Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 78
"Sao tự nhiên lại yên tĩnh thế này nhỉ."
Thời tiết thế này mà lại có tuyết sao. Mà lại còn là những bông tuyết lớn đến mức này đột ngột bắt đầu rơi xuống nữa chứ. Thế nhưng thời tiết ra sao vào lúc này cũng chẳng còn quan trọng. Hiện tại, những lời vừa thốt ra từ miệng Yoon Tae Oh đã đủ để khiến ngay cả cảnh vật xung quanh cũng trở nên vô nghĩa.
"...Tại sao ngài lại nghĩ như vậy ạ?"
Tôi cứ ngỡ mọi chuyện đã kết thúc rồi. Tôi đã cho qua, coi đó là một đêm mà không ai còn nhớ đến nữa, giống như những dấu vết trên khắp cơ thể tôi đang nhạt dần theo thời gian. Chỉ là một kỷ niệm còn sót lại trong ký ức của riêng tôi mà thôi.
Câu hỏi đó là tất cả những gì tốt nhất mà trí óc tôi có thể nghĩ ra lúc này. Đối mặt với gương mặt của Yoon Tae Oh không có lấy một chút đùa cợt, tôi thậm chí còn chẳng nghĩ ra nổi cách nào để thoát khỏi tình cảnh này.
"Không biết."
"Dạ...?"
"Tôi bảo là không biết. Chỉ là cảm giác như vậy thôi."
Câu trả lời đầy nực cười của gã ngược lại khiến tôi tỉnh táo hơn đôi chút. Tôi không biết việc gã nói ra mà không có bất kỳ bằng chứng nào là điều đáng mừng hay đáng lo nữa.
"...Giả sử thôi nhé, thưa giám đốc ."
Thế nhưng thật là kỳ lạ. Tại sao mỗi khi gã nói như vậy, tôi lại cứ muốn đặt ra những giả thiết như 'giả sử', 'liệu có khi nào', 'ngộ nhỡ'. Là tôi đang muốn thoát khỏi tình cảnh này, hay là tôi đang muốn dò xét lòng gã đây?
"Nếu người đó đúng là tôi thì sao ạ?"
Tôi cứ muốn quên đi cái thân phận không được phép hy vọng vào bất kỳ khả năng nào của mình.
"Nếu quả đúng là như vậy..."
Một bàn tay của Yoon Tae Oh chạm vào má tôi. Có vẻ như gã không phải là không cảm thấy lạnh, những đầu ngón tay chạm vào má tôi đã lạnh ngắt từ lâu. Tôi có cảm giác như khuôn miệng gã đang bao trọn lấy phần tai và cổ tôi đang mở ra một cách chậm chạp lạ thường. Chẳng biết đang suy nghĩ điều gì mà Yoon Tae Oh chợt ngừng lời rồi thở dài một tiếng 'hà' thật dài. Làn khói trắng kéo theo hơi thở của gã như thể đang trào ra từ những tâm tư không mấy dễ chịu.
"Tôi nên làm thế nào đây nhỉ."
Và rồi những lời thốt ra sau đó cũng đúng chất Yoon Tae Oh, chẳng ra làm sao cả.
"Nên nói lời cảm ơn, hay là nên nổi giận đây."
Cái đồ tồi tệ luôn trả lời câu hỏi bằng một câu hỏi khác. Yoon Tae Oh cứ thế này thì làm sao tôi biết phải đáp lại thế nào đây.
"...Ngài đâu có làm điều nào trong hai điều đó với cậu Choi Hyun Jin đâu ạ."
"Đúng là vậy."
"Có điều gì khác biệt đến thế sao? Giữa tôi và cậu Choi Hyun Jin."
Vừa thốt ra lời tôi đã thấy hối hận ngay lập tức. Gạt chuyện đối tượng so sánh không phù hợp sang một bên, tôi nhận ra muộn màng rằng đây là một lời nói đã quá giới hạn. Chính xác hơn là tôi nhận ra điều đó qua cảm giác đầu ngón tay đang áp lên một bên mặt mình khẽ tăng thêm lực. Những cảm xúc đè nén sâu tận đáy lòng đã hóa thành lời nói mà thoát ra ngoài. Một mảnh cảm xúc mang hình dáng tương tự như sự ghen tuông, hờn dỗi, hay có lẽ là nỗi buồn. Những cảm xúc không những không được phép bộc lộ ra ngoài mà ngay cả trong lòng cũng không được phép nuôi dưỡng.
"Khác chứ, rất khác. Làm sao mà giống với Baek Si Eon được."
Yoon Tae Oh đúng là một người đàn ông kỳ lạ. Chỉ bằng một lời nói gã đã khiến tôi nảy sinh một tia hy vọng. Chỉ bằng một cử chỉ nhẹ nhàng gã đã khiến tôi muốn thổ lộ bí mật của mình. Những lúc gã như thế này, một niềm hy vọng nhen nhóm trong tôi rằng dù tôi có nói gì đi chăng nữa thì cũng sẽ được tha thứ.
"Thực ra ngày hôm đó người vào đó là ai cũng không quan trọng."
Và gã lại...
"Miễn không phải là Baek Si Eon."
Gã cũng dùng chính một lời nói để đẩy niềm hy vọng đang sục sôi kia xuống vực thẳm. Như thế này đây.
"Phải rồi, quả nhiên là vậy."
Lúc nào cũng là cái điệp khúc Thư ký Kim của Yoon Tae Oh. Gã luôn nói rằng vì có Thư ký Kim, nên Thư ký Kim làm là được. Vậy mà tại sao. Những lúc thế này gã lại bảo rằng riêng tôi thì không được? Niềm hy vọng và mong chờ vừa dâng trào bỗng chốc tan biến không dấu vết giống như những bông tuyết đậu lên mặt gã.
"Chúng ta vào thôi ạ."
Ngay từ đầu đây vốn chẳng phải việc tôi làm để mong gã thấu hiểu. Vậy mà chẳng biết tại sao lòng tôi lại thấy hụt hẫng đến nhường này. Tôi quay đầu đi để gạt bàn tay gã ra. Thế nhưng, có vẻ như đây cũng không phải hành động mà gã mong muốn, bởi trước khi tôi kịp quay người bước đi dù chỉ một bước, bả vai đã bị tóm chặt.
"Trả lời đi."
Đúng là cái đồ tồi mà. Đôi khi im lặng chính là câu trả lời, vậy mà gã cứ nhất thiết phải nghe thấy nó thốt ra từ miệng tôi sao. Việc lặp lại câu trả lời đã nói biết bao nhiêu lần thì có ý nghĩa gì mà gã lại cứ hỏi dồn dập như một sự chấp nhất như vậy chứ.
Không, thực ra là có ý nghĩa đấy. Bởi mỗi khi tôi thốt ra lời nói dối lặp đi lặp lại nhiều lần, tôi lại cảm thấy điều đó như thể chính là sự thật vậy. Mỗi khi chuyện này lặp lại, ý định thổ lộ chuyện ngày hôm đó trong tôi lại mờ nhạt dần đi.
"...Không phải tôi đâu ạ."
Khi tôi thốt ra lời nói dối bằng một giọng điệu khá ổn thỏa, bàn tay Yoon Tae Oh đang siết vai tôi cũng buông lỏng.
Trong lúc đó, trận tuyết càng thêm dữ dội. Trái ngược với cảm giác êm đềm, những bông tuyết trắng cứ không ngừng đổ xuống đến mức làm cản trở tầm nhìn.
Cho đến khi tôi đã bước đi được vài bước, phía sau vẫn không nghe thấy tiếng động nào.
"Phải rồi, tôi cần phải nói lời này mới được. Nếu ngày hôm đó người đến là Baek Si Eon..."
Có vẻ Yoon Tae Oh vẫn đang đứng chôn chân tại chỗ đó. Nghe thấy tiếng động phát ra từ nơi cách đó vài bước chân, tôi dừng bước. Tôi bỗng muốn bật cười trước cái giả thiết lại một lần nữa xuất hiện kia. Tại sao gã cứ khơi lại chuyện đã kết thúc rồi chứ.
Thế nhưng tôi không thể cứ quay lưng lại mà nghe gã nói, nên tôi xoay người đối diện với Yoon Tae Oh một lần nữa. Dù khoảng cách không thể gọi là xa, nhưng vì trận tuyết đang bay mù mịt nên tôi không thể nhìn rõ gã đang mang biểu cảm gì khi nói ra những lời đó.
Yoon Tae Oh vừa nói vừa bước tới để thu hẹp khoảng cách.
"Tôi xin lỗi. Vì đã làm em sợ."
Ba bước, hai bước, một bước.
"Thế nên, tôi mong người vào ngày hôm đó không phải là Baek Si Eon."
Đến lúc này tôi mới nhìn rõ được gương mặt của Yoon Tae Oh. Có lẽ vì lòng tôi đang nặng trĩu và u sầu, nên tôi có ảo giác rằng đôi đồng tử đang nhìn thẳng vào mình cũng chứa đựng những cảm xúc tương tự. Thế nhưng trong lúc tôi còn đang chớp mắt vài cái vì chưa hiểu rõ lời vừa nghe, thì biểu cảm trước mắt đã thay đổi trong tích tắc. Thay đổi đến mức khiến tôi tự hỏi liệu có phải mình đã nhìn nhầm hay không, gương mặt gã lại chẳng khác gì thường ngày.
"Vậy nên hãy trả lời lại đi."
Đồng thời, tay của Yoon Tae Oh bóp lấy má và cằm tôi. Thế nhưng... có phải vì tay gã đã bị lạnh cóng rồi không.
"Đại... iện... ài!"
Trước sức mạnh của những ngón tay đang nhấn mạnh vào má, khuôn miệng tôi chỉ có thể phát ra những âm thanh không rõ chữ.
"Lần này em nên trả lời cho hẳn hoi đấy, Baek Si Eon."
Đó là một sức mạnh đầy hoang mang. Một sức mạnh thô bạo không hề ăn nhập với bầu không khí vừa diễn ra trước đó. Nó khiến tôi khó lòng nhớ nổi mình vừa mới suy nghĩ điều gì chỉ cách đây một chốc.
"Trả lời đi. Vì tôi có nghĩ thế nào đi nữa thì cũng thấy người vào đó là Baek Si Eon."
Gã điên rồi sao...? Cái này thì khác gì việc gã đã định sẵn câu trả lời muốn nghe rồi bắt người ta phải nói ra chứ? Trong tình cảnh này, nếu tôi đưa ra câu trả lời trái ý gã, tôi cảm giác như cái cằm của mình sẽ vỡ vụn ngay lập tức. Và dường như đó không phải là ảo giác, bởi chỉ cần tôi ngập ngừng một chút, sức ép từ bàn tay của Yoon Tae Oh lại tăng thêm.
"Đúng không?"
Tôi đã cố hết sức để lắc đầu, nhưng vì cằm đã bị gã tóm chặt nên chẳng thể nhúc nhích nổi một li. Gã bóp mạnh đến mức tôi chẳng thể mở miệng để trả lời.
Chính vào khoảnh khắc tôi đang tự hỏi cái tên này đang làm cái trò gì vậy. Thì đầu tôi khẽ gật xuống một cách chậm rãi, không theo ý muốn của bản thân. Một bàn tay đang tóm lấy cằm tôi đã làm điều đó.
"Tôi biết ngay mà."
...Dù đã biết từ trước rồi, nhưng đúng là một tên điên. Một nụ cười nở trên gương mặt Yoon Tae Oh khi gã buông cằm tôi ra. Đó là nụ cười đầu tiên gã lộ ra trong đêm nay. Đáng lẽ đó phải là một nụ cười đẹp rạng ngời hòa quyện cùng làn tuyết trắng đang phủ đầy một cách êm đềm, nhưng trong tôi chỉ thấy tràn ngập sự bất an.
"Tại sao ngài lại ép người ta uống rượu chứ."
"...Không phải ép, là tại Si Eon thua trong trò chơi tung hứng thôi mà..."
"Si Eon?"
"Baek, Baek Si Eon... tên cậu ấy là Baek Si Eon thưa giám đốc ."
Bọn họ đang đối đáp cái gì vậy chứ. Buổi liên hoan kéo dài đến tận đêm khuya, khi rượu đã vào được một hai chén thì thái độ vốn đang giữ kẽ trước mặt Yoon Tae Oh của Kang Seok Ho bắt đầu dần dần lỏng lẻo.
"Chẳng lẽ anh lại nghĩ tôi không biết tên thư ký của mình sao."
Cái đồ không nhớ nổi một cái tên đến mức phải bắt người ta đeo bảng tên mà cũng nói được câu đó sao, nhưng tôi quyết định không bắt bẻ. Nghĩ lại thì điều đó cũng rất kỳ lạ. Tại sao Yoon Tae Oh lại không thể nhớ nổi tên người khác như vậy chứ. Trong khi khi làm việc gã lại là kẻ có thể chỉ ra sai sót dù là một con số nhỏ nhất.
Kang Seok Ho có vẻ cũng có nhiều điều muốn nói, nhưng chắc vì chưa hoàn toàn mất hết lý trí nên gã đã im lặng.
"Thế nhưng hai người thân thiết với nhau từ khi nào vậy nhỉ. Tôi hoàn toàn không hay biết đấy."
"Tính cách của cậu ấy cứ ngơ ngơ ngác ngác nên tôi thấy giống hệt đứa em út trong nhà vậy đó! Cứ nhìn kỹ thì cũng có những nét đáng yêu... Á! Sao anh lại dẫm vào chân tôi!"
Tôi đã quên mất. Cái tên Kang Seok Ho là một kẻ thiếu tinh tế. Dù nhìn kiểu gì thì câu hỏi hiện tại của Yoon Tae Oh cũng không phải là hỏi vì thực sự tò mò, vậy mà Kang Seok Ho lại cứ muốn bô bô khoe khoang về mối quan hệ thân thiết thầm kín của chúng tôi. Tôi đá khẽ vào giày bảo gã đừng nói nữa, vậy mà gã lại... hà... Tôi cảm thấy kể từ khoảnh khắc trở thành người cùng hội cùng thuyền với cái tên này, tương lai của mình đã được định đoạt rồi.
"Chúng tôi cũng không thân thiết đến mức đó đâu ạ."
"Đến mức gọi tên nhau lúc riêng tư thế này mà bảo là không thân sao. Phải không, Trưởng phòng Cảnh vệ?"
Thì... đúng là trong mạng lưới quan hệ hạn hẹp của mình, gã là người mà tôi có thể gọi là người quen. Vì cuộc đời của Baek Si Eon vốn dĩ bết bát như vũng bùn và công việc quá bận rộn nên việc kết bạn với ai đó chẳng khác nào một sự xa xỉ.
Thế nhưng trong bầu không khí hiện tại, cảm thấy nếu thừa nhận ngay thì không ổn nên tôi định bắt đầu đưa lời giải thích, nhưng Yoon Tae Oh đã ngắt lời tôi bằng cách cầm chai rượu màu xanh rồi gõ nhẹ vào chiếc ly đặt trước mặt Kang Seok Ho.
"Cảm... Ơ! giám đốc , tràn rồi kìa...!"
"Hình như anh thích rượu lắm, vậy thì uống nhiều vào."
Cái đó... là bảo gã đi chết đi đúng không? Rượu Soju đã đầy tràn trong chiếc ly vốn dùng để pha bia nhưng gã vẫn không ngừng rót, khiến rượu tràn ra làm ướt cả tay Kang Seok Ho và nhỏ giọt xuống sàn.
"Uống đi chứ, Trưởng phòng Cảnh vệ."
Yoon Tae Oh vừa nói vừa nâng chén Soju nhỏ của mình lên. Chẳng biết tại sao chỉ có mình gã là uống ít như vậy. Ngồi đực ra đó cũng không tiện nên tôi cũng cùng cụng ly rồi dốc rượu vào miệng. Có lẽ vì lâu rồi mới uống Soju nên vị rượu đắng ngắt trôi qua cổ họng mà tôi lại thấy ngọt ngào lạ thường.
"Trước đây... ngài đã điều tra lý lịch của tôi nên chắc ngài cũng biết rồi đúng không?"
Vì Yoon Tae Oh không mấy mặn mà với món da heo nên tôi đã đặc biệt yêu cầu lấy thịt bò về. Dù phải xin lỗi chủ quán để được ăn món không có trong thực đơn, nhưng chẳng phải thế vẫn tốt hơn là để một đứa trẻ bị bỏ đói sao. Tôi vừa gắp một miếng thịt đã chín kỹ vào đĩa của Yoon Tae Oh, vừa định khéo léo xóa tan hiểu lầm.
"Em đang nói về lần bị bắt khi định vượt biên trái phép sao."
Tôi rút lại lời nói. Tôi không còn muốn xóa tan hiểu lầm nữa rồi. Bọn họ dường như chắc chắn rằng tôi đã định bỏ trốn dù chẳng tìm thấy bất kỳ bằng chứng nào. Hay là tôi cứ làm cho điều đó trở thành sự thật luôn cho rồi nhỉ.
"Phù... Dù sao thì lúc đó ấy ạ. Như ngài đã biết, người thân cận nhất bên cạnh tôi chẳng phải chính là giám đốc sao."
Thế nhưng vì hiện tại không thể bỏ trốn ngay được nên tôi định mở miệng giải thích về mối quan hệ với Kang Seok Ho, thì Yoon Tae Oh, người đang nhai miếng thịt bò tôi đưa, bỗng dừng động tác lại. Sau đó gã chỉ đảo mắt nhìn trân trân vào tôi.