Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
#009
"À, vâng. Cảm ơn anh."
Kang Seok Ho chìa tay về phía người đàn ông vừa ngã. Đối phương cũng không từ chối lòng tốt đó, nắm lấy tay gã để đứng dậy. Cảm giác khi anh ta đứng thẳng lên hoàn toàn khác với lúc còn nằm lăn lộn dưới đất. Đến khi đứng dậy rồi mới thấy, anh ta cao lớn gần bằng Kang Seok Ho, dẫu thân hình có phần mảnh khảnh hơn một chút.
"Quần áo của anh bị hỏng hết rồi, tôi xin lỗi quá, phải làm sao bây giờ...."
Cậu ta khoảng bao nhiêu tuổi rồi nhỉ? Tầm giữa những năm 20? Trái ngược với thân hình khá cao lớn, gương mặt cậu ta vẫn còn vương nét trẻ con. Đó là một gương mặt hiền hậu, và có lẽ vì lỗi của mình nên cậu ta đang lộ rõ vẻ bối rối.
"Ha ha. Quần áo thì giặt đi là mặc được thôi mà, có gì đâu.... Vả lại tôi có nhiều đồ lắm nên không sao đâu!"
Cái thằng khốn vừa mới lúc nãy còn định xé xác kẻ đâm sầm vào mình đi đâu mất rồi. Kang Seok Ho nở nụ cười hào sảng, thậm chí còn hỏi ngược lại xem đối phương có bị thương chỗ nào không.
Lạ lùng thật. Một bầu không khí cực kỳ kỳ lạ đang lan tỏa. Cảm giác như có một luồng luồng khí màu hồng vừa vụt qua trong nháy mắt. Thế nên tôi cũng chẳng dám mạo hiểm xen vào cuộc đối thoại của họ.
"Thực sự xin lỗi anh, nhưng tôi có việc gấp phải đi ngay bây giờ nên chắc tôi xin phép..."
Định chuồn đây mà. Có vẻ như cậu thanh niên kia đã nhận ra rằng nếu chẳng may dây vào hạng người như Kang Seok Ho thì sẽ bị rỉa cho đến tận tâm can.
"V-vậy thì ít nhất cũng cho tôi xin số điện thoại chứ...."
"Dạ? Để làm gì ạ?"
"Không, thì để bồi thường! Quần áo của tôi ra nông nỗi này thì cậu cũng phải bồi thường cho tôi chứ, đúng không?"
Bắp rang bơ của tôi đâu rồi nhỉ. Tôi thấy tình huống đang diễn ra trước mắt này vô cùng thú vị. Nhìn bộ dạng cuống cuồng, đứng ngồi không yên của Kang Seok Ho thật là giải trí, và cả việc quan sát cậu nhóc kia đang muốn rời khỏi đây càng sớm càng tốt cũng vậy.
Đến đoạn này mà cậu nhóc kia "phũ" một cái rồi bỏ đi luôn thì cũng hay đấy, nhưng chuyện đó đã không xảy ra. Cậu ta bấm số điện thoại vào chiếc máy mà Kang Seok Ho chìa ra, sau đó lại xin lỗi thêm lần nữa rồi chạy biến đi như thể đang trốn chạy khỏi tầm mắt chúng tôi.
"Có vẻ anh ưng cậu ta lắm nhỉ?"
"Cái, cái gì? Ai! Tôi á? Điên à!"
"Vậy sao. Mà nhìn qua cũng thấy cậu ta giống Alpha thật đấy."
"......"
"Chẳng lẽ anh lại đi thả thính một Alpha đấy chứ."
"...Không phải Alpha đâu. Chỉ là trông giống thế thôi...."
Nhìn bộ dạng ủ rũ của Kang Seok Ho, ý định trêu chọc trong tôi bỗng tan biến. Haaa... cái thằng đáng thương này. Có yêu thì cũng phải chọn ai đó tử tế một chút chứ, sao lại đi đâm đầu vào cái đứa vô dụng như thế. Nhưng dù sao qua chuyện này tôi cũng biết được gu thẩm mỹ của Kang Seok Ho. Thằng này sở thích cũng độc lạ thật đấy.
"...Sở thích của con người thì làm sao mà biết trước được chứ...."
Dù nhìn kiểu gì cũng không thấy cậu ta có vẻ sẽ thích kiểu người như Kang Seok Ho, nhưng tôi không thể dập tắt hy vọng của cái thằng tội nghiệp này được. Cho dù cậu ta có sở thích yêu đàn ông và thích cả những gương mặt bặm trợn như Kang Seok Ho đi chăng nữa, thì việc Kang Seok Ho và cậu nhóc đó hẹn hò... chẳng phải là hơi giống tội ác sao. Và khả năng cao là cái số điện thoại đưa cho Kang Seok Ho là số giả rồi. Thằng bé đáng thương....
"Mời nhóm tiếp theo vào đi."
Tôi cũng chẳng hiểu tại sao mình lại phải ngồi đây phỏng vấn nhân viên nữa. Thông thường buổi phỏng vấn phải có Trưởng phòng nhân sự, người phụ trách bộ phận liên quan và một người cấp quản lý. Nếu xét kỹ thì tôi chẳng thuộc diện nào trong số đó, nhưng vì thay thế cho Giám đốc Choi vừa mới chuyển công tác đến đảo Ulleungdo nên tôi phải tham dự buổi phỏng vấn cuối cùng này. Dù sao đây cũng là đợt tuyển dụng cho bộ phận tài chính vốn ít liên quan đến công việc của tôi, nên tôi định bụng chỉ ngồi cho có mặt rồi chuồn sớm.
Hôm nay mấy giờ thì tan làm đây?
Có vẻ không chỉ mình tôi có ý định lười biếng. Trong lúc chờ nhóm phỏng vấn tiếp theo chuẩn bị, một tin nhắn gửi đến điện thoại của tôi. Là Yoon Tae Oh, người đã đi ăn trưa theo lịch hẹn.
Vẫn chưa đến hai giờ chiều mà anh ta đã bắt đầu lôi chuyện tan làm ra nói rồi. Dù có là Giám đốc đi chăng nữa thì khi chiều thứ Sáu tới, có vẻ cũng khó mà cưỡng lại khao khát được về nhà.
Em thì sáu giờ. Giám đốc tối nay còn có lịch trình nên chắc phải sau tám giờ mới xong nhỉ? (Biểu tượng cảm xúc)
Tôi gửi kèm một biểu tượng hình quả đào đang cười một cách đáng ghét. Vì tôi sẽ tan làm đúng giờ nên không cần phải đi theo lịch trình sau giờ làm của Yoon Tae Oh. Tan làm lúc sáu giờ là một trong những điều tôi vô cùng hài lòng sau khi đi làm trở lại.
Làm gì có chuyện Giám đốc lại định tan làm đúng giờ chứ. Phải làm việc cật lực mà kiếm tiền đi chứ lị.
"Bắt đầu phỏng vấn nhé, Trưởng phòng Baek?"
"À, vâng."
Chẳng mấy chốc, các ứng viên đã ngồi thành hàng dài. Tôi đặt điện thoại xuống đầu gối, nhưng thấy nó rung liên hồi, chắc hẳn cái tên Yoon Tae Oh kia đang sôi máu rồi. Kệ anh ta. Tôi chỉ muốn xả chút giận vì những gì anh ta đã làm với tôi sáng nay thôi. Cứ để anh ta tan làm rồi về nhà sau, tôi chỉ việc đi ngủ trước là xong.
Thế nhưng khi lướt qua các ứng viên, tôi bỗng thấy một gương mặt quen thuộc. Nhìn vào bản sơ yếu lý lịch đã chuẩn bị sẵn, tôi gọi tên đối phương.
"Cậu Ki Eun Seok."
Ki Eun Seok.
"Vâng."
Chính là người đàn ông đã va phải Kang Seok Ho trên đường lúc nãy. Người đã vội vã chạy đi vì có việc gấp. Hóa ra là để đi phỏng vấn. Nếu vậy thì việc cậu ta chạy thối chết như thế cũng là điều dễ hiểu. Và gương mặt non choẹt chẳng hề ăn nhập với bộ âu phục kia cũng trở nên hợp lý.
"Đại học Quốc gia Hàn Quốc, khoa Luật...?"
"Vâng."
Thế nhưng bản sơ yếu lý lịch thực sự rất rực rỡ. So với các ứng viên trước đó, cậu ta có bảng thành tích giải thưởng và chứng chỉ nhiều một cách đặc biệt, cùng với điểm số vô cùng xuất sắc. Theo như bản lý lịch này thì cậu ta chính là hình mẫu "con nhà người ta" hoàn hảo.
"...Nhưng chúng tôi đang tuyển dụng lập trình viên cơ mà."
"Đúng là tôi ứng tuyển vì muốn làm về mảng đó ạ."
"Tại sao?"
Chẳng phải là rất khó hiểu sao. Với bộ não thông minh nhường kia, tại sao lại cứ nhất định phải vào công ty chúng tôi cơ chứ...? Thà rằng đi học trường luật hoặc vào một tập đoàn lớn nào đó chỉ cần nghe tên là ai cũng biết thì hơn chứ.
"Vì tôi là sinh viên nhận học bổng MK, nên từ lâu tôi đã mong muốn được vào công ty làm việc."
"À...."
Công ty chúng tôi cũng không hẳn là một công ty đen rác rưởi cho lắm. Chỉ là khởi đầu từ nghề cho vay nặng lãi, nhưng để rũ bỏ hình ảnh đó, chúng tôi cũng đã đầu tư khá nhiều vào các hoạt động xã hội. Một trong số đó là hỗ trợ học phí. Vốn dĩ đó chỉ là hoạt động để làm màu thôi, không ngờ lại vớ được một con cá lớn thế này.
Dù bản lý lịch có rực rỡ đến đâu thì dù sao người ta cũng chẳng kỳ vọng gì nhiều ở một nhân viên mới. Đó chỉ đơn thuần là sự đầu tư cho tương lai. Nếu ngay từ trước khi vào làm đã có thiện cảm với công ty thì bấy nhiêu đó cũng đủ để được cộng điểm rồi. Với lòng nhiệt huyết như thế thì chắc hẳn cậu ta sẽ không dễ dàng bỏ chạy đâu.
"Cậu đã học hành rất chăm chỉ đấy."
Nhìn bầu không khí thì có vẻ các giám khảo khác cũng có thiện cảm với cậu thanh niên Ki Eun Seok này. Không biết nếu Kang Seok Ho nghe được tin này thì sẽ thế nào nhỉ. Chắc là thú vị lắm đây...?
Buổi phỏng vấn tẻ nhạt bỗng trở nên thú vị hơn đôi chút nhờ sự xuất hiện của cậu ta. Trong khi những người khác đang đặt câu hỏi, ánh mắt tôi chạm phải Ki Eun Seok. Cậu ta, người mà tôi cứ ngỡ đang căng thẳng, bỗng nở một nụ cười khá tự nhiên khi mắt chúng tôi chạm nhau. Ừm, gương mặt cũng khá là thuận mắt đấy....
"Thế nên! Có cho cậu ấy đỗ không hả!"
"Chưa biết được."
Tên Kang Seok Ho lại đang đứng ngồi không yên một lần nữa. Đó là vì câu chuyện tôi đã gặp được người mà gã có thiện cảm trong buổi phỏng vấn. Có nên chặt luôn mấy cái ngón tay đang bịt lỗ mũi kia đi không nhỉ. Rốt cuộc là gã bị làm sao vậy chứ.
"Và thay vì hỏi chuyện đó trước, chẳng lẽ anh không nên hỏi tên hay đại loại thế trước sao?"
"Tên là gì vậy?"
"Ki Eun Seok."
"...Tên cũng đẹp nữa, bé cưng của tôi."
Trong lúc tôi đi phỏng vấn, rốt cuộc một mình gã đã chìm đắm trong ảo tưởng gì vậy chứ. Nhìn biểu cảm của Kang Seok Ho thì cứ như thể hai người họ đang hẹn hò đến nơi rồi ấy.
"Hình như cậu ta thông minh lắm đấy? Nghe bảo học khoa Luật ra."
"V-vậy sao? Mấy đứa như thế thường không hợp với tôi cho lắm...."
Nhìn xem này. Người ta còn chưa kịp cho bánh mà gã đã tự chuốc lấy lo lắng viển vông một mình rồi. Mà ngay từ đầu đã có cuộc tình nào vắt vai chưa mà biết. Làm sao biết được có hợp hay không chứ.
"Dù sao thì, kết quả phỏng vấn thế nào rồi!"
"Làm sao mà tôi biết được? Tôi chỉ ghi điểm rồi chuyển đi thôi mà."
Cái này chẳng khác gì một bậc phụ huynh thái quá. Mới chỉ nói được với nhau vài câu mà sao phải làm quá lên như thế chứ.
"Haaa... nhất định phải tìm thấy cậu ấy...."
"Anh chẳng phải đã lấy được số điện thoại rồi sao."
"......"
"Số giả chắc rồi."
Nhìn gương mặt như vừa đánh mất cả thế giới của Kang Seok Ho, tôi đoán là mình nói đúng rồi. Chẳng phải đó là điều có thể dự đoán trước được sao.
"...Nếu không có gì bất thường thì chắc sẽ đỗ thôi. Vì các giám khảo khác cũng khá thiện chí mà. V-với cả, có khi cậu ta bấm nhầm số thôi? Vì đang vội đi phỏng vấn quá mà...."
"Vậy sao...? Đúng nhỉ? Chắc chắn là vậy rồi! Vả lại lúc nãy Eun Seok nhìn tôi bằng ánh mắt cũng không bình thường mà?"
Không. Không phải đâu. Nhìn kiểu gì cũng chỉ thấy cậu ta muốn thoát khỏi cái tình huống khó chịu đó càng sớm càng tốt thôi.
Dù đó là những lời vô lý, nhưng coi như là làm phúc cứu một mạng người, tôi chỉ đành ậm ừ cho qua chuyện. Có lẽ vì cuộc đời tôi đang nở hoa nên tính cách cũng thay đổi đôi chút. Có phần bao dung hơn chăng. Đúng là con người ta cứ phải dư dả một chút, dù là về mặt kinh tế hay xã hội thì mới được.
"Đưa sơ yếu lý lịch đây xem nào."
"Sơ yếu lý lịch gì cơ?"
"Của Eun Seok nhà tôi ấy."
"Anh điên à? Làm thế là đi tù đấy. Nếu tò mò thì hãy trực tiếp gặp mà hỏi."
Dù công ty chúng tôi có làm nhiều việc bất hợp pháp đi chăng nữa, tôi cũng không muốn tự tay mình phạm thêm một tội lỗi nào khác. Nhìn Kang Seok Ho đang dần b**n th** một cách điên cuồng, tôi đứng dậy trước. Dù là thứ Sáu nhưng có vẻ tôi cũng đã chơi bời hơi quá rồi. Giờ cũng sắp đến giờ tan làm nên phải giả vờ làm việc một chút mới được.
"Đi đâu đấy?"
"Sắp đến giờ tan làm của tôi rồi mà?"
"Này! Đi ăn tối cùng đi!"
Nói gì cơ. Tại sao tôi phải đi ăn với anh vào một tối thứ Sáu quý báu thế này chứ. Yoon Tae Oh cũng sẽ về muộn nên hôm nay tôi sẽ thong thả ở nhà xem phim rồi ăn một mình. Mới nghĩ đến việc được nằm duỗi chân duỗi tay trên chiếc giường êm ái là tôi đã nôn nóng chờ đến giờ tan làm rồi.
Mặc cho lời từ chối của tôi, Kang Seok Ho vẫn cứ bám riết lấy cánh tay tôi mà nũng nịu. Nào là ăn một mình thì buồn lắm, nào là quán lòng nướng mới mở gần đây nếu đi theo đôi sẽ được tặng quà... toàn là những chuyện tôi chẳng mấy quan tâm.
"Tôi không biết là từ bao giờ công ty chúng ta lại áp dụng chế độ làm việc tự do đấy nhỉ."
Trong lúc tôi còn đang giằng co để dứt ra khỏi cái gã thô kệch như tảng đá kia, một giọng nói sắc lẹm như mũi tên đâm thẳng vào màng nhĩ. Cả tôi và Kang Seok Ho đều không còn cách nào khác là phải khựng lại.
"Đây là nơi hai người vẫn thường xuyên tụ tập để mưu đồ phản nghịch à?"
Đó là sân thượng giữa các tầng. Nơi này vốn dùng để hút thuốc và uống cà phê, nhưng vì có nhiều không gian nghỉ ngơi rải rác ở khắp nơi nên nhân viên cũng không mấy khi tìm đến đây.
"Mưu đồ... phản nghịch gì chứ ạ. Chúng tôi chỉ tình cờ gặp nhau rồi trò chuyện một lát thôi mà...."
"Có vẻ cậu không biết là tôi đã đến từ một tiếng trước rồi nhỉ."
"......"
"Nghe nói hai người còn đi ăn trưa cùng nhau nữa cơ mà."
"......"
"Dạo này hai người rảnh rỗi đến mức không có việc gì làm sao?"
Tại sao Yoon Tae Oh lại quay lại sớm thế chứ.... Đến cả chuyện đi ăn trưa bên ngoài anh ta cũng biết, rốt cuộc là nghe được từ ai vậy?
"T-tôi còn nhiều việc phải xử lý quá nên xin phép xuống trước đây ạ!"
Tên Kang Seok Ho lại một lần nữa định quẳng hết mọi rắc rối cho tôi rồi bỏ chạy.
"Lại đây."
Thế nhưng Kang Seok Ho mới chạy được vài bước đã vội vàng xoay người chạy ngược trở lại trước mặt Yoon Tae Oh. Đào tẩu thất bại.
"Thật không ngờ em lại dám lờ cả liên lạc của tôi để ra đây chơi bời thế này đấy?"
"Đã vậy lại còn là với cái hạng người này nữa." Câu nói bồi thêm của Yoon Tae Oh kèm theo gương mặt hầm hầm đầy vẻ khó chịu. Phải đứng song hàng với Kang Seok Ho để nhận những cái nhìn sắc lẹm, tôi cảm thấy mình giống hệt như học sinh bị bắt quả tang đang làm việc riêng trong giờ học vậy. À thì, tình huống cũng tương tự mà.
Giờ tôi mới nhận ra mình còn chẳng mang theo điện thoại. Sau tin nhắn trêu chọc Yoon Tae Oh lúc phỏng vấn, tôi đã không gửi thêm cái nào nữa.
"Chuyện đó là...."
Thế nhưng sau khi cơn bàng hoàng qua đi, tôi thấy những lời anh ta hạch sách thật là kỳ lạ. Tại sao thay vì trách mắng việc làm việc riêng trong giờ làm, anh ta lại cứ xoáy vào chuyện tôi ở cùng với Kang Seok Ho vậy chứ. Mà đúng là anh ta lúc nào cũng chẳng bằng lòng việc tôi thân thiết với Kang Seok Ho.
Chẳng lẽ là cái đó sao...? Ghen tuông, hay đại loại thế.
#010
"Tại Đội trưởng Kang bảo anh ấy đang có chuyện phiền muộn ạ."
"Này... không phải, Trưởng phòng Baek!"
Tôi cần phải xác nhận xem những gì mình đang nghĩ có đúng hay không. Ngay khi tôi vừa mở lời, Kang Seok Ho đã dùng ánh mắt đe dọa, ra hiệu cho tôi đừng nói gì với Yoon Tae Oh, nhưng đây là một việc khá quan trọng. Không chỉ liên quan đến tôi... mà có khi còn liên quan đến cả tính mạng của Kang Seok Ho nữa.
"Tôi chẳng quan tâm đến mấy thứ đó đâu. Chẳng lẽ trên đời này chỉ còn mỗi Thư ký Kim là người duy nhất để trút bầu tâm sự thôi sao."
Yoon Tae Oh cũng có phản ứng y hệt Kang Seok Ho. Anh gằn giọng với thái độ còn gắt gỏng hơn cả lúc nãy. Bầu không khí căng thẳng đến mức cảm tưởng như chỉ cần nói thêm một câu nữa thôi là con quỷ trong người Yoon Tae Oh sẽ trỗi dậy. Có lẽ vì vậy mà Kang Seok Ho cũng khẽ đá vào giày tôi, ra hiệu bảo tôi hãy mau ngậm miệng lại. Có vẻ đã nhìn thấy hành động đó nên Yoon Tae Oh bật ra một tiếng cười khẩy ngắn ngủi.
"Chuyện là...."
"Tôi đã bảo là không quan tâm rồi mà."
"...Đội trưởng Kang bảo anh ấy vừa mới có người trong mộng ạ."
"Cái gì...? Ai cơ?"
Có lẽ đây là chuyện nằm ngoài mọi dự tính, nên biểu cảm góc cạnh của Yoon Tae Oh bỗng chốc tan biến. Chỉ là một câu chuyện chẳng có gì to tát, vậy mà anh lại tỏ ra khá sốc.
"Thật là vô lý hết sức...."
"Chuyện đó vô lý đến mức ấy sao, thưa Giám đốc...."
"Làm sao mà cậu lại có thể như thế...."
Nếu chỉ nhìn vào tình cảnh hiện tại, trông cứ như thể Yoon Tae Oh vừa nhận được thông báo từ người tình lâu năm rằng anh ta đã có người khác vậy. Dù không thể hiện ra, nhưng lẽ nào Yoon Tae Oh cũng có một sự chiếm hữu tương tự đối với Kang Seok Ho sao...? Chuyện này đúng là kinh ngạc theo một cách khác.
"Dù sao thì chuyện là thế nên tôi mới đứng nghe anh ấy kể một lát thôi."
Lời giải thích càng ngắn gọn bao nhiêu, gương mặt của tên Yoon Tae Oh càng sớm lấy lại vẻ bình thản bấy nhiêu.
"Dù vậy, tôi vẫn hy vọng trong giờ làm việc cậu nên giữ đúng vị trí của mình, Thư ký Kim."
Dù vẫn thốt ra những lời cằn nhằn vì vướng mắc những gì mình đã nói trước đó, nhưng đó không phải là sự giận dữ thực sự. Mỗi khi tâm trạng anh không tốt, trong giọng nói luôn ẩn chứa những lưỡi dao sắc lẹm. Nhìn cái cách anh buông lời mỉa mai một cách nhẹ nhàng chứ không phải kiểu vặn vẹo khó đáp trả, tôi chắc chắn rằng hiểu lầm đã được hóa giải.
Việc tôi tiết lộ chuyện yêu đương của Kang Seok Ho là vì một chút nghi ngờ nảy sinh đối với hành động của Yoon Tae Oh. Lúc nào Yoon Tae Oh cũng tỏ ra không hài lòng khi thấy tôi thân thiết với Kang Seok Ho. Nào là hai người thân nhau từ bao giờ, nào là tại sao lại cứ ở cạnh nhau. Cả tôi và Kang Seok Ho vốn dĩ đều sống chết với công việc nên mạng lưới quan hệ xung quanh rất nghèo nàn. Hai kẻ bị gạt ra lề xã hội như chúng tôi chỉ là chỗ dựa để trút bỏ những nỗi nhọc nhằn cho nhau mà thôi. Thế mà nhìn chúng tôi như vậy, chẳng lẽ, không lẽ nào... anh đang ghen sao?
Dù ai cũng biết đó là một chuyện vô lý, nhưng không phải là không thể xảy ra. Tất nhiên, đứng từ lập trường của tôi thì đó là chuyện không tưởng.
Dù sao thì, ngay khi tôi đưa ra thông tin Kang Seok Ho đang say mê một người khác, thái độ của Yoon Tae Oh đã thay đổi 180 độ. Điều này đã khẳng định chắc chắn một điều: Yoon Tae Oh đã ghen, một kiểu ghen tuông khá đáng yêu.
Có lẽ mắt tôi cũng đã mờ mịt vì tình yêu rồi. Đáng ra phải thấy sợ hãi một kẻ nghi ngờ cả những mối quan hệ nhân sinh đơn giản như thế này, nhưng tôi lại không thấy vậy. Có lẽ vì tôi biết trong cảm xúc đó chứa đựng cả tình yêu dành cho mình, nên tôi chẳng thấy ghét bỏ chút nào. Đáng lẽ là không được như thế, nhưng tôi lại chỉ thấy anh thật đáng yêu.
"Tất nhiên rồi ạ. Chúng ta đi vào chứ?"
"Được rồi. Tan làm thôi."
"Không phải anh có hẹn ăn tối sao ạ...?"
"Phía bên kia bảo có việc gấp nên muốn hủy hẹn."
...Vậy sao...? Dù trong lòng dấy lên sự nghi ngờ hợp lý rằng chính anh ta lại là người đơn phương hủy hẹn, nhưng giờ đây anh ta không thể hủy lịch trình mà không thông qua tôi, nên tôi chỉ việc kiểm tra lại là xong. Tất nhiên, nếu anh ta muốn thì chẳng có gì là không thể.
Tôi đã định sau khi tan làm sẽ dành một chút thời gian thong thả cho riêng mình, vậy mà kế hoạch đã đổ bể. Tuy nhiên, điều đó không hẳn là tệ. Việc được trải qua tối thứ Sáu cùng Yoon Tae Oh cũng là một chuyện đủ khiến tôi vui lòng.
"Và chẳng phải chúng ta cũng nên tiếp tục công việc còn dang dở lúc sáng sao?"
"...Công việc dang dở ạ...?"
Trên đường đi về phía văn phòng, Yoon Tae Oh bỗng nói một câu kỳ quặc.
"Lúc nãy chỉ có mỗi Si Eon là bắn sạch rồi bỏ chạy thôi mà."
Á! Có gì đó... chẳng lành. Tự dưng hôm nay tôi lại muốn tăng ca quá.
"Haaa... khởi hành thôi, nhanh lên anh."
Tôi để anh tan làm trước, rồi 5 phút sau mới thu dọn chỗ ngồi bước ra. Vừa đi vừa quan sát xung quanh cho đến khi tới đoạn cách công ty một dãy phố, tôi leo lên chiếc xe của Yoon Tae Oh đang đỗ bên lề đường. Có lẽ vì di chuyển với toàn bộ sự tập trung nên ngay cả khi đã lên xe, sự căng thẳng trong tôi vẫn không hề thuyên giảm.
"Em làm cái gì vậy. Sao lại trốn tránh như kẻ phạm tội thế?"
"Lỡ ai nhìn thấy thì sao chứ. Đi mau đi, nhanh lên."
Lý do tôi làm vậy rất đơn giản. Vì không được để người trong công ty phát hiện ra chúng tôi là người yêu của nhau.
"Dù có cùng nhau tan làm thì cũng chẳng ai thấy lạ đâu mà? Chuyện này đâu phải ngày một ngày hai, có nhất thiết phải làm đến mức này không?"
Lời anh nói cũng đúng. Việc tôi cùng Yoon Tae Oh tan làm diễn ra khá thường xuyên. Nhưng khi đó đơn thuần chỉ là sự kéo dài của công việc nên tôi thấy chẳng có vấn đề gì. Còn bây giờ, khi mối quan hệ đã thay đổi, ngay cả những việc nhỏ nhặt cũng khiến tôi để tâm đến ánh mắt của người khác hơn. Tôi muốn ngăn chặn mọi sự nghi ngờ ngay từ đầu.
"Kìa! Nhân viên, nhân viên nhóm Thư ký kìa...! Anh mau khởi hành đi đã, nha...?"
Nhìn thấy một nhóm người quen thuộc đang tiến lại gần từ phía trước, tôi cúi gập người xuống, dúi đầu vào dưới bảng điều khiển của xe.
"Haaa... đúng là đủ trò. Em ngẩng đầu lên được rồi đấy."
Mãi cho đến khi xe chạy được một lúc lâu tôi mới dám ngẩng đầu lên.
"Tôi hỏi cái này vì thấy thắc mắc thôi, em thấy xấu hổ vì tôi à?"
"Dạ? Gì cơ ạ.... Làm sao có chuyện đó được chứ."
"Vì tôi thấy em cứ cố quá sức để che giấu mà."
Dù sao yêu đương là chuyện của hai người, có nhất thiết phải rêu rao cho cả thiên hạ biết không...? Nhưng đứng từ lập trường của đối phương, có lẽ chuyện này cũng không mấy dễ chịu. Đặc biệt là với một người sống chẳng thèm để tâm đến sắc mặt kẻ khác như Yoon Tae Oh.
"Ây da. Ai nhìn vào cũng thấy Giám đốc...."
"Anh."
"À, tan làm rồi nhỉ. ...Làm sao mà anh lại khiến em xấu hổ được chứ? Anh đẹp trai thế này cơ mà."
"Chỉ có thế thôi à? Nghe như kiểu ngoài khuôn mặt ra thì chẳng còn gì để xem nữa vậy."
...Anh không biết sao...? Ngoài mặt ra thì còn cái gì để xem nữa đâu...? Ngay cả lời nói dối rằng anh có tính cách tốt tôi cũng chẳng thể thốt ra được mà....
"Ờ... dáng người cũng đẹp nữa!"
"Còn gì nữa."
Tôi khô cả họng. Nghĩ lại thì, chính tôi cũng chưa từng suy nghĩ sâu sắc về việc tại sao mình lại thích Yoon Tae Oh. Nếu bảo là vì mông và ngực anh săn chắc, rồi vì cái đó của anh đẹp thì chắc chắn sẽ có chuyện lớn xảy ra cho xem....
"...Thì cái gì cũng thích, tất cả luôn."
Dù sao tôi cũng phải xoa dịu tâm trạng của cái tên đang dỗi hờn này. Nếu không, chắc chắn tôi sẽ bị hành hạ ở nhà suốt cả cuối tuần mất. Thay vì những lời nói dối không nặn ra nổi, tôi quyết định nói cho anh sự thật. Tôi khẽ kéo bàn tay không cầm vô lăng của anh lại và nắm lấy.
"Tuyệt đối không phải vì xấu hổ hay gì đâu. Chỉ là do em vẫn chưa chuẩn bị tâm lý sẵn sàng thôi..."
"Tôi biết rồi."
Nhược điểm của tên Yoon Tae Oh này là hay dỗi hơn vẻ bề ngoài, còn ưu điểm là lại nguôi giận rất nhanh. Có lẽ lần này anh cũng chỉ muốn được quan tâm một chút thôi. Khi tôi để lộ một chút chân thành, anh không còn mè nheo lâu nữa mà thu lại những cảm xúc lệch lạc.
"Ngoài tôi ra thì trong những thứ Baek Si Eon có, làm gì còn cái gì đáng để xem nữa đâu."
"À, vâng...."
Đúng là sự thật thật đấy, nhưng cái thói kiêu ngạo đó thì không tài nào chịu nổi. Thôi thì cứ hài lòng với việc tâm trạng anh đã khá hơn đi. Cứ đà này thì chẳng biết có thể giấu đến bao giờ, nhưng dù sao anh cũng đang làm theo đề nghị yêu đương bí mật của tôi rồi.
"Mà chúng ta đang đi đâu vậy ạ...?"
Chiếc xe do đích thân Yoon Tae Oh cầm lái cứ lao vun vút trên một con đường lạ lẫm suốt một hồi lâu. Đó là hướng hoàn toàn khác với đường về nhà.
"Hẹn hò."
"H-hẹn hò ở đâu vậy ạ...?"
"Đến nơi khắc biết."
Cái cách anh nắm chặt tay tôi và nói bằng giọng đầy ẩn ý khiến tôi chẳng thấy tin tưởng chút nào. Một kẻ đến cả khi đang hẹn hò còn không biết đó là hẹn hò mà lại nói ra những lời như vậy thì làm sao tôi có thể tin ngay cho được.
"Chẳng phải trước đây em cũng nói tôi nên chuẩn bị một lần sao."
"Thì... hẹn hò đâu nhất thiết cứ phải chuẩn bị gì đâu ạ...?"
"Nghĩa là em không thích à. Tài năng phớt lờ thành ý của người khác của em đúng là khác người đấy."
"Không! Không phải thế ạ! Em đang... rất mong chờ đây."
Chính xác phải là bất an. Chiếc xe đã ra hẳn khỏi Seoul. Sau đó nó còn chạy thêm một lúc lâu nữa, rồi dừng lại ở một nơi vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.
"Là ở đây sao ạ...?"
"Ừ."
"Sân bay ạ?"
"Hơi muộn một chút rồi. Đi nhanh thôi."
Đó là sân bay Incheon. Yoon Tae Oh không hề giải đáp thắc mắc của tôi mà chỉ lấy một chiếc túi nhỏ từ cốp xe rồi nắm lấy tay tôi kéo đi.
"Chúng ta đi đâu vậy? Em còn không mang theo hộ chiếu nữa mà?"
"Cái này hả?"
"Tại sao hộ chiếu của em anh lại giữ vậy?"
"Chà. Tại sao tôi lại giữ nó thì có lẽ Si Eon, người từng bỏ trốn tận Croatia, nên thử suy nghĩ một chút xem nhỉ."
Tôi chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa. Tại sao cuốn hộ chiếu tôi vốn cất kỹ trong ngăn kéo lại nằm trong tay Yoon Tae Oh, và tại sao bảo là đi hẹn hò mà lại đột ngột đưa tôi đến sân bay Incheon thế này.
Trong trạng thái ngơ ngác, thủ tục check-in và xuất cảnh đã hoàn tất. Việc bước vào cửa khởi hành rồi ngồi xuống ghế máy bay cũng diễn ra trong chớp mắt.
"Lẽ nào... đây chính là hẹn hò sao ạ...?"
"Tất nhiên rồi, hẹn hò thì chẳng phải ít nhất cũng phải tầm này sao?"
Xem ra... tôi phải dạy lại cho Yoon Tae Oh định nghĩa về hẹn hò từ đầu mới được. Không biết anh ta nghe ngóng thông tin từ cái gã nào mà có vẻ đang hiểu lầm nghiêm trọng lắm rồi.