Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 056
"Trưởng phòng Kang, gặp tôi một lát đi."
"Chuyện gì thế này, Trưởng phòng Baek lại tự thân đến tận đây cơ à?"
Đây là lần đầu tiên tôi tự chân tìm đến văn phòng của Đội cảnh vệ số 3. Nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy có điểm kỳ quái nên tôi không thể ngồi yên được.
"...Tôi định mua mời anh một ly cà phê thôi mà...?"
"Hà... điên mất thôi, thật đấy."
Kang Seok Ho vừa khoác áo vừa cười như một gã điên, cứ như thể đang thực hiện đúng lời mình vừa thốt ra vậy. Gì thế này, sao lại đáng sợ vậy chứ...? Câu thoại đó vốn dĩ là của Yoon Tae Oh mà.
"Tự dưng tìm đến tận văn phòng thế này, tôi biết phải làm sao đây không biết."
Nói cái quái gì thế. Sao tự nhiên tông giọng lại vang thế kia? Trước giọng nói rõ ràng là đang diễn kịch của Kang Seok Ho, vài ánh mắt đang canh giữ văn phòng Đội cảnh vệ số 3 bỗng chốc đổ dồn về phía chúng tôi.
"Trưởng phòng cũng hay sang văn phòng chúng tôi mà...? Tự dưng lại...."
"Thật là phiền phức quá đi. Đi theo tôi. Tôi sẽ dành cho cậu một ít thời gian."
Kang Seok Ho nắm lấy cổ tay tôi kéo đi. Thế nhưng biểu cảm của đám nhân viên cấp dưới của anh ta trông lạ lắm. Cứ như là... ghen tị sao...? ...Cái không khí này là sao đây.
"Anh đang làm cái gì thế, Trưởng phòng?"
"Ơ? Tôi làm gì cơ...?"
"Tôi phiền phức lắm à? Anh dành thời gian cho tôi cơ đấy?"
"Tôi á? Tôi đã nói thế sao?"
Ngay khi vừa bước ra khỏi văn phòng, thái độ của Kang Seok Ho thay đổi hoàn toàn. Mới ban nãy anh ta còn hành xử như thể tôi vì quá nhớ nhung anh ta mà mất tập trung trong giờ làm việc rồi mò đến tận văn phòng, vậy mà giờ đây anh ta thậm chí còn chẳng dám nhìn thẳng vào mắt tôi.
"Hẹn hò đi thôi, Trưởng phòng ạ."
Đúng là làm trò. Chắc là anh ta định ra oai giữa một đám đàn ông chưa từng biết mùi hẹn hò là gì đây mà. Tôi cũng chẳng buồn giận, chỉ thấy tội nghiệp thôi.
"Mua cà phê đi."
"...Tôi á?"
"Không thích thì thôi."
"Ai bảo không thích chứ!" Kang Seok Ho gào lên rồi chạy biến đi mua hai ly cà phê. Nhìn anh ta như vậy, tôi bỗng thấy anh ta cũng có những nét đáng yêu không ngờ. Dù cùng là Alpha như Yoon Tae Oh, nhưng quả nhiên cái tên kia vẫn thuộc hạng đáng sợ đặc biệt.
"Mà có chuyện gì vậy."
"À... cũng không có gì to tát đâu ạ...."
Câu hỏi của anh ta làm những suy nghĩ vẩn vơ trong tôi tan biến. Giờ tôi mới nhớ ra lý do mình tìm đến Kang Seok Ho.
"Có phải anh cho tận hai người theo dõi tôi không?"
"À, cậu biết rồi sao...?"
"Làm sao mà tôi không biết được chứ? Tôi cũng là Trưởng phòng của MK Capital đấy nhé...?"
Tôi đã bị bám đuôi đến phát ngán rồi. Thế nên tôi càng dễ dàng nhận ra bầu không khí kỳ lạ này. Nhưng vấn đề không chỉ nằm ở việc bị theo dõi.
"Nhưng sao lại là hai người?"
"Cái đó... dường như còn có một kẻ theo dõi khác nữa...."
Ngoại trừ phía Kang Seok Ho ra, bên còn lại tôi không chắc chắn lắm. Tôi đã nắm bắt được đội cảnh vệ bám theo khi tôi ở công ty và hoạt động bên ngoài, nhưng có vẻ như còn một kẻ khác nữa. Vì bản thân đang che giấu bí mật nên tôi càng hành động thản nhiên và quan sát xung quanh kỹ lưỡng hơn, chính vì thế tôi mới phát hiện ra. Một tình huống trớ trêu như thể bám đuôi kẻ bám đuôi vậy.
Dù không thể khẳng định chắc chắn nhưng tôi đã cho Kang Seok Ho biết những gì mình cảm nhận được. Dù anh ta có vẻ thiếu nghiêm túc nhưng lại là người có thể tin tưởng.
"Và còn có một chuyện kỳ lạ khác nữa...."
Nói chính xác hơn, tôi cảm thấy một sự nguy hiểm đến mức cần đến sự giúp đỡ của ai đó.
"Hình như có ai đó đã lục lọi văn phòng của tôi."
"Phòng Thư ký của chúng ta sao...?"
"...Vâng. Chỗ ngồi của tôi."
Đó là một sự thay đổi rất nhỏ. Ngăn kéo bàn, bàn phím và chuột. Tôi nghi ngờ vị trí của chúng đã bị xê dịch đôi chút. Nhưng lúc đó tôi vẫn chưa chắc chắn.
"Nhưng ngay cả đoạn băng CCTV trước văn phòng cũng bị xóa sạch rồi."
Chính điều đó đã nuôi lớn sự hoài nghi trong tôi. Tôi khẳng định chắc chắn đã có kẻ lục lọi chỗ ngồi của mình. Đó là lý do tôi chạy ngay đến tìm Kang Seok Ho. Dù bên phía bọn họ có giám sát hay điều tra đội thư ký đi chăng nữa, họ cũng sẽ không lén lút nhìn trộm kiểu đó.
"...Ra là vậy sao."
Có lẽ anh ta là người tốt hơn tôi nghĩ. Kang Seok Ho không hề xem nhẹ lời tôi nói. Với gương mặt đầy vẻ suy tư, anh ta chìm vào im lặng hồi lâu ngay cả khi tôi đã kể xong. Ánh mắt không nhìn thẳng vào tôi nhưng lại sắc lẹm đến mức khiến người ta chẳng dám mở lời.
"Trước hết, cứ hành động như bình thường đi."
"Vâng, chuyện đó thì không khó, nhưng...."
"Cậu chưa nói chuyện này với ai chứ?"
"Vẫn chưa ạ."
"Sau này cũng đừng nói với bất kỳ ai, dù đó là ai đi chăng nữa."
Anh ta dùng gương mặt không chút đùa cợt để ép tôi phải gật đầu đồng ý. Đừng nói với bất kỳ ai sao...?
"Và Thư ký Baek này."
"Vâng...?"
"Nếu có phiền muộn gì thì hãy nói với tôi. Đừng có chịu đựng một mình."
...Một Kang Seok Ho thật kỳ lạ. Một người đàn ông nghiêm túc đến mức chẳng hề ăn nhập với vẻ ngoài thường ngày. Một lần nữa, tôi chỉ biết khẽ gật đầu mà chẳng thể hiểu hết được ý tứ của anh ta.
Tôi quay trở lại sau khi uống xong ly cà phê cùng Kang Seok Ho. Anh ta chắc chắn biết điều gì đó nhưng cuối cùng vẫn không mở miệng. Dù tò mò đến phát điên, nhưng thấy anh ta kiên quyết không nói ngay cả khi tôi đã dùng chiếc đồng hồ để đe dọa, tôi hiểu rằng nếu không phải Yoon Tae Oh thì chẳng ai có thể khiến Kang Seok Ho hé môi, vì vậy tôi đành bỏ cuộc.
"Trưởng phòng, giám đốc gọi anh kìa."
Còn chưa kịp ngồi xuống chỗ, tiếng gọi của Yoon Tae Oh đã khiến tôi phải đổi hướng đi về phía văn phòng của gã.
Dạo này cái tên này cũng hơi kỳ lạ. Cứ như thể bị mắc chứng lo âu xa cách thật sự vậy, gã lôi tôi theo trong mọi lịch trình từ các buổi họp cho đến các cuộc gặp mặt. Gã thậm chí còn không thèm tìm đến các thư ký khác, rồi còn bắt tôi đi chung xe từ lúc đi làm đến khi về nhà... thấy thật lấn cấn. Gã cứ bám dính lấy tôi một cách thái quá. Và điều đó cứ như thể gã đang nghi ngờ một điều gì đó vậy.
Tôi gõ cửa rồi bước vào phòng, lặng lẽ quan sát Yoon Tae Oh. Một trong những lời Kang Seok Ho nói với tôi lúc nãy cứ luẩn quẩn mãi trong tâm trí. Lời dặn đừng nói với 'bất kỳ ai'.
"Nhìn cái gì mà dữ vậy."
Liệu trong cái 'bất kỳ ai' đó có bao gồm cả Yoon Tae Oh không nhỉ.
Ngay từ đầu tôi đã không có ý định nói với gã, nhưng lời của Kang Seok Ho khiến tôi bỗng thấy tò mò. Kang Seok Ho chắc chắn biết rõ xung quanh tôi chẳng có mấy người. Những người tôi thường xuyên tiếp xúc chỉ có Kang Seok Ho và Yoon Tae Oh. Vậy mà anh ta bảo đừng nói chuyện bị theo dõi cho bất kỳ ai, chẳng phải đồng nghĩa với việc bao gồm cả Yoon Tae Oh sao.
"Không có gì ạ. Tôi nghe nói ngài gọi nên mới sang."
Tôi nhanh chóng bỏ cuộc. Dù sao thì mối quan hệ giữa tôi và Yoon Tae Oh cũng chẳng đến mức để nói những chuyện như thế. Hơn nữa, dù có nói với gã thì cuối cùng người đứng ra giải quyết cũng vẫn là Kang Seok Ho thôi.
"Dạo này có chuyện gì à."
"...Chuyện gì cơ ạ?"
"Không biết có phải do cảm giác không, nhưng hình như dạo này muốn nhìn mặt Kim... Thư ký Baek cũng khó quá nhỉ."
Đúng rồi đấy, không phải do cảm giác đâu. Nói thật là tôi đã chủ động tránh mặt Yoon Tae Oh. Dù không phải là không có cách để lách qua buổi kiểm tra thuộc tính, nhưng đó cũng chẳng phải là phương án hoàn hảo. Đó chỉ là cách tốt nhất trong tình hình hiện tại mà thôi. Nếu nói rằng vì bí mật tôi đang che giấu quá lớn nên tôi sợ phải đối mặt với Yoon Tae Oh thì chắc gã sẽ hiểu chứ nhỉ. Nỗi bất an rằng một kẻ có trực giác nhạy bén vô lối như gã sẽ phát hiện ra tôi là Omega cứ thi thoảng lại trỗi dậy.
"Tại tôi đang bận chuẩn bị cho chuyến công tác Jeju ạ."
"Làm như đây là lần đầu đi công tác không bằng."
"...Dù sao thì cũng có thể sẽ phải đi lại thường xuyên mà ạ."
"À, cũng đúng."
Đó không hoàn toàn là lời nói dối. Chính Yoon Tae Oh có lẽ cũng chưa biết, nhưng gã sẽ gần như định cư tại Jeju luôn, nên tôi phải chuẩn bị một môi trường giống với nhà mình nhất có thể. Một khi gã đã... rơi vào lưới tình với nam chính Beta, gã sẽ chẳng thèm quay về Seoul nữa đâu.
"Hình như Thống đốc ngân hàng tiết kiệm Ara đang có ý đồ khác."
"À, vâng. Nên tôi nghe nói tối nay ngài sẽ đi gặp ông ta cùng với Trưởng phòng Kang."
Đây chính là mặt tối của công ty chúng tôi, nơi mà nhìn bên ngoài thì trông giống như một công ty bình thường. Ngân hàng tiết kiệm mà ai nhìn vào cũng thấy phải bán cho công ty chúng tôi bỗng dưng lại xiêu lòng trước một nơi khác. Có thể nghi ngờ rằng đang có một cuộc giao dịch ngầm bẩn thỉu nào đó. Và Yoon Tae Oh thì luôn đạt được thứ gã muốn bằng bất cứ giá nào.
"Cứ định làm việc kiểu lịch sự một chút là y như rằng lại có chuyện thế này."
Dù không biết rõ nhưng tôi đồ rằng tối nay sẽ có vài người bị trộn chung với xi măng rồi ném xuống biển mất thôi.
"Ngài đi đường cẩn thận ạ."
Dĩ nhiên đây là chuyện chẳng liên quan gì đến tôi. Tôi vốn chẳng có chút tài cán nào trong những việc kiểu đó.
"Nói cái gì thế. Thư ký Baek cũng đi theo đi."
"...T-tôi á? Tại sao ạ?"
"Tại sao? Cậu bị điên à, bây giờ còn hỏi vậy."
À, hóa ra lại là chuyện có liên quan đến tôi. Cái quái gì vậy! Sao tự dưng tôi lại phải...!
"Có vẻ ông ta chưa nhận ra đâu."
"Hình như là vậy ạ. Nhưng lực lượng cảnh vệ đông hơn tôi tưởng."
"Có gián điệp sao."
Trước những lời thốt ra trong cuộc đối thoại giữa Kang Seok Ho và Yoon Tae Oh, đồng loạt mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi.
"Sao mọi người lại nhìn tôi...?"
"Cũng kỳ lạ thật đấy chứ. Hình như ngay khi Trưởng phòng Baek gia nhập đội là thông tin bị rò rỉ ngay."
Đó là hơn mười người thuộc lực lượng tinh nhuệ của Đội cảnh vệ số 3. Từ áo, quần cho đến giày đều một màu đen tuyền, giúp họ hòa mình vào màn đêm một cách tự nhiên. Khí thế của những Alpha có thể xé xác người khác bằng tay không này quả thực không hề tầm thường.
"Đừng có nói nhảm nữa. Nhóm 1 đi cửa chính, nhóm 2 đi từ phía sau."
"Rõ."
May mắn thay, chỉ một câu nói của Yoon Tae Oh đã giúp tôi thoát khỏi những ánh nhìn áp lực đó. Nhưng tôi hoàn toàn không thể hiểu nổi. Tại sao gã lại đưa tôi theo trong một tình huống cần phải chiến đấu như thế này chứ. Tôi ôm theo nỗi thắc mắc chưa được giải đáp mà bước theo đoàn người. Để gọi là nhà của một thống đốc ngân hàng tiết kiệm thì căn nhà này quá lớn và xa hoa, bên trong lẫn bên ngoài đều có rất nhiều gã đàn ông đen xì đi tới đi lui.
"giám đốc ... nhưng chúng ta cứ xông vào nhà người khác thế này có ổn không ạ...?"
Một lần nữa, mọi ánh mắt lại ghim chặt vào tôi. Chắc tại bọn họ thiếu thốn đạo đức nên mới không biết, chứ nếu đây không phải là trong phim thì chuyện này đã lên trang nhất mục xã hội của báo ngay lập tức rồi đấy. Thấy mình vừa lỡ lời nhảm nhí, tôi quyết định chuyển sang chủ đề khác.
"Tôi đợi ở trong xe có được không ạ...?"
"Hỏi thêm một câu nữa là tròn một trăm lần đấy. Tôi cũng đã trả lời đúng bấy nhiêu lần rồi, nên chắc không cần trả lời thêm cậu cũng tự biết chứ. Bám sát ngay sau lưng tôi mà đi."
Dù là chuyện không thể hiểu nổi, nhưng trước giọng nói ngang ngược của Yoon Tae Oh, tôi đành từ bỏ tia hy vọng cuối cùng.
"Nhưng sao ngài không đưa vũ khí cho tôi?"
"Ai biết được cậu sẽ giết ai chứ. Cứ ngoan ngoãn mà bảo vệ phía sau đi."
Ừ, giết ngài đấy. Bọn họ thì ai cũng trang bị vũ khí, sao chỉ có mình tôi là đi tay không chứ.
Kang Seok Ho phụ trách nhóm 1, Yoon Tae Oh phụ trách nhóm 2. Vì thuộc nhóm của Yoon Tae Oh nên tôi theo gã vòng ra phía sau ngôi nhà. Theo hiệu lệnh tay của Yoon Tae Oh, những bóng đen lần lượt bám vào bức tường cao rồi nhảy vào bên trong. Khi chỉ còn lại tôi và Yoon Tae Oh, lúc này tôi mới bắt đầu thấy căng thẳng. Đây đâu phải là một vụ trộm cắp đơn thuần đâu chứ....
"Làm gì đấy? Leo lên đi."
"À... vâng."
Tôi định đạp tường rồi bám l*n đ*nh tường như mấy tên Alpha lúc nãy, nhưng kỳ lạ là không làm được. Cứ như thể cơ thể tôi là một con búp bê bị ngấm đầy nước, vụng về và chậm chạp vô cùng.
"...Ngài lên trước rồi kéo tôi lên được không ạ...?"
"Hà... ."
Đấy thấy chưa, tôi đã bảo sao lại đưa tôi theo làm gì rồi mà. Nếu chỉ có mấy người với nhau thì chẳng phải đã thuận tiện biết bao nhiêu sao. Yoon Tae Oh thở dài thườn thượt rồi nhẹ nhàng nhảy lên mặt tường, nắm lấy tay tôi kéo lên. Vậy mà việc leo lên vẫn thật khó khăn. Dù còn chưa thực sự bắt đầu làm gì, nhưng chỉ riêng việc trèo tường đã khiến tôi kiệt sức rồi.
"Phía sau có vẻ trống trải ạ."
"Tiến vào."
Phải nói là chúng tôi khá may mắn. Phía trước nhà có rất nhiều tên đen xì, nhưng phía chúng tôi vào thì gần như trống không. Cho đến tận khi băng qua sân sau để tiếp cận tòa nhà, vẫn không gặp phải bất kỳ vật cản nào.
Tôi bám sát sau lưng Yoon Tae Oh tiến vào trong nhà. Bên trong tối tăm đến mức tôi nghi ngờ không biết có người ở đây không, chẳng nghe thấy bất kỳ tiếng động nào.
“giám đốc , có gì đó không ổn ạ!”
Giọng nói thiếu bình tĩnh của Kang Seok Ho vang lên qua tai nghe. Nghe thấy những lời đó cùng với những âm thanh ồn ào như đang trong trận chiến, mọi chuyển động của cả nhóm khựng lại.
“Hình như là bẫy ạ. Phía trước đột nhiên quân số quá đông...!”
Kang Seok Ho chưa kịp nói hết câu. Và ngay lúc đó, tai tôi nghe thấy một tiếng kẹt nhỏ từ bản lề. Một âm thanh cực kỳ nhỏ mà chỉ khi thật sự tập trung mới có thể nghe thấy. Ngay phía sau....
"Ư, ưm...!"
Một thứ gì đó vọt ra từ trong bóng tối bịt chặt miệng tôi. Cơ thể tôi bị kéo đi bởi một thứ trông như cái bóng đen tuyền. Dù tôi có vùng vẫy cánh tay và chống trả thế nào đi chăng nữa, cùng với mùi thuốc lạ lẫm, sức lực toàn thân bắt đầu tan biến.
"Baek Si Eon!"
Cùng với tiếng gọi quen thuộc lấp đầy màng nhĩ, tầm nhìn của tôi xoay chuyển một cách dữ dội.