Nhật Ký Sinh Tồn Của Thư Ký Tổng Tài Bá Đạo

Chương 14

Trước Tiếp

Chương 014

Tôi chỉ biết ngây người nhìn Yoon Tae Oh một hồi lâu.

"Gì đây. Ý cậu là vì đã quá giờ tan làm nên ngay cả việc này cũng không định làm à?"

"Dạ, không, không phải ạ!"

Trước giọng nói bắt đầu trở nên hằn học của gã đàn ông thiếu kiên nhẫn kia, tôi phải vội vàng vực dậy tinh thần rồi lao nhanh vào bếp.

"Không đâu... chỉ là bình thường giám đốc đâu có bao giờ ăn mấy thứ như mì tôm, tự dưng ngài lại đòi ăn nên tôi mới ngạc nhiên chút thôi, chứ không phải tôi có ý định đòi thanh toán tiền tăng ca hay gì đâu ạ..."

Tôi tất bật lôi nồi ra, đổ nước khoáng vào rồi lấy những gói mì tôm đang được giấu kỹ khỏi tầm mắt của hắn.

"...Đến cả mì tôm mà cũng nấu bằng thứ nước khoáng đó cơ à."

"......"

"Thì ra mì tôm được giấu ở chỗ đó."

Tủ lạnh Kim chi đối với tôi giống như một kho báu bí mật vậy. Đó là nơi mà Yoon Tae Oh chắc chắn sẽ không bao giờ ngó ngàng tới. Tôi cất giữ thực phẩm của mình ở đó. Trong hộp Kim chi không hề có Kim chi, mà thay vào đó là mì tôm, củ cải muối và xúc bích. Thôi thì cứ lờ đi việc tôi đang dùng thứ nước khoáng lấy từ tầng nước sâu ở Hawaii đắt đỏ để nấu mì tôm vậy.

"Cái đó... không phải tôi giấu đâu ạ... Chỉ là tôi muốn tận dụng không gian một cách tiết kiệm thôi mà...?"

"Được rồi, nước sôi rồi kìa."

Không, rốt cuộc tôi và cái gã này có đang thực sự đối thoại với nhau không vậy? Sao tôi cứ cảm thấy như cả hai đang mạnh ai nấy nói thế này.

"Cứ thanh toán tiền trợ cấp ngoài giờ làm việc đi."

"Thật ạ?"

Đang bận đổ gói súp vào nồi, tôi kinh ngạc đến mức phải quay phắt lại nhìn hắn.

"Thử làm xem."

Khóe môi Yoon Tae Oh khẽ nhếch lên một đường cong đầy ẩn ý...

"...Dạ thôi ạ. Chỉ là ăn cùng giám đốc một bát mì thôi mà, trợ cấp ngoài giờ gì chứ. Có nhiều khi tôi còn phải kẹt lại ở công ty muộn hơn thế này nhiều mà."

"Cậu đang đá đểu tôi đấy à? Bảo là tôi hay bắt tan làm muộn chứ gì."

Ồ... cũng khá đấy chứ. Cái gã ngay cả tên người khác còn chẳng nhớ nổi vậy mà lạ thay mấy cái lời mỉa mai này lại thính thế không biết. Sau này mình phải lựa lời mà "đá" tinh tế hơn mới được.

"Xong rồi đây ạ."

"Ngồi xuống đi."

"...Ngài định ăn... cùng tôi ạ?"

"Chẳng lẽ Thư ký Baek lại nghĩ một mình tôi sẽ ăn hết ba gói mì sao."

Tôi lúng túng ngồi xuống đối diện hắn. Chỉ là tôi không ngờ mình lại được ngồi cùng bàn với hắn như thế này.

Dù sao cũng là đồ ăn cho Yoon Tae Oh, nên tôi đã cẩn thận múc ra chiếc bát gốm do nghệ nhân nhân văn làm, trang trí thêm hành lá và ớt đỏ cho đẹp mắt. Khi hắn cầm đũa lên, tôi bỗng thấy hơi căng thẳng. Trong đầu chợt hiện lên những lời nhận xét cay độc như xát muối vào tim mà hắn đã buông ra ở nhà Han Ye Jun lúc nãy.

"...Thấy thế nào ạ...?"

"Cũng được, ăn được đấy. Mau ăn đi kẻo nguội."

Nghe Yoon Tae Oh nói vậy tôi mới thở phào nhẹ nhõm và bắt đầu dùng bữa. Vì là bữa tối muộn sau khi đã ăn trưa từ lâu nên chỉ cần một bát mì tôm thôi cũng đủ thấy ngon tuyệt vời rồi. Vốn dĩ tôi cũng rất thích mì tôm nữa.

"Thực ra tôi nấu mì tôm cũng đỉnh lắm đấy ạ. Quan trọng nhất là phải căn chỉnh lượng nước và canh thời gian sao cho sợi mì vừa chín tới cơ!"

"Vậy sao."

"Dù sao giám đốc cũng không thích ăn mặn, nên tôi đã bớt lại gói súp và nêm nếm vừa phải. Hợp khẩu vị của ngài chứ ạ?"

"Có vẻ là vậy."

"......"

Đang ăn ngon lành, tôi bỗng thấy có gì đó sai sai. Đĩa đồ nhắm mà tôi đã đẩy về phía Yoon Tae Oh chẳng biết từ lúc nào đã từ từ "di cư" về phía trước mặt tôi. Củ cải muối, măng tây ngâm tương, rồi cả dưa chuột bao tử muối nữa. Và trong khi tôi đã đánh chén sạch bách bát mì của mình, Yoon Tae Oh vẫn chẳng có động tĩnh gì thêm. Bát của hắn vẫn còn hơn một nửa.

"...Không ngon ạ...? Hay để tôi làm món khác cho ngài nhé?"

"Không, thế là đủ rồi."

Nói rồi, Yoon Tae Oh lại gắp thêm một miếng và tiếp tục nhai chậm rãi.

"Dạ... nếu ngài muốn ăn thêm thứ gì khác thì cứ bảo tôi nhé."

"Còn Thư ký Baek?"

"Tôi á... bụng tôi sắp nổ tung đến nơi rồi đây này...?"

Thực ra khi múc mì, tôi đã chia cho Yoon Tae Oh đúng một phần, còn mình thì chiếm tận hai phần. Vốn dĩ tôi không phải là kẻ tham ăn, nhưng lý do là vì tôi không tin nổi chuyện Yoon Tae Oh lại thực sự ăn mì tôm. Và đúng như dự đoán, hắn đã bỏ lại hơn một nửa.

"Nhờ cậu mà tôi đã ăn rất ngon, Thư ký Im."

"...giám đốc ... có phải ngài cố tình không ạ...?"

"Cố tình chuyện gì cơ."

"...Dạ không có gì ạ..."

Cái danh xưng Thư ký Kim thốt ra từ miệng hắn, tôi đã cố gắng chấp nhận nó như một cách gọi xã giao kiểu anh Kim không chút linh hồn rồi, vậy mà giờ lại lòi đâu ra cái ông Thư ký Im nào nữa đây? Thậm chí trong đội thư ký còn chẳng có ai họ Im cả. Yoon Tae Oh xách túi và bắt đầu rảo bước về phía phòng làm việc.

"Cảm ơn nhé."

"...Dạ... vâng, ngài nghỉ ngơi đi ạ."

...Tự dưng lại lên cơn gì thế không biết. Hai chữ cảm ơn lọt vào tai nghe mới lạ lẫm làm sao. Yoon Tae Oh... mà cũng biết nói lời đó sao? Đã bao nhiêu lần tôi chuẩn bị những bữa ăn thịnh soạn cho hắn mà chẳng nhận được lấy một lời, vậy mà giờ chỉ nấu cho bát mì tôm thôi lại được nghe cảm ơn.

"Ngày mai cũng đi làm muộn một tiếng đi."

"Vâng, tôi rõ rồi ạ."

Hắn là người hiếm khi vi phạm giờ giấc làm việc. Vậy mà kể từ lần trước đến nay đã là lần thứ hai rồi. Yoon Tae Oh thực sự có gì đó rất lạ.

❖ ❖ ❖

"Vâng, số nhà 19 ạ. Đúng rồi. Phiền các anh lưu ý đặc biệt đừng để thất lạc đồ giặt nhé."

— Chuyện đó thì anh không cần phải lo, nhưng cái giá sẽ khá chát đấy ạ...?

"Không sao cả, cứ mang đến cho tôi trước buổi tối là được."

Hơi ngại một chút nhưng phải tự nhận là đầu óc tôi cũng khá nhạy bén. Sau khi giải quyết bữa tối với Yoon Tae Oh bằng mì tôm, đó là lúc bắt đầu thời gian làm việc chuyên trách của tôi. Nhưng tôi không thể để người lạ vào nhà, cũng chẳng có tâm hơi đâu mà làm việc mười mấy tiếng đồng hồ mỗi ngày. Những việc tôi bắt buộc phải làm như dọn giường, lau phòng tắm hay bảo quản trang phục cho Yoon Tae Oh thì tôi sẽ làm, nhưng những việc khác thì lại là chuyện khác.

Tôi quyết định mang toàn bộ đồ giặt ra tiệm. Từ khăn tắm, tất cho đến đồ lót, không sót thứ gì. Đó là một cơ sở chuyên nghiệp được hoàng gia Anh chứng nhận, giá cả đắt hơn tiệm giặt ủi thông thường gấp mấy lần, nhưng tôi không quan tâm. Vì tất cả đều chi từ túi tiền của Yoon Tae Oh mà.

Việc dọn dẹp nhà cửa thì tôi tranh thủ tạt về nhà vào ban ngày, còn dọn giường thì tôi sẽ giải quyết nhanh gọn trong lúc Yoon Tae Oh đang tắm buổi sáng. Cái việc này... tôi không hề muốn quen với nó chút nào, nhưng khi phải tự mình làm mọi thứ thì thấy nó cũng tạm ổn, điều này vừa khiến tôi vui mà cũng vừa thấy buồn. Vui vì nhờ không mắc phải những lỗi nhỏ nhặt làm phật lòng Yoon Tae Oh mà mạng tôi dài thêm được chút ít, buồn vì cảm thấy mình dường như đang làm việc quá tốt một cách vô nghĩa.

Dù sao thì nhờ vậy mà buổi tối tôi cũng có chút thời gian thong thả cho riêng mình. Có lẽ vì thế mà khi nằm trên giường trước khi chìm vào giấc ngủ, tâm trí tôi lại miên man suy nghĩ. Dạo gần đây, dù có nhìn kiểu gì tôi cũng thấy Yoon Tae Oh có chút kỳ lạ. Đôi khi tôi tự hỏi liệu đây có thực sự là nam chính trong bộ phim mà tôi từng biết hay không.

Từ thái độ hắn dành cho tôi trong bữa trưa cùng tên Beta, cho đến lúc ở nhà Beta đó. Rồi cả chuyện hắn quay về nhà và cùng tôi ăn món mì tôm mà cả đời hắn chưa từng đụng tới nữa. Có một cái gì đó... một thứ cảm xúc lẽ ra không nên có cứ thỉnh thoảng lại nảy nở trong tôi.

"...Chắc là do mình tưởng tượng thôi."

Chắc chắn là vậy rồi. Hắn vốn dĩ là kẻ máu lạnh, có thể nhẫn tâm g**t ch*t cả những người luôn kề cận bên mình cơ mà. Hắn là gã đàn ông có thể bẻ cổ tôi bất cứ lúc nào nếu thấy không vừa mắt. Không, nhất định phải là do tôi tưởng tượng thôi. Việc của tôi là giúp Yoon Tae Oh mau chóng tìm thấy một nửa của mình để dẫn dắt bộ phim này đi đến hồi kết. Có như vậy, có lẽ tôi mới có thể quay trở về thế giới thực của mình được.

❖ ❖ ❖

"Tên đội là Đội nợ xấu nên có vẻ các người làm việc cũng xấu như cái tên vậy nhỉ."

「Đây là Đội trưởng Kim ạ.」

"Đội trưởng Kim?"

"Dạ, chuyện đó... không phải vậy đâu ạ... chỉ là dạo này kinh tế khó khăn nên tỉ lệ nợ quá hạn của toàn ngành đều tăng cao..."

"Kinh tế khó khăn là chuyện ngày một ngày hai sao? Vậy hay là để nhân viên của chúng ta cũng thử sống một cuộc đời khó khăn xem sao nhé?"

Yoon Tae Oh đúng nghĩa là một gã cuồng công việc. Hắn có vô số cuộc họp và luôn tỉ mỉ tự mình quán xuyến cả những việc nhỏ nhặt nhất trong công ty. Đặc biệt là với những con số, đầu óc hắn chắc chắn là cực kỳ xuất chúng. Nhưng điểm yếu của hắn là... đúng vậy, hắn không thể nhớ nổi tên người khác. Giống như lúc nãy, tôi phải ngồi bên cạnh và viết tên Đội trưởng đội nợ xấu lên giấy nhớ cho hắn vậy.

"Đến tuần sau phải thu hồi được ít nhất 5%. Nếu không đạt thì cứ việc đặt đơn xin nghỉ việc lên bàn tôi rồi xéo đi."

"...Vâng, tôi rõ rồi ạ."

Dù hắn có điên tiết như vậy, nhưng vì mức lương hắn trả đủ để người ta cam chịu nên chẳng ai dám hé răng nửa lời phàn nàn. Đúng là, tiền là nhất.

"Còn đội TF vụ khu nghỉ dưỡng sao rồi."

「Đây là Trưởng nhóm Lee của đội TF ạ.」

"Trưởng nhóm Lee...? Ai đây?"

"...Là cái người trông giống con rùa kia kìa ạ. Là giám đốc khối xây dựng công nghiệp."

Đến cả mặt mũi giám đốc công ty mình mà hắn cũng không nhận ra. Vì hắn hỏi bằng giọng rất nhỏ nên tôi phải ghé sát mặt vào tai hắn, vừa thấy ngại vừa phải khẽ thì thầm mô tả đặc điểm nhân dạng và chức vụ cho hắn biết.

"Con rùa..."

Dưới gầm bàn, tôi khẽ huých vào giày của Yoon Tae Oh. Cái thằng này điên rồi à! Dù thế nào đi nữa sao lại có thể gọi người ta là con rùa cơ chứ.

"Chỗ đó... báo cáo tiến độ đi."

Hà... tại sao ngay cả một cuộc họp bình thường thôi cũng khiến người ta thấy nghẹt thở như vậy chứ. Trưởng nhóm TF đã trình bày một kế hoạch xây dựng khá bài bản, đồng thời đưa ra các biện pháp hệ thống để giải quyết những vấn đề tồn đọng trong thời gian sớm nhất.

"Xử lý cho dứt khoát vào. Chỉ cần chậm trễ dù chỉ một ngày, tôi sẽ không cho các người cơ hội thứ hai đâu."

"Vâng, thưa giám đốc ..."

Bầu không khí trong phòng họp bỗng chốc lạnh toát. Dù là cấp quản lý từ trưởng nhóm trở lên thì đây cũng chẳng phải là vị trí an toàn. Không, ngược lại họ còn thường xuyên bị thay thế một cách dễ dàng hơn. Yoon Tae Oh là loại đàn ông như vậy đấy. Hắn không hề coi trọng nhân viên của mình. Lý do cũng rất rõ ràng: vì hắn quá tài giỏi. Một kẻ có năng lực tự mình lấp đầy khoảng trống của bất kỳ ai thì đương nhiên sẽ có cái quyền đó.

"Đi thôi, Thư ký Kim."

...Nộp đơn xin đổi tên ở đâu ấy nhỉ. Không biết họ có cho đổi luôn cả họ không. Hay là nhân dịp này mình đổi tên thành Kim Thư Ký luôn cho rồi.

"Vâng, thưa giám đốc ."

Cuộc họp kết thúc, Yoon Tae Oh là người đầu tiên đứng dậy rời khỏi phòng. Tôi vội vàng thu dọn tài liệu và laptop của hắn rồi nhanh chóng bám theo sau.

"giám đốc ... dù sao thì ngài cũng không nên gọi người ta là con rùa như vậy đâu ạ... Thời buổi này nhạy cảm lắm, lỡ đâu chuyện này lọt ra ngoài báo chí thì phiền phức to ạ..."

Vừa bước vào văn phòng, tôi đã trút hết nỗi lòng kìm nén suốt cả buổi họp. Đương nhiên là tôi vẫn giữ thái độ vô cùng lịch sự và cung kính.

"Thư ký Kim."

Yoon Tae Oh định quay về chỗ ngồi bỗng khựng lại. Sau đó hắn quay người và bắt đầu tiến lại gần tôi. Á! Hỏng rồi. Sao cái miệng mình nó lại không chịu khép lại thế này cơ chứ.

"Không, ý tôi không phải là..."

"Cái từ con rùa đó không phải là do tôi nói, mà là do Thư ký Kim nói đấy chứ? Sao cậu lại có thể gọi người ta là con rùa như thế được nhỉ."

"Thì, chuyện đó là tại giám đốc cứ mãi không nhớ nổi mặt mũi người ta nên..."

"À, nhờ cậu mà giờ cứ nhìn thấy mặt ông ta là tôi lại chỉ nghĩ đến con rùa thôi đấy, cảm ơn nhé?"

"...Tôi xin lỗi ạ..."

Trong lúc nói, khoảng cách giữa chúng tôi cứ thế thu hẹp dần. Tôi vừa bước lùi vừa thốt ra lời xin lỗi không mấy thành tâm, cho đến khi tấm lưng chạm phải cánh cửa cứng nhắc thì không còn đường lui nữa. Vậy mà Yoon Tae Oh vẫn không chịu dừng lại, hắn tiếp tục tiến sát. Hắn chống tay lên cửa ngay sát đầu tôi, ghé sát mặt lại.

"Và tại sao cậu cứ hở ra là lại huých vào giày của tôi thế?"

"Chuyện... chuyện đó..."

"Cả lần này, và cả lần ở nhà hàng hôm trước nữa."

"Tôi xin lỗi ạ...! Vì lúc đó tình thế cấp bách quá nên..."

Đúng rồi. Tôi điên thật rồi. Sao tôi lại dám dùng chân đá vào giày của Yoon Tae Oh cơ chứ. Nghĩ lại thì, trước đây từng có một thư ký đã "bốc hơi" chỉ vì không phát hiện ra một vết xước nhỏ trên giày của hắn, vậy mà tôi đã làm cái quái gì thế này? Sự hối hận muộn màng khiến lời nhận lỗi của tôi lần này mang theo cả sự thành khẩn từ tận đáy lòng.

"Cái này... không biết nếu tôi cũng đá lại một cái tương tự như vậy thì nó có gãy hay không nhỉ."

Cộc, cộc, cộc.

Đột nhiên, tôi cảm nhận được một thứ gì đó đang khẽ chạm vào ống chân mình liên tục nhưng rất nhẹ nhàng. Cơ thể vốn đang căng như dây đàn khiến tôi thậm chí không dám liếc mắt xuống dưới để kiểm tra xem đó là gì. Tất cả những gì tôi có thể làm lúc này là đứng chôn chân và hứng chịu ánh mắt của Yoon Tae Oh đang đổ dồn về phía mình.

"Cậu không tò mò sao?"

"Dạ không, không ạ! Tôi... tôi sẽ không bao giờ tái phạm nữa đâu, thưa giám đốc ..."

Nói không ngoa chứ khóe mắt tôi bắt đầu thấy âm ẩm rồi đấy. Vì Yoon Tae Oh vừa mới bực mình trong cuộc họp lúc nãy, nên nếu hôm nay hắn có bẻ gãy chân tôi đi chăng nữa thì chắc tôi cũng phải cảm ơn vì hắn đã nương tay. Tôi đang phân vân không biết có nên rặn ra vài giọt nước mắt để hắn mủi lòng hay không, thì đột nhiên, đuôi mắt Yoon Tae Oh khẽ cong lên và khóe môi hắn bắt đầu nhếch lên thành một nụ cười. Giống như một thước phim quay chậm, một nụ cười cực kỳ, cực kỳ chậm rãi.

"Đùa thôi."

Nói rồi, bàn tay đang chống trên cửa của hắn luồn vào giữa những kẽ tóc của tôi.

"Sao mà nhát gan thế không biết. Lúc nãy cái miệng còn lẻo mép lắm mà."

Những ngón tay dài cứ thế vò rối mái tóc tôi. Thế nhưng, ánh mắt tôi vẫn không thể dời đi chỗ khác. Ngay lúc này, gương mặt Yoon Tae Oh đang mỉm cười trước mắt tôi trông thực sự... rất đẹp. Đó là một từ hoàn toàn không phù hợp để nói về hắn, nhưng thật là một chuyện kỳ lạ.

Trước Tiếp