Nhật Ký Sinh Tồn Của Thư Ký Tổng Tài Bá Đạo

Chương 51

Trước Tiếp

Chương 051

"L-làm tôi giật cả mình!"

Dẫu biết rõ Alpha trội sở hữu năng lực thể chất như loài dã thú, nhưng tôi không ngờ hắn có thể tiếp cận trong bóng tối mịt mù này mà không phát ra một tiếng động hay hơi thở nào. Tầm này thì chẳng phải giống thú nữa, mà đúng là một con thú thực thụ rồi.

"Câu tôi hỏi đâu phải chuyện đó."

Lưng tôi chạm vào lồng ngực của Yoon Tae Oh. Có vẻ hắn chưa sấy tóc kỹ, những sợi tóc còn vương hơi nước ẩm ướt lướt qua gò má tôi, khoảng cách vẫn gần đến mức nghẹt thở. Hắn siết chặt cổ tay tôi hơn một chút rồi buông ra những lời kỳ quặc.

"Khoan, khoan đã nào...!"

Tôi cố vùng vẫy thoát khỏi tư thế khó chịu này, nhưng cánh tay hắn chặn ngang eo và lồng ngực vững chãi như bức tường phía sau đã hoàn toàn khóa chặt mọi cử động. Ngược lại, mỗi lần tôi cựa quậy, cơ thể Yoon Tae Oh dường như lại càng dán chặt vào hơn, khiến tôi buộc phải dừng những hành động vô nghĩa ấy lại.

"Tôi hỏi là cậu đang làm cái gì cơ mà."

"...Tôi định đến kiểm tra chỗ ngủ thì đột nhiên đèn bị hỏng thôi ạ...."

Trên tay tôi vẫn còn cầm chiếc đèn ngủ hình trụ.

"Cậu định bắt tôi tin lời đó sao. Không phải cậu cố tình tắt đi đấy chứ?"

Đúng là đồ điên, cái tên này. Chưa kịp thốt ra lời phản bác, bàn tay Yoon Tae Oh đang bao lấy cổ tay tôi bắt đầu di chuyển. Hắn chậm rãi lướt qua mu bàn tay rồi trườn lên các ngón tay tôi như thể một loài côn trùng đang bò. Ngay sau đó, một luồng sáng yếu ớt từ chiếc đèn trên tay tôi hắt ra.

"Chỉ cần bấm một nút này thôi mà."

"...Vốn dĩ tôi toàn điều chỉnh bằng ứng dụng nên mới thế... giờ lại không mang theo điện thoại nữa...."

"Về phương diện này thì lời của Thư ký Baek chẳng có chút uy tín nào cả."

Có lẽ nên gọi là vạn hạnh chăng. Yoon Tae Oh đã thay đổi tư thế vốn đang khiến tôi cảm thấy kỳ lạ. Hắn xoay cổ tay tôi lại để tôi phải đối mặt với hắn. Chiếc đèn trên tay tôi cũng bị hắn giật lấy trong nháy mắt rồi vứt thẳng lên giường.

"T-tôi không biết ngài đang hiểu lầm chuyện gì, nhưng tôi thực sự chỉ đến để kiểm tra chỗ ngủ thôi. Đó là việc tôi vẫn l-làm hằng ngày mà...."

Đúng như tôi dự đoán lúc nãy. Yoon Tae Oh vừa mới tắm xong, tóc còn chưa kịp sấy. Những lọn tóc ướt bết lại một cách tùy tiện, nhưng ngay cả dáng vẻ đó trông cũng chẳng hề khó coi. Ngược lại, khuôn mặt dưới ánh đèn mờ ảo trông còn có chiều sâu hơn bình thường với những mảng tối đậm nét, đôi mắt như chìm sâu vào bóng đêm, và sống mũi thì cao vút sắc sảo. Đôi môi đầy đặn còn vương hơi nước, không một nếp nhăn... hà, tôi xin phép bỏ qua.

"Chà. Thú thật là tôi không tin nổi. Chỉ tính riêng những gì tôi biết, chẳng phải cậu đã định dùng thân xác để giải quyết công việc đến ba lần rồi sao."

"Cứ d-dùng thân xác giải quyết cái gì chứ!"

Dù buông lời phản bác, nhưng tôi hiểu những gì Yoon Tae Oh đang nói.

"Vụ Han Ye Jun là do cậu ta đơn phương nảy sinh tình cảm, còn vụ Won Gyu Il tôi cũng đã bảo không phải như thế rồi mà?"

"Ngoài mấy vụ đó ra thì chắc vẫn còn một lần nữa nhỉ."

"...C-cái đó... tôi cũng bảo không phải như vậy rồi mà...."

Uất ức quá đi mất. Uất ức đến mức muốn nhảy dựng lên, nhưng miệng lưỡi tôi cứ như bị dính chặt lại. Thì... đúng là theo lời Yoon Tae Oh nói, nguyên nhân khiến tôi có mặt ở đây cũng là do định dùng thân xác để giải quyết chuyện gì đó thật. Và lý do khiến tôi không thể thốt nên lời còn là vì....

"Và ngay lúc này cũng thế thôi. Cậu nhìn tôi chằm chằm như vậy, làm tôi thấy hổ thẹn quá đi mất."

Đó là... ngực của Yoon Tae Oh. Chẳng biết cái thằng cha điên rồ này nghĩ gì mà lại bước ra mà không mặc áo, để lộ nguyên cả cơ thể vừa mới tắm xong. Đúng như tôi dự đoán, bờ vai vững chãi và bắp tay hắn tràn ngập những thớ cơ săn chắc.

Vùng ngực cũng không ngoại lệ. Cảm giác khi chạm vào tay tôi lúc trước không phải là ảo giác. Những khối cơ lớn nảy nở sang hai bên được sắp đặt một cách hoàn mỹ. Và ở giữa đó, n*m v*... hà.... Tôi nuốt khan một cái qua cổ họng đang khô khốc rồi cố gắng dời tầm mắt đi.

'Đồ khốn, ngài tập luyện chăm chỉ như thế hóa ra là để giấu mấy thứ này sao. Đúng là quốc bảo, quốc bảo mà.'

"Tôi có nhìn đâu."

"Tôi không ngờ Thư ký Kim lại chủ động thế đấy. Bạo dạn quá nhỉ? Đến mức dám quấy rối t*nh d*c cả cấp trên cơ à."

"Q-quấy rối t*nh d*c cái gì chứ!"

"Chẳng phải về khoản này cậu đã có tiền án mấy lần rồi sao."

"Tôi đã bảo tất cả đều là hiểu lầm rồi. Tôi không phải hạng người như thế đâu nhé?"

Càng nghe càng thấy bực mình. Dù đúng là tôi có thưởng thức bằng mắt một chút, nhưng sao gã lại coi tôi như hạng người buông thả bản thân như vậy? Vụ Han Ye Jun và Won Gyu Il rõ ràng là hiểu lầm, và khi tôi lẻn vào biệt thự lúc Yoon Tae Oh ph*t t*nh, tôi cũng đã phải đấu tranh tư tưởng biết bao nhiêu. Cái tên khốn kiếp này không biết ơn thì thôi lại còn hiểu lầm tai hại.

"Lại còn trơ trẽn đến thế cơ à."

Phựt. Lời nói quá giới hạn của Yoon Tae Oh như làm đứt sợi dây lý trí của tôi. Được thôi, hôm nay tôi sẽ g**t ch*t tên này rồi cùng xuống địa ngục luôn.

"Nhìn thấy cái này mà còn nói ra được lời đó...."

"Trông thế này thôi chứ tôi vẫn còn chưa có k-kinh nghiệm...!"

Giọng mỉa mai của Yoon Tae Oh hòa lẫn với giọng nói đầy phẫn nộ của tôi. Vừa nói gã vừa giữ lấy vai tôi để xoay người lại, và rồi lời nói của tôi khựng lại khi nhìn thấy thứ nằm ngay trong tầm mắt theo hành động của gã. ...Cái gì kia chứ...?

"...Cậu bảo không có cái gì cơ?"

"Cái đó... sao, sao nó lại ở đây...?"

Vấn đề nằm ở ngăn kéo tab đầu giường đang mở một nửa. Chắc hẳn là do lúc nãy tôi đập đầu gối vào nên nó mới bật ra... nhưng thứ bên trong thật kỳ quặc. Không biết mình có nhìn lầm không nên tôi đã dùng tay nhặt thứ trong ngăn kéo lên.

"XXXL... bao cao su... và cả gel bôi trơn nữa...."

Hãy tạm gác lại chuyện tại sao kích cỡ lại là XXXL đi. Trong ngăn kéo chứa đầy bao cao su, chắc cũng phải đến vài chục cái, và một chai gel to bằng chai nước khoáng. Nhìn thấy cảnh này, tôi phần nào hiểu được những lời Yoon Tae Oh nói lúc nãy. Một người thư ký lẻn vào căn phòng đã tắt đèn, đứng cạnh giường và lục lọi ngăn kéo chứa những thứ này, thì....

"Hiểu lầm, thật sự là hiểu lầm thôi! Dù đúng là tôi có hơi bất kính khi lỡ nhìn vào n*m v*... à không, nhìn vào cơ thể giám đốc một chút, nhưng th-thật sự tôi không hề có ý đồ đó!"

Sống lưng tôi bỗng chốc lạnh toát. Cơn giận tích tụ nãy giờ tan biến trong tích tắc cũng là điều dễ hiểu. Thế nhưng trạng thái của Yoon Tae Oh, người đang đứng lặng thinh như thể không thèm lọt tai lời tôi nói, dường như đang ngày càng tệ hơn. Tôi nghĩ rằng có phản bác thêm nữa thì gã cũng chẳng nghe, và xét theo tình trạng của gã lúc này, chạy trốn ngay lập tức mới là thượng sách.

Tôi cố gắng bước lùi lại một cách thật chậm chạp, như thể không hề cử động. Cho đến khi tôi lùi được ba bốn bước về phía cửa, Yoon Tae Oh vẫn bất động. Chớp thời cơ, tôi quay người lao thẳng về phía cửa phòng.

Ba bước, hai bước, một bước...!

"Chúc ngài ngủ ngon!"

Tôi nắm lấy tay nắm cửa và buông lời chào buổi tối. Ngay khi định vặn cửa để thoát khỏi phòng, một bàn tay lớn và nóng hổi đã bao trọn lấy toàn bộ vùng gáy tôi, giữ chặt mọi chuyển động.

"Cậu vừa nói cái gì cơ?"

"D-dạ...?"

Tôi không hiểu rõ câu hỏi đột ngột ấy. Mỗi khi bị tay Yoon Tae Oh bắt lấy, nơi đó dường như đều trở thành tử huyệt, nhưng vì gã nắm lấy vùng gáy nhạy cảm một cách quá đỗi nhẹ nhàng, nên từ sau gáy đến bắp tay tôi đều căng cứng lại. Bàn tay đang định mở cửa cũng khựng lại vì căng thẳng.

"Tôi bảo... chúc ngài ngủ ngon...."

"Không phải câu đó."

"B-bao cao su... ạ?"

"Tôi không đùa với cậu đâu."

Tôi còn nói cái gì nữa nhỉ. Nghe giọng nói của Yoon Tae Oh không có chút gì là đang đùa giỡn, tôi cố gắng vận dụng đại não hết công suất nhưng với cái đầu óc đang hoảng loạn thế này thì thật quá sức. Những lời đối thoại trước đó đã bị xóa sạch khỏi trí nhớ từ lâu rồi.

"Hình như cậu vừa nói là không có kinh nghiệm gì đó mà."

Yoon Tae Oh buông gáy tôi ra để tôi xoay người lại. Khuôn mặt đối diện trông thật kỳ lạ. Trông gã vừa như đang giận dữ, lại vừa như đang mỉm cười. Ngay cả khi tính đến việc gã là người không hay biểu lộ cảm xúc ra mặt, thì đây vẫn là trạng thái rất khó để nắm bắt.

"...Là gì được nhỉ...? Vì vốn dĩ tôi có rất nhiều thứ không có mà...."

"Cái đó thì đúng rồi. Nhìn kỹ thì thấy cậu vừa không biết sợ, lại vừa thiếu thận trọng một cách lạ lùng."

Chẳng biết từ bao giờ lưng tôi đã chạm vào cửa phòng. Yoon Tae Oh đứng chắn trước mặt tôi như một bức tường, hai tay chống sang hai bên đầu tôi tạo thành một tư thế khiến tôi khó lòng thoát ra được. Dĩ nhiên là trong tình trạng vẫn đang để trần nửa thân trên.

...Ngài cũng có thứ không có đấy thôi. Cái đồ khốn không biết xấu hổ. May mà đèn phòng tối mờ ảo nên cũng đỡ.

"Tôi nhớ là cậu còn nói mình không có kinh nghiệm nữa cơ mà."

"C-cái đó...!"

...Đúng rồi. Hình như là vậy. Vì bị Yoon Tae Oh dồn vào đường cùng nên tôi đã lỡ miệng khai ra cái bí mật chẳng phải bí mật gì cho cam. Tầm mắt tôi đảo liên hồi. Đôi đồng tử dường như không tìm được nơi trú ẩn mà cứ thế dao động dữ dội.

"Làm gì có chuyện đó chứ. T-tôi bao nhiêu tuổi rồi mà đến giờ vẫn chưa có kinh nghiệm đó hả? Oa, tôi có đầy kinh nghiệm luôn ấy chứ."

"Oa, đầy kinh nghiệm luôn á? Sao giọng cậu nghe run rẩy thế nhỉ."

Dù đã cố tỏ ra bình thường nhưng những câu chữ thốt ra khỏi cổ họng cứ đứt quãng như video bị lag, lúc thì cao vút lúc thì trầm xuống, để lộ nguyên hình một tâm trạng chẳng hề bình yên. Tôi cố gắng trấn tĩnh lại tâm lý và mở lời lần nữa.

"Dĩ nhiên là không phải rồi, mà nếu có thật đi chăng nữa! Thì chuyện đó có liên quan gì đến công việc thư ký chứ?"

Lúc này tôi dường như đã đọc được cảm xúc của Yoon Tae Oh. Trên khuôn mặt vốn hơi đanh lại của gã hiện rõ một nụ cười. Một nụ cười khiến khóe mắt cũng cong lại... thật đẹp. Gã cứ thế nhìn xuống tôi một hồi lâu.

"Hóa ra là cậu còn làm cái trò đáng yêu hơn tôi tưởng đấy."

Cùng với giọng nói vương chút ý cười, bàn tay của Yoon Tae Oh luồn vào tóc tôi. Những ngón tay dài khuấy đảo mái tóc tôi một cách không nương tình. ...Đó là một cử động khiến tôi nảy ra suy nghĩ đầu tiên là liệu gã có định túm lấy tóc tôi rồi giật phăng đi luôn không.

"Đi đi."

Đúng là cái thằng cha tùy tiện. Vừa mới vò đầu tôi như vò đầu một con chó nhỏ xong, trong tích tắc gã đã giữ khoảng cách và bảo tôi đi ra. Dù sao thì việc thoát khỏi tình huống khó xử này cũng là điều may mắn, nên khi tôi bước ra cửa, một giọng nói vang lên từ phía sau lưng.

"Ngủ ngon nhé, Si Eon à."

"...giám đốc !"

Cái đồ oan gia này. Ước gì gã đừng gọi tôi như thế nữa thì tốt biết mấy.

Trở về phòng, tôi buông mình nằm vật xuống giường. Cứ ở cạnh cái tên Yoon Tae Oh đó là cảm giác như bao nhiêu sinh lực đều bị hút cạn vậy. Gã chính là khuyết điểm duy nhất trong cuộc sống thư thái như đi nghỉ dưỡng này. Thế nhưng có cái gì đó cấn vào túi quần khi tôi đang nằm sấp. Tôi lật người nằm ngửa lại rồi lấy thứ trong túi ra xem....

"Sao cái này lại ở đây...?"

Chính là thứ nằm trong tab đầu giường của Yoon Tae Oh lúc nãy. Vừa mân mê trên tay, tôi vừa nảy sinh sự tò mò. Tôi xé vỏ bao, cầm lấy cái đầu trơn bóng rồi thử vuốt cuộn tròn ra. Thế nhưng nó cứ thế dài ra mãi không có điểm dừng.

"Cái gì vậy, cái này thực sự dành cho con người sao...? Cho ngựa hay cho cái gì vậy...."

Nói hơi quá một chút thì kích cỡ này chắc phải che được từ bàn tay đến tận khuỷu tay tôi mất. Mà cũng phải thôi... gã là Alpha trội, lại còn có thể hình như Yoon Tae Oh nữa. Ngực, đùi và bắp tay gã săn chắc đến thế thì dĩ nhiên cái đó cũng....

Chỉ mới nhìn thấy một cái bao cao su thôi mà bao nhiêu ảo tưởng cứ thế hiện ra, tôi vội lắc đầu nguầy nguậy. Không được. Phải dọn dẹp cái thứ hung hiểm này ngay thôi, đang định ngồi dậy thì....

"Thư ký Baek, nếu không có việc gì thì ngày mai chắc chúng ta sẽ về...."

Ánh mắt tôi chạm phải Yoon Tae Oh, người vừa mở cửa và thò đầu vào. Đôi mắt gã chuyển động liên hồi. Có vẻ gã đang nhìn luân phiên giữa mắt tôi và thứ đồ vật đang cầm trên tay.

...Muốn chết quá đi mất.

Trước Tiếp