]
Tiến sĩ Phương lại nói: [Ngài thực sự không cần bàn bạc lại với gia đình sao? Trong thời gian phẫu thuật hồi phục, có nhiều chuyện ở Thế Tế như vậy, luôn cần một người đáng tin cậy giúp ngài trông chừng chứ?]
Lương Huấn Nghiêu trả lời: [Không cần, nửa tháng không sao.]
Không khí đông đặc lại.
Lương Huấn Nghiêu im lặng đứng đó, vẻ mặt điềm tĩnh thường ngày xuất hiện một vết nứt.
Trợ lý Trần thấy vậy, lặng lẽ rút lui.
“Ca phẫu thuật này là làm vì tôi, phải không?”
Lương Tụng Niên buông chân xuống, từ từ đứng dậy, từng bước đi đến trước mặt Lương Huấn Nghiêu: “Anh muốn nghe thấy nhiều âm thanh hơn, để ngay cả khi anh ngủ rồi, cũng có thể nghe thấy tôi nói chuyện.”
“Niên Niên—”
“Tôi cảm động quá đi mất,” Lương Tụng Niên rưng rưng nước mắt: “Anh nhất định là muốn làm xong phẫu thuật, cho tôi một bất ngờ, nên mới giấu tôi, đúng không? Sao anh lại tốt như vậy cơ chứ? Anh trai, kiếp trước chắc chắn tôi đã tích được đại công đức, kiếp này mới gặp được người anh trai tốt như anh, sao anh lại yêu tôi nhiều đến thế chứ?”
Cậu vừa nói, vừa tiến lại gần anh như muốn đòi ôm, nhưng khi Lương Huấn Nghiêu đưa tay ôm cậu, cậu lại dùng tay chặn mạnh trước ngực anh.
“Xin lỗi.” Lương Tụng Niên nhìn vào mắt anh, khẽ lắc đầu, nước mắt không tiếng động lăn dài trên khuôn mặt: “Tình yêu của anh quá vĩ đại, tôi không gánh nổi.”
“Anh chỉ là không muốn em lo lắng.”
Lương Tụng Niên cảm thấy trái tim mình sắp đau chết rồi.
“Sự hiểu biết về tình yêu của anh chính là, đối xử tốt với tôi, xoay quanh tôi, hy sinh mọi thứ vì tôi, nên khi anh nhận ra tôi rời đi sẽ đau khổ đến mức muốn chết, anh liền từ bỏ nguyên tắc của mình. Anh thể hiện tình yêu mãnh liệt để tôi có cảm giác an toàn, vì tôi từng dâng hiến bản thân mà bị anh từ chối, nên anh cứ liên tục thân mật với tôi, điều anh muốn không phải là đạt được quan hệ yêu đương với tôi trong thời gian ngắn nhất, mà là làm cho tôi vui vẻ trở lại trong thời gian ngắn nhất, có phải không?”
“Không phải như vậy.” Lương Huấn Nghiêu nhíu chặt mày, giọng nói lộ ra sự bất lực.
“Vậy anh giải thích thế nào?” Lương Tụng Niên gặng hỏi, nước mắt chảy càng dữ dội hơn: “Giấu em đi phẫu thuật, rồi lừa em đi công tác?”
“Anh đã nói, không muốn em—”
“Sao em có thể không lo lắng được chứ?!” Lương Tụng Niên đột nhiên nâng cao giọng, tiếng khóc vỡ òa: “Rõ ràng anh biết mỗi lần anh đến bệnh viện chỉnh máy trợ thính, em đều sẽ trốn đi khóc rất lâu. Sợ một ngày nào đó anh hoàn toàn không nghe thấy, em thậm chí còn lén đi học thủ ngữ… Lương Huấn Nghiêu, sao em có thể không lo cho anh được chứ?”
Lương Tụng Niên cảm thấy sự tức giận trong lồng ngực như dung nham cuồn cuộn, nhưng bên dưới trào dâng, lại là sự xót xa sắc nhọn hơn, cuồn cuộn hơn cả sự giận dữ, đau đến mức cậu gần như không đứng vững.
Cậu đột ngột nắm chặt cổ áo Lương Huấn Nghiêu, nước mắt rơi lã chã: “Em không muốn cãi nhau với anh, em thực sự không muốn. Em thậm chí không biết phải mắng anh như thế nào, mắng anh quá yêu em, hay mắng anh căn bản không yêu chính mình?”
Khoảnh khắc câu hỏi này thốt ra, chính bản thân cậu cũng sững sờ. Ngay sau đó, một nỗi đau buồn sâu sắc hơn siết chặt lấy cậu.
“Tại sao, tại sao đến bây giờ em mới phát hiện ra, anh căn bản không yêu chính mình…”
Tại sao trong suốt mười mấy năm chung sống vừa qua, cậu chưa bao giờ nhìn thấu, bên dưới vẻ ngoài hoàn hảo, điềm đạm, vô địch đó, trái tim Lương Huấn Nghiêu luôn là một hòn đảo cô độc không ai lui tới.
Ánh mắt cậu lướt qua bàn làm việc của Lương Huấn Nghiêu, nơi đặt một bức ảnh chụp chung của hai người họ.
Trong văn phòng rộng lớn, Lương Huấn Nghiêu không hề đặt bất cứ thứ gì liên quan đến cha mẹ.
Lương Tụng Niên từng nghĩ Lương Huấn Nghiêu chủ động cắt đứt với Lương Hiếu Sinh và Tưởng Kiều Nghi, nhưng lúc này lại bàng hoàng như bị dội nước lạnh—
Không, Lương Huấn Nghiêu chưa bao giờ nhận được tình yêu tử tế từ cha mẹ.
Nói “không quan tâm” còn quá nhẹ.
Đứa trẻ biết khóc mới có kẹo ăn.
Mà Lương Huấn Nghiêu không chỉ không khóc, mà còn không cần kẹo, mọi chướng ngại, anh đều tự mình vượt qua, còn không quên mua những quả táo xanh không mua được trên thị trường cho Lương Lịch, người đã cướp đi tất cả sự cưng chiều của anh.
Lương Tụng Niên cuối cùng cũng biết sự khó chịu trong thời gian này bắt nguồn từ đâu.
Yêu cậu, Lương Huấn Nghiêu lại đặt cậu lên trước cả tình yêu dành cho chính mình.
“Trong mối quan hệ của chúng ta, anh đặt bản thân mình ở vị trí nào?” Lương Tụng Niên hỏi anh.
Lương Huấn Nghiêu sững người không nói lên lời.
“Nếu một ngày, em nói em không yêu anh nữa, em đã yêu người khác rồi, có phải anh cũng sẽ đành lòng cắt bỏ tình yêu, trả lại tự do cho em không?” Lương Tụng Niên bật cười, rồi nói: “Không, không chỉ vậy, anh còn sẽ tìm người đàn ông đó, đầu tiên là khảo sát xem hắn có đủ tư cách yêu em hay không, nếu có, anh còn phải ba lần bảy lượt dặn dò, bảo hắn phải yêu em mãi mãi. Rồi anh sẽ đứng từ xa nhìn em hạnh phúc, một mình quay về cái công ty lạnh lẽo này, cô độc đến già… đúng không?”
Đồng tử Lương Huấn Nghiêu rung lên dữ dội.
Như thể vết nứt sâu thẳm trong nội tâm chưa từng để lộ ra, ngay cả bản thân anh cũng cố tình phớt lờ, đã bị Lương Tụng Niên dùng cách trực tiếp nhất, tóm lấy, kéo ra giữa thanh thiên bạch nhật, máu me be bét.
Anh theo bản năng muốn phủ nhận, môi khẽ động, nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Rất lâu sau, đôi mắt luôn điềm tĩnh và mỉm cười của anh, lần đầu tiên u ám và hoàn toàn cụp xuống.
Lương Tụng Niên như bị rút hết sức lực ngay lập tức, cơ thể loạng choạng, cuối cùng vùi mặt vào hõm cổ Lương Huấn Nghiêu, nghe tiếng trái tim anh đập, cậu cảm thấy sự mệt mỏi vô bờ bến.
Nước mắt không biết đã ngừng rơi từ lúc nào, chỉ còn lại sự đau đớn mơ hồ trống rỗng.
“Em cứ tưởng rằng, khi ở bên em, ít nhất anh sẽ hạnh phúc,” Giọng cậu nghẹn trong lớp vải, khàn khàn gần như không nghe rõ: “Nhưng anh chỉ muốn em hạnh phúc, anh không hề vui vẻ. Lương Huấn Nghiêu, anh vừa vô tư lại vừa ích kỷ… Em thực sự sắp phát điên rồi, cứ tiếp tục như thế này, em…”
Lương Tụng Niên muốn nhấn nút tạm dừng, không thể tiếp tục phát triển theo nhịp điệu của Lương Huấn Nghiêu nữa, nếu cứ tiếp tục trên quỹ đạo sai lầm, họ nhất định sẽ đi đến kết cục không thể cứu vãn.
Nhưng cậu không muốn dùng lời lẽ ác ý.
Cậu biết thính lực của Lương Huấn Nghiêu giảm sút có liên quan đến áp lực quá lớn, cậu không muốn Lương Huấn Nghiêu đau khổ hơn nữa, nên đã dò hỏi: “Có lẽ, chúng ta không hợp để ở bên nhau.”
Cơ thể Lương Huấn Nghiêu cứng lại gần như không thể nhận ra.
Anh không nhúc nhích, thậm chí không giơ tay chạm vào người trong lòng. Thời gian như bị kéo dài vô tận, trong văn phòng chỉ còn lại tiếng nức nở kìm nén của Lương Tụng Niên.
Rất lâu sau, lâu đến mức Lương Tụng Niên gần như nghĩ rằng anh sẽ im lặng mãi mãi, Lương Huấn Nghiêu mới cực kỳ chậm rãi, giơ một tay lên, nhẹ nhàng đặt lên sau gáy cậu.
Các khớp ngón tay co lại, cuối cùng chỉ là kiềm chế, rất nhẹ nhàng, xoa xoa những sợi tóc mềm mại của cậu.
“Anh xin lỗi, Niên Niên,” Anh mở lời, giọng nói khàn đặc và khó khăn mà Lương Tụng Niên chưa từng nghe thấy: “Từ khi anh hiểu chuyện, anh đã luôn sống như vậy rồi, anh cứ nghĩ đó là đúng.”
Trong quá trình trưởng thành, anh nhìn cha mẹ bận rộn bên ngoài, cho nên anh không đòi hỏi. Tuổi dậy thì, em trai bị bệnh nặng, anh cùng cả nhà chăm sóc em trai chu đáo, nên không đòi hỏi, lớn lên lại có thêm một người em trai khiến người ta xót xa, rúc vào lòng anh như một chú mèo nhỏ ốm yếu đáng thương, anh chỉ có thể cho đi.
Nhắc đến những từ ngữ như “đòi hỏi” “được yêu”, anh lại cảm thấy hoang mang.
Anh cũng không ngờ, sự “bảo vệ” mà anh tự cho là đúng, lại trở thành gông cùm nặng nề nhất trong lòng Lương Tụng Niên.
“Phải làm thế nào?”
Anh ôm chặt Lương Tụng Niên, như thể chỉ cần buông lỏng một chút, Lương Tụng Niên sẽ biến mất như cát chảy. Anh vùi mặt vào hõm cổ Lương Tụng Niên, hơi thở nóng bỏng lướt qua làn da của cậu, giọng nói nhẹ nhàng như lời mê sảng, lần đầu tiên trong đời bày tỏ nhu cầu của mình một cách thẳng thắn, gần như thảm hại: “… Đừng rời xa anh, Niên Niên.”
“Dạy anh đi, anh sẽ thay đổi.”
**
Chan: Cách xưng hô của Niên Niên vẫn còn 1 giai đoạn nữa mới trở về là anh-em nhé. Chương này với 1-2 chương sau vẫn sẽ lúc “tôi”, lúc “em” như này.
Hết chương 39