Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
#007
Đó là một thứ mà dù không phải bây giờ, mà bất cứ lúc nào nhìn vào cũng tuyệt đối không thể làm quen cho nổi. Dù là sau khi đã cùng anh ta làm đủ mọi chuyện từ trên trời dưới biển, nhưng lần cuối cùng thực sự thâm nhập cũng đã là chuyện từ lâu rồi, vả lại như lời anh ta nói, đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy nó ở một nơi sáng sủa như thế này nên cảm giác vẫn thật xa lạ. Thậm chí anh ta còn chưa cởi bỏ quần áo mà nó đã hiện ra một cách hung tợn như thế kia....
Nếu nói quá lên một chút thì giống như có một cánh tay đang mọc ra từ g*** h** ch*n anh ta vậy. Không, nhìn đúng là giống một cánh tay thật. Cái quái gì thế này, thứ đó thực sự là của quý của con người sao.
"Lại đang dùng ánh mắt để quấy rối tôi đấy à. Mà thôi, thế này cũng không tệ."
Giọng nói pha chút cười cợt của anh ta giống như một tín hiệu, khiến nước miếng đang đầy ắp trong khoang miệng tôi bị nuốt chửng vào thực quản. Chẳng biết tại sao mình lại thấy thèm thuồng thế này nữa....
"...Không phải như vậy đâu ạ...."
"Thế nào cũng được, nhưng ít nhất em cũng không nên quên mất bộ dạng hiện tại của mình chứ, Thư ký Baek."
Đúng rồi! Hiện tại tôi đang trong tình trạng phơi bày tr*n tr** phần dưới cơ mà...!
"Anh làm gì vậy...!"
Biết ngay mà. Anh ta chẳng đời nào để yên cho tôi khi tôi không làm theo ý mình. Nhìn theo chuyển động bàn tay của Yoon Tae Oh, tôi đã hiểu cái thứ "không tệ" mà anh ta vừa nói là gì.
"Em không biết là chỉ để lộ mỗi phần dưới trông kh*** g** đến mức nào đâu. Thà rằng c** s*ch ra có khi lại hay hơn đấy?"
Anh ta vừa nói vừa tháo cúc áo sơ mi của tôi từ dưới lên trên. Nghe thì có vẻ vô lý, nhưng mặt khác lại thấy cũng có phần hợp lý. Việc để lộ phần dưới ngay tại công ty giữa thanh thiên bạch nhật quả là một chuyện đáng xấu hổ. Ý nghĩ rằng mình chỉ cần mặc lại nội y hoặc quần vào là có thể che đi phần dưới chỉ nảy ra sau khi vạt áo sơ mi đã bị mở toang.
"Đẹp biết bao nhiêu."
Chiếc áo sơ mi không bị cởi bỏ hoàn toàn. Chiếc cà vạt thắt trên cổ vẫn giữ nguyên. Thế nhưng khi lâm vào tình cảnh này, tôi cảm thấy dáng vẻ hiện tại của mình trở nên khiêu dâm một cách quá mức. Không chỉ khác xa với lời anh ta nói là sẽ tốt hơn, mà tôi còn thấy thế này thậm chí còn tệ hơn cả việc c** s*ch toàn bộ.
"Em muốn dừng lại...."
Ánh mắt soi mói chằm chằm vào cơ thể tôi cũng là một vấn đề. Ánh nhìn nồng nặc đổ dồn từ lồng ngực xuống tận hạ bộ như thể chứa đựng cả hơi nóng trong đó. Mỗi nơi con ngươi anh ta lướt qua, hơi nóng lại bám chặt lấy khiến cơ thể tôi như bốc hỏa.
Lời nói muốn dừng lại đó, thực tâm không hoàn toàn là thật lòng. Đó chỉ là lời tôi thốt ra vì quá ngượng ngùng khi thấy vật của mình bỗng dưng nảy lên một cái rõ mạnh ngay khoảnh khắc ánh mắt của Yoon Tae Oh chạm vào vùng hạ bộ.
"Bộ dạng thế này thì định đi đâu? Định cho thằng nào xem hả?"
Tôi chưa kịp bước đi lấy một bước. Yoon Tae Oh chộp lấy cánh tay tôi và kéo mạnh bằng một sức lực khá lớn.
"Cho ai xem chứ mà cho xem cơ chứ...."
"Thế nên tôi mới bảo là tôi sẽ giúp em đây thây. Để không bị bất kỳ ai phát hiện."
Cơ thể bị kéo đi rồi yên vị trên đùi anh ta. Tư thế đáng hổ thẹn này khiến tôi nhanh chóng cảm thấy không thoải mái, tôi cố vùng vẫy để ít nhất là chuyển sang ngồi cạnh bên, nhưng lại bị bàn tay đang quấn quanh eo chặn đứng nên không thể làm theo ý muốn.
Trong lúc còn đang loay hoay, cơ thể tôi bị xoay đi một chút, một chân bị nhấc lên rồi đưa sang phía bên kia thân mình của Yoon Tae Oh. Nhờ vậy, tôi trở thành tư thế ngồi cưỡi lên người anh ta với hai chân dang rộng.
"Hà, ưm...!"
Dưới ánh đèn văn phòng, vật của tôi giờ đây đã rỉ ra một lớp dịch bóng loáng. Bàn tay to lớn của anh ta lại một lần nữa bao trọn lấy nó, lúc này đã ướt đẫm thứ chất lỏng nhớp nháp.
"Đừng bảo là bắn rồi đấy nhé?"
Mỗi lần anh ta nắm lấy thân gậy rồi vuốt xuống, tiếng nhớp nháp lại vang lên. Tiếng động d*m đ*ng chẳng hề phù hợp với nơi này cùng câu hỏi của Yoon Tae Oh giống như một lời chỉ trích. Lời chỉ trích rằng tại sao tôi lại có thể hừng hực đến thế này trong lúc đang làm việc.
Thế nhưng mỗi khi mở miệng, hơi thở dồn dập lại thoát ra khiến tôi không thể phủ nhận một cách rõ ràng, hơn nữa vì đôi chân đang dang rộng nên tôi cũng chẳng có cách nào che giấu được vật đang ướt nhẹp kia. Thêm vào đó, có lẽ vì đã c**ng c*ng suốt một hồi lâu nên chỉ cần một k*ch th*ch nhỏ cũng đủ khiến sự hưng phấn khó lòng kiềm chế ập đến.
"Chỗ này em cũng nhạy cảm lắm cơ mà."
Yoon Tae Oh kéo tôi lại gần rồi vùi mặt vào giữa lớp áo sơ mi đang mở toang. Hơi thở dài như đang hít thở sâu cứ chạm rồi lại rời trên lồng ngực tôi. Nếu chỉ dừng lại ở đó thì còn may, nhưng chiếc lưỡi đang l**m láp làn da như trêu đùa bỗng chuyển động theo một đường thẳng rồi chạm vào một nơi kỳ lạ. Vì chiếc lưỡi và đôi môi đang trêu chọc xung quanh đầu vú, máu dồn về vật đang bị Yoon Tae Oh nắm giữ khiến nó nảy lên dữ dội.
"Hưm, tại sao lại là chỗ đó, a...!"
Chưa kịp hưởng thụ sự hưng phấn dịu dàng, một cơn đau kỳ lạ ở một bên n*m v* ập đến khiến một luồng sáng chói lòa bừng lên trước mắt tôi. Trước k*ch th*ch nằm ngoài dự kiến, cơ thể tôi vặn vẹo dữ dội, nhưng cảm giác n*m v* bị c*n m*t thì không hề rời đi. Ngược lại, Yoon Tae Oh còn dùng răng nghiến chặt, tạo áp lực sắc lẹm lên nụ hoa nhỏ bé.
"Thích đến thế cơ à?"
Cơn đau khiến sống mũi tôi cay xè mãi một lúc sau mới dịu bớt. Đó là một cơn đau mạnh đến mức tôi cứ ngỡ n*m v* của mình sắp bị cắn đứt đến nơi. Tôi trừng mắt nhìn Yoon Tae Oh đầy oán hận, nhưng gã kia lại chẳng thèm quan tâm đến tâm trạng của tôi, chỉ cười cợt và buông ra những lời lẽ vớ vẩn.
"Không, tại sao... ưm!"
Cái thứ này thì có gì mà thích chứ. Tôi có phải kẻ b**n th** đâu. Thế nhưng lời phản kháng rằng không đời nào có chuyện đó đã chẳng thể thoát ra khỏi cổ họng. Đó là do một bàn tay nhỏ bé đang chạm vào n*m v* vừa mới bị c*n m*t hồi lâu. Bàn tay nắm trọn một bên ngực đã nhuốm đỏ lan ra tận q**ng v*, dùng đầu ngón trỏ khẽ lướt qua đầu vú... thực sự quá k*ch th*ch.
"Hàng, dừng lại... ưm, chờ một chút...!"
Rõ ràng là chỉ mới lúc nãy thôi, toàn thân tôi chỉ thấy đau đớn. Thế nhưng đầu vú vốn đã trở nên cực kỳ nhạy cảm sau k*ch th*ch thô bạo, giờ đây chỉ cần một chạm nhẹ như tơ hồng cũng đủ khiến tôi cảm thấy hưng phấn đến mức dựng tóc gáy. Mỗi khi bàn tay lướt qua đầu vú đã cứng đờ như đang cương lên, sống lưng tôi lại ưỡn thẳng.
Lẽ nào một bộ phận cơ thể như thế này lại có thể tạo ra k*ch th*ch lớn đến vậy sao. Đó là nơi mà từ trước tới giờ tôi còn chẳng biết nó là vùng nhạy cảm của mình, làm thế nào mà...?
Sự hưng phấn dồn dập khiến tôi quá tải, tôi phải vươn tay nắm chặt lấy cổ tay của Yoon Tae Oh. Cứ đà này, chỉ với bàn tay đang nắm giữ hạ bộ mà không hề di chuyển của Yoon Tae Oh thôi, sự hưng phấn cũng sẽ nổ tung từ phía dưới mất.
"Thế này mà vẫn bảo không phải sao? Thư ký Baek của chúng ta vẫn nói dối giỏi thật đấy. Tôi đã biết chuyện này từ lần trước rồi cơ."
"A, ưm... anh nói gì, vớ vẩn..."
"Đừng có giả vờ. Chẳng phải dấu vết vẫn còn lưu lại từ lần trước khi em cùng tôi trải qua kỳ ph*t t*nh sao?"
Giọng nói của Yoon Tae Oh giống như một tiếng vang ảo giác lọt vào vành tai tôi. Gã dễ dàng hất tay tôi ra rồi lại càng thâm nhập vào việc trêu đùa n*m v* một cách ngoan cố hơn. Lực tay từ việc lướt nhẹ dần tăng lên, gã dùng đầu ngón tay nhấn xuống, rồi dùng ngón cái và ngón trỏ vê lấy. Sự hưng phấn lan tỏa từ lồng ngực cũng tỷ lệ thuận với cường độ áp lực đó.
Nhờ chút lý trí cuối cùng còn sót lại, tôi đã hiểu được những gì Yoon Tae Oh nói. Ngay sau khi trải qua kỳ ph*t t*nh cùng anh ta, vì bị pheromone nuốt chửng nên ký ức của tôi không được chính xác cho lắm. Thế nhưng, những dấu vết trên cơ thể khi đó vẫn còn hiển hiện rõ mồn một.
Trên khắp cơ thể tôi lưu lại những vết răng và vết bầm đỏ như hoa nở, trong đó vùng ngực là thê thảm nhất. n*m v* sưng vù đến mức tôi không còn nhớ nổi kích thước ban đầu của nó. Tình trạng tồi tệ đến mức tôi không thể chạm vào, thậm chí vòi xịt nước khi tắm cũng không chịu nổi. Chẳng biết tôi đã phải bí mật bôi thuốc mỡ lên đầu vú trong suốt bao nhiêu ngày trời.
"Vậy thì chuyện đó là do...!"
"Không được đổ lỗi cho tôi đâu nhé. Tại Si Eon cứ nài nỉ bắt tôi phải làm tiếp nên tôi mới làm theo ý em thôi."
Đúng là những lời vớ vẩn chắc chắn là nói dối. Dù cho có bị pheromone nuốt chửng đi chăng nữa, chẳng lẽ tôi lại đi cầu xin Yoon Tae Oh cắn nát đầu vú của mình sao.
"Thấy cái này rồi chắc em không thể bảo là nói dối được nữa nhỉ? Trong lúc đó em còn làm hỏng cả quần áo của tôi rồi đây này."
Yoon Tae Oh nới rộng khoảng cách với tôi một chút để cho tôi thấy vùng hạ bộ của mình đang ở trong tình trạng nào. Anh ta vẫn đang nắm lấy thân gậy, nhưng thứ chất lỏng chảy ra từ phần đầu gậy lộ ra bên ngoài bàn tay đã tràn qua tay anh ta, chảy xuống và vấy bẩn cả bộ âu phục. Chứng kiến cảnh tượng đó, tôi xấu hổ đến mức không nói nên lời, đúng lúc ấy đầu vú lại cảm nhận được một áp lực mạnh mẽ.
"Hưm!"
"Chỉ mới chạm vào đầu vú một chút thôi mà đã chảy ra thế này rồi sao?"
Tôi cảm nhận được một cách rõ rệt. Khoảnh khắc anh ta bóp chặt đầu vú, hạ bộ tôi gồng lên và dịch Cooper tuôn ra một cách mãnh liệt.
Vì vậy, việc phán đoán rằng lời của Yoon Tae Oh không phải là nói dối đã kết thúc trong nháy mắt. Ngay cả khi đang tỉnh táo như thế này mà mức độ hưng phấn đã đến nhường này, thì khi kỳ ph*t t*nh tới, chắc chắn cảm giác k*ch th*ch còn lớn hơn gấp bội. Dù không biết tại sao một bộ phận cơ thể nhỏ hơn cả móng tay lại có thể tạo ra sự hưng phấn lớn lao đến vậy, nhưng tôi đã khám phá ra thêm một vùng nhạy cảm mà chính mình cũng không hề hay biết.
"...Đừng có trêu em nữa. Cũng đừng có nói mấy lời kỳ lạ đó nữa...."
Thế nhưng, những lời lẽ thấp hèn thốt ra từ miệng anh ta thật chẳng tài nào quen cho nổi. Nào là n*m v* thế nào, rồi chảy ròng ròng... haaa....
"Tôi đang khen là em đẹp mà. Vì em cảm nhận tốt như thế này mỗi khi tôi chạm vào."
Có vẻ như Yoon Tae Oh cũng không có ý định trêu chọc tôi. Anh ta vừa buông lời khen ngợi kỳ lạ vừa kéo gáy tôi lại gần.
"Và vị của nó cũng rất tuyệt nữa."
"Lại còn cái gì nữa, ư...!"
Tôi biết Yoon Tae Oh là một gã điên. Nhưng tôi nghĩ có lẽ anh ta còn điên rồ hơn những gì tôi từng biết. Anh ta ngậm chặt lấy một bên ngực tôi như đứa trẻ đang bú mớm rồi bắt đầu m*t mạnh như muốn hút lấy. Như để thúc giục điều gì đó, bàn tay anh ta nhào nặn bên ngực còn lại, chiếc lưỡi thì uốn lượn l**m khắp đầu vú và q**ng v* vốn đã cực kỳ nhạy cảm. Đồng thời, cùng với tiếng nước nhớp nháp, bàn tay đang bao trọn hạ bộ cũng bắt đầu chuyển động.
Nhờ vậy, cả tâm trạng bực bội lẫn những suy nghĩ định xao lãng khi nãy đều hoàn toàn tập trung vào hành động lúc này. Thậm chí tôi chẳng thể duy trì thêm bất kỳ suy nghĩ nào nữa, chỉ có thể dùng hai tay ôm chặt lấy đầu anh ta.
"Hưm, chậm thôi... a, làm nhẹ thôi."
Lòng bàn tay ướt đẫm dịch Cooper bao lấy q** đ** và không ngừng chà xát ngoan cố. Vật đã c**ng c*ng từ lâu bị k*ch th*ch bởi cảm giác trơn trượt, lại thêm phía trên n*m v* bị cắn và l**m láp làm loạn khiến tâm trí tôi rối bời, cơ thể cứ thế vặn vẹo. Mỗi khi tôi bảo anh làm chậm lại thì bàn tay anh lại chà xát q** đ** nhanh hơn, bảo anh làm nhẹ thôi thì anh lại nghiến n*m v* mạnh hơn.
"D-dừng lại đi!"
k*ch th*ch đổ dồn từ phía trên và phía dưới thực sự quá kinh khủng. Tầm nhìn của tôi cứ lúc sáng lúc tối, mọi thứ đảo lộn cả lên. Nhìn theo một khía cạnh nào đó thì đây là một cảm giác không mấy thoải mái, nhưng thực tế toàn bộ lại là sự hưng phấn. Một sự hưng phấn quá đỗi lớn lao. Dù tôi có cố gồng mình ở bụng dưới để chịu đựng thì cũng chẳng tài nào kìm nén nổi mức độ đó.
"Không sao đâu."
Tôi cũng chẳng biết cái gì là không sao nữa. Có vẻ anh cũng nhận ra sự thay đổi của tôi nên đã dùng những lời ngắn ngủi để dỗ dành rồi lại tiếp tục ngậm lấy n*m v*. Anh mím môi ngậm lấy q**ng v*, dùng đầu lưỡi ráp nhanh chóng chà xát và nhấn mạnh vào đầu vú. Cảm giác truyền đến cũng lớn dần theo tốc độ nhanh hơn của anh. Ở hạ bộ, lòng bàn tay anh xoay tròn, liên tục k*ch th*ch q** đ** đã sưng to đến mức tối đa.
Thật quá mức chịu đựng. Tôi sợ hãi sự hưng phấn sắp nổ tung đến mức hai khóe mắt ướt đẫm. Dù tôi có vặn vẹo cơ thể trước cảm giác giống như nỗi khiếp sợ đó, những k*ch th*ch từ phía trên và phía dưới vẫn không hề dừng lại.
"Hà, a...!"
Và rồi, tôi không thể chịu đựng thêm được nữa, hạ bộ gồng cứng đến mức đau đớn. Cứ như thể thế gian này ngừng trôi, toàn thân tôi cứng đờ lại và trong thoáng chốc, một tiếng ù tai vang lên. Tầm nhìn nhấp nháy. Tôi cảm nhận rõ rệt cảm giác t*nh d*ch tuôn trào qua niệu đạo.
"Hư, ưm...!"
Cho đến khi đợt xuất tinh kéo dài đến mức không thể so sánh với từ trước tới nay kết thúc, hành động của Yoon Tae Oh vẫn không dừng lại. Anh dùng bàn tay chậm rãi nắm lấy thân gậy như để thúc giục việc xuất tinh, đồng thời vừa hôn vừa m*t mát lồng ngực tôi.
"Hà... hà...."
Mãi một lúc sau, đợt xuất tinh mới dừng lại. Thế nhưng trái tim tôi vẫn đập loạn nhịp như muốn nổ tung. Có lẽ vì đây là một lần xuất t*nh h**n toàn mãn nguyện, nên cái cảm giác hụt hẫng thường xuất hiện vào lúc này cũng không thấy đâu.
"Thấy sướng không?"
Yoon Tae Oh bấy giờ mới ngẩng mặt lên nhìn tôi. Có lẽ do ngậm m*t đầu vú quá lâu nên đôi môi anh trông đỏ hơn bình thường, sưng mọng đầy quyến rũ. Nụ cười vẽ thành một đường cong tuyệt đẹp cũng góp phần tạo nên vẻ ngoài đó.
Vì vậy, tôi đã dùng hành động thay cho câu trả lời. Tôi dùng hai tay áp lên gò má của Yoon Tae Oh rồi đặt lên đó một nụ hôn. Khi đưa lưỡi vào không gian đang chứa đựng hơi nóng rực rỡ ấy, tôi cảm giác như sự hưng phấn tưởng chừng đã kết thúc lại đang trỗi dậy. Thế nhưng nếu lại làm chuyện đó một lần nữa chắc tôi sẽ ngất xỉu mất, vì vậy tôi buộc phải kết thúc bằng một nụ hôn ngắn ngủi.
"Tôi không ngờ Thư ký Baek lại có thể làm những chuyện d*m đ*ng thế này ngay tại công ty đấy."
"D-d*m đ*ng gì chứ...!"
"Trong giờ làm việc mà ngồi cưỡi lên người cấp trên, lắc hông rồi bắn cả nước c* ra thế này mà không phải d*m đ*ng thì là gì?"
"A-anh...!"
"Bây giờ là Giám đốc nhé."
À. Tôi muốn khâu cái miệng của tên Yoon Tae Oh này lại quá. Cái miệng của gã đúng là một vấn đề. Giá mà gã cứ im lặng thì tốt biết mấy, đằng này cứ phải nói ra những lời thừa thãi để người ta ghét thêm.
Thế nhưng có vẻ ý đồ của gã đã thành công. Những lời nói kéo tôi về thực tại khiến cảm giác hụt hẫng muộn màng ập đến. Lúc này tôi chỉ muốn chết quách đi vì xấu hổ và cảm giác tội lỗi.
"Thả em ra...."
"Định đi đâu với bộ dạng này hả?"
"...À...."
Tôi định đẩy vai anh để bước xuống khỏi đùi, nhưng tình hình thực sự chẳng ra sao cả. Một bên ngực đỏ rực đến mức không thể so sánh với bên còn lại, n*m v* sưng phồng lên. Dù vậy, thân trên vẫn còn được coi là ổn. th*n d*** thì thê thảm hơn nhiều, cả hạ bộ và vùng bẹn đều vấy bẩn bởi lớp t*nh d*ch trắng đục dính nhớp nháp.
"...Làm sao bây giờ ạ...? Quần áo...."
Tôi vẫn còn được coi là ổn chán. Bộ âu phục của Yoon Tae Oh mới là vấn đề lớn hơn. Khổ nỗi anh ta lại mặc đồ tông màu tối nên những mảng t*nh d*ch trắng xóa lại càng nổi bật và dễ nhận thấy hơn bao giờ hết.
"b*n t*nh cho đã rồi giờ mới giả vờ lo lắng hả."
"Giám đốc!"
"Đùa thôi. Quần áo thì thay ra là xong chứ gì."
Cái miệng kia nhất định có ngày tôi sẽ xé xác ra cho xem. Mà đúng là quần áo của Yoon Tae Oh ở công ty có tới mấy bộ liền, nên cứ thay ra là được.
"Vấn đề là phía Thư ký Baek cơ... chắc là tôi lại phải giúp em rồi."
Cái gì cơ. Cái từ "giúp đỡ" thốt ra từ miệng gã này chẳng mấy khi mang lại kết quả tốt đẹp cả.... Cả cái giọng điệu quả quyết lẫn ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào một nơi kỳ lạ kia đều khiến tôi cảm thấy bất an vô cùng.
"Em lau đi là được mà... a, anh đang làm gì vậy!"
Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán, cái đầu của gã đang nắm lấy hai bên sườn tôi bỗng chúi vào hạ bộ. Vật đang dần hết c**ng c*ng của tôi bị nuốt chửng vào một nơi ấm áp và ẩm ướt. Trước k*ch th*ch ập đến hạ bộ vốn đang trở nên nhạy cảm ngay sau khi xuất tinh, tôi giật mình định đẩy đầu gã ra nhưng vô ích. Yoon Tae Oh thậm chí còn rướn tới gần hơn, nuốt trọn cho đến tận gốc.
"Nhột lắm...!"
Đó không phải là cảm giác có thể diễn tả đơn thuần bằng từ "nhột". Cảm giác niêm mạc bao bọc lấy hạ bộ cùng chiếc lưỡi uốn lượn quét qua q** đ** là một k*ch th*ch huyền bí đến mức tôi khó lòng có thể nhẫn nhịn đứng yên. Cảm giác như sức lực toàn thân đang tan biến đi, nhưng cũng lại như đang dâng trào. Vừa giống như hưng phấn, lại vừa giống như khổ sở.
Cộc cộc.
"Giám đốc...?"
Đó là lúc tôi đang chống trả hành động của anh và định thốt lên đủ loại âm thanh quái đản từ cổ họng. Khoảnh khắc tiếng gõ cửa vang lên từ phía xa bên ngoài văn phòng cùng với giọng nói của nhân viên thư ký, cả tôi và Yoon Tae Oh đều đứng hình như tượng đá.
...Chết tiệt, hỏng bét rồi....