Nhật Ký Sinh Tồn Của Thư Ký Tổng Tài Bá Đạo

Chương 136

Trước Tiếp

#020

"Làm gì mà tiếc rẻ đến mức đó?"

Nếu phải dùng một câu để diễn tả tâm trạng tôi lúc này, thì đó là 'như hạch'. Chính xác thì đó là cảm giác hệt như khi mua vé số mà cả sáu con số giải độc đắc đều bị lệch đi đúng một đơn vị vậy.

"Làm sao mà không tiếc cho được ạ... giải độc đắc bay mất ngay trước mắt luôn kìa...."

Tận 1,5 tỷ won cơ đấy. Nếu ở lựa chọn cuối cùng tôi chọn đúng cái khác, thì với số tiền đó tôi đã có thể ngay lập tức sống một cuộc đời thong dong rồi.

Lúc nãy, ngay khoảnh khắc cái máy như khựng lại một chút rồi những thỏi vàng bắt đầu rơi xuống, một âm thanh náo động nhất thế gian đã bùng nổ. Âm thanh đó lớn đến mức bất kỳ ai nhìn vào cũng biết chắc chắn là sắp nổ hũ rồi. Nhờ vậy mà có biết bao nhiêu người đã kéo đến vây quanh.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, đủ loại suy nghĩ hy vọng đã hiện lên trong đầu tôi. Nào là nổ hũ thì bị trừ bao nhiêu thuế, rồi dạo này giá chung cư ở Seoul là bao nhiêu. Hay là xin nghỉ việc ngay lập tức nhỉ, hoặc mua một căn tòa nhà nhỏ để chuẩn bị cho tuổi già. 1,5 tỷ thì hơi lỡ cỡ, nếu thêm một số không nữa thì tốt biết mấy... vân vân và vân vân.

"Dù ở đó em có chọn cái nào đi chăng nữa thì kết quả cũng vậy thôi. Hệ thống nó thiết lập như thế rồi."

"Chắc số em đúng là đen đủi thật rồi...."

Bản nhạc ồn ào dừng lại, trên màn hình hiện ra ba sự lựa chọn. Một trong số đó là giải Mega Jackpot nhận toàn bộ 1,5 tỷ tiền tích lũy, tiếp theo là giải Jackpot nhận một nửa. Đến đây thì vẫn còn tạm ổn. Bởi dù chỉ là một nửa của 1,5 tỷ thì đó vẫn là một số tiền cực kỳ lớn.

Với bàn tay run rẩy, tôi thận trọng chọn lấy một trong những chiếc rương vàng hiện ra trên màn hình, và thứ hiện ra lại là giải Mini Jackpot.

"Đến cả tiền vốn bỏ vào còn không thu hồi nổi nữa là...."

Trái ngược với cái tên Jackpot nghe kêu như chuông khánh, số tiền nhận được vỏn vẹn chỉ có 100 nghìn won. Thà rằng lúc nãy đừng có phát ra cái âm thanh ầm ĩ đó cho xong. Chính vì thế mà cảm giác mất mát càng lớn hơn, cứ như thể tôi vừa bị ai đó cướp mất 1,5 tỷ vậy.

"Đen đủi cái gì chứ. Làm gì có ai vận may tốt như Baek Si Eon cơ chứ."

"Em á...?"

"Chẳng lẽ em không tìm hiểu thông tin về công ty chúng ta sao? Hay là, vì tôi đã là cá nằm trong chậu rồi nên em chẳng thèm quan tâm nữa?"

"Ý anh là sao... A!"

Đang lúc lòng dạ rối bời mà anh ta lại nói cái gì hão huyền thế không biết. Nhưng nghe kỹ lại thì có một thông tin bỗng nảy ra trong đầu tôi.

"Dạo này... giá cổ phiếu công ty 'chúng ta' tăng mạnh lắm đúng không ạ?"

"Còn phải hỏi. Tầm 1,5 tỷ thì tôi có thể cho em làm tiền tiêu vặt được mà."

Phải rồi. Yoon Tae Oh đường đường là Giám đốc của MK Capital... à không, giờ đã là MK Group rồi mà! Việc bảo có thể cho 1,5 tỷ làm tiền tiêu vặt chắc là nói đùa thôi, nhưng chuyện anh ta giàu nứt đố đổ vách đến mức chẳng ngán một ai là sự thật hiển nhiên.

"Tiền mặt của tôi còn nhiều hơn vẻ ngoài nữa đấy, em không biết sao?"

"Ơ hay... sao mà em không biết được chứ. Toàn bộ là do em quản lý mà."

Có cả tiền sạch, mà tiền bẩn cũng chẳng thiếu! Anh ta ở một đẳng cấp hoàn toàn khác so với những gã nhà giàu ảo chỉ có cổ phiếu trên tay.

"Có một người như thế ở bên cạnh mà lại đi tiếc rẻ vì không có được vỏn vẹn 1,5 tỷ thì có nên không cơ chứ."

Dù... tiền của Yoon Tae Oh với tiền của tôi chẳng liên quan gì đến nhau, nhưng có vẻ như số tôi cũng không đến nỗi đen đủi lắm. Có lẽ vận may tiền bạc của tôi chạm đáy là để bù lại cho cái vận may gặp được quý nhân này chăng. Hoặc có khi Yoon Tae Oh chính là kết quả của việc tôi đã dồn hết toàn bộ may mắn của cả đời mình vào rồi cũng nên.

"Vậy thì...."

Tôi quyết định không nuối tiếc lâu về số tiền vốn dĩ không thuộc về mình nữa. Dù sao thì lâu lắm rồi mới được chơi một trận ra trò, thế là đủ rồi. Thay vào đó, tôi khẽ nhích mông lại gần, dính chặt lấy gã Yoon Tae Oh tiền tiêu không hết này.

"Vậy thì sao?"

"Vậy thì... số tiền anh cho em mượn lúc nãy không cần trả nữa nhé...?"

Yoon Tae Oh bật cười một tiếng nghe đầy vẻ hụt hẫng trước lời nói của tôi. Giống như một tiếng thở dài vậy. Không, nhìn cái cách anh đưa tay vuốt tóc tôi thì chắc hẳn đó là ý bảo tôi thật là thảm hại thì đúng hơn.

"Làm gì có chuyện đó. Trả đi. Tính cả lãi nữa đấy."

"...Dạ...?"

Nếu cứ theo cái bầu không khí cho đến tận vừa rồi thì đáng lẽ anh phải nói là 'mấy cái đồng lẻ đó, quên đi chứ'...?

"Chẳng phải em đã bảo sẽ trả bằng cơ thể sao? Thế nên tôi mới cho mượn đấy."

"Không, cái đó là...!"

"Xin lỗi nhé nhưng tôi không phải kiểu người đi ra ngoài để người khác quỵt tiền mình đâu. Baek Si Eon cũng không ngoại lệ."

Tôi cứ tưởng anh nói đùa. Nhưng nhìn cái gã đang đẩy người tôi xuống ghế sofa, lột phăng quần dài và đồ lót ra thì có vẻ như anh ta đang cực kỳ nghiêm túc. Chưa kịp thêm thắt lời nào thì chiếc áo thun đã bị kéo ngược lên tận ngực. Sau đó, nh* h** của tôi đã bị một nơi nóng bỏng nuốt trọn.

Đó là những động tác đầy khẩn trương, cứ như thể anh đang thực sự đi đòi nợ vậy. Ngay từ đầu, anh đã ngậm lấy nh* h** rồi m*t mạnh như muốn hút hết mọi thứ bên trong. Anh dồn lực vào đầu lưỡi nhấn mạnh, gảy lên xuống rồi lại cắn nhẹ đến mức tôi cảm thấy hơi đau.

"Hư...!"

Sự áp lực mà ban đầu tôi đã thấy mạnh bạo nay lại càng trở nên dữ dội hơn. Giờ đây, cứ như thể muốn rút hết thứ gì đó từ bên trong ra, anh ngậm lấy cả q**ng v* rồi m*t mạnh một hơi. Chính vì thế mà khi những k*ch th*ch anh mang lại ngày càng tăng, h*m m**n muốn được bùng nổ sự hưng phấn trong tôi cũng lớn dần theo.

"Thấy không? Chỉ có bên này là to lên thôi này."

"Ư...! Đừng làm thế mà...."

Khi anh nhả đầu vú đã bị ngậm m*t hồi lâu ra, nó thực sự có một sự khác biệt rõ rệt so với bên còn lại. Nhìn nh* h** ướt đẫm đỏ ửng đang nhô cao, anh dùng đầu ngón tay khẽ gảy nhẹ một cái khiến toàn bộ sức lực của tôi đều dồn hết xuống phần th*n d***.

"Vậy để tôi chỉnh lại bên kia cho cân nhé."

Anh nói như thể đang ban ơn rồi ngậm lấy bên ngực còn lại. Trước những k*ch th*ch lại bắt đầu ấy, câu hỏi tại sao anh lớn rồi mà vẫn cứ chấp niệm với b* ng*c như trẻ con thế này còn chưa kịp thốt ra đã bị nuốt ngược vào trong. Đầu vú vốn đã ướt đẫm được m*n tr*n bởi đầu ngón tay, còn bên kia lại bị lưỡi l**m láp khiến sự hưng phấn trong tôi càng thêm mãnh liệt.

Rõ ràng những k*ch th*ch chỉ tập trung vào phần thân trên, nhưng cả cơ thể tôi đều phản ứng. Đến mức tôi phải tự mình cọ xát phần th*n d*** đang c**ng c*ng hết cỡ vào người Yoon Tae Oh đang đè lên trên.

"Haaa, anh ơi...."

Là do đã lâu không làm chuyện này. Chính tôi cũng không ngờ d*c v*ng của mình lại dồi dào đến thế. Ngay sau khi l*m t*nh với anh, tôi thường kiệt sức đến mức không bao giờ muốn làm lại lần nữa. Thế nhưng chỉ cần một thời gian ngắn trôi qua, cơ thể tôi lại nóng bừng lên như thể bị nghiện những k*ch th*ch mà anh mang lại vậy.

Cảm giác như đã lâu lắm rồi chúng tôi mới thực sự hòa quyện cơ thể một cách tử tế như thế này. Thực ra chắc mới chỉ khoảng một tuần thôi, nhưng nếu nghĩ đến việc lúc đầu Yoon Tae Oh cứ hễ có kẽ hở là lại bám dính lấy tôi mỗi ngày thì dạo gần đây tần suất đó đã trở nên thưa thớt hơn hẳn. Chính vì vậy mà chỉ cần một chút k*ch th*ch nơi lồng ngực thôi cũng đủ khiến d*c v*ng muốn xuất tinh trong tôi dâng trào.

"Trong lúc đó mà những dấu vết đã xóa sạch hết rồi này. Phải để lại lần nữa mới được."

Yoon Tae Oh buông đầu nh* h** mà anh đã đùa nghịch chán chê theo ý muốn ra. Sau đó, anh dùng đầu ngón tay nhấn mạnh lên khắp nơi trên cơ thể tôi, đó chính là những dấu vết của 'vết cắn' mà anh đã để lại trước đó. Những vết tích vốn từng đỏ rực khắp nơi nay chỉ còn lại những dấu vết mờ nhạt.

"Cái đó... em ghét lắm, ư...!"

"Không được. Lỡ như em đi đâu đó rồi cho thằng khác xem người thì sao."

"Không có chuyện đó đâu... A hư, vì pheromone nên chẳng có ai... "

Yoon Tae Oh lại tiếp tục di chuyển khắp nơi trên cơ thể tôi, cắn mạnh và gặm nhấm. Mỗi khi bờ môi anh chạm vào rồi rời đi, những dấu vết nhỏ hơn móng tay lại hiện lên đỏ rực. Dù chẳng cho ai xem nên cũng chẳng sao, nhưng mỗi khi đi tắm một mình nhìn thấy những dấu vết đó, tôi lại thấy ngượng ngùng vô cớ nên vốn dĩ chẳng ưa chuộng gì cho lắm.

"Vì tôi đang phải kiềm chế cái mong muốn thực sự là xăm luôn lên người em đấy, nên hãy chấp nhận mức này đi. Vả lại Si Eon cũng đâu có ghét bỏ gì nó đúng không?"

Yoon Tae Oh nói xong liền thò lưỡi ra l**m từ bụng dưới lên tận rốn.

"Nhìn em tự mình b*n r* thế này xem."

Tôi chẳng thể nào phủ nhận được. Mỗi khi Yoon Tae Oh cắn chỗ này chỗ kia, tôi lại đau đến mức rưng rưng nước mắt. Thế nhưng vì đang trong tình trạng hưng phấn nên những k*ch th*ch anh mang lại mang thiên hướng hưng phấn nhiều hơn là đau đớn. Cứ như thể cả cơ thể tôi đều đã trở thành vùng nhạy cảm vậy, dù anh có cắn vào đâu thì sự hưng phấn tinh vi cũng chỉ càng tăng thêm mà thôi.

"A, chỗ đó... hư, ư...!"

"Sao tôi lại không nghĩ đến việc để lại dấu vết ở đây nhỉ?"

Giống như một trận phát ban nhiệt, toàn bộ phần thân trên của tôi đã trở nên đỏ rực. Cứ ngỡ là không còn chỗ nào để để lại dấu vết nữa thì Yoon Tae Oh sẽ dừng lại, nhưng anh bỗng tóm lấy một bên chân tôi rồi dang rộng hai chân ra, vùi mặt xuống phía dưới. Chính xác là phần đùi trong.

Khi anh m*t mạnh vào vùng da mềm mại hơn hẳn những chỗ khác, đôi chân tôi không tự chủ được mà muốn khép lại. Thế nhưng vì đôi chân đã bị tay anh giữ chặt nên việc đó cũng chẳng hề dễ dàng.

"Rất hợp với em đấy."

Chỉ sau khi để lại dấu vết của riêng mình ở tận sâu bên trong đùi trong đến mức tôi phải rưng rưng nước mắt, Yoon Tae Oh mới nở một nụ cười thỏa mãn. Ngay khoảnh khắc vùng da gần hội âm bị m*t vào, tôi đã thực sự cảm thấy một cảm giác tê dại đến choáng váng.

"Đau quá, a, ở dưới...!"

Chẳng biết có phải vì đã m*t mát khắp nơi từ nãy đến giờ không mà khoảnh khắc anh ngậm lấy bộ phận sinh dục của tôi, tôi cảm thấy bên trong miệng anh nóng bỏng vô cùng. Khi anh nuốt trọn đến tận gốc rồi dùng lớp niêm mạc bao bọc lấy và siết chặt, thắt lưng tôi không tự chủ được mà nảy lên. Đó là một hành động hoàn toàn trái ngược với việc phản xạ đẩy đầu anh ra vì quá bất ngờ trước k*ch th*ch lớn hơn hẳn từ nãy đến giờ.

Một bên chân tôi vẫn đang bị dang rộng, còn chân kia thì gác lên thành ghế sofa. Bàn tay anh lách vào g*** h** ch*n đang mở rộng, khẽ lăn vê hai t*nh h**n một cách nhẹ nhàng. Đầu của Yoon Tae Oh bắt đầu di chuyển chậm rãi lên xuống.

"Ư, chắc em bắn mất...!"

Quá nhanh. Chỉ sau vài lần đưa đẩy của anh, cảm giác muốn xuất tinh đã ùa đến. Một khi đã nhận thức được điều đó, dù tôi có gồng mình chịu đựng đến thế nào đi chăng nữa cũng vô ích. Chẳng biết là vì tiếng của tôi không truyền được đến Yoon Tae Oh hay là anh cố tình làm vậy mà đầu anh chuyển động nhanh hơn, dùng đầu lưỡi l**m vòng quanh q** đ** từ phía bên trong.

"Thật đấy, a ư... em sắp bắn rồi!"

Lần này chắc chắn lời nói của tôi đã được truyền đạt rõ ràng. Thế nhưng anh chỉ dùng tay bóp mạnh vào t*nh h**n như muốn làm vỡ chúng, rồi lại thô bạo cọ xát đầu lưỡi vào l* n*** đ** như muốn đâm xuyên qua vậy. Đi kèm với cảm giác nhột nhạt đến mức tưởng chừng như đầu lưỡi nháp ấy thực sự đâm sâu vào bên trong niệu đạo là một cảm giác ngứa ngáy cực kỳ dễ chịu. Mọi nỗ lực nhẫn nhịn đều trở nên vô nghĩa, t*nh d*ch cứ thế phun trào ra ngoài.

"Hư...!"

Ngay cả trong lúc tôi đang xuất tinh, Yoon Tae Oh vẫn rất bận rộn. Anh cho t*nh h**n vào trong lòng bàn tay mà lăn vê, dùng đầu lưỡi l**m vòng quanh q** đ** khiến sự hưng phấn vốn định dừng lại cứ thế tiếp diễn. Sự hưng phấn đáng lẽ phải đạt đỉnh điểm vào lúc xuất tinh rồi dần dần hạ xuống theo đường cong, nay lại càng trở nên dữ dội hơn.

Trái tim đập thình thịch như vừa chạy marathon xong vẫn chẳng hề có dấu hiệu dịu lại ngay cả khi đã xuất tinh xong. Lồng ngực cũng phập phồng lên xuống liên tục như vừa gặp chuyện gì kinh hãi lắm. Vì đã lâu rồi mới làm chuyện này nên đó thực sự là một khởi đầu mãn nguyện cho cuộc ân ái.

"Haaa, ha... "

"Thấy thế nào? Đúng là Baek Si Eon vận may tốt thật nhỉ?"

"...Anh đừng có ăn mấy cái đó nữa mà, thật là... "

"Có sao đâu. Vị ngon mà."

Toàn là những lời lẽ hão huyền. Thế nhưng đúng như lời anh nói, trong đầu tôi chợt thoáng qua suy nghĩ rằng vận may của mình cũng tốt thật.... Làm gì có mấy ai tìm được một người có thể mang lại cho mình một cuộc ân ái thỏa mãn đến nhường này cơ chứ.

Dù đã kiệt sức sau một lần xuất tinh, nhưng cảm giác vẫn còn thiếu thốn điều gì đó khiến tôi đưa tay kéo cánh tay của Yoon Tae Oh lại.

"Hôm nay anh định làm đến mức nào mà lại nói toàn những lời ngọt ngào thế hả?"

Nhìn là biết chắc chắn hôm nay tôi sẽ bị hành hạ cho đến tận lúc mặt trời mọc rồi. Vì vừa đi công tác về nên cơ thể cũng thấy mệt mỏi, nhưng trong lòng tôi lại thầm mong chờ. Những... chuyện sẽ xảy ra sau đó.

Tôi dùng hai tay giữ lấy khuôn mặt của Yoon Tae Oh đang đè lên người mình rồi đặt một nụ hôn lên môi anh như đóng dấu. Đó giống như một lời cho phép vậy. Rằng một khi tôi đã bóp cò thế này thì sau đó anh muốn làm gì tùy ý.

Khóe miệng Yoon Tae Oh nhếch lên thành một nụ cười ranh mãnh, anh bắt đầu chuyển động hông lên xuống một cách đầy tinh nghịch. Mỗi lần như vậy, "thằng nhỏ" của anh lại cọ xát vào phần th*n d*** của tôi như muốn khẳng định sự hiện diện của mình. Thế nhưng.

"Được rồi. Chắc em mệt rồi, đi ngủ thôi."

Yoon Tae Oh chỉ đặt một nụ hôn ngắn lên môi tôi như cách tôi đã làm rồi ngồi dậy.

"...Dạ?"

Không chỉ có vậy. Anh kéo chiếc áo thun của tôi xuống như cũ rồi bảo: "Tôi vào phòng tắm bên trong tắm đây." rồi không chút luyến tiếc mà bước ra khỏi phòng khách.

"...Gì vậy chứ... "

Chuyện... gì thế này? Không thể kết thúc như thế này được chứ...?

Trước Tiếp