Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
#016
"Giám đốc, lịch trình chiều nay hơi trống, anh có muốn uống một tách cà phê không ạ...?"
Trái với lo ngại, bữa trưa đã kết thúc một cách êm xuôi. Yoon Tae Oh không nói gì thêm về hành vi "man rợ" mà tôi đã gây ra, anh im lặng hoàn tất phần ăn của mình.
Tất nhiên, đó chỉ là sự yên bình giả tạo bên ngoài. Thà rằng anh cứ nổi đóa lên như tính cách vốn có thì tôi còn thấy nhẹ lòng, đằng này sự điềm tĩnh quá mức của anh lại khiến bầu không khí trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Ngay cả một kẻ thiếu tinh tế như Kang Seok Ho cũng cứng đờ người, chỉ dám mở miệng khi cần nuốt thức ăn thì đủ hiểu rồi.
"Sao cũng được."
Từ lúc ăn xong cho đến khi lên văn phòng, bầu không khí như đi trên băng mỏng vẫn không hề tan biến. Thêm vào đó, việc không thể hoàn thành mục tiêu gán ghép Kang Seok Ho và Ki Eun Seok trong bữa trưa nay là điều hiển nhiên.
Không, nói đúng hơn là thà đừng tạo ra cái buổi gặp mặt đó còn hơn. Ki Eun Seok sẽ nghĩ gì khi thấy những người trông chẳng mấy bình thường như chúng tôi chứ. Cậu ấy không xin nghỉ việc ngay trong ngày đầu tiên đã là phúc đức lắm rồi.
Chuyện của Kang Seok Ho và Ki Eun Seok đúng là vấn đề, nhưng thứ cấp bách hơn cả lúc này chính là một Yoon Tae Oh đang tỏa ra hơi lạnh đầy bất thường kia.
"Đợt này có loại hạt cà phê hữu cơ từ Guatemala mới về, em đã mua sẵn để dành cho Giám đốc đấy ạ...."
Đây không phải lời nói dối để thoát khỏi cơn nguy khốn. Yoon Tae Oh không chỉ có khứu giác nhạy bén mà vị giác cũng thuộc hàng cực kỳ khắt khe. Thế nên hạt cà phê pha cho anh luôn phải là loại thượng hạng nhất.
Trong số đó, loại hạt lần này tôi phải vất vả lắm mới nhập về được. Vì chất lượng tốt nên số lượng xuất khẩu rất ít, sự cạnh tranh lại gay gắt nên tôi đã phải bỏ ra một số tiền không nhỏ để sở hữu. Vốn dĩ tôi định đợi đến một ngày đặc biệt nào đó mới mang ra khoe khéo, nhưng giờ đành phải dùng nó làm "vật tế thần" thế này đây.
"Anh thấy thế nào ạ...? Em đã rất vất vả mới tìm được vì nghĩ đến Giám đốc đó...."
Tôi nhấn mạnh đến hai lần. Rằng đây là thứ mà em đã chuẩn bị vì anh.
Yoon Tae Oh không nói lời nào, anh nâng tách cà phê lên thưởng thức hương thơm rồi nhấp vài ngụm. Thấy tôi đã nói đến mức đó mà anh vẫn không phản hồi, sự bất an trong lòng tôi lại càng lớn thêm.
"Hình mẫu lý tưởng của Baek Si Eon là gì thế?"
Trong lúc tôi còn chưa kịp uống ngụm cà phê nào của mình, Yoon Tae Oh bỗng hỏi một câu chẳng liên quan.
"Sao tự nhiên anh lại hỏi vậy...?"
Hình mẫu lý tưởng à. Tôi chưa bao giờ suy nghĩ sâu sắc về chuyện này. Trước đây tôi cũng từng thích khá nhiều kiểu người. Tuy nhiên, dù là một người đẹp trai đến đâu, sức hấp dẫn của họ cũng có thể bị giảm sút vì những chi tiết nhỏ nhặt. Chẳng hạn như móng tay không được cắt tỉa sạch sẽ dù có gương mặt rất bảnh, hay là khi ăn lại phát ra những tiếng động khó nghe.
Chà, dẫu sao thì cũng phải đẹp trai trước đã thì tôi mới có cơ hội để nhận ra những khuyết điểm nhỏ nhặt kia chứ. Phải rồi, tôi chính là một kẻ cuồng nhan sắc chính hiệu. Đẹp trai là nhất. Đẹp trai thì có thể mài ra mà ăn cũng được.
"Tôi tự hỏi liệu mình có phải là gu của em không. Bởi nếu không phải thế, tôi thật không tài nào hiểu nổi lý do tại sao em lại cứ muốn che giấu mối quan hệ này đến vậy."
Giữa lúc tôi còn đang ngơ ngác vì lời anh nói nghe chẳng lọt tai chút nào, thì câu tiếp theo đã ập đến ngay lập tức.
"Tôi thì khác. Tôi muốn mang cái người tên Baek Si Eon này đi khoe khoang khắp nơi. Rằng người tuyệt vời thế này đang yêu tôi đấy."
Giọng nói khô khốc của anh trái lại càng truyền đến tai tôi một cách rõ ràng hơn.
"Ngay cả thời gian để chúng ta thân thiết hơn còn đang thấy thiếu, vậy mà việc phải diễn kịch như thể không thân thiết khiến tôi rất không hài lòng."
Tôi cũng đâu có khác gì anh. Nếu làm theo con tim, tôi cũng muốn rêu rao mối quan hệ với Yoon Tae Oh cho cả thế giới biết để mà tự hào. Thế nhưng... nếu như kết cục của chúng tôi đến sớm hơn mong đợi thì sao. Nếu như trái với khởi đầu ồn ào này, mọi thứ lại nguội lạnh quá nhanh và cuối cùng chúng tôi trở thành người dưng nước lã.
Đó là điều hoàn toàn có thể xảy ra vào một ngày nào đó, dù không phải lúc này. Liệu tôi có thể chịu đựng được những ánh nhìn soi mói sau đó để tiếp tục cuộc sống ở công ty không...? Chẳng phải điều đó với tôi cũng giống như cái chết về mặt xã hội hay sao.
"Em... "
"Mỗi khi em cứ cố che giấu, tôi lại nghĩ thế này. Liệu có phải do tôi còn thiếu sót không. Hay là đã sớm... "
"Không phải! Chuyện đó, tuyệt đối không phải như vậy đâu ạ...!"
Đó là một sự hoang tưởng. Đó là giả thuyết mà tôi chưa bao giờ dám nghĩ tới. Nếu nói ngược lại là em thấy mình thiếu sót so với anh thì còn có lý hơn.
"Theo lẽ thường tình thì tôi không thể hiểu nổi. Hay là lần này tôi lại vội vàng quá chăng?"
Cạch. Yoon Tae Oh đặt tách cà phê xuống bàn.
"Tôi đi hít thở không khí một chút. Em không cần đi theo đâu."
"Giám đốc...!"
Nói rồi, anh cứ thế bước ra khỏi văn phòng. Tôi biết mình phải nói thêm lời bào chữa nào đó, nhưng giọng nói cứ kẹt lại nơi cổ họng không sao thốt ra được. Trên bàn chỉ còn lại tách cà phê vẫn còn gần như nguyên vẹn, trơ trọi như chính tâm trạng của tôi lúc này.
"Mày đúng là gan to bằng trời. Sao lại dám tống cả thìa cơm vào miệng Giám đốc thế hả?"
"Tống vào đâu mà tống ạ...."
Sau một lúc lâu, tôi mới gọi Kang Seok Ho ra. Tôi mua hai ly Americano đá thay cho tách cà phê nóng vốn không phải sở thích của mình.
Trái ngược với tâm trạng của tôi, Kang Seok Ho dường như thấy chuyện lúc nãy thú vị đến chết đi được. Gương mặt anh ta rạng rỡ nụ cười, chủ động khơi lại câu chuyện mà tôi chỉ muốn quên đi. Nhìn cái điệu bộ anh ta vẫn lấy ngón tay bịt mũi trông thật đáng ghét. Cái gã này giữ tạo hình lâu thật đấy....
"Và Đội trưởng Kang này, đây không phải chuyện để anh cười đâu nhé? Ki Eun Seok không bị sốc đấy chứ?"
Người bình thường luôn cảm thấy không thoải mái vì diện mạo của Kang Seok Ho. Ngay cả tôi, lần đầu gặp anh ta cũng đã sợ đến mức nào cơ chứ. Dù rằng nếu tìm hiểu kỹ thì anh ta là một gã khá tốt bụng.
Thế nhưng, trước khi kịp để cậu ấy nhận ra sự vô hại của anh ta, tôi đã ném một quả bom mang tên Yoon Tae Oh vào rồi. Việc phải chứng kiến một nhân vật có diện mạo dữ tợn đến mức khiến Kang Seok Ho trông giống như một đứa trẻ, mà mỗi khi mở miệng là không khí lại đóng băng, thì Ki Eun Seok khó mà ổn cho được.
"À, chuyện đó. Eun Seok của chúng ta đúng là không phải hạng xoàng đâu nhé."
"Sao ạ...?"
Có lẽ nụ cười không dứt trên môi Kang Seok Ho là do ảnh hưởng từ Ki Eun Seok. Anh ta vẫn giữ cái khóe miệng cong lên ấy, tu một hơi hết nửa ly cà phê rồi mới tiếp lời.
"Cậu ấy bảo thấy ghen tị khi nhìn hai đứa mày đấy? Bảo là trông rất đẹp đôi."
"Dạ...? Cậu ấy, cậu ấy nhận ra sao ạ?"
Đó là một câu nói gây ngạc nhiên về nhiều nghĩa. Làm sao cậu ấy lại nhận ra chúng tôi có mối quan hệ như thế, và hơn nữa, phần nào của chúng tôi trông lại có vẻ đáng ghen tị cơ chứ.
"Tao thật chẳng biết là mày khờ khạo hay thông minh nữa cơ đấy...."
"Cái gì cơ ạ?"
"Không có gì. Dù sao thì chuyện đó cũng là một sự k*ch th*ch rất tốt cho Eun Seok. Cậu ấy còn đưa lại số điện thoại cho tao và xin lỗi vì lần trước đưa nhầm đấy."
Sao lại đang nói nửa chừng thì thôi vậy. Dù vẫn còn chút lấn cấn nhưng vì điều tôi lo lắng nhất là chuyện với Ki Eun Seok đã ổn nên tôi không muốn quay lại chủ đề cũ nữa.
"Anh không ép cậu ấy đưa đấy chứ?"
"Tao đâu có đánh nó đâu?"
"...Đội trưởng à, người mình thích thì không được đánh đâu nhé. Anh muốn đeo còng số tám à?"
"Mày điên à! Chỗ nào mà đánh được cơ chứ! Tao chỉ bảo là nếu cậu ấy lại bấm nhầm số điện thoại lần nữa thì tao sẽ buồn lắm đấy, thế thôi."
Xét về mặt khách quan thì có rất nhiều chỗ để đánh đấy. Dù sao thì, chẳng cần nhìn tôi cũng hình dung rõ mồn một cảnh tượng anh ta dùng lời lẽ mang tính đe dọa để lấy được số điện thoại của Ki Eun Seok.
"Trước tiên anh hãy sửa cái cách ăn nói đi đã. Đó không phải lời nên nói với người mình thích đâu."
"Cách nói của tao thì sao chứ? Đằng nào cưới nhau về rồi cũng sẽ biết thôi, cần gì phải làm màu."
"...Anh định cưới cậu ấy à?"
"Chứ sao? Không cưới thì làm gì?"
...Tôi phải làm gì với cái gã này đây. Một kẻ chưa nói lời yêu đương gì mà đã nghĩ đến chuyện kết hôn rồi.
"Anh phải hẹn hò trước đã chứ...."
"Vẽ chuyện, làm gì cho nó rườm rà ra."
Trên đời này quả là có nhiều kiểu người đa dạng, và đi kèm với đó là những hệ giá trị cũng phong phú không kém. Tốt nhất là tôi đừng cố gắng hiểu sâu thêm về Kang Seok Ho làm gì.
"Mà này, mày cãi nhau với Giám đốc à?"
"Cũng không hẳn là cãi nhau... nhưng sao anh biết?"
"Mấy đứa bên văn phòng bảo thế. Bảo là sau khi nói chuyện với mày, Giám đốc bước ra với khuôn mặt như muốn giết người đến nơi."
"À...."
Kang Seok Ho dường như đã kể xong chuyện của mình, giờ lại quay sang tò mò chuyện của tôi và Yoon Tae Oh. Đúng là tôi cũng muốn tâm sự, than vãn một chút cho nhẹ lòng, nhưng việc thảo luận về Yoon Tae Oh với ai đó lúc này vẫn khiến tôi thấy ngượng ngùng vô cùng.
"Sao, anh ta bảo thích người khác rồi à?"
"Anh điên à? Giám đốc đâu có như vậy... à...."
Tôi định lên tiếng phản bác lại câu hỏi hờ hững của Kang Seok Ho thì bỗng khựng lại. Thật ra chính tôi cũng biết mà, đúng không? Những cuộc tình trước đây của Yoon Tae Oh. Dù những mối quan hệ cũ có thể là do sự cưỡng chế của thế giới này, nhưng sự thật là những cuộc tình chóng vánh và hời hợt cứ thế nối tiếp nhau không ngừng.
"Không phải như thế đâu ạ...."
"Cũng đúng."
"Sao ạ?"
"Không có gì. Mày thì biết cái gì cơ chứ, đồ con nít."
"Anh bị hâm à?"
Kang Seok Ho tung ra những lời trêu chọc bâng quơ, nhưng lòng tôi chẳng thể nào nhẹ nhõm nổi.
"...Chỉ là, em thấy hình như mình hơi kỳ lạ."
Một giọng nói mà ngay cả chính tôi cũng nghe không rõ, khẽ để lộ sự hỗn loạn đang trào dâng từ sâu thẳm tâm hồn.
Tôi đã từng nói rồi, tôi là một kẻ nhát gan. Vì thế tôi luôn lo lắng và không ngừng suy diễn về những việc còn chưa xảy ra. Những lời nói tuôn ra không dứt mỗi khi bối rối có lẽ cũng chỉ để che giấu sự bất an đó. Để không phải để lộ sự yếu đuối của chính mình.
Dạo gần đây cũng vậy. Tôi trở nên nhạy cảm với từng hành động, lời nói, cho đến từng biểu cảm của Yoon Tae Oh dành cho mình. Hồi mới bắt đầu, việc được yêu đương với anh đối với tôi chỉ đơn giản là điều kỳ diệu và hạnh phúc. Thế nhưng... kể từ khoảnh khắc tôi nhận thức được rằng một ngày nào đó kết cục sẽ đến, một sự bất an nhỏ nhoi đã bắt đầu bén rễ trong lòng.
"Anh về muộn thế...?"
"Ừ. Xin lỗi nhé."
Biểu cảm của anh khi mở cửa bước vào hơi nhíu lại một chút. Lúc này đây, Yoon Tae Oh đang nghĩ gì khi nhìn tôi nhỉ? Liệu việc phải chạm mặt tôi ở nhà cũng khiến anh thấy không thoải mái? Hay là anh cố tình về muộn, vậy mà tôi lại không biết ý cứ thức chờ khiến anh thấy phiền phức?
Dù thấy anh bước vào phòng khách nhưng tôi vẫn đứng chôn chân tại chỗ, chẳng dám tiến lại gần. Suốt cả buổi chiều tôi đã cố tỏ ra mình ổn, nhưng ngay khi vừa nhìn thấy anh, những cảm xúc cuối cùng khi ở văn phòng lại trỗi dậy. Thế nhưng, có lẽ đó chỉ là sự hiểu lầm của riêng tôi mà thôi.
"Về muộn thế này nên em giận à? Phải ôm một cái thật nồng nhiệt chứ."
Yoon Tae Oh sải bước dài tiến lại gần, rồi cứ thế kéo tôi vào lòng. Mùi rượu thoang thoảng xộc vào mũi tôi trước tiên, có lẽ anh đã đi uống một chút trước khi về nhà.
Và ngay lập tức, những cảm xúc tiêu cực đang đè nặng lồng ngực bỗng tan biến như chưa từng tồn tại. Nhờ một cái ôm mà những suy nghĩ ồn ào cũng trở nên lặng lẽ. Vì thế, tôi chẳng còn cách nào khác là phải vòng tay ôm chặt lấy lưng anh, hệt như cái cách anh đang làm với tôi vậy.
"Em xin lỗi... anh."
Tôi đã muốn nói lời này.
"Không phải vì em thấy xấu hổ về anh đâu. Lúc đầu chỉ là... em thấy hơi ngại khi nói với người khác nên mới muốn giấu, nhưng giờ thì em thấy hơi sợ... "
Việc bày tỏ lòng mình với ai đó vẫn luôn là một điều khó khăn đối với tôi. Nó còn khó hơn cả việc phơi bày cơ thể tr*n tr** không một mảnh vải che thân. Bởi đó là việc lấy ra những cảm xúc yếu đuối, tầm thường, mỏng manh và sơ hở nhất của chính mình.
"Em sợ cái gì đến thế?"
"...Vì dù nhìn thế nào thì em cũng chẳng có gì để tự hào cả. Thế nên, nhỡ sau này chúng ta không suôn sẻ thì... "
Nhưng thà là thế này còn hơn. Thay vì để Yoon Tae Oh phải làm những việc mà chính anh cũng không thể hiểu nổi lý do, tôi chọn cách thừa nhận sự thiếu sót của bản thân. Tôi không muốn để lòng anh phải nặng trĩu.
May mà tôi đang vùi sâu mặt vào lồng ngực anh. Như thế tôi sẽ không phải diễn cái biểu cảm mà chính mình cũng khó lòng điều khiển được.
"À. Hóa ra bé Si Eon của anh đang nghĩ như vậy sao."
"...Vâng ạ...."
Có vẻ Yoon Tae Oh đã thấu hiểu nỗi khổ tâm của tôi. Anh thở dài một hơi thật dài, rồi dùng bàn tay to lớn bao bọc lấy sau gáy tôi như muốn ôm trọn lấy.
"Vậy ra ý em là, em định lén lút ăn sạch tôi rồi bỏ rơi tôi mà không ai hay biết chứ gì?"
"Vâng, đúng v... hả?"
Không, hình như anh ta đang định bóp nát đầu tôi thì phải. Những ngón tay anh đang siết lại đầy mạnh bạo. Anh ta vừa nói cái quái gì thế không biết.