Lương phu nhân hành động rất nhanh, chỉ vài ngày sau đã thu hồi quyền quản gia từ tay Đoạn Tam Nương, trịnh trọng giao cho Nguyên Sơ.
Chuyện này ở chốn hậu trạch có thể coi là thay đổi người kế vị, Đoạn Tam Nương chỉ cảm thấy mất hết mặt mũi, hận Lương phu nhân và Nguyên Sơ đến nghiến răng nghiến lợi.
Thược Dược khuyên ả nén giận: "Tiểu thư chi bằng nhân cơ hội này tẩm bổ thân thể cho tốt, biết đâu sang năm có thể thêm con thêm cháu cho Vi gia."
Đoạn Tam Nương thở dài: "Cái đồ không có lương tâm kia đã gần hai tháng không về nhà rồi, ta biết thêm con với ai?"
Vi gia xảy ra chuyện lớn như vậy, nhưng Vi Hiên lại chẳng thấy bóng dáng đâu.
Có một người thừa kế như vậy, Vi gia xem chừng sắp lụi bại đến nơi.
Đoạn Tam Nương rất muốn nhanh ch.óng sinh một đứa con, ở những gia tộc lớn, chuyện từ bỏ con trai để bồi dưỡng cháu trai là việc thường tình.
Trong lòng vốn đã phiền muộn, Nguyên Sơ vừa mới nhậm chức lại bồi thêm cho ả một vố, thẳng tay cắt giảm chi tiêu trong viện của ả.
Đoạn Tam Nương hùng hổ tìm đến tận cửa: "Một con nha hoàn mà dám ngông cuồng như thế sao!"
Nguyên Sơ điềm nhiên đáp: "Tẩu tẩu không tin, ta không cưỡng cầu, chỉ cần cha mẹ tin ta là được."
Đoạn Tam Nương nói: "Ngươi lừa được cha mẹ, nhưng không lừa được ta."
"Ồ?" Nguyên Sơ đặt chén trà trong tay xuống: "Tẩu tẩu vì sao lại khẳng định chắc chắn trong cái vỏ này không phải là Hải Ngưng?"
Đoạn Tam Nương không đáp mà hỏi ngược lại: "Gã đạo sĩ kia là người ngươi sắp xếp đúng không? Ban đầu ta quả thực đã trúng kế của các người, giờ nghĩ lại, từ bát t.h.u.ố.c kia đã là cái bẫy ngươi giăng ra, có đúng không? Ta không rõ rốt cuộc các người đã dùng thuật che mắt gì, nhưng ta dám chắc, các người đang liên thủ để lừa gạt Vi gia."
Nguyên Sơ mỉm cười duyên dáng, ghé sát vào tai Đoạn Tam Nương: "Thiếu phu nhân thật thông minh quá."
"Ngươi thừa nhận rồi?"
"Ta thừa nhận thì đã sao, lão gia phu nhân tin ta, còn tẩu thì chẳng đưa ra được bất cứ bằng chứng nào."
Đoạn Tam Nương hỏi: "Nguyên Sơ, mục đích cuối cùng của ngươi là gì? Ngươi là phận nữ nhi, cho dù cha mẹ có tin ngươi, khối gia sản bạc vạn này cũng chẳng đến lượt ngươi chia phần."
"Thiếu phu nhân trả lời ta một câu hỏi, ta sẽ nói cho tẩu biết."
"Chuyện gì?"
"Năm đó, vì sao tẩu lại g.i.ế.c c.h.ế.t tiểu thư?"
Đoạn Tam Nương ngẩn người, ngay sau đó nổi trận lôi đình: "Ngươi đang nói hươu nói vượn cái gì đấy! Tại sao ta phải g.i.ế.c Hải Ngưng?"
"Tiểu thư c.h.ế.t rồi, hôn ước của nàng ấy sẽ rơi vào tay Lục nương Đoạn gia. Ngoại trừ tẩu ra, Vi gia không ai có lý do để ra tay với nàng ấy cả."
"Ngươi điên rồi sao? Ai lại đi g.i.ế.c người vì hôn ước của em gái mình chứ?"
"Tẩu vì ghen tuông mà có thể ép c.h.ế.t ta, sao lại không dám g.i.ế.c người?"
"Chuyện này sao có thể giống nhau? Hải Ngưng là tiểu thư chính thất của Vi gia, ngươi chẳng qua chỉ là một nha hoàn. Mạng của nàng ấy quý, mạng của ngươi rẻ mạt."
Nguyên Sơ cười đến lạnh người.
"Ta có bằng chứng tẩu g.i.ế.c hại tiểu thư."
Đoạn Tam Nương nheo mắt: "Ngươi lừa ta? Ta chẳng làm gì cả, ngươi lấy đâu ra bằng chứng?"
Hai người bốn mắt nhìn nhau, không ai chịu nhường ai.
"Đạo trưởng, đạo trưởng, ở ngay đằng kia! Chính là người đó, ông mau thu phục nó đi!"
Là Vi Hiên đã trở về.
Hắn nấp sau lưng một nữ t.ử ăn mặc kiểu đạo sĩ, thúc giục nàng ta đi thu phục Nguyên Sơ.
*
Nữ đạo sĩ từ xa vái chào một cái rồi ngẩng đầu, để lộ đôi lông mày đầy anh khí.
"Tại hạ là đệ t.ử của đại đệ t.ử thủ tọa núi Tam Thanh... Kim Minh Châu, xin chào hai vị tỷ tỷ."
Nói đoạn, nàng ta nhanh thoăn thoắt như khỉ, ba bước gộp làm hai chạy đến bên cạnh Nguyên Sơ, hít hà một hồi rồi lẩm bẩm: "Mùi vị thật quen thuộc."
Vi Hiên đứng từ xa, sốt ruột đến mức xoay như chong ch.óng.
"Đạo trưởng còn nói nhảm với nó làm gì! Mau thu phục nó đi!"
Ánh mắt Nguyên Sơ lăng lệ, gắt gao khóa c.h.ặ.t Vi Hiên: "Là ngươi?"
Vi Hiên rùng mình một cái, không dám nhìn thẳng vào nàng.
Nguyên Sơ vốn biết lão thái thái là do Vi Hiên hạ thủ, nhưng nàng không tài nào ngờ tới, kẻ hại c.h.ế.t Vi Hải Ngưng cũng chính là gã.
Nguyên Sơ hỏi: "Tại sao?"
Vi Hiên vừa cuống vừa sợ: "Tại sao cái gì mà tại sao? Đạo trưởng, ngươi mau thu phục ả đi, cần bao nhiêu bạc ta cũng đưa!"
Kim Minh Châu hớn hở đáp: "Vậy ta muốn một triệu lạng bạc!"
Vi Hiên: "..."
Kim Minh Châu tặc lưỡi hai tiếng: "Ngươi kẻ này, không được nha."
Vi Hiên mếu máo: "Kim đạo trưởng, đợi làm xong chính sự, ngài muốn trêu chọc ta thế nào cũng được!"
Kim Minh Châu rút ra một lá bùa, với tốc độ sét đ.á.n.h không kịp bưng tai dán lên trán Nguyên Sơ, hét lớn một tiếng: "Định!"
Vi Hiên hỏi: "Thế là xong rồi sao?"
Nguyên Sơ hít sâu một hơi, gỡ lá bùa vàng kia xuống.
Chân mày Kim Minh Châu nhíu c.h.ặ.t, chỉ cảm thấy cảnh tượng này thực sự vô cùng quen mắt. Nàng sợ đạo thuật của mình mất linh, bèn ném một lá bùa về phía ghế đá trong viện: "Nổ!"
Một tiếng "ầm" vang lên, ghế đá vỡ vụn.
Mọi người ngẩn ngơ.
"Vẫn linh mà." Kim Minh Châu suy nghĩ một chút, bấm ngón tay tính toán hồi lâu, rồi nói với Vi Hiên: "Người đã hoàn dương rồi, ta không thu phục được nàng ta."
Kim Minh Châu đang nói về việc Nguyên Sơ vay mệnh hoàn dương, nhưng lọt vào tai Đoạn Tam Nương lại là một chuyện khác.
Ả nghi hoặc nhìn về phía Nguyên Sơ: "Ngươi thật sự là Hải Ngưng?"
Vi Hiên nghe thấy cái tên này, sắc mặt trở nên trắng bệch.
Nguyên Sơ không trả lời, nàng phân phó Trúc Khê: "Đi mời lão gia và phu nhân qua đây."