Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 35
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
“Lương Huấn Nghiêu, anh điên rồi sao?”
Lương Tụng Niên cảm thấy Lương Huấn Nghiêu bỗng nhiên trở nên rất lạ lẫm.
Không còn kiềm chế cảm xúc, không còn im lặng đối diện, ánh mắt như sóng to gió lớn, như thể muốn nuốt chửng cậu.
Cậu chưa từng thấy Lương Huấn Nghiêu như thế này.
Cậu cảm thấy mông lung, thậm chí có chút căng thẳng, vô thức nhích mông lùi lại.
Mặc dù đã hình dung rất nhiều lần cảnh Lương Huấn Nghiêu yêu mình trong mơ, nhưng rõ ràng là sự hiểu biết của cậu về Lương Huấn Nghiêu vẫn chưa đủ, hoặc là, cậu hoàn toàn chưa từng thấy một khía cạnh khác của Lương Huấn Nghiêu.
Đây có phải là Diệp Công hiếu Long* không?
(*là câu thành ngữ/ngụ ngôn Trung Quốc chỉ người nói thích một thứ gì đó nhưng thực tế lại sợ hoặc không thực sự hiểu nó)
Cậu khó khăn thoát ra khỏi sự kìm kẹp của Lương Huấn Nghiêu, hai tay chống lên ngực Lương Huấn Nghiêu: “Anh đang phát điên cái gì? Cái này mà gọi là theo đuổi ư? Chưa được sự cho phép đã chạy vào nhà tôi, động tay động chân với tôi, đây là cách anh theo đuổi người khác à?”
Lương Huấn Nghiêu thả lỏng lực tay.
Lương Tụng Niên đẩy mạnh vai anh: “Không có cái lý lẽ đó, muốn từ chối thì từ chối, muốn chấp nhận thì chấp nhận, tình cảm của tôi là máy bán hàng tự động hoạt động 24 giờ chắc?”
“Đương nhiên không phải,” Lương Huấn Nghiêu trông cũng có vẻ khó xử: “Niên Niên, em muốn anh theo đuổi em bằng cách nào?”
“Tránh xa tôi ra.”
Lương Huấn Nghiêu dùng sự im lặng để bày tỏ sự phản đối của mình.
Hai người giằng co với nhau, Lương Tụng Niên đặt hai tay lên mép bàn bếp, đang định nhảy xuống, lại bị Lương Huấn Nghiêu kéo lại, Lương Huấn Nghiêu dùng lòng bàn tay ấm áp nhẹ nhàng v**t v* má cậu, hỏi: “Niên Niên, có thể cho anh một cơ hội nữa được không em?”
Thực ra Lương Tụng Niên thực sự không hiểu nổi Lương Huấn Nghiêu.
“Tại sao anh luôn như vậy?” Lương Tụng Niên cảm thấy bất lực, lạnh mặt nói: “Tôi có cho anh cơ hội hay không, anh cũng đã trực tiếp vào nhà tôi rồi, hỏi những điều này có ý nghĩa gì?”
Lương Huấn Nghiêu cúi xuống chạm trán với cậu: “Sau này mọi chuyện sẽ đều hỏi ý kiến của Niên Niên.”
Người này hình như mắc chứng đói khát sự thân mật, Lương Tụng Niên nghĩ, sao anh ấy lại trở nên kỳ lạ như vậy chỉ sau một đêm?
Cảm thấy tay Lương Huấn Nghiêu lại trượt từ lưng cậu xuống eo, cậu ngẩng đầu lên, đột nhiên hỏi:
“Anh nói anh muốn theo đuổi tôi.”
“Đúng vậy.”
“Anh không muốn làm anh trai tôi nữa?”
“Đúng vậy.”
“Sao anh nỡ buông bỏ nguyên tắc đạo đức cao cả của mình? Anh không sợ người khác nói chúng ta loạn luân à?”
“So với việc mất em, những điều này không là gì cả.”
Hơi thở Lương Tụng Niên càng lúc càng dồn dập, cậu tỉnh táo một lát, lại hỏi: “Làm sao anh biết anh thích tôi, chứ không phải vì sự yêu thương tôi, sợ tôi buồn, cho nên thỏa hiệp?”
“Bởi vì…” Giọng Lương Huấn Nghiêu hơi khàn: “Anh không thể chấp nhận được việc em ở bên người khác, dù người đó có tốt đến đâu đi nữa.”
Trái tim Lương Tụng Niên đập thình thịch trong lồng ngực.
Lương Huấn Nghiêu dường như đã đưa ra câu trả lời mà cậu hằng mơ ước, dùng từng lời khẳng định, trịnh trọng đặt sợi dây diều vào tay cậu. Nhưng tình yêu này đến quá mãnh liệt, quá đột ngột, luôn khiến Lương Tụng Niên có cảm giác không chân thật, như thể một cơn gió lớn thổi qua, cánh diều đại diện cho tình yêu của cậu sẽ tuột khỏi tay, bay về phía bầu trời mà cậu không thể đến được.
Lương Tụng Niên im lặng một lúc lâu, đột nhiên đẩy Lương Huấn Nghiêu ra, nhảy xuống đất đứng vững, sau đó nắm lấy cổ tay Lương Huấn Nghiêu, im lặng kéo anh về phía cửa, nhưng không phải để đuổi anh đi, mà là tự mình đi thang máy, xuống lầu, ra đến mặt đất tầng một.
Môi trường khu chung cư cao cấp yên tĩnh và rộng rãi, ánh sao và ánh trăng lạnh lẽo rải xuống, lác đác có vài cư dân đang đi dạo.
Lương Tụng Niên kéo Lương Huấn Nghiêu đi thẳng đến bên hồ phun nước trung tâm, lúc này mới dừng lại, đứng đối mặt với anh. Gió đêm làm rối tung tóc mái trên trán cậu, cậu cũng không buồn vuốt, nhìn thẳng vào mắt Lương Huấn Nghiêu, giọng nói trong gió đêm trở nên đặc biệt cố chấp:
“Anh có dám nói lại những lời vừa rồi, ở đây, đối diện với tôi, một lần nữa không?”
Vừa lúc một gia đình ba người đi ngang qua cách đó không xa, người chồng dường như nhận ra khuôn mặt Lương Huấn Nghiêu thường xuất hiện trên tin tức tài chính, liên tục quay lại nhìn với ánh mắt tò mò.
Lương Tụng Niên lại hoàn toàn không để ý, ánh mắt cậu khóa chặt Lương Huấn Nghiêu, không bỏ sót bất kỳ thay đổi nhỏ nào trong mắt đối phương. Hai người im lặng đối đầu trong ánh trăng lững lờ và tiếng nước phun nhỏ nhẹ, thế giới xung quanh dường như lặng lẽ lùi xa.
Quả nhiên, Lương Tụng Niên nghĩ, Lương Huấn Nghiêu đã do dự.
Anh không còn sự quả quyết như ba phút trước, ánh mắt anh vô thức liếc nhìn những người đi bộ ngang qua bọn họ.
Anh vẫn còn bận tâm, anh vẫn còn e ngại.
Lương Tụng Niên bắt đầu hối hận vì khoảnh khắc dao động trên lầu, ghét nhịp đập loạn xạ không kiểm soát của trái tim mình.
Lần này cậu thực sự sẽ từ bỏ Lương Huấn Nghiêu.
Đợi gia đình ba người đi xa hơn một chút, lại có một cặp đôi dắt chó đi dạo tới.
Lương Tụng Niên đã hết sức lực để giằng co với Lương Huấn Nghiêu, vừa định rời đi, lại nghe thấy Lương Huấn Nghiêu nói: “Niên Niên, nếu thân phận anh trai có nghĩa là không thể yêu em, thì cái anh trai này, không làm cũng được.”
Cặp đôi rõ ràng nghe thấy, đồng thời dừng bước, nhìn nhau rồi cùng lúc đi chậm lại.
Anh nói một cách bình tĩnh và thẳng thắn, Lương Tụng Niên lại trở thành người hoảng loạn.
Cậu theo bản năng đưa tay ra, muốn bịt miệng Lương Huấn Nghiêu, tay vừa chạm vào má Lương Huấn Nghiêu, đã bị anh nắm lấy, thuận thế kéo vào lòng, nói bên tai cậu: “Không hề do dự, cũng không hề hối hận, chỉ là vừa nãy có trẻ con ở đây.”
Giọng anh trầm thấp và rõ ràng: “Niên Niên còn muốn anh nói gì nữa? Anh có thể tiếp tục nói, nói bao nhiêu lần cũng được.”
Lương Tụng Niên cũng mơ hồ như khi còn ở trên lầu.
Cậu không nhận ra Lương Huấn Nghiêu này nữa rồi.
Thật xa lạ, thật kỳ quái.
Cậu khàn giọng nói: “Buông tôi ra, tôi muốn về.”
Lương Huấn Nghiêu liền thả cậu ra.
Dưới bầu trời đầy sao, ánh mắt Lương Huấn Nghiêu nhìn cậu mang theo ý cười, dịu dàng như nước.
Anh đang chờ câu trả lời của Lương Tụng Niên.
Lương Tụng Niên có thể nói gì đây? Từ chối là vô nghĩa, cuộc sống của cậu hoàn toàn bị Lương Huấn Nghiêu kiểm soát, ngay cả khi đi đến Vọng Gia Đảo cách xa hàng ngàn cây số, cũng có thể gặp nhau, ở cùng một khách sạn, cùng một phòng. Vì mười bốn năm sống chung, Lương Huấn Nghiêu quá hiểu cậu, dễ dàng chiếm lĩnh mọi thứ của cậu.
Đồng ý, cũng không thốt nên lời.
Cậu vẫn chưa quên vết sẹo nửa năm trước.
Cậu đột nhiên hiểu được sự lo lắng của Lương Huấn Nghiêu, nửa năm trước Lương Huấn Nghiêu nói sợ sau khi bọn họ ở bên nhau cậu sẽ hối hận, thì bọn họ sẽ không bao giờ quay lại như trước được nữa. Bây giờ cậu cũng sợ Lương Huấn Nghiêu hối hận, sợ tình yêu của Lương Huấn Nghiêu dành cho cậu có quá nhiều thành phần phức tạp, thì cậu sẽ hoàn toàn trở thành một trò cười, một kẻ ngốc không có lòng tự trọng.
“Không được.” Cậu nói.
Cậu quay người đi về hướng nhà.
Lương Huấn Nghiêu đi theo phía sau cậu.
Sự hiện diện của Lương Huấn Nghiêu khiến Lương Tụng Niên càng thêm khó thở, khi đi gần đến dưới lầu, cậu đột ngột dừng bước.
Mặc dù nửa năm trước cậu cũng quấn lấy Lương Huấn Nghiêu như vậy, từng bước từng bước không bỏ sót, thậm chí còn hơn cả những gì Lương Huấn Nghiêu đang thể hiện, nhưng con người luôn dễ dàng tha thứ cho hành vi của chính mình.
Cậu cắn mạnh vào lớp thịt mềm trong miệng, hỏi Lương Huấn Nghiêu rốt cuộc muốn bám lấy cậu đến bao giờ.
Lương Huấn Nghiêu ôm cậu từ phía sau, nhẹ giọng nói: “Niên Niên, chúng ta thử một lần xem sao.”
**
“Anh ấy điên rồi.” Lương Tụng Niên quang một tiếng, đập mạnh ly thủy tinh xuống mặt bàn đá cẩm thạch.
Từ Hành nghe mà giật mình thon thót.
Anh ta rất muốn nói chiếc ly này là do anh ta tỉ mỉ lựa chọn mua từ nước ngoài về, nhưng rõ ràng, lúc này tốt nhất là không nên chọc giận vị Tam thiếu gia này thì hơn, nếu không quán bar của anh ta lại phải chịu sự “chào hỏi thân mật” từ nhân vật lớn của Tập đoàn Thế Tế.
Lương Tụng Niên lải nhải: “Anh ấy bị thứ gì đó lung tung nhập vào người rồi, trước đây anh ấy chưa bao giờ nói như vậy.”
Từ Hành cười: “Đây là điều cậu mong đợi nhất còn gì?”
“Ai nói? Tôi không còn thích anh ấy nữa.”
Từ Hành bĩu môi: “Ồ.”
“Tại sao mọi người không tin?”
Từ Hành nói: “Tôi có tin hay không không quan trọng, Tam thiếu, chỉ cần bản thân cậu tin là được.”
“Tôi tin thì có ích gì? Anh ấy đã bám lấy tôi rồi!”
Từ Hành nhếch mép, cúi người xem menu đồ uống.
Lương Tụng Niên uống cạn nửa ly rượu, thúc vào cánh tay Từ Hành: “Ông chủ Từ, giúp tôi nghĩ cách đi.”
Từ Hành tỏ vẻ bó tay.
“Người pha chế nói anh từ chối ít nhất ba người mỗi ngày, kinh nghiệm phong phú như vậy, tại sao không thể chia sẻ cho tôi?”
“Người chất lượng như anh trai cậu, chấp nhận còn có lợi hơn.”
“Anh ấy có chất lượng gì? Chẳng qua là cao hơn một chút, ngũ quan đẹp hơn người bình thường một chút xíu, thực ra anh ấy vừa cổ hủ vừa lạc hậu, mỗi ngày ngoài công việc ra thì chỉ có công việc, vô vị lắm, hỏi anh ấy về những minh tinh đang nổi hiện nay, anh ấy không biết một ai. Ba mươi mấy tuổi rồi chưa từng hẹn hò, chắc là ngay cả cách hôn cũng không biết, còn lớn tiếng nói với tôi cái gì mà thử một lần…”
Lương Tụng Niên chậc một tiếng, đầy vẻ khinh thường.
“Nếu đã như vậy, Tam thiếu, tại sao cậu không nghiêm túc hẹn hò đi? Nếu cậu thực sự tìm được hạnh phúc của riêng mình, anh trai cậu sẽ chủ động từ bỏ.”
Lương Tụng Niên đột nhiên câm nín.
Một lúc lâu sau mới ấp úng nói: “Tôi sẽ hẹn hò, tôi đang tìm.”
“Tuân Chương nói có một anh chàng đẹp trai sấp sỉ tuổi đang theo đuổi cậu, hai người cũng khá hợp nhau, sao không hẹn hò?”
Lương Tụng Niên quay mặt đi, không nói gì.
Từ Hành lên lầu hai bận một lúc, quay lại thấy Lương Tụng Niên vẫn đang nằm gục trên quầy bar rầu rĩ, anh ta đi tới, nhẹ nhàng vỗ vai Lương Tụng Niên, chỉ về hướng đông nam: “Đằng kia có một anh chàng đẹp trai.”
Lương Tụng Niên nheo mắt nhìn sang.
Quả nhiên là một người đẹp trai.
Ngũ quan sạch sẽ thanh tú, một chiếc kính gọng mảnh đặt trên sống mũi, trông đặc biệt thư sinh. Bên cạnh anh ta là cảnh tượng ồn ào nâng ly cạn chén, nhưng anh ta chỉ ôn hòa tĩnh lặng ngồi đó, không nói một lời, không hòa hợp với xung quanh.
“Có phải là kiểu Tam thiếu thích không? Có thể đến trò chuyện một chút.” Từ Hành khuyến khích cậu.
Lương Tụng Niên quay lại nhìn Từ Hành, Từ Hành cười với cậu, còn nhướng mày, như thể đang nói: Thực ra cậu chẳng có hứng thú với bất kỳ người đàn ông nào khác ngoài anh trai cậu, đúng không?
Lương Tụng Niên siết chặt ly rượu, mấy lần định đứng dậy, cuối cùng vẫn bỏ cuộc, nói: “Không phải kiểu tôi thích.”
Ngày hôm sau, cậu đến tham dự triển lãm công nghệ đúng giờ.
Dường như có quan chức cấp cao của chính phủ đến thị sát, cổng vào sớm đã chật kín các phóng viên truyền thông với máy ảnh dài. Các doanh nghiệp công nghệ mới tham gia triển lãm cũng rất nhiều, Lương Tụng Niên một mình đi dạo nửa ngày, nhận được vài danh thiếp, cảm thấy quá ồn ào, bèn tránh đám đông đi ra ngoài. Đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân, quay lại vừa vặn va phải Hoàng Vận Vi.
Hoàng Vận Vi vừa phỏng vấn xong hai Phó Bộ trưởng Sở Phát triển phụ trách công nghệ trong phòng khách, đang đối chiếu nội dung phỏng vấn với thư ký: “Hai chính sách mà lãnh đạo vừa đề cập, nếu không liên quan đến nội dung bảo mật, làm phiền cô gửi cho tôi một bản tài liệu chính sách.”
Thư ký nói được.
Hoàng Vận Vi cũng nhìn thấy Lương Tụng Niên, nhưng cô không có thời gian chào hỏi, liền gọi điện cho trợ lý: “Đến chỗ tôi chụp bổ sung một bức toàn cảnh điểm phỏng vấn, nhanh lên.”
Đợi xong xuôi mọi việc, cô mới đi ra tìm Lương Tụng Niên, Lương Tụng Niên đưa cho cô một chai nước.
“Cảm ơn,” Cô hơi ngạc nhiên, nhận lấy nước: “Đi dạo thế nào rồi?”
“Cũng có chút thu hoạch.”
Hoàng Vận Vi mỉm cười, không hỏi thêm, chỉ nói: “Có thu hoạch là tốt rồi.”
“Cuối năm chị bận lắm hả?” Lương Tụng Niên chủ động hỏi.
“Cũng tạm, quen rồi.”
Hai người cùng nhau đi ra ngoài, vừa lúc gặp một lãnh đạo Sở Phát triển chuẩn bị rời đi, đối phương cười đi tới bắt tay Hoàng Vận Vi, nói: “Vận Vi, đừng làm việc quá sức, cũng phải chú ý giữ gìn sức khỏe. Khi nào thì được uống rượu mừng của cháu đây?”
“Chú Lâm chuyển đề đột ngột quá,” Hoàng Vận Vi cười tươi, không vì bị mạo phạm mà thay đổi sắc mặt: “Cháu sẽ cố gắng.”
Tiễn lãnh đạo đi, Lương Tụng Niên hỏi cô: “Chị Vận Vi, chắc có nhiều người theo đuổi chị lắm nhỉ.”
“Tại sao lại nói vậy?”
“Chị có tính cách rất tốt.”
Hoàng Vận Vi cười: “Cảm ơn lời khen của cậu.”
“Bây giờ chị độc thân à?”
“Thực ra…” Hoàng Vận Vi đột nhiên rũ mắt xuống, vẻ mặt có thêm vài phần cô đơn: “Bạn trai cũ của tôi đã mất rồi, tôi vẫn chưa thể nguôi ngoai được, cho nên độc thân đến bây giờ.”
Lương Tụng Niên sững sờ: “…Xin lỗi.”
Hoàng Vận Vi đưa tay giúp cậu vuốt lại sợi tóc bị gió thổi rối trên đỉnh đầu: “Không sao, cậu và anh trai dạo này thế nào?”
Sắc mặt Lương Tụng Niên thay đổi, biểu cảm trở nên không tự nhiên.
Hoàng Vận Vi vừa định thăm dò, ánh mắt chợt thoáng thấy một bóng người quen thuộc từ cửa bước vào. Cô nhìn sang, nhìn kỹ lại, trên mặt lập tức nở một nụ cười bất ngờ không che giấu, cất tiếng gọi: “Giáo sư Thẩm!”
Lương Tụng Niên quay đầu nhìn theo ánh mắt cô.
Lập tức khựng lại.
Hóa ra là… người đàn ông có khí chất tuyệt vời ở quán bar tối qua.
Thẩm Từ Tâm nói nhỏ vài câu với người bạn bên cạnh, rồi đi thẳng về phía này. Hoàng Vận Vi tiến lên đón, vỗ nhẹ vào vai anh ta, giọng điệu thân thuộc: “Hay quá ha, về mà không báo trước cho tôi một tiếng?”
Thẩm Từ Tâm mỉm cười ôn hòa: “Còn không phải tôi cố ý đến tìm cô báo cáo đây à?”
“Tìm tôi?” Ánh mắt Hoàng Vận Vi đảo quanh, mang theo vài phần trêu chọc biết rõ sự tình: “Hay là tìm ai đó?”
Thẩm Từ Tâm cười nhẹ: “Tôi trốn anh ấy còn không kịp.”
Hoàng Vận Vi vội vàng giới thiệu: “Nói đến đây, hình như hai người chưa gặp nhau thì phải, đây là em trai của Lương Huấn Nghiêu, Tụng Niên, không biết anh trai cậu đã nhắc đến Giáo sư Thẩm Từ Tâm chưa?”
“Có nhắc rồi.” Lương Tụng Niên chủ động đưa tay ra.
Thẩm Từ Tâm bắt tay cậu: “Tôi nghe danh đã lâu, tôi và Lương Tổng không gặp nhau mấy lần, nhưng hầu như lần nào gặp, Lương Tổng cũng nhắc đến em trai của mình.”
Lương Tụng Niên ngửi thấy mùi hoa mộc lan thoang thoảng trên người anh ta, rất hợp với khí chất của anh ta.
Thẩm Từ Tâm nhìn mặt cậu, nói: “Hèn chi Lương Tổng phải nhắc đến.”
Lương Tụng Niên khẽ cười một tiếng với anh ta.
Thẩm Từ Tâm lại quay sang Hoàng Vận Vi nói: “À đúng rồi, lúc tôi về, Trình Nhiên cũng muốn về cùng, vé máy bay đã đặt rồi, ai ngờ công ty lại có việc đột xuất gọi hắn quay lại. Gần đây hắn khá bận, chắc cuối tháng mới về Đảo Trăn.”
Hoàng Vận Vi liếc mắt: “Liên quan gì đến tôi?”
“Hắn nói, nếu mình không về, cô sẽ công bố tin hắn qua đời cho tất cả mọi người ở Đảo Trăn mất.”
Hoàng Vận Vi không bận tâm: “Sao thế, anh ta chưa chết à?”
Thẩm Từ Tâm cười: “Vậy cô phải đi hỏi hắn rồi.”
Lương Tụng Niên: “…”
Thật uổng công cậu đã hối hận một lúc lâu.
Ba người cùng nhau đi ra ngoài, Hoàng Vận Vi hỏi Thẩm Từ Tâm: “Thiệu Thành biết cậu về chưa?”
Thẩm Từ Tâm không trả lời.
Đôi khi, im lặng cũng là một câu trả lời, Hoàng Vận Vi nhanh chóng hiểu ra: “Ồ, thảo nào không nói cho tôi biết… Mà hai người cứ dây dưa mãi thế này, rốt cuộc bao giờ mới kết thúc?”
“Tại sao phải kết thúc?”
“Cứ giữ mãi mối quan hệ giường—” Xét thấy có Lương Tụng Niên ở đó, Hoàng Vận Vi không dám nói thêm: “Giữ mãi mối quan hệ này chắc?”
“Vận Vi, đây là điều anh ta dạy tôi, tình cảm là để tận hưởng.”
Người nói vô tình, người nghe hữu ý.
Sau khi nhân viên chạy tới gọi Hoàng Vận Vi đi, Lương Tụng Niên và Thẩm Từ Tâm đứng dưới bậc thang ngoài sảnh triển lãm, ban đầu im lặng, là Lương Tụng Niên chủ động hỏi: “Sau khi tận hưởng thì sao?”
“Hửm?” Thẩm Từ Tâm không nghe rõ.
Lương Tụng Niên quay mặt đi, khẽ nói: “Nếu đối phương cũng nhận ra anh đang tận hưởng, chẳng phải là… bị lép vế rồi sao?”
Thật kỳ lạ, Lương Tụng Niên chưa từng gặp Thẩm Từ Tâm, chỉ thỉnh thoảng nghe thấy cái tên này qua lời Lương Huấn Nghiêu, nhưng lần đầu gặp mặt, cậu lại hoàn toàn không phòng bị, hỏi ra suy nghĩ riêng tư nhỏ bé như vậy.
May mắn là Thẩm Từ Tâm không ngạc nhiên, anh như một người anh trai dịu dàng, mỉm cười với Lương Tụng Niên, nói: “Xem cậu thực sự muốn gì. Nếu cứ cố chấp giữ thể diện, người đau khổ lại chính là mình. Nếu có thể làm mọi thứ theo ý mình, trung thành với cảm xúc của bản thân, người thực sự yêu cậu, sẽ luôn để cậu ở thế thượng phong.”
**
Lương Tụng Niên trở về nhà.
Tối nay cậu đã ăn tối cùng Hoàng Vận Vi và Thẩm Từ Tâm.
Thực ra cậu không thích tham gia những bữa tiệc này, dù sao cậu và hai người này không quá thân thiết, cũng không có nhiều chủ đề chung, nhưng để tránh giờ ăn tối, phòng trường hợp Lương Huấn Nghiêu lại đột kích bếp nhà cậu, cậu vẫn nhận lời hẹn.
Tuy nhiên, trốn tránh là vô ích.
Cậu tắm xong, vừa lau tóc bước ra khỏi phòng tắm, liền nhìn thấy bóng đen trong phòng khách. Phòng khách không bật đèn chính, chỉ sáng một chiếc đèn đọc sách đứng, ánh sáng vàng mờ vừa đủ bao trùm một góc ghế sofa.
Lương Huấn Nghiêu đang ngồi ở mép vùng sáng đó.
Gần như ngay lúc cậu bước ra khỏi cửa phòng tắm, Lương Huấn Nghiêu cũng vừa cúp điện thoại, nghe tiếng động quay đầu lại, ánh mắt nhìn thẳng về phía cậu. Rõ ràng là chưa nói một lời nào, chưa làm gì cả, nhưng sự hiện diện lại dính chặt không tan, tràn ngập khắp căn phòng.
… Quả là âm hồn bất tán.
Lương Tụng Niên quyết định ngày mai sẽ đổi mật khẩu khóa cửa.
Cái gì mà “mọi việc đều sẽ hỏi ý kiến Niên Niên”, đều là lừa dối, lời đàn ông nói lúc lên cơn, một chữ cũng không thể tin.
“Ăn chút trái cây đi.” Lương Huấn Nghiêu bưng một đĩa trái cây đã cắt sẵn đi tới, giả vờ như không có chuyện gì hỏi: “Tối nay đi ăn cơm với ai thế em?”
Giọng anh dịu dàng, nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào mặt Lương Tụng Niên.
Lương Tụng Niên nhướng mày: “Anh không theo dõi được à?”
“Niên Niên, anh không theo dõi em.”
Lương Tụng Niên chọn một quả cà chua bi cho vào miệng: “Vậy thì xin lỗi nhé, tôi sẽ không nói cho anh biết đâu.”
“Niên Niên.”
Lương Huấn Nghiêu cau mày nhẹ không dễ nhận thấy, gọi tên cậu đầy thẳng thắn, như thể Lương Tụng Niên đã là vật sở hữu độc quyền của anh.
Thật không công bằng, Lương Tụng Niên nghĩ.
Khi cậu bị từ chối, cậu đau khổ, ủ rũ, gần như không sống nổi. Đổi lại là Lương Huấn Nghiêu bị từ chối, người đau khổ bối rối vẫn là cậu, Lương Huấn Nghiêu thì hoàn toàn không bị ảnh hưởng.
Cậu không thèm để ý, đi vào phòng.
Cậu vốn nghĩ đêm nay kết thúc tại đây, nhưng rõ ràng cậu đã đánh giá thấp Lương Huấn Nghiêu, vài phút sau, cậu nghe thấy Lương Huấn Nghiêu bước vào phòng tắm, phòng tắm của cậu.
…? Ai cho phép?
Cậu bật dậy, không kịp mang dép, chân trần chạy đến cửa phòng tắm, mở mạnh cửa ra.
Lương Huấn Nghiêu đang cởi cúc áo sơ mi, cởi đến cúc thứ tư, Lương Tụng Niên nhìn thấy trước tiên là cơ bắp săn chắc của anh.
Cửa phòng tắm không đóng chặt, hơi nước ấm áp đang lờ mờ tỏa ra, bao phủ khắp nơi, không khí ẩm ướt và dính nhớp.
“Anh đang làm cái gì?” Cậu muốn chất vấn một cách hung dữ, nhưng lời nói ra đã mềm đi một nửa.
“Không tắm thì có thể lên giường của Niên Niên sao?”
Một câu nói vô lại, nhưng lại được Lương Huấn Nghiêu nói ra một cách đặc biệt chính trực, khiến Lương Tụng Niên nhớ lại hồi cậu còn nhỏ, thỉnh thoảng lười biếng, chơi khuya không chịu đi tắm, cuộn tròn trong lòng Lương Huấn Nghiêu làm nũng, mỗi lần như vậy, Lương Huấn Nghiêu sẽ vỗ mông cậu nói: “Không tắm thì không được lên giường của anh trai.”
Bây giờ thì ngược lại.
Vành tai Lương Tụng Niên đỏ bừng lên.
Cậu lùi lại một bước, sợ ánh đèn quá sáng trong phòng tắm sẽ làm lộ phản ứng cơ thể không thể tự chủ của mình.
Đây không phải lỗi của cậu.
Là Lương Huấn Nghiêu đang quyến rũ cậu, và cậu đã uống một chút rượu, không liên quan gì đến việc thích hay không thích, đổi bất kỳ người đàn ông nào có vóc dáng tương tự, cậu cũng sẽ có phản ứng, cậu tự mình suy nghĩ.
Tuy nhiên, Lương Huấn Nghiêu bước về phía cậu.
Lương Tụng Niên lại lùi thêm một bước, nhưng chợt nhớ đến lời của Thẩm Từ Tâm.
Thế là dừng lại.
Hành động này vào lúc này, giống như một sự ngầm chấp thuận nào đó, ánh mắt Lương Huấn Nghiêu thoáng qua một chút ngạc nhiên, cũng dừng bước.
Hai người đứng cách nhau không xa, hơi thở Lương Tụng Niên càng lúc càng dồn dập, ngay khi các giác quan của cậu quá tải, tim gần như nhảy ra khỏi cổ họng, Lương Huấn Nghiêu bước tới ôm lấy cậu.
“Đèn… đèn sáng quá.”
Lương Tụng Niên vịn tường, quần ngủ tụt xuống đến mắt cá chân.
Tay Lương Huấn Nghiêu ấm áp, nhưng không mềm mại, khi nắm lấy cậu, cậu vẫn không nhịn được run vai.
“Đèn sáng quá.” Cậu lại nói một lần nữa, mang theo vẻ bực tức.
Lương Huấn Nghiêu liền đưa tay tắt đèn.
Xung quanh chìm vào bóng tối.
Lương Tụng Niên nghĩ, khi kh*** c*m chồng chất từng lớp như sóng biển cuồn cuộn ập đến, Lương Huấn Nghiêu lại làm chuyện này, hơn nữa còn rất thành thạo, lúc thì cực kỳ nâng niu cẩn thận, lúc lại đột ngột tăng tốc độ.
Cậu cứ tưởng Lương Huấn Nghiêu đã tuyệt dục rồi.
Nhưng mà, Lương Huấn Nghiêu thường làm chuyện này sẽ nghĩ đến ai…
Nếu là bình thường, cậu đã lật đi lật lại suy nghĩ đến tám trăm lần, nhưng lúc này cậu đã không còn tinh lực để suy nghĩ nhiều nữa. Ngay cả hơi thở của cậu cũng hỗn loạn, cơ thể rõ ràng là đang nghiêng về phía trước, nhưng gáy lại như có nam châm hút, không tự chủ tựa vào vai Lương Huấn Nghiêu, tiếng th* d*c khó kiểm soát bị đứt quãng, mang theo hơi nóng, toàn bộ rót vào tai Lương Huấn Nghiêu.
Tai trái mà Lương Huấn Nghiêu còn nghe được.
Sẽ bị máy trợ thính thu lại chính xác, không ngừng phóng đại.
Cậu cảm thấy Lương Huấn Nghiêu chuẩn bị cởi cúc quần tây, cậu nắm lấy chút lý trí cuối cùng, nói: “Không được,tôi không muốn.”
Lương Huấn Nghiêu liền dừng lại.
“Tôi chỉ thử cái này với anh, những cái khác tôi không muốn.”
Cậu ngửa đầu lên, vì khó chịu nên cắn chặt môi dưới, một lát sau mới thả lỏng, đôi mắt cậu mờ mịt, đọng hơi nước, mềm mại nhìn Lương Huấn Nghiêu, nói từng chữ một: “Không muốn anh.”
**
Chan: Giáo sư Thẩm là bồ của Kỳ Thiệu Thành, cái ông mà tự hào vì làm gậy massage cho người ta ấy :v Htrc Huấn Nghiêu còn khinh thường người ta, hôm nay bị thì hay rồi, ảnh bị vả mặt :v
Hết chương 35