Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 003
Câu hỏi vặn đầy vẻ cáu kỉnh khiến tôi bừng tỉnh đại não. Tôi nhanh chóng dựng cái thân đang ngồi bệt dưới đất dậy.
"Dạ không... Ôi trời! giám đốc sao ngài lại tự mình làm việc này.... Ngài, ngài không bị thương ở đâu chứ ạ...?"
Bản năng sinh tồn lại một lần nữa trỗi dậy mãnh liệt. Hồi chuông cảnh báo vang lên inh ỏi rằng nếu sơ sẩy một chút thôi, tôi cũng sẽ chịu chung số phận với cái đống bầy nhầy kia. Tôi rút chiếc khăn tay từ túi trong áo khoác ra, bao lấy mu bàn tay của Yoon Tae Oh. Cảm giác nhớp nháp của thứ chất lỏng vẫn còn vương hơi ấm truyền đến thật sống động.
Nhìn gần lại càng thấy kinh khủng hơn. Chẳng biết hắn đã nện vào đầu gã kia kiểu gì mà những dòng máu đỏ tươi chảy dài khắp mặt, trông vừa đáng sợ vừa buồn nôn không để đâu cho hết.
"Uệ, uệ...!"
Cuối cùng, không thể kìm nén được cơn nôn nao đang dâng trào, tôi phải chạy biến vào con hẻm và nôn ra toàn nước chua. Thật may là sáng nay tôi chưa kịp ăn gì.
"Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi ạ...."
Vừa nôn xong quay lại, ý nghĩ đầu tiên hiện ra trong đầu tôi là: Thôi xong đời rồi....
"Đại, giám đốc , tại hôm nay người tôi hơi khó ở một chút nên mới thế ạ...."
Yoon Tae Oh vẫn giữ nguyên tư thế đó, chẳng thèm chạm vào chiếc khăn tay tôi vừa đặt lên mu bàn tay hắn. Đôi mắt hắn dường như vẫn còn đang trong trạng thái "mất kiểm soát" một nửa. Điểm khác biệt duy nhất là trên tay trái hắn giờ đã cầm một điếu thuốc, và những làn khói trắng xóa cứ thế lững lờ thoát ra từ khuôn miệng hắn. Có lẽ, tâm trạng hắn còn tệ hơn lúc nãy một chút.
"Lúc nãy ngài cũng thấy tôi đổ mồ hôi rồi đấy ạ...? Hà, tôi thấy chóng mặt quá...."
Dù tôi đã cuống cuồng tuôn ra hàng tá lời bào chữa, nhưng vẻ mặt của Yoon Tae Oh vẫn không có chút dấu hiệu nào là sẽ dịu đi. Và rồi, hắn thản nhiên dụi tắt điếu thuốc – thứ chắc chắn là hắn mới chỉ rít vài hơi – vào gáy của đống thịt be bét máu kia... à không, vào gáy của Trưởng phòng Kim. Ánh mắt hắn vẫn găm chặt vào tôi không rời, còn cái xác của Trưởng phòng Kim khẽ co giật một chút, có vẻ gã vẫn chưa thực sự về chốn suối vàng.
"...giám đốc ...."
Giờ thì cơn chóng mặt của tôi đã không còn là lời nói dối nữa rồi. Từ sáng sớm đã làm việc không trôi chảy, nên dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa thì tôi cũng chẳng còn lời nào để biện minh.
Cảm nhận ánh nhìn như xuyên thủng lớp da mặt, tôi nhấc từng bước chân. Ngay khi tôi tiến lại gần, hắn có thể vung tay đập nát gáo dừa của tôi bất cứ lúc nào, nhưng đằng nào thì việc bỏ chạy hay kéo dài thời gian cũng chỉ làm tăng xác suất đó lên thôi, nên coi như tôi chẳng còn sự lựa chọn nào khác.
"...Tôi xin lỗi ạ...."
Hôm nay tôi đã nói câu này bao nhiêu lần rồi nhỉ. Tôi ân cần lau sạch mu bàn tay đang đông cứng của hắn với chiếc khăn tay đặt bên trên. Sao cái tay này lại to một cách thô bạo thế không biết. Có lẽ chỉ cần một cú đấm này thôi là đầu tôi sẽ nát bấy như tương ngay. Thật trớ trêu khi tôi phải tỉ mẩn lau chùi cho đôi bàn tay có thể sẽ chẻ đôi đầu mình bất cứ lúc nào.
Dù không biết trí nhớ có chính xác hay không, nhưng trong nguyên tác, có một câu nói giống như bùa chú khiến những người xung quanh Yoon Tae Oh phải bỏ mạng. Đó là: "Tôi xin lỗi". Thường thì họ sẽ trở thành một cái xác lạnh lẽo trước khi kịp nói hết câu đó. Đó là những tình tiết khắc họa rõ nét nhân vật Yoon Tae Oh cực kỳ tàn nhẫn. Vậy mà sáng sớm ngày ra, cái miệng này đã thốt ra câu đó biết bao nhiêu lần rồi cơ chứ.
"Đi thôi, thực sự là muộn rồi đấy."
Giật mình bởi giọng nói vang lên, tôi ngẩng đầu nhìn Yoon Tae Oh. Tôi cứ ngỡ chắc chắn sẽ có một hình phạt nào đó, nhưng hắn chẳng nói gì thêm mà sải bước đi trước, leo lên chiếc SUV tôi vừa lái ra từ gara.
...Chuyện gì thế này...? Việc không có chuyện gì xảy ra trái lại còn khiến tôi thấy hoang mang hơn. Tôi nén sự tò mò lại rồi bước lên ghế lái. Dù sao thì trước mắt, sự an toàn của bản thân coi như đã được bảo đảm.
"Chỗ kia thì tự mà xử lý đi."
"Dạ? Vâng ạ...."
"Chắc là tôi sẽ không phải nhìn thấy nó lần nữa chứ."
"Tất nhiên, tất nhiên rồi ạ, thưa giám đốc ! Ngài không cần phải lo lắng đâu ạ."
Phải rồi, tôi cũng đâu phải hạng người hiền lành gì cho cam. Huống hồ, suýt chút nữa là cái cổ của tôi cũng bay màu rồi, lại còn phải ôm thêm cái việc phiền phức là đích thân lái xe đưa Yoon Tae Oh đến công ty như thế này nữa chứ.
"Tôi sẽ bảo Đội Bảo an 3 xử lý ạ."
"Sao cũng được."
Gọi là Đội Bảo an cho sang miệng thôi, chứ thực chất đó là một lũ xã hội đen. Nơi đó tập trung toàn những kẻ hung hãn theo một kiểu rất khác so với Yoon Tae Oh. Lũ đó sẽ tự biết phải làm gì. Thậm chí đối với bọn chúng, việc xử lý những chuyện như thế này có khi còn là niềm vui ấy chứ.
"Hà, đau lưng quá."
"Đúng vậy ạ... Dạo này tình trạng mặt đường trong nội thành Seoul tệ thật đấy. Chẳng biết tiền thuế người ta đem đi đâu hết rồi nữa...."
"Thư ký Kim, cậu thực sự nghĩ vậy sao?"
Đời nào lại thế. Tôi nói vậy chỉ để giữ mạng thôi mà. Giá mà hắn cứ tin tôi một lần thì tốt, đằng này chẳng chịu mắc lừa gì cả.
"...Tôi xin lỗi ạ...."
Yoon Tae Oh vừa thích lại vừa ghét xe SUV. Hắn thích nếu hắn tự lái, và ghét nếu người khác lái. Dù sao thì do đặc thù của SUV, ghế sau có phần hơi khó chịu. Tất nhiên, đó là so với chiếc sedan hắn hay đi thôi, chứ so với xe bình thường thì nó chẳng khác gì thiên đường cả.
"Bữa trưa ngài có muốn tôi đặt đồ Ý không ạ, thưa giám đốc ?"
"Để xem đã. Cậu cứ tự chọn cái gì vừa ý mà đặt đi."
...Hỏng bét rồi. Tôi chỉ định nói gì đó để phá tan bầu không khí im lặng ngượng ngùng thôi, nhưng đây đúng là tình huống làm tốt thì huề vốn mà làm dở thì lỗ nặng. Nếu người Beta của hắn thích thực đơn tôi chọn thì coi như huề, còn nếu chẳng may gã không ăn được... thì không khó để dự đoán rằng tôi sẽ là kẻ đứng mũi chịu sào.
"...Tôi sẽ bảo Đội Thư ký 2 chuẩn bị ạ."
Có thể gọi là đại phúc trong đại họa không nhỉ. Công việc ở công ty nằm ngoài phạm vi phụ trách của tôi. Tôi chỉ việc khéo léo đùn đẩy công việc đó cho họ là xong. Chỉ cần dùng danh nghĩa "Chỉ thị của giám đốc " thì không có việc gì là không thể.
Đội Thư ký của chúng tôi được chia làm ba đội. Đội 1 chịu trách nhiệm toàn bộ đời sống sinh hoạt của Yoon Tae Oh. Có thể hiểu nôm na là liên quan đến nhà cửa và đời tư. Đội 2 chủ yếu đảm nhận công việc ở công ty. Việc của họ là xử lý và ngăn chặn những sự cố phát sinh trong giờ làm việc. Và Đội 3 thì chủ yếu xử lý những mảng tối không lộ diện của công ty. Đó là một nhóm nhỏ có mối quan hệ mật thiết với Đội Bảo an 3.
"Đến nơi rồi ạ, thưa giám đốc ."
Nếu tôi bảo là tôi đã lái xe như điên thì ngài có tin không. Vì phải vừa lái vừa để ý đến cảm giác của Yoon Tae Oh nên tôi thấy mệt mỏi gấp đôi. Cũng may là chúng tôi đã kịp vào đến sảnh công ty đúng giờ.
"Vậy hẹn gặp lại ngài vào buổi tối ạ, thưa giám đốc ."
Tôi đỗ xe đại ở sảnh, cầm túi xách của hắn và hộ tống đến tận thang máy. Sau đó, việc của tôi kết thúc bằng việc giao chiếc túi cho nhân viên Đội Thư ký 2 đã đứng đợi sẵn. Dù lái xe vốn không phải là nhiệm vụ của tôi, nhưng dù sao đi nữa. Nghĩ đến việc đã vượt qua được buổi sáng một cách bình yên, tôi mới thấy thở phào nhẹ nhõm.
"Thư ký Kim."
Cánh cửa thang máy chuẩn bị đóng lại bỗng mở ra lần nữa. Yoon Tae Oh bước ra khỏi thang máy, thu hẹp khoảng cách rồi tiến lại gần tôi.
"Hôm nay cách xử lý công việc của cậu có vẻ rất thiếu sót nhỉ?"
"Tôi xin l... hức...!"
Bị bàn tay hắn đặt bộp lên vai cùng câu nói đó, tôi đến cả lời xin lỗi cũng không thốt ra được trọn vẹn. Biết ngay mà, cái giống tính tình thối tha này đời nào lại bỏ qua những lỗi lầm vụn vặt đó dễ dàng như vậy. Có khi hắn đang định tiện tay xử lý Trưởng phòng Kim thì xử lý luôn cả hậu họa là tôi một thể cũng nên. Đúng là tôi đã phạm nhiều sai sót ngoài ý muốn thật. Tôi cũng thừa nhận điều đó.
"giám đốc ...!"
Hay là quỳ xuống nhỉ? Không được, hồi trước có gã quỳ xuống cầu xin hắn tha thứ rồi cuối cùng bị tàn phế cả đời đấy.... Ngay khoảnh khắc tôi định mở miệng nói gì đó thì tay Yoon Tae Oh cử động. Nhìn bàn tay hắn thò vào trong áo, tôi nhắm nghiền mắt lại.
...Tôi có để dao vào trong đó cho hắn không nhỉ....
"Làm gì thế? Không nhận sao?"
Nghe thấy giọng nói vang lên trước mặt, tôi thận trọng mở mắt ra thì thấy lông mày Yoon Tae Oh đang hơi nhướng lên. Điều đó có nghĩa là đang có chỗ nào đó không vừa ý.
"Cái này... là gì vậy ạ, thưa giám đốc ...?"
Một tay hắn cầm ví, tay kia là một xấp tiền vàng óng.
"Trước khi về nhà thì ghé qua bệnh viện đi."
"...Dạ...?"
"Chẳng phải cậu bảo trong người không khỏe sao."
"Tôi ạ...?"
"Việc của Thư ký Kim cứ để Đội Thư ký 3 làm thay đi."
Trong lúc tôi còn đang ngơ ngác mất một lúc lâu để hiểu xem hắn đang lảm nhảm cái gì, Yoon Tae Oh đã ấn xấp tiền vào tay tôi rồi quay người bước vào thang máy. Như một cỗ máy đã được lập trình, tôi vô thức gập người chào theo bản năng, nhưng đầu óc thì hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"Từ ngày mai tốt nhất là đừng có làm như hôm nay nữa, Thư ký Kim."
Để lại câu nói đó, thang máy bắt đầu đi lên. Tôi vẫn giữ nguyên tư thế gập người chào và thầm nghĩ. Vậy nghĩa là... hắn đang cho mình cơ hội cuối cùng đúng không...? Có khi số tiền đang cầm trên tay này... chính là tiền phúng điếu cũng nên. Dù là một xấp tiền khá lớn, nhưng sao tôi lại cảm thấy nó nặng nề đến lạ thường.
❖ ❖ ❖
Thực tế thì công việc của tôi bắt đầu từ lúc Yoon Tae Oh đi làm cũng không sai.
Chỉ riêng số quần áo hắn thay ra trong một ngày đã ít nhất là ba bộ, khăn tắm ít nhất sáu chiếc, áo choàng tắm, chăn ga gối đệm, đồ lót, tất chân... tôi phải phân loại chúng rồi cho vào máy giặt. Âu phục và sơ mi thì gửi đến tiệm giặt là được hoàng gia Anh chứng nhận, còn lại thì tự tay giặt giũ. Tổng cộng mười hai căn phòng, tám phòng tắm, hai phòng khách và một khu vườn. Dinh thự khổng lồ quá mức này chính là khu vực phụ trách của Đội Thư ký 1.
"Cái đồ điên này! Chết tiệt, cái nhà quái gì mà rộng thế không biết, chết tiệt!"
Đang hút bụi mà tôi kiệt sức nằm vật ra sàn. Không làm nổi nữa rồi.
Tôi là Đội trưởng của Đội 1 đó, nhưng đáng buồn thay là chẳng còn một thành viên nào cả. Gã bị xử lý vì không phát hiện ra vết xước trên giày tuần trước chính là thành viên cuối cùng. Tôi đã gửi yêu cầu bổ sung nhân lực gấp lên phòng nhân sự, nhưng đáp lại chỉ là câu trả lời rằng do đặc thù công việc nên không có nhân sự nào có thể đưa vào làm ngay được.
"Rốt cuộc là ai mới có thể lấy đầu Yoon Tae Oh đây chứ...."
Nhưng biết làm sao được. Không thể không quản lý nhà cửa nên tôi đã phải cắn răng một mình làm hết suốt một tuần nay rồi. Dù rất muốn gọi người từ bên ngoài vào nhưng Yoon Tae Oh là kẻ cực kỳ đa nghi và ghét người lạ, hắn cực kỳ bài xích việc để bất cứ ai vào nhà. Thậm chí ngay cả những người Beta mà hắn thích cũng hiếm khi được hắn đưa về nhà.
"Cái gì đây."
Trong lúc tôi đang nằm bò ra sàn, vài giọng nói trầm thấp vang lên chồng chéo. Giật mình vì có kẻ xâm nhập vào ngôi nhà trống, tôi nhanh chóng bật dậy thì thấy những gương mặt quen thuộc lọt vào tầm mắt.
"...Làm sao... các anh lại đến đây ạ...?"
Thật sự, toàn là những gương mặt tôi chẳng muốn thấy chút nào.
"Làm sao bọn tao đến được đây nhỉ?"
Tên nào tên nấy ánh mắt đều hung dữ... sát khí nồng nặc như thể vừa mới xé xác vài người xong. Nhóm đặc biệt chỉ toàn Alpha, Đội Bảo an 3....
"Tôi, tôi đã bảo các anh xử lý Trưởng phòng Kim rồi mà...."
Nhìn bộ vest đen thui lại còn không thắt cà vạt, trông bọn chúng chẳng khác gì mấy gã côn đồ xóm cả. Một tràng cười nhạo đồng loạt thốt ra từ miệng chúng. Cũng phải thôi. Giọng nói phát ra từ miệng tôi lúc này, ngay cả tôi cũng cảm thấy nó quá... sợ hãi và run rẩy thảm hại.
"Chuyện đó chẳng phải đã xử lý xong rồi sao, thư ký?"
Đội trưởng Kang Seok Ho. Một kẻ có hình xăm hình học bắt đầu từ lông mày chạy dọc xuống má qua cổ rồi biến mất vào trong lớp áo sơ mi. Đôi mắt gã trông như mắt rắn, và thân hình thì to lớn khủng khiếp. Gã bắt đầu tiến lại gần tôi. Gương mặt gã đầy rẫy nụ cười, nhưng trông nó giống như đang cân nhắc xem nên giết tôi kiểu gì cho vui vậy.
"Vậy... tại sao...?"
Chẳng lẽ nào! Chẳng lẽ nào... thực sự, cái gã Yoon Tae Oh kia muốn xử lý tôi sao...? Dù sáng nay tôi có phạm vài lỗi thật nhưng hắn còn đưa tiền bảo tôi đi bệnh viện cơ mà.... Hóa ra đó chỉ là lòng trắc ẩn cuối cùng thôi sao.
"Không biết à? Dĩ nhiên là bọn tao đến vì mày rồi."
Nghe Kang Seok Ho nói vậy, tôi chắc chắn là như thế rồi. Lẽ ra khi về nhà, tôi không nên dọn dẹp mà phải bỏ trốn ngay lập tức mới đúng. Kang Seok Ho tóm lấy vai tôi rồi giơ tay lên. Nhìn bàn tay to như cái nắp vung của gã, tôi không thể không hối hận vì đã không bỏ trốn. Một sự hối hận muộn màng.
...A.... Cuộc đời mình kết thúc ở cái thế giới kỳ quái này sao.
---