Nhật Ký Sinh Tồn Của Thư Ký Tổng Tài Bá Đạo

Chương 48

Trước Tiếp

Chương 048

Thế nhưng tình hình hiện tại rõ ràng đã khác hẳn lúc nãy. Vùng gáy nơi tay tôi đang đặt lên khẽ giật giật như bị co rút. Tấm lưng vững chãi như bức tường kia cũng phập phồng lên xuống, cứ như là....

"Sao, sao ngài lại cười...?"

Hình như hắn đang cố nhịn cười hết mức. Quả nhiên, khi hắn ngẩng khuôn mặt đang vùi bên cổ tôi lên, trên diện mạo vốn hiếm khi lộ cảm xúc ấy lại đang tràn ngập ý cười.

Cộp! Một tiếng động vang lên, mắt tôi bỗng chốc nổ đom đóm. Cơn đau như muốn nứt sọ ập đến chậm hơn một nhịp.

"Á!"

Trước đòn tấn công bất ngờ, tôi phải ôm chặt lấy trán để xoa dịu cơn đau. Cái thằng cha điên rồ này đột nhiên định đập nát đầu người ta chắc. Dù trông có vẻ hắn chỉ vừa búng trán tôi một cái nhẹ nhàng, nhưng đối phương là Yoon Tae Oh, nên biết đâu đầu tôi đã bị lủng một lỗ thật rồi cũng nên. Đau đến mức khóe mắt tôi bắt đầu rơm rớm.

"Tôi thật sự không biết cậu đã nghĩ cái quái gì mà dám mò vào tận đây đấy."

Vẫn chưa thôi vẻ buồn cười, hắn nắm lấy tay tôi và kéo ngồi dậy. Hết bị đè ngửa ra lại bị kéo ngồi lên thế này, cảm giác tôi chẳng khác nào một con búp bê trong tay Yoon Tae Oh vậy.

"Đau quá!"

"Đáng đời cậu lắm, Thư ký Kim. Nếu tôi mà đang trong trạng thái mất trí thật sự thì cậu định làm thế nào mà dám vào đây một mình hả?"

"Thì cái đó là vì...."

"Tôi đã bảo tôi cũng là người có gu thẩm mỹ riêng cơ mà?"

...Cái thằng cha khốn khiếp này đang nói cái quái gì vậy. Không biết là do vừa bị ăn đòn vào đầu, hay do cảm thấy nhục nhã trước lời nói của Yoon Tae Oh mà hơi nóng cứ thế bốc lên hừng hực như muốn nổ tung đại não.

"T-tôi cũng có gu của mình chứ bộ!"

"Cái gu kiểu 'thà chọn Yoon Tae Oh còn hơn Han Hae Jun' ấy hả?"

"...Là Ye Jun mà."

"Sao cũng được."

Lần này đến cả tai và gáy tôi cũng nóng bừng lên. Tại sao cái tên khốn này lại không chịu quên mấy chuyện đó đi nhỉ...? Hắn vẫn còn nhớ như in lời tôi buột miệng nói lúc hắn nghi ngờ mối quan hệ giữa tôi và Han Ye Jun, rồi mang ra trêu chọc ngay tại đây. Cái câu chuyện rằng nếu trên đời chỉ còn lại mỗi Han Ye Jun và Yoon Tae Oh thì tôi thà chọn Yoon Tae Oh còn hơn ấy.

"Sao cậu đổ mồ hôi nhiều thế?"

"L-là vì sức khỏe tôi không tốt thôi! Với lại ở đây nóng quá...."

"Trông cậu có vẻ đang ngượng chín mặt rồi, hay là lánh đi một lát cho đỡ nhục?"

Yoon Tae Oh bước ra khỏi phòng trước. Tôi cứ ngỡ hắn sẽ còn hỏi han vặn vẹo thêm những điều kỳ quặc và phiền phức hơn nữa, nhưng phản ứng này thật nằm ngoài dự liệu.

"A... chết tiệt...."

Trong căn phòng chỉ còn lại mình tôi, tôi co hai đầu gối lại, vùi đầu vào giữa rồi ôm lấy sau gáy. Dù đang ở một mình nhưng tôi vẫn muốn được một mình hơn nữa. Rõ ràng tôi chẳng làm gì sai, nhưng tại sao cái cảm giác xấu hổ muốn chết đi được này lại cứ bủa vây thế này?

 

"Không có gì bất thường đâu, cứ chờ đấy đi."

Chỉ sau khi những giọt mồ hôi chảy như mưa trên khắp cơ thể đã nguội hẳn, tôi mới bước ra khỏi phòng. Thấy Yoon Tae Oh đang ngồi thong dong gọi điện thoại ở phòng khách, tôi đoán chắc hắn đang liên lạc với nhóm thư ký đang túc trực bên ngoài.

"Nhân viên nhiệt huyết ra rồi đấy à?"

"...Thôi đi mà, thật đấy."

"Làm một ly không?"

"Thấy ngài không sao là tốt rồi, tôi xin phép về trước đây."

Tôi đã suy nghĩ rất lâu trong phòng. Hay là cứ thế phá cửa sổ mà chạy trốn nhỉ.... Nhưng nếu làm thế, chẳng biết sau này Yoon Tae Oh sẽ giở trò gì với mình, nên tôi quyết định cứ chào hỏi một tiếng rồi mới chuồn. Có thể nói là tôi hoàn toàn không muốn biết tình hình đang ra sao hay chuyện gì đã xảy ra. Tôi chỉ muốn thoát khỏi nơi này ngay lập tức, nên cứ thế bước thẳng về phía cửa chính.

"Cư xử vô lễ như thế thì không vui chút nào đâu."

"...Tôi thật sự chỉ đến để xác nhận tình trạng của giám đốc thôi ạ."

Tôi buông lời bào chữa đã chuẩn bị sẵn mà không thèm ngoảnh đầu lại. Tôi đã nói thế rồi, hắn còn định làm gì nữa chứ. Chẳng hiểu cái hạng người như hắn có gì tốt đẹp mà mình lại định dâng hiến cả tấm thân này để cứu hắn không biết. Đáng lẽ cứ mặc xác cho hắn chết quách đi cho xong.

"Thế à? Nhưng tại sao đám người bên ngoài chẳng ai biết chuyện Thư ký Kim đang ở đây nhỉ?"

"...Dạ...?"

...Tại sao ngài lại đi xác nhận chuyện đó làm gì hả Tae Oh?

"Nếu tôi nói rằng Thư ký Kim đã lẻn vào biệt thự, rồi lợi dụng lúc tôi đang mê muội vì tin tức tố bạo phát để c**ng b*c tôi... thì sao nhỉ?"

"Tôi làm thế khi nào chứ!"

"Bắt ép tôi giữa lúc tôi đang lên cơn sốt không thể tự chủ được...."

"giám đốc !"

Cái, cái thằng cha điên rồ này vừa sủa ra cái gì thế kia...?

"Ngoan ngoãn lại đây."

Vì quá đỗi bàng hoàng nên tôi đã xoay người lại, từ bỏ ý định thoát khỏi biệt thự. Đó là lời đe dọa mà tôi chưa từng ngờ tới.

"Ba."

Trong lúc tôi còn đang thẫn thờ nhìn Yoon Tae Oh đang vắt chân ngồi trên sofa, ung dung xoay xoay ly rượu trong tay, thì một màn đếm ngược vô lý bắt đầu.

"Hai."

Hắn đặt ly rượu mạnh xuống bàn rồi cầm lấy chiếc điện thoại bên cạnh. Nhìn hắn liếc tôi một cái rồi thao tác trên màn hình, tôi chợt nhớ lại lời nói nhảm nhí hắn vừa thốt ra khi nãy. Bất kể sự thật là gì, nếu câu chuyện đó thốt ra từ miệng Yoon Tae Oh thì sao...?

"Một."

Không có thời gian để suy nghĩ lâu hơn nữa. Tôi lập tức chạy nước rút đến đứng khựng lại trước mặt Yoon Tae Oh.

"Muộn rồi."

Ngón tay hắn vẫn đang thao tác trên điện thoại. Thấy hắn định chạm vào nút gọi, tôi vội giật lấy chiếc điện thoại trong tay hắn. Tôi bấm liên hồi vào nút kết thúc cuộc gọi.

"Rốt cuộc là ngài đang n-nói cái gì vậy hả?"

"Thế nên tôi gọi thì phải chạy lại đây ngay lập tức chứ."

"Thì... cũng đâu có muộn, tôi đến đúng lúc ngài đang đọc chữ 'baaa' mà...?"

"Đừng có nói nhảm nữa, ngồi xuống đi."

Kế hoạch chuồn khỏi biệt thự coi như phá sản. Chẳng biết hắn là cái hạng người gì nữa, nhưng tôi không có khả năng làm trái ý muốn của Yoon Tae Oh. Dù là dùng sức hay dùng mồm. Tôi rón rén đặt mông ngồi xuống chỗ mà hắn vừa vỗ vỗ lên.

"Nếu cậu không muốn tôi tự ý suy diễn về mục đích cậu vào đây, thì tốt nhất là nên ngoan ngoãn đi. Hơn nữa, cậu chắc cũng chẳng tự tin gì khi bước ra ngoài kia và giải thích chuyện hiện tại với các thành viên trong đội đâu."

Dù Yoon Tae Oh nói năng rất từ tốn, nhưng đó rõ ràng là một lời đe dọa trắng trợn. Nếu tôi còn dám hành động tùy tiện thêm một lần nữa, lời nói nhảm lúc nãy sẽ trở thành sự thật và bị lan truyền ra ngoài. Hắn sẽ biến tôi thành tên thư ký bỉ ổi, lẻn vào biệt thự để c**ng b*c vị giám đốc đang ngất xỉu vì tin tức tố hỗn loạn.

Chuyện này đúng là còn tệ hơn cả cái câu cứu người chết đuối rồi bị đòi trả ơn. Chẳng phải hắn đang đẩy ngược tôi xuống nước rồi đứng trên bờ nhìn xuống sao?

"...Ngài không phải đang trong kỳ ph*t t*nh (rut) đúng không."

Dựa vào tình hình từ nãy đến giờ, trong tôi nảy sinh một sự nghi ngờ. Cho dù có tống vào mồm bao nhiêu thuốc an thần đi chăng nữa, cũng không thể tỉnh táo đến mức này được. Nhìn thái độ thong dong của hắn, thật khó tin đây là một người có giới tính phụ đang trong kỳ ph*t t*nh.

"Cậu bảo tôi đang trong kỳ ph*t t*nh mà? Chẳng phải chính Thư ký Kim đã nói thế sao."

"...Theo chu kỳ thì đúng là vậy, nhưng ngài quá tỉnh táo mà."

"Cũng đúng. Tôi cũng thấy phân vân khi nghe Thư ký Kim bảo tôi đang ph*t t*nh, nhưng có vẻ như vẫn chưa phải đâu."

Dẹp mấy lời nói nhảm sang một bên thì đây là một chuyện rất lạ. Chu kỳ của một Alpha trội chứ không phải hạng lặn thường rất quy củ. Sai số chỉ tầm một hai ngày là cùng. Khác với việc kỳ ph*t t*nh đến thường xuyên, vì nó diễn ra ổn định nên hoàn toàn có thể chuẩn bị trước.

"...Chắc chắn giám đốc phải biết chứ."

"Đại loại vậy. Nhưng tôi cứ nghĩ biết đâu nó đến đột ngột nên cũng mặc kệ."

Lời Yoon Tae Oh nói khi đang nuốt ngụm chất lỏng màu vàng kim kia có vẻ không giống lời nói dối.

"Hà... dù sao thì cũng may thật."

Có lẽ Yoon Tae Oh vốn đã định uống rượu cùng tôi. Hắn bỏ vài viên đá vào chiếc ly trống trên bàn rồi rót rượu mạnh vào. Do vừa rồi căng thẳng vô ích nên tôi cảm thấy cần phải uống chút gì đó cho bớt khát. Ngụm rượu mạnh trôi xuống cổ họng bỗng cảm thấy ngọt ngào lạ thường.

"Nhưng mà... lúc nãy giám đốc có nói."

"Nói gì."

"Rằng ngài đã liên lạc với Kang Hae Woon."

"Tôi liên lạc trước khi vào đây rồi. Bảo cậu ta không cần đến nữa."

Nhờ có hơi men lan tỏa, cảm giác nhục nhã và xấu hổ có vẻ đã vơi đi đôi chút. Hoặc cũng có thể là vì Yoon Tae Oh không còn nhắc lại chuyện xảy ra trong phòng lúc nãy nữa. Dù sao thì đến giờ tôi mới có thể suy nghĩ một cách lý trí.

"Tại sao ạ? Lúc đó ngài đâu có biết mình không phải đang trong kỳ ph*t t*nh. Thật ra bây giờ có thể không sao... nhưng biết đâu ngày mai kỳ ph*t t*nh mới bắt đầu thì sao?"

Nếu Yoon Tae Oh đã khẳng định mình không ph*t t*nh trước khi vào biệt thự hôm nay, thì hắn đã chẳng đời nào chịu nhốt mình vào cái nơi như phòng giam đơn này. Lại còn không thèm gọi cả Beta đến để xoa dịu cơn hưng phấn. Lời hắn nói rằng vì kỳ ph*t t*nh có thể ập đến bất ngờ nên mới vào đây chắc hẳn là thật.

"Thì... tôi định thử dùng thuốc để cầm cự xem sao."

"...Dạ...?"

"Tôi đã định làm thế."

Hắn rót thêm rượu vào chiếc ly đã cạn của mình. Khác với tôi, hắn uống rượu mạnh không pha như uống nước lọc, và trên mặt hắn thoáng hiện một nụ cười kỳ lạ. Tại sao trước đó hắn còn nổi giận bảo phải chuẩn bị Beta sẵn sàng, mà giờ lại đột ngột đổi ý như vậy?

"Nhưng mà... tại sao ạ?"

"Tôi có cần phải giải thích cả chuyện đó với Thư ký Kim không nhỉ."

"...Dạ không, không hẳn là vậy...."

Đúng là làm ơn mắc oán. Sao cái hạng người này lại có thể đáng ghét trong từng câu chữ như vậy chứ. Nhưng giờ tôi cũng đã mượn rượu để lấy can đảm nên không còn thấy sợ Yoon Tae Oh cho lắm. Mà vốn dĩ tôi cũng đâu đến mức không dám nói gì.

"Chuyện đó vất vả lắm mà. Tin tức tố thì sục sôi, một mình ngài làm sao cầm cự nổi bằng thuốc chứ. Đâu phải hạng thường, ngài là Alpha trội nên sẽ còn vất vả hơn nhiều...."

"Gì đây. Nói chuyện cứ như mình cũng là người có giới tính phụ ấy nhỉ."

"Ch-chuyện đó không phải vậy đâu ạ...."

Trong phút chốc tôi đã quá nhập tâm. Nghĩ đến việc mỗi lần trải qua kỳ ph*t t*nh phải cầm cự bằng thuốc vất vả thế nào, tôi không khỏi chạnh lòng. Đứng dưới góc nhìn của một Beta, những người có giới tính phụ có vẻ như đang sống một cuộc đời được ban phước, nhưng nếu nghĩ đến những khoảng thời gian không thể suy nghĩ lý trí trong kỳ ph*t t*nh thì cũng chẳng hẳn là vậy.

"Cậu ta không phải gu của tôi."

"...Kang Hae Woon ấy ạ...?"

"Cái biểu cảm đó là sao."

Vốn dĩ gu của con người có thể thay đổi xoành xoạch. Và Yoon Tae Oh thì còn thay đổi gu người yêu chóng vánh hơn thế nữa. Nhưng dù vậy, hắn vẫn duy trì một sự tương đồng nhất định về ngoại hình. Kang Hae Woon chính là kiểu người không nằm ngoài cái khung đó.

Thế mà chẳng hiểu sao lần này Yoon Tae Oh lại bảo cậu ta không phải gu của mình. Sau Han Ye Jun, đây là người thứ hai rồi.

"Cậu tưởng tôi là hạng người không có gu thẩm mỹ, đến mức có thể trải qua kỳ ph*t t*nh với bất kỳ ai chắc?"

"...Không phải vậy ạ...."

"Cũng phải. Thế nên Thư ký Kim mới dám liều mình xông vào đây nhỉ."

"giám đốc ! Đ-đã bảo thật sự không phải như vậy rồi mà...!"

A, tại sao câu chuyện lại cứ nhảy bổ về hướng đó vậy chứ. Thật sự muốn chạy trốn quá đi mất.

"Với lại nếu ngài báo trước cho bên ngoài một tiếng thì tôi đã chẳng mò vào tận đây rồi."

"Chuyện đó... thật ra là tôi cố tình không liên lạc đấy."

Trong phút chốc, vẻ cợt nhả biến mất trên gương mặt Yoon Tae Oh. Ánh mắt sắc lẹm hướng về phía tôi như muốn nhìn thấu điều gì đó, cứ thế dán chặt vào tôi một lúc lâu. Sau đó hắn mới giãn cơ mặt ra và lên tiếng lại. Cố tình không liên lạc với bên ngoài sao...?

"Tôi nghe bảo lúc tôi gọi điện thì phía công ty chúng ta đã nhận được liên lạc rồi."

"Kang... Hae Woon ạ...? Chúng tôi có liên lạc đâu?"

"Bảo là địa điểm đã thay đổi, chuyển sang Nga."

Nghe giọng nói nghiêm túc của Yoon Tae Oh, suy nghĩ của tôi bỗng chốc rối nùi. Rốt cuộc là ai...? Nếu Yoon Tae Oh không đổi ý định gọi Kang Hae Woon thì chuyện gì đã xảy ra?

"Dù sao tôi cũng đã quyết định không gọi nữa nên mới liên lạc, nhưng càng nghĩ tôi càng thấy lạ."

"...Vì vậy nên ngài cũng không liên lạc với nhóm thư ký luôn sao? Vì không biết ai là người đã gọi cho Kang Hae Woon...?"

"Vì tôi không biết mình có thể tin tưởng ai. Dù tôi không dễ gì gặp chuyện chỉ vì một cái kỳ ph*t t*nh (rut) vớ vẩn, nhưng tôi không biết họ bày ra chuyện đó là nhắm vào cái gì. Biết đâu họ định lấy mạng tôi ngay giữa lúc tôi đang ph*t t*nh thì sao."

Nghe lời hắn nói, tôi đã hiểu ra vấn đề. Hình ảnh Yoon Tae Oh lao vào vồ lấy tôi một cách đầy hung hãn ngay khi tôi vừa bước chân vào nhà.

"Vậy nên... ngài đã giăng bẫy ạ?"

"Cũng không đến mức đao to búa lớn thế. Chỉ là tôi nghĩ biết đâu chuyện đó có thể xảy ra thôi."

Trong đầu tôi bỗng lóe lên một gương mặt. Lão già thư ký tổng quát. Trong số đám thư ký, chỉ có lão ta là hạng người có thể làm ra cái trò đó. Tôi nảy sinh nghi ngờ mạnh mẽ rằng vì tôi đã nẫng tay trên việc quản lý kỳ ph*t t*nh của Yoon Tae Oh vốn thuộc quyền hạn của họ, nên họ muốn phá hoại. Nhưng tôi không thể nói chuyện đó với Yoon Tae Oh khi không có bằng chứng. Thực tế cũng có thể là một người thứ ba nào đó.

"...Vậy chẳng lẽ tôi cũng là nghi phạm sao?"

Tôi đưa ra giả định đó vì thấy nó cũng khá hợp lý. Vì nhìn vào việc hắn không cho tôi đến địa điểm ph*t t*nh và cũng chẳng hé môi nửa lời với cả thân tín như Kang Seok Ho, thì chắc hẳn hắn đã liệt tất cả mọi người vào danh sách nghi phạm rồi. Thế nhưng, trước câu hỏi của tôi, Yoon Tae Oh chỉ bật ra một tiếng cười khẩy.

"Có vẻ Thư ký Kim đang có xu hướng quá tự mãn về bản thân mình nhỉ? Với cái thân hình rệu rã đó thì cậu định làm được gì tôi chứ. À, có lẽ cậu vào đây không phải với ý định đó đâu nhỉ."

Trước chủ đề trò chuyện khó chịu bị chuyển hướng một cách ngoài ý muốn, tôi nốc cạn ly rượu mạnh rồi đứng phắt dậy. Ở cạnh nói chuyện lâu với tên này cảm giác như tuổi thọ bị giảm đi vậy.

"Cậu làm cái gì thế."

"...Tôi về đây."

"Chẳng phải Thư ký Kim vừa nói sao. Rằng biết đâu ngày mai kỳ ph*t t*nh của tôi sẽ bắt đầu."

"Thì sao ạ...?"

Phải đấy. Cứ để ngày mai kỳ ph*t t*nh bùng phát rồi ngài lăn đùng ra chết quách đi cho tôi nhờ, đồ khốn. Giờ nghĩ lại mới thấy, có lẽ cái tên này nên bị nhấn chìm trong tin tức tố bạo phát mà chết đi thì hơn. Tiện thể cho cái thế giới chết tiệt này sụp đổ luôn đi.

"Cậu chẳng phải đã bảo không có Beta thì tôi cầm cự sao nổi à."

"...Thì ngài bảo ngài cầm cự bằng thuốc còn gì...."

"Tôi đổi ý rồi."

Đúng là cái hạng người lật lọng như chong chóng. Yoon Tae Oh lại nói nhảm rồi đặt ly xuống, đứng dậy theo tôi.

"Có vẻ không cần thiết phải làm vậy nữa đâu, đúng như lời Thư ký Kim nói."

Hắn đặt nhẹ hai tay lên vai tôi, mỉm cười.

"Dạ...?"

Lần này cũng vẫn là nụ cười khiến người đối diện chẳng thấy dễ chịu chút nào. Một cái gì đó đầy bất an....

"Vì đã có Thư ký Kim lo lắng cho tôi đến nhường này rồi, thì cần gì phải làm thế nữa?"

Lại cái điệp khúc 'Thư ký Kim' hiện ra đúng lúc hắn thấy tiện thân.

"Thế nên cứ ngoan ngoãn ở lại đây đi."

...Cái điệp khúc 'Thư ký Kim' chết tiệt.

Trước Tiếp