Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
#027
"Trông anh vẫn không ổn chút nào... ạ?"
Có lẽ do chuyến bay dài ngày chăng. Cho đến tận khi đặt chân xuống sân bay Úc, sắc mặt Yoon Tae Oh trông vẫn rất tệ. Mặc dù suốt cả chuyến bay anh đã chìm vào giấc ngủ sâu.
"Chỉ là... tôi thấy hơi mệt thôi."
Tình trạng của anh không đơn giản như lời anh nói. Một Yoon Tae Oh quyền thế ngút trời làm sao có thể vì chút mệt mỏi mà sắc mặt lại kém đến nhường kia. Tuy anh không để lộ ra, nhưng cũng có thể là do anh đã quá sức vì đám cưới, song với một người chẳng mấy khi kiệt sức dù công việc ngập đầu như anh, tôi không thể chỉ nghĩ đơn thuần là do làm việc quá độ.
"Trước khi về khách sạn, chúng ta phải ghé qua bệnh viện một chút."
"Không đến mức đó đâu. Cứ về khách sạn trước đi. Em cũng mệt vì ngồi máy bay lâu rồi mà."
Cái gã này đúng là chẳng chịu nghe lời gì cả. Trước sự khước từ liên tục của anh, tôi đành bất lực cùng anh lên xe của khách sạn đã đợi sẵn ở sân bay. Tuy trước mắt cứ nghe theo lời kẻ đang ốm, nhưng suốt quãng đường di chuyển lòng tôi vẫn không khỏi trăn trở. Nên nghỉ ngơi ở khách sạn hay phải đến bệnh viện đây? Hay là cứ đổi sang chuyến bay sớm nhất để quay về luôn nhỉ? Dẫu là đi tuần trăng mật, nhưng ba cái chuyện du lịch này để sau đi cũng được, chẳng phải chuyện gì to tát.
"Chắc em đang muốn ra ngoài chơi lắm."
Chúng tôi nhanh chóng làm thủ tục nhận phòng rồi lên phòng nghỉ. Yoon Tae Oh tựa người vào sofa, nhìn tôi và thốt ra những lời vô ích. Tôi hiểu tại sao anh lại nói vậy. Qua khung cửa sổ phòng khách, cây cầu cảng Harbour Bridge hình vòm hiện ra đẹp tựa như một bức tranh. Hẳn là vì tôi đã đứng ngẩn ngơ ngắm nhìn cảnh tượng ấy, vốn to lớn và gần gũi hơn nhiều so với những gì tôi thấy qua ảnh.
"Vốn dĩ em là kiểu người thích ở nhà nên em thích 'nghỉ dưỡng tại chỗ' nhất. Chẳng cần phải đi tham quan đây đó cho mệt người, chỉ cần ở trong phòng là có thể ngắm được hết thảy, thế chẳng phải tốt sao? Chúng ta cứ ở trong phòng gọi đồ ăn ngon về rồi chơi với nhau đi."
"Như vậy có ổn không. Dù gì cũng mang danh nghĩa là tuần trăng mật mà."
"Có sao đâu chứ. Quan trọng là hai chúng ta được đi chơi cùng nhau thôi."
Yoon Tae Oh ngồi với tư thế buông lơi hiếm thấy. Khi tôi khẽ chạm tay vào, gương mặt anh nóng hầm hập. Ngay khi hành lý được mang lên, tôi liền đi tìm thuốc dự phòng. Vì lo xa nên tôi đã mang theo thuốc cảm, thuốc hạ sốt, thuốc dạ dày, không ngờ lại có lúc dùng đến thế này.
"Nếu uống thuốc mà vẫn không hạ sốt thì phải đi bệnh viện đấy, anh nhớ chưa?"
"Biết sao được nhỉ."
"Xỳ...!"
"Đáng sợ thật đấy. Tôi sẽ làm theo."
Tôi kiên quyết nói với Yoon Tae Oh, kẻ đang bướng bỉnh dù chẳng rõ tình trạng của bản thân. Giờ đây cơ thể anh không còn là của riêng anh nữa. Cùng nhau chung sống thật lâu với một cơ thể khỏe mạnh cũng có thể coi là một nghĩa vụ của hôn nhân.
Đến lúc này tôi mới thấy hối hận vì đợt khám tổng quát lần trước đã không bảo anh làm cùng. Tuy nhiên, tôi tin rằng với thể lực vốn rất tốt, anh sẽ sớm bình phục thôi, nên tôi ngồi xuống bên cạnh và đan chặt tay mình vào tay anh.
Thế nhưng chẳng bao lâu sau, tôi đã cảm nhận được tín hiệu nguy hiểm cho thấy đây không phải chuyện bình thường. Cơn sốt không hề thuyên giảm, nóng đến mức chỉ cần ngồi cạnh thôi cũng cảm nhận được nhiệt lượng tỏa ra, và bầu không khí trong phòng bắt đầu đặc quánh mùi Pheromone khiến hơi thở của tôi cũng trở nên nghẹt thở. Khoan đã, Pheromone...?
"Anh ơi, không lẽ cái này... là 'chuyện đó' sao?"
"Haaa... Tôi cũng đang nghĩ có lẽ đúng là vậy rồi."
Có vẻ Yoon Tae Oh cũng đã nhận ra bầu không khí bất thường. Là kỳ ph*t t*nh của Alpha... Rut.
Thế nhưng cả hai chúng tôi đều không dám chắc chắn, vì đây không phải lúc chu kỳ Rut tìm đến. Vốn dĩ chu kỳ Rut của anh là khoảng một tháng trước, nhưng lúc đó không hề có triệu chứng báo trước, và dù đã quá ngày dự kiến rất lâu nhưng Rut vẫn không xuất hiện. Thông qua kiểm tra, chúng tôi nhận được ý kiến rằng chu kỳ lần này dường như đã tự tiêu biến.
Bác sĩ nói rằng do tần suất tiếp xúc với Pheromone của Omega tăng đột ngột nên chỉ số Pheromone nhất thời bị bất ổn. Có lẽ sau ba tháng nữa chu kỳ sẽ quay lại bình thường.
Chính vì thế, tôi chẳng thể ngờ rằng sau một tháng, Rut lại tìm đến. Xét theo khía cạnh nào đó thì việc anh không phải mắc bệnh khác cũng là điều đáng mừng, nhưng tình cảnh này thật khiến người ta lúng túng.
"Để em gọi bác sĩ đến trước đã."
Tôi vội vàng gọi điện xuống quầy lễ tân.
"Anh thấy... ổn hơn chút nào chưa?"
"Uống thuốc xong thì có vẻ cũng tạm ổn rồi."
Sau khi được bác sĩ thăm khám và uống thuốc an thần, sắc mặt anh đã khá lên rõ rệt. Tuy bác sĩ có giải thích rằng anh chỉ có thể cầm cự tỉnh táo được khoảng một hai ngày thôi, nhưng... vì đã có phương pháp còn tốt hơn cả thuốc, nên việc cải thiện tình trạng hiện tại như vậy là đủ rồi.
"Em đã báo với khách sạn là sau khi khám thì anh đã ổn hơn. Đồ ăn và thuốc men thế này chắc là đủ rồi... "
Dù là tình huống đột xuất, nhưng kinh nghiệm làm thư ký của tôi không hề uổng phí. Với thâm niên nhiều năm, tôi đã hoàn tất việc chuẩn bị cho kỳ Rut ở một nơi xa lạ suôn sẻ hơn tôi tưởng.
"Hình như em vẫn chưa chuẩn bị xong hết đâu."
"Anh còn cần gì nữa sao?"
"Có chứ. Cần cái này."
Yoon Tae Oh tiến lại từ phía sau và vòng tay ôm lấy cơ thể tôi. Rồi một bàn tay anh bóp mạnh lấy mông tôi như muốn làm nó nổ tung.
"Cái đó! Anh ráng nhịn một chút đi. Chí ít cũng phải đợi mặt trời lặn đã... "
"Nếu không được làm ngay chắc tôi chết mất."
Đúng là nói nhảm. Nghe giọng nói tỉnh bơ khác hẳn lúc nãy, tôi nghĩ hay là cứ nhốt anh ta lại vài ngày chắc cũng là một phương pháp hay. Mà không... đằng nào nếu Yoon Tae Oh mất đi lý trí thì người khổ cũng chỉ có mình tôi, nên thà rằng cứ làm cho anh hạ hỏa sớm có lẽ lại tốt hơn.
"Đ-Đi tắm đi ạ. Em cũng sẽ đi tắm rồi quay lại... "
Ánh nắng vẫn đang hắt qua cửa sổ, chắc chỉ cần kéo rèm lại là được thôi nhỉ.
Tôi đẩy cái gã đang mải miết nhào nặn mông mình như thể đã lọc bỏ hết lời nói của tôi ra khỏi tai, rồi chạy tót vào phòng tắm. Phần vì đã ngồi máy bay hơn mười tiếng đồng hồ, phần vì... đây là đêm động phòng đầu tiên sau khi kết hôn, à không, là ban ngày nên không phải đêm, nhưng dù sao cũng là một hành vi mang tính ý nghĩa, nên tôi muốn xuất hiện với một diện mạo chỉnh tề nhất có thể. Dù xét theo khía cạnh nào đó thì đây cũng không hẳn là việc cần phải dốc lòng đến mức này.
"Phù... "
Tắm dưới làn nước ấm khiến tôi thấy hơi căng thẳng. Nếu không biết kỳ Rut của Alpha là gì thì đã đành, đằng này vì đã từng trải qua rồi nên tôi lại càng thấy lo hơn.
Bình thường chuyện giường chiếu của Yoon Tae Oh vốn đã khá thô bạo, nhưng vào kỳ Rut thì mức độ còn kinh khủng hơn nhiều. Đến mức tôi đã từng nghĩ cứ đà này chắc cơ thể mình sẽ tan nát hoặc là mình sẽ chết mất. Người đàn ông to lớn mất đi lý trí lúc đó khiến người ta liên tưởng đến một loài thú dữ.
Thế nhưng tôi cũng đã xác định tinh thần cho kỳ Rut từ trước rồi. Nếu không có tự tin để gánh vác sự bùng nổ Pheromone vài tháng một lần trong suốt cả cuộc đời, thì ngay từ đầu tôi đã không nên dấn thân vào cuộc hôn nhân này. Ngược lại, vào kỳ ph*t t*nh Heat của mình, người sẽ bảo vệ tôi khi tôi bị d*c v*ng xâm chiếm và mất đi lý trí cũng chính là Yoon Tae Oh, vì vậy đây là đạo lý tất yếu của đạo vợ chồng.
Lau khô người rồi đứng trước gương, tôi bỗng nhiên thấy bận tâm đến ngoại hình của mình. Dẫu biết rằng đêm động phòng này rồi sẽ được thay thế bằng một chu kỳ mà anh thậm chí còn chẳng nhớ nổi.
Lau qua mái tóc rồi chỉ khoác duy nhất chiếc áo choàng tắm, tôi bước vào phòng khách, nơi chỉ có ánh đèn mờ ảo soi sáng. Bầu không khí lúc này trông cũng tương tự như của một đêm động phòng.
"Anh ơi...?"
Tôi không thấy Yoon Tae Oh đâu cả. Sự vắng mặt của anh khiến nỗi bất an ập đến. Chẳng lẽ trong lúc đó Pheromone đã bùng nổ khiến anh mất kiểm soát? Hay anh lại ngất đi với ý thức mờ mịt giống như lần trước?
Tôi chạy băng qua phòng khách và đi vào phòng ngủ. Căn phòng còn tối hơn cả phòng khách, chỉ có ánh đèn mờ ảo nhất được bật lên. Có lẽ vì mắt chưa quen với bóng tối nên tôi chỉ có thể nhích từng bước chân đầy khó khăn.
"Anh ơi, ưm...!"
Ngay khi vừa bước vào bên trong phòng, một vật gì đó đột ngột lao ra từ góc khuất, vòng tay ôm chặt lấy eo tôi và thô bạo dán môi mình lên môi tôi. Mùi sữa tắm và hương dầu gội giống hệt tôi. Mái tóc vẫn còn ẩm ướt như thể chưa được lau khô hẳn chạm vào má tôi. Hơi thở nóng rực lướt qua làn da đầy gấp gáp.
Bàng hoàng trước hành động tựa như một cuộc tập kích, nhưng cảm giác đó cũng chỉ thoáng qua. Tôi chợt nghĩ, à, thật may quá. Thật may vì không có chuyện gì xảy ra. Với trái tim ngập tràn sự nhẹ nhõm, tôi đã đáp lại nụ hôn của anh.
Khối thịt nóng hổi lách vào, quấn quýt lấy lưỡi tôi. Chẳng rõ là muốn đẩy ra hay muốn hòa quyện vào nhau. Tôi mím môi và cắn nhẹ lấy đầu lưỡi anh đang càn quét bên trong khoang miệng mình. Ngay lập tức, thứ vốn dĩ mềm mại khi đang khuấy đảo bên trong bỗng trở nên cứng đờ và tràn đầy sức mạnh như thể đang c**ng c*ng.
Cảm giác bị thứ gì đó đâm chọc, k*ch th*ch vào vòm họng và niêm mạc má hoàn toàn khác hẳn lúc nãy. Cứ như thể có một vật gì đó khác lạ đang lùng sục trong miệng tôi vậy. Cảm nhận được sự hưng phấn đang tích tụ từng chút một, tôi tiếp tục nụ hôn đầy khao khát.
Cứ như thế một hồi lâu. Khi hơi thở ngắn dần đã chạm đến giới hạn, tôi đẩy vai anh ra, và thật lạ lùng là anh đã thuận tình buông tôi ra ngay.
"Sao em tắm lâu thế. Tôi đã định cứ thế xông vào luôn rồi đấy."
"Haaa... A-Anh có ổn không?"
Điều này cũng nằm ngoài dự đoán của tôi. Yoon Tae Oh, người mà tôi cứ ngỡ đang bị Pheromone chi phối và hôn hít một cách tùy tiện, lại đang cất giọng nói rất bình thường.
"Dĩ nhiên là... ổn rồi."
Gương mặt Yoon Tae Oh gục xuống vai tôi. Người đàn ông to lớn ôm chặt lấy eo tôi như thể đang đeo bám, anh vùi đầu vào đó và phả ra hơi thở nóng rực lên vùng da nhạy cảm. Miệng thì nói vậy, nhưng nhìn kiểu gì cũng thấy anh chẳng hề ổn chút nào. Mệt thì cứ bảo là mệt, sao phải tỏ ra như vậy làm gì cơ chứ.
"Lại đây với em."
Tôi kéo Yoon Tae Oh ngồi xuống mép giường. Nhìn anh để mặc cho tôi kéo đi một cách yếu ớt khiến lòng tôi không khỏi xót xa. Dù không biết rõ, nhưng chắc hẳn lúc này Yoon Tae Oh đang phải dốc sức kìm nén sự hưng phấn đang sục sôi bên trong. Tôi không biết làm thế nào mà anh có thể làm được điều đó, nhưng hẳn là một cuộc chiến khốc liệt giữa bản năng và lý trí đang diễn ra.
Có lẽ kỳ Rut trước đây mà tôi và anh đã cùng trải qua đã trở thành một vết thương lòng đối với anh. Ký thức đó mãnh liệt đến mức anh không thể thanh thản đón nhận kỳ Rut này được.
"Anh cứ kìm nén như vậy sẽ còn mệt hơn đấy."
"...Em cứ lo chuyện đâu đâu."
Tôi đứng trước mặt một Yoon Tae Oh như thế. Tôi tháo cởi những chiếc khuy trên chiếc áo sơ mi đang ẩm ướt, chẳng rõ là do anh chưa lau khô người đã mặc vào hay là do thấm đẫm mồ hôi. Sau khi mở hết vạt áo, tôi ngồi vào g*** h** ch*n anh. Tôi tháo khóa thắt lưng và k** kh** q**n vốn đã căng phồng đến mức lớp vải không còn che giấu nổi sự hiện diện của nó nữa. Anh chỉ khẽ rùng mình một cái, ngoài ra không có cử động nào khác.
"Không sao đâu anh. Dù anh có như thế nào đi nữa... em vẫn thích anh mà."
Tôi biết chuyện lần trước không phải là ý muốn thật sự của anh. Đó là chuyện bất khả kháng. Người đàn ông mà tôi chung sống bấy lâu nay không phải là hạng người đối xử tệ bạc với tôi như thế. Anh là một người đàn ông biết tự chủ để tôi ít bị khó chịu và mệt mỏi nhất có thể. Ngay cả lúc này, chẳng phải anh đang cố gắng tỏ ra tỉnh táo bằng cách kìm nén sự hưng phấn đang sục sôi đó sao.
Trong lúc tôi bỏ chạy sang Croatia, anh nói anh đã trải qua một kỳ Rut một mình. Thật không thể hiểu nổi làm sao anh có thể chịu đựng được sự vất vả này chỉ bằng thuốc men.
"Chúng ta phải sống như thế này cả đời mà, nếu anh đã sợ hãi ngay từ bây giờ thì phải làm sao đây."
Tôi khẽ nắm lấy v*t n*m t*nh đang được bao bọc trong lớp nội y mỏng manh. Ngay khi tay tôi chạm vào thứ vốn đã căng cứng, nó liền giật nảy lên như muốn phô trương sự hiện diện của mình. Tôi siết chặt hơn một chút thứ mà ngay cả bàn tay cũng không thể bao trọn được, rồi áp môi mình lên lồng ngực anh.
"Haaa... Si Eon à."
Tôi cắn lấy đ** ng*c trên khuôn ngực rắn chắc của anh. Khi tôi đưa lưỡi lướt nhẹ và l**m lên phần nhô ra nhỏ bé đó, một hơi thở nặng nề thốt ra từ miệng Yoon Tae Oh. Những ngón tay anh luồn vào tóc và ghì lấy gáy tôi.
Khác với những vùng da khác, tôi vừa k*ch th*ch đ** ng*c nhẵn nhụi, vừa di chuyển bàn tay ở phía dưới. Khi tôi nắm lấy quần và nội y của anh rồi từ từ kéo xuống, anh đã nhấc mông lên để giúp tôi tháo ra dễ dàng hơn. Mỗi khi tay tôi chạm vào vùng đùi, xương chậu và mạn sườn đang để trần, cơ thể anh lại gồng lên cứng đờ như thể đang căng thẳng.
Có lẽ vì tôi cố tình không chạm vào v*t n*m t*nh, nên bàn tay đang ghì lấy gáy tôi khẽ ấn đầu tôi xuống phía dưới. Hiểu được ý muốn của bàn tay đó, tôi khẽ đặt những nụ hôn lên lồng ngực và bụng anh rồi từ từ di chuyển xuống dưới. Tôi cố tình né tránh phần nhạy cảm mà l**m dọc xuống tận vùng đùi của anh.
"Ưm, em đang làm gì thế."
Làm thế này không đúng sao. Tôi định để lại những vết hickey trên đùi anh giống như những gì Yoon Tae Oh đã từng làm với tôi. Nhưng có lẽ vì thớ thịt quá săn chắc nên tôi không thể m*t mạnh được. Có lẽ do tôi không điều chỉnh được lực nên một tiếng r*n r* đau đớn phát ra từ miệng Yoon Tae Oh.
"Anh đau ạ...? Em cũng muốn để lại một dấu vết trên người anh mà... "
Mắt tôi giờ đã quen với ánh sáng mờ ảo. Dù không nhìn rõ biểu cảm của Yoon Tae Oh khi ngước lên, nhưng có vẻ như anh đang khẽ mỉm cười.
"Không. Vì tôi thích nên em cứ để lại thêm đi."
Yoon Tae Oh khẽ chỉ tay vào vùng cạnh xương chậu của mình. Khi tôi hôn lên chỗ anh chỉ để lại những dấu hickey, thì ngay cả trong bóng tối, những dấu vết lốm đốm cũng hiện ra dày đặc trên làn da anh.
"Ở đây nữa."
Tôi vốn dĩ không định làm thế này.... Trong lúc tôi đang mải nghĩ xem liệu tình thế có đang bị đảo lộn chủ khách hay không, thì một khối thịt nhẵn nhụi chạm vào môi tôi. Chỉ cần xúc giác thôi tôi cũng nhận ra đó là thứ gì. Một thứ vừa đàn hồi vừa mềm mại, và đồng thời cũng nóng bỏng khôn cùng.