Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
#018
Trong lúc đó, khá nhiều nhân viên đã tụ tập xung quanh. Đây là một cảnh tượng hiếm thấy ở công ty nên cũng dễ hiểu thôi. Tất nhiên, có lẽ vì sợ Giám đốc Yeom nên chẳng có lấy một ai dám tiến lại gần để giúp đỡ.
Xuyên qua đám đông đó, một người đàn ông với chiều cao vượt trội hơn hẳn mọi người xuất hiện. Cùng lúc đó, những bóng người khác lập tức tản ra như lũ gián, biến mất không dấu vết. Chắc hẳn ở những nơi không nhìn thấy, họ vẫn đang vểnh tai lên để theo dõi sát sao tình hình lúc này.
"Cái bộ dạng công ty này đang vận hành tốt đẹp gớm nhỉ."
"Giám đốc... tổng.... Tôi xin lỗi. Đáng lẽ tôi nên xử lý trong im lặng, nhưng vì Trưởng nhóm Baek cứ gây náo loạn nên...."
Giám đốc Yeom, kẻ vốn chẳng biết sợ ai trên đời, nay cũng trở nên ngoan ngoãn như một chú cừu non trước mặt Yoon Tae Oh. Luôn có những hạng người như thế mà, đúng không? Kẻ mạnh trước người yếu và yếu trước người mạnh. Giám đốc Yeom chính là loại người như vậy.
"Haaa... vậy ra, bên đó là...."
"Là Giám đốc Yeom phụ trách mảng Capital ạ."
Tôi khẽ nhắc nhỏ vào tai anh. Yoon Tae Oh vẫn chẳng bao giờ nhớ nổi tên người khác. Dù tôi có nghi ngờ mạnh mẽ rằng đó là do anh lười biếng, nhưng giờ đó không phải chuyện quan trọng.
"Dẫu sao thì, ý của Giám đốc Yeom là Trưởng nhóm Baek đang cậy có tôi chống lưng mà dám làm càn?"
"Chuyện đó... tôi không có ý nói vậy... nhưng đúng là cậu ta hơi vượt quá bổn phận của mình."
"Nhìn chuẩn đấy. Tôi đặc biệt thăng chức cho cậu ấy chính là để cậu ấy 'vượt quá bổn phận' một chút, xem ra cũng có ích đấy chứ. Khi mà một kẻ mang danh Giám đốc lại đang 'vượt quá bổn phận' đi làm loạn khắp nơi, thì cũng nên có lấy một nhân viên biết đứng ra bảo vệ công ty chứ nhỉ."
"Tôi là Yeom Se Young mà, thưa Giám đốc...?"
"Yeom Se Young thì sao. Có vẻ bên đó đang ảo tưởng mình là một người đặc biệt quan trọng trong công ty này rồi, nhưng sai lầm rồi đấy. Theo tiêu chuẩn của tôi, một nhân viên cấp dưới hay một quản lý trực tiếp làm việc có khi còn tốt hơn. Một cái ghế Giám đốc làm thuê thì có tìm thêm mười hay một trăm người nữa cũng dễ thôi mà. Chẳng phải đó là việc mà tiền có thể giải quyết được sao."
Tôi đã chẳng từng nói rồi sao. Khi Yoon Tae Oh nổi giận, anh ta nói năng rất sắc bén. Dù anh ta cũng rất giỏi giải tỏa cơn giận bằng nắm đấm, nhưng những lúc anh ta phân tích rạch ròi từng chút một thế này, tôi lại thấy thà bị đánh một nhát cho xong còn hơn. Tôi đã từng nếm trải nên tôi biết rõ lắm. Thế nhưng Giám đốc Yeom dường như vẫn chưa nắm bắt được bầu không khí.
"Nhưng dù thế thì chỉ vì một đứa thư ký mà anh lại nói với tôi đến mức này... "
Tôi cũng thấy đồng cảm phần nào. Ngoại trừ việc có liên quan đến tôi ra, thì đúng là anh hơi quá tay thật. Dù việc Yoon Tae Oh hành động tùy hứng không phải chuyện ngày một ngày hai, nhưng ít nhất anh vẫn giữ chừng mực. Anh không bao giờ hành xử tùy tiện trước mặt tất cả nhân viên như thế này. Chính vì vậy mà cũng có tin đồn rằng tính cách rác rưởi của anh được biết đến ra bên ngoài thực chất là một sự cố ý. Nếu nhân viên đội thư ký hay đội cảnh vệ mà nhìn thấy cảnh này, chắc họ sẽ thắc mắc sao đến giờ mà nắm đấm của anh vẫn chưa vung ra.
"Giám đốc Yeom nên chấn chỉnh lại cách sống ở công ty đi thôi. Có vẻ xung quanh bên đó chẳng có ai thèm báo tin tức công ty cho nhỉ."
"Dạ...?"
"Chỉ vì một đứa thư ký sao. Bên đó chưa nghe tin đồn gì à? Về việc Baek Si Eon và tôi có mối quan hệ gì."
Cái... đồ điên này...! Dù có giận đến mấy thì cũng có lời nên nói và lời không nên nói chứ...! Tôi khẽ kéo vạt áo của Yoon Tae Oh để bảo anh dừng lại ở đó thôi. Lúc này, Yoon Tae Oh - người trông như sắp giáng một nắm đấm vào mặt Giám đốc Yeom bất cứ lúc nào - mới lùi lại một chút.
Giám đốc Yeom nhanh chóng nhìn qua nhìn lại giữa tôi và Yoon Tae Oh. Dường như đã bắt đầu nhận ra ý nghĩa của câu nói vừa rồi, sắc mặt lão ta tái nhợt đi trong thấy.
"Chẳng lẽ...!"
"Mù mờ tin tức công ty đến mức đó, thì làm sao mà quản lý nhân viên cho tốt được."
Dù những từ ngữ quan trọng nhất không được thốt ra, nhưng chắc chắn lão ta đã hiểu. Cả những nhân viên đang ẩn nấp đâu đó quanh đây hẳn cũng đã nghe thấy câu chuyện này rồi....
Yoon Tae Oh dường như không còn gì để e dè nữa, anh vòng tay ôm lấy vai tôi rồi bước đi.
"...Anh làm cái gì vậy chứ.... Sao anh lại nói những lời đó ở đó cơ chứ...."
Cuối cùng thì chuyện cũng đã vỡ lở. Bí mật mà tôi đã vùng vẫy cố gắng che giấu đến thế, nay đã bị bại lộ khắp công ty chỉ bằng một câu nói ngắn ngủi thốt ra từ miệng Yoon Tae Oh. Nếu bảo rằng tôi cảm thấy như thế giới đang sụp đổ thì có phải là quá đa sầu đa cảm không nhỉ.
"Thế nên ai bảo em để cái loại rác rưởi đó khinh thường làm gì? Bảo em nghỉ việc thì không được, mẹ kiếp."
Có lẽ Yoon Tae Oh cũng đã phải kiềm chế theo cách của riêng mình. Sức mạnh từ bàn tay đang bóp lấy vai tôi đã truyền tải trọn vẹn những cảm xúc chưa được tiết chế của anh. Tôi vừa thấy biết ơn, vừa thấy có lỗi, và cũng hơi... ghét anh nữa.
Thế nhưng khi nghĩ đến việc câu chuyện về mối quan hệ của chúng tôi sẽ lan ra như đám cháy rừng khắp công ty, tôi chẳng còn tâm trí đâu để nghĩ đến chuyện khác nữa. Tôi... phải làm sao bây giờ....
Ngày hôm qua trôi qua bình yên hơn tôi tưởng. Có lẽ vì chuyện xảy ra ở tầng dưới mà người duy nhất tìm đến tôi chỉ có Yoon Tae Oh. Chính vì thế mà tôi đã ra về với một tia hy vọng rằng có lẽ tin đồn chưa lan rộng trong công ty.
Thế nhưng khi nằm xuống giường suy nghĩ kỹ lại, tôi thấy điều đó là không thể nào. Bởi rõ ràng lúc đó có rất nhiều người xung quanh. Cả khi Yoon Tae Oh ôm vai tôi đi về phía thang máy, tôi cũng đã nhìn thấy vô số người cơ mà.
"Làm gì đấy?"
"...Em đang che mặt lại mà...."
Thế nên sau khi đến công ty, trước khi xuống xe, tôi đã lôi khẩu trang ra đeo. Đương nhiên tôi thừa biết cái thứ này chẳng thể nào giúp tôi chịu đựng nổi những ánh mắt đổ dồn về phía mình, nhưng tôi vẫn chọn nó vì nghĩ rằng có còn hơn không. Ít nhất nó cũng sẽ giúp tôi che đi biểu cảm đầy ngượng ngùng trên khuôn mặt.
"...Làm quá. Mặt mũi xinh đẹp thế này sao lại cứ phải che đi."
"Vì anh... công khai mà chẳng báo trước gì cả nên mới thế đấy...."
"Tôi đã bảo rồi mà. Sẽ chẳng có ai thèm để tâm đâu."
Yoon Tae Oh nói một cách đầy tự tin. Rằng mọi người sẽ chẳng ai rảnh rỗi mà bàn tán về mối quan hệ của chúng tôi đâu. Rằng việc yêu đương như bao người khác thì có gì là tì vết cơ chứ.
Thế nhưng tôi không dễ dàng tin vào điều đó. Con người là cái giống loài mà cứ hễ có ba người tụ lại là sẽ bắt đầu nói xấu sau lưng người khác. Huống hồ đây lại là chuyện yêu đương giữa Giám đốc điều hành và thư ký của anh ta? Và nếu người thư ký đó lại vừa mới được thăng chức gần đây? Đó là một chủ đề quá béo bở để thêu dệt.
"Nếu lo lắng đến thế thì em cứ nghỉ ngơi đi cũng được mà."
"Đằng nào thì cũng phải làm quen thôi mà.... Em không sao."
Dẫu vậy, tôi đã quyết định không che giấu mối quan hệ với Yoon Tae Oh nữa. Đằng nào thì bây giờ có muốn dập tắt tin đồn cũng đã quá muộn màng, mà nếu lần này tôi lại định giấu giếm nữa thì chắc chắn Yoon Tae Oh sẽ dỗi đến mức không thể cứu vãn nổi cho xem.
Và những lời nói của Yoon Tae Oh cũng tiếp thêm cho tôi khá nhiều dũng khí. Trong khi tôi đã lo lắng về kết cục và những chuyện sẽ xảy ra sau đó ngay từ bây giờ, thì chẳng phải anh đã bảo không phải vậy sao. Dù đó là lời nói nghe có vẻ bông đùa, nhưng lạ thay nó lại rất đáng tin cậy. Bởi ít nhất cho đến tận bây giờ, anh vẫn là kẻ chưa từng nói với tôi lời nào mà anh không thực hiện được.
"Đi thôi."
"Đây là lần đầu tiên chúng ta cùng xuống xe ở công ty nhỉ."
"Đúng vậy ạ...."
Dù vậy vì vẫn ngại sự chú ý nên tôi đã xuống ở hầm gửi xe. Cho dù tin đồn đã lan ra hết rồi đi chăng nữa, thì đây cũng không phải là một cảnh tượng tốt đẹp gì cho lắm.
Ngay khi vừa bước xuống xe - nơi mà tôi vốn coi là khu vực an toàn - sự căng thẳng lập tức ùa đến. Có lẽ vì đang là giờ cao điểm đi làm nên các nhân viên đi lại ở tầng hầm khá đông. Có người đang chạy thục mạng chắc vì sắp muộn họp sáng, có người vừa đi vừa dán mắt vào màn hình điện thoại, có người đeo tai nghe lờ đờ như xác sống. Cho đến lúc này, khung cảnh đi làm vẫn chẳng có gì khác thường so với mọi ngày.
"Phù... "
"Sao Si Eon lại nhát gan thế nhỉ."
Thì thế đấy. Ngay cả chính tôi cũng thấy mình thật nhát gan. Dù chẳng có ai để mắt đến mình, tôi vẫn đưa tay chỉnh lại khẩu trang một lần nữa rồi mới bước đi.
"Chỉ là em hơi căng thẳng chút thôi mà."
Yoon Tae Oh vốn đang đứng cách tôi một bước chân, bỗng tiến lại nhẹ nhàng ôm lấy vai tôi và bắt đầu bước đi. Nhìn theo một góc độ nào đó thì đây giống như một cử chỉ đụng chạm bình thường và nhẹ nhàng, nhưng chẳng hiểu sao vì có tật giật mình nên tôi lại thấy nó hơi quá mức. Tôi đã định bảo anh đừng làm thế, nhưng rồi lại cảm thấy chỉ cần cánh tay anh đặt lên vai là sự căng thẳng đã vơi bớt hẳn, nên tôi quyết định cứ để mặc kệ như vậy.
"Chào Giám đốc ạ."
"Chào cậu."
Có vài nhân viên lên tiếng chào hỏi, nhưng cho đến lúc này vẫn chưa thấy có ánh mắt nào đáng lo ngại. Tôi thầm nghĩ chắc là do Yoon Tae Oh đang ở ngay cạnh mình. Thế nhưng cho đến khi đi thang máy lên rồi Yoon Tae Oh về văn phòng của anh, còn tôi bước vào phòng thư ký, tôi vẫn chẳng cảm nhận được bầu không khí nào khác lạ so với thường ngày.
"Trưởng nhóm, anh bị cảm ạ? Sao lại đeo khẩu trang thế này...?"
"À, chỉ là hơi... "
"Anh nhớ uống nhiều nước ấm nhé. Hôm nay chắc anh đừng uống cà phê thì hơn."
"Ừ... tôi biết rồi."
Cái... gì... thế này...? Sao mọi chuyện lại bình yên đến thế? Tôi đã tự hỏi liệu có phải họ đang cố tình không để lộ ra không, nhưng dù có quan sát hồi lâu tôi vẫn chẳng thấy có điểm gì bất thường ngoại trừ dáng vẻ bận rộn chuẩn bị cho công việc buổi sáng. Điều này thậm chí còn khó có thể gọi là một màn kịch ngắn tạm thời nữa.
Ngồi đó một lúc đầy ngượng nghịu, tôi khẽ tháo chiếc khẩu trang đang che mặt ra. Có chút... khác với dự đoán của tôi nhỉ...?
"Mày bị bệnh ngôi sao à?"
"Anh nói gì thế."
"Che mặt lại thế kia thì có bị ăn tát cũng chẳng ai thấy đâu nhỉ, đúng không?"
"...Sao anh lại nói những lời đáng sợ thế hả? Anh cũng nói với Eun Seok như vậy sao?"
Đó là một ngày hoàn toàn không thể hiểu nổi. Dù là lúc làm việc, lúc họp hành hay lúc đi ăn, chẳng có lấy một ánh mắt nào bám theo tôi. Thỉnh thoảng có vài nhân viên nhận ra tôi, nhưng tất cả đều chỉ nói về việc thấy nhẹ cả người khi Giám đốc Yeom đã bị "bay màu". Tôi thậm chí còn có sự thôi thúc muốn hỏi thẳng họ xem liệu có phải họ chưa nghe thấy 'tin đồn đó' không nữa.
"Mày điên à? Mày với Eun Seok nhà tao mà giống nhau sao? Mà sao mày lại gọi tao ra đây. Tao đang bận lắm đấy."
Vì thế tôi đã chọn cái tên dễ bắt nạt là Kang Seok Ho. Vậy mà chẳng hiểu sao hôm nay cái gã này lại không rời mắt khỏi điện thoại. Nhìn cái khí thế như sắp chui tọt vào màn hình kia, chắc chắn là đang nhắn tin cho Ki Eun Seok rồi.
"...Có vẻ anh và Eun Seok đang tiến triển tốt nhỉ...? Ai là người đã cứu cậu ấy khỏi việc bị bán đi làm nô lệ cho Giám đốc Yeom thế không biết... "
"À, cái đó thì cảm ơn mày. Đằng nào thì cái lão đó cũng sẽ do tao xử lý."
"Xử lý sao ạ...?"
"A! Anh ấy bảo không được nói với mày... "
Tôi cảm thấy không muốn hỏi sâu thêm nữa. Có cảm giác... Yoon Tae Oh chắc chắn có liên quan sâu đậm đến chuyện này.... Đằng nào thì nếu đó là mệnh lệnh của Yoon Tae Oh, chắc chắn Kang Seok Ho sẽ chẳng hé răng thêm lời nào với tôi, nên tôi quyết định không truy hỏi nữa. Tôi đã tự hỏi sao lần này Yoon Tae Oh lại bỏ qua một cách êm thấm như thế mà....
"Dẫu sao thì, tại sao!"
"Có phải... trong công ty không có tin đồn gì sao...?"
"Tin gì, chuyện mày với lão Yeom đối đầu á? Hay chuyện Giám đốc tổng đã dẹp loạn?"
"Không phải cái đó.... "
"Chứ là gì?"
Kang Seok Ho nhìn vào hư không như đang cố nhớ lại thêm nhiều điều nữa, nhưng dường như chẳng có gì nảy ra trong đầu anh ta. Nhìn cái điệu bộ đầy sự thắc mắc đó, có vẻ như anh ta thực sự không biết thêm nội dung nào khác nữa thật.
"Chuyện em và Giám đốc tổng... đang yêu nhau... "
"À, cái đó á. Tao tưởng chuyện gì."
"Không có tin đồn sao ạ?"
"Cái tin đó thì mọi người biết hết từ đời tám hoánh nào rồi, con ạ. Có mỗi mày là không biết thôi. Chắc đến bà cô ở nhà bếp cũng biết rồi đấy."
"Dạ...?"
"Hai đứa mày cứ ở cạnh nhau là mắt Giám đốc tổng lại ngọt như mật, mà cứ hễ mày vào phòng Giám đốc rồi đi ra là môi với mặt mày lại đỏ chót như thế thì ai mà không biết cho được."
Đợi đã, cái quái gì thế này...?
"Và Giám đốc tổng bôi trét đầy pheromone lên người mày như thế, không biết mới là lạ đấy?"
"Pheromone... lên người em sao?"
Theo lời giải thích của Kang Seok Ho, từ lúc nào không hay, trên người tôi đã tỏa ra mùi pheromone Alpha đậm đặc. Đến mức nếu một Alpha khác ngửi thấy sẽ cảm thấy buồn nôn và không muốn lại gần.
Nghe chuyện đó xong, tôi bỗng nhớ lại những lần Kang Seok Ho hay các nhân viên Alpha khác thường nhăn mặt khi nhìn thấy tôi. Hóa ra cái đó... là do pheromone của Yoon Tae Oh sao.
"Dẫu sao thì vì toàn thể nhân viên đều đã biết hết rồi, nên chuyện ngày hôm qua chẳng có gì mới mẻ để mà thành tin đồn cả. Mày cứ tỏ ra thông minh cho lắm vào mà những chuyện đó lại ngốc nghếch thế hả?"
"Thế thì mọi người phải... nói trước cho em biết chứ...!"
"Cái đó... cũng là do Giám đốc tổng bảo hãy cứ giả vờ như không biết."
A... tôi thấy chóng mặt quá. Trong tình cảnh mà tất cả mọi người đều đã biết chuyện yêu đương giữa tôi và Yoon Tae Oh, vậy mà chỉ có mình tôi là đang diễn cái trò yêu đương bí mật sao....
"Anh không có gì muốn nói với em sao?"
"Tháo khẩu trang ra trông xinh hẳn đấy."
"Không phải chuyện đó."
"Đeo vào cũng xinh."
"Đừng có đùa nữa mà.... "
Nghĩ đến việc bấy lâu nay mình cứ xoay mòng mòng trong lòng bàn tay của Yoon Tae Oh, giọng tôi trở nên sắc mỏng. Cái gã này... khả năng ăn nói ngày càng tiến bộ rồi đấy.
"Thế nên tôi mới bảo em không cần phải lo lắng gì mà. Người khác chẳng ai bận tâm đến chuyện đó đâu."
"Dẫu vậy nếu anh nói trước cho em biết thì... "
"Thế thì em cũng đừng có mà lao vào đòi l*m t*nh bí mật ở văn phòng nữa chứ."
A.... Có vẻ cái gã này chỉ vì muốn được l*m t*nh lén lút ở văn phòng nên mới giả vờ như không biết đây mà.
"Từ giờ em không làm nữa."
"Baek Si Eon."
...Đồ điên. Cái gã này phát điên thật rồi. Nghe thấy câu không l*m t*nh nữa mà anh ta nghiêm mặt đến mức đó thì chẳng phải là phạm quy sao...? Tôi phải mở miệng nói lại trước khi đôi mắt anh ta hoàn toàn mất kiểm soát.
"A, không phải là em không làm hẳn đâu ạ... chỉ là ý em là sẽ làm một cách vừa phải thôi mà.... "
Tôi bước nhanh tới rồi ngồi ghé mông lên bàn làm việc của Yoon Tae Oh. Khi tôi vừa ngồi xuống trước mặt anh khi anh đang ngồi trên ghế, anh bỗng tóm lấy ngang hông tôi nhấc bổng lên rồi chuyển cơ thể tôi sang ngồi lên đùi anh. Mỗi khi anh khoe sức mạnh như thế này, tôi lại cảm thấy mình hệt như một con búp bê vậy. Cơ thể con người lại có thể bị nhấc lên dễ dàng như thế sao.
"Đừng bao giờ nói những lời như thế nữa đấy."
"Em đùa thôi mà anh cũng tin sao."
Cứ như một chú chó lớn vậy. Lời nói không l*m t*nh nữa lại gây sốc đến thế sao.... Anh ta đúng là cái gã có tài khiến người khác thấy tội lỗi vô cớ mà.
"Hôm nay hai đứa mình cùng tan làm rồi đi ăn tối nhé. Đêm về thì ăn mì gói."
"...Vừa ăn vừa xem phim ạ?"
Mỗi khi những lời đó thốt ra từ miệng Yoon Tae Oh, tôi vẫn thấy ngượng nghịu vô cùng. Với khuôn mặt trông như thể cả đời này chẳng bao giờ thốt ra nổi những lời như thế, anh lại nói ra những điều hoàn toàn trái ngược. Thế nhưng tôi lại thích cái dáng vẻ đang dần thay đổi này của anh. Có thể gọi đó là một sự thay đổi theo chiều hướng tích cực chăng.
"Si Eon xem phim, còn tôi xem mông của Si Eon."
Không đâu. Có lẽ là anh ta đang phát điên dần đều rồi. Và tôi - kẻ nghe thấy những lời như thế mà khóe miệng vẫn cứ tự giác cong lên - dường như cũng chẳng khác gì anh ta cả.
Dù vẫn chưa hiểu rõ lắm, nhưng có vẻ chuyện yêu đương này cũng khá là... thú vị đấy chứ. Cứ nhìn việc nụ cười chẳng bao giờ tắt trên môi tôi mỗi ngày thế này thì biết.