Nhật Ký Sinh Tồn Của Thư Ký Tổng Tài Bá Đạo

Chương 122

Trước Tiếp

#005

"Nghe nói ông Choi, Giám đốc điều hành của tập đoàn M nào đó, đã lui tới tửu lầu cao cấp ngay giữa thanh thiên bạch nhật. Chưa hết, ông ta còn bị cảnh sát áp giải vì tranh cãi không chịu trả tiền rượu, thật chẳng biết thế gian này đang xoay chuyển kiểu gì nữa."

Yoon Tae Oh đã giữ lời hứa. Dù vốn là kẻ thường xuyên dùng thủ đoạn xảo quyệt để đánh lén sau lưng, nhưng hắn chưa bao giờ là kẻ thất hứa. Nhờ vậy, công việc của tôi đã trở nên dễ thở hơn hẳn. Những việc lặt vặt đã được chuyển giao cho các thư ký khác, giờ đây tôi đảm nhận vai trò tổng quản toàn bộ đội ngũ thư ký của công ty chứ không riêng gì phòng thư ký của Yoon Tae Oh.

Chức vụ cũng nhảy vọt, giúp tôi được chính thức tham dự tất cả các cuộc họp có mặt Yoon Tae Oh. Và cuộc họp ban điều hành lúc này cũng không ngoại lệ.

"Xấu hổ đến mức chẳng biết giấu mặt vào đâu. Tôi mà lại phải đi dọn dẹp đống bê bối rác rưởi này sao, Giám đốc điều hành Choi."

Có lẽ đám người trong công ty này đều là lũ đầu cá vàng cả rồi. Dạo gần đây Yoon Tae Oh đúng là có biểu hiện khá nhân từ. Hắn hầu như không cao giọng trong các cuộc họp, ngay cả những sai sót nhỏ cũng không hề truy cứu. Chính vì thế mà kỷ cương của các cấp điều hành trở nên lỏng lẻo, để rồi cuối cùng sự cố cũng xảy ra vào ngày hôm qua.

"Tôi xin lỗi, thật lòng xin lỗi...! Vì đang tiếp khách nên tôi lỡ quá chén mà..."

Giám đốc điều hành Choi, một trong những "khai quốc công thần" của công ty, nghe đâu đã say khướt từ giữa trưa rồi làm loạn vì không chịu trả tiền rượu. Đương nhiên giới truyền thông đã nhảy vào như hổ đói, và chúng tôi phải tốn một khoản tiền lót tay không nhỏ để bịt kín các mặt báo.

Tất nhiên, người trực tiếp đi xử lý không phải Yoon Tae Oh mà là tôi. Mà thôi... chuyện việc tôi làm cũng giống như Yoon Tae Oh làm vốn đã chẳng phải chuyện ngày một ngày hai, cứ coi như là lẽ đương nhiên đi.

 

Trước lời bào chữa của Giám đốc Choi, Yoon Tae Oh khẽ liếc mắt sang tôi đang ngồi bên cạnh. Đó chắc hẳn là cái nhìn dò hỏi xem lời của gã kia có bao nhiêu phần sự thật. Bên dưới gầm bàn, tôi khẽ dùng ngón tay vẽ một chữ X lên đùi hắn. Hoàn toàn là lời nói dối trắng trợn. Gã không hề tiếp khách, mà là đang được người ta tiếp đãi rồi xảy ra tranh chấp với đối phương nên bị bỏ lại một mình.

"Chà, dù sao thì con người cũng có lúc phạm sai lầm."

"...Dạ?"

Tôi cứ ngỡ Yoon Tae Oh sẽ lập tức "trảm" luôn Giám đốc Choi. Bầu không khí trong phòng họp dường như cũng cảm nhận được luồng sát khí ấy mà trở nên im phăng phắc đến ngạt thở. Thế nhưng, trong thoáng chốc, cơn thịnh nộ trong giọng nói của Yoon Tae Oh bỗng tan biến. Thật tình cờ, đó cũng chính là khoảnh khắc Yoon Tae Oh chộp lấy và siết chặt bàn tay tôi ở dưới bàn.

Cử động, cử động. Cảm nhận bàn tay hắn đang n*n b*p tay mình như nhào bột, tôi giật mình nhìn hắn. Nhưng gương mặt Yoon Tae Oh vẫn thản nhiên đến mức nếu chỉ nhìn biểu cảm đó thì khó lòng nhận ra trò mờ ám đang diễn ra dưới gầm bàn.

Dù vậy, nỗi bất an về việc mối quan hệ của chúng tôi bị ai đó phát hiện vẫn trỗi dậy một cách hợp lý. Dù chắc chắn chẳng ai dễ dàng suy luận ra "cái gã" Yoon Tae Oh kia lại có mối quan hệ đó với tôi, nhưng ai mà biết trước được chuyện gì.

"Mong Giám đốc giơ cao đánh khẽ một lần..."

Giám đốc Choi dường như đã nhìn thấy tia hy vọng từ sự thay đổi thái độ đột ngột của Yoon Tae Oh. Nụ cười gượng gạo nở trên gương mặt vốn đang tái mét. Tôi giả vờ đổi tư thế ngồi để hất tay Yoon Tae Oh ra một cách kín đáo nhất có thể.

"Hừ."

Có vẻ như bộ điều chỉnh nhiệt độ vừa bị hỏng. Bầu không khí vừa mới ôn hòa khi nãy bỗng chốc trở nên đóng băng. Trước tiếng cười khẩy của Yoon Tae Oh, Giám đốc Choi đờ người ra, quên cả việc thu lại nụ cười giả tạo trên môi. Vì ngồi ngay bên cạnh nên tôi không nhìn rõ biểu cảm của hắn, nhưng chỉ nghe tiếng cười thôi tôi cũng đoán được hắn đang trưng ra cái bản mặt gì. Thật tình tôi chẳng muốn nhìn chút nào.

Không biết có phải do tâm lý hay không, nhưng mỗi khi tôi hất tay ra là hắn lại có phản ứng như vậy, cứ như thể hắn làm thế là tại tôi vậy. Chắc chỉ là trùng hợp thôi nhỉ...?

"Tự xử lý đi, Thư ký Kim."

"Dạ? À... vâng, tôi biết rồi."

Yoon Tae Oh dường như không còn tâm trí để tiếp tục cuộc họp nên đã rời phòng trước. Tôi định đứng dậy đi theo nhưng vì chỉ thị dọn dẹp hậu quả nên đành phải ngồi lại. Tại sao mấy việc kiểu này lúc nào cũng đẩy cho tôi cơ chứ.

"Haaa... Thư ký Kim... à không, Đội trưởng Baek. Cậu có thể nói giúp tôi vài câu với Giám đốc được không...?"

Bây giờ chắc đến cả con chó đi ngang qua cũng gọi tôi là Thư ký Kim mất. Ngay khi Yoon Tae Oh biến mất, tiếng thở hắt ra đầy nhẹ nhõm vang lên khắp nơi. Những tư thế ngồi thẳng lưng cứng nhắc cũng bắt đầu thả lỏng. Giám đốc Choi lập tức cầu cứu tôi như thể đã chờ đợi giây phút này từ lâu.

"Chà... tôi thì có quyền hành gì chứ...."

"Này, nói thật lòng nhé!"

Định cao giọng theo bản tính nhưng sực nhớ ra hoàn cảnh hiện tại, Giám đốc Choi hắng giọng rồi nói tiếp.

"Nói thật thì... chẳng phải Giám đốc vẫn luôn lắng nghe lời của Đội trưởng Baek sao.... Với lại tôi tuy có sai sót nhưng cũng đâu phải chuyện gì tày đình, cậu nói giúp tôi vài câu đi."

Cái gì thế này. Mấy gã đang gật đầu tán thưởng lời của Giám đốc Choi kia cũng nghĩ rằng Yoon Tae Oh rất nghe lời tôi sao...? Dù đúng là có một chút như vậy thật, nhưng tôi không biết liệu sự khác biệt đó có đến mức đặc biệt hay không. Và căn bản là nếu ai đó nói điều gì có lý thì Yoon Tae Oh sẽ lắng nghe. Chỉ tại bọn họ toàn đưa ra những ý kiến chẳng ra đâu vào đâu nên hắn mới không thèm nghe hết thôi.

"Hay là Giám đốc điều hành đi du lịch vài ngày xem sao? Lúc này mà cứ lượn lờ trước mặt Giám đốc thì chẳng có gì tốt đẹp đâu...."

"À, vậy sao?"

"Trong thời gian đó chắc cơn giận của ngài ấy cũng sẽ nguôi ngoai phần nào. Đi về phía Biển Đông chắc là ổn đấy ạ. Để tôi tìm chỗ nghỉ cho ngài."

"Đội trưởng Baek, cảm ơn cậu nhiều nhé. Tôi sẽ không quên ơn này đâu!"

"Vâng... thì cứ cho là vậy đi."

Thôi bỏ đi. Cái gã đầu cá vàng này chắc chắn vừa bước ra khỏi phòng họp là sẽ quên sạch sành sanh mọi chuyện cho mà xem. Các giám đốc khác đã lần lượt rời đi, và Giám đốc Choi là người cuối cùng bước ra khỏi phòng.

"Thư ký Han, anh ở lại tôi gặp một chút được không?"

"Vâng, thưa Đội trưởng."

Thông thường mỗi giám đốc điều hành sẽ được bố trí một thư ký riêng, và tôi đã gọi người phụ trách Giám đốc Choi lại. Chẳng biết anh ta đã phải chịu đựng khổ cực đến mức nào mà gương mặt trông già hơn cả chục tuổi so với ảnh trên thẻ nhân viên. Có lẽ nghĩ rằng bản thân cũng sắp bị liên lụy nên mặt anh ta đã tái dại như đất. Giám đốc Choi thì giả vờ như không nghe thấy, bỏ mặc thư ký của mình mà chuồn mất. Đúng là một kẻ không có chút nghĩa khí nào.

"Hôm nay sau khi Giám đốc điều hành tan làm, anh hãy dọn dẹp văn phòng của ông ta đi."

"Dạ...?"

"Trả phòng đi. Ông ta sẽ chuyển công tác tới chi nhánh ở đảo Ulleungdo."

Ulleungdo cũng thuộc Biển Đông mà. Lần trước Yoon Tae Oh đã thực sự lập một chi nhánh ở Ulleungdo, và nơi đó trở thành chốn dung thân cho những nhân viên phạm sai lầm không thể cứu vãn được hắn ban lòng từ bi gửi tới. Giám đốc Choi chắc cứ chôn chân ở đó khoảng ba năm là tỉnh ngộ ra thôi. Dù sao nếu để ông ta lọt vào mắt Yoon Tae Oh ở trụ sở chính thêm một lần nữa thì chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra.

Chỉ sau khi nghe thấy mình sẽ không bị đuổi đi cùng, Thư ký Han mới thở phào nhẹ nhõm và hăng hái nói rằng sẽ dọn dẹp văn phòng ngay lập tức. Nhìn đôi mắt sáng rực của anh ta, tôi đoán chắc văn phòng sẽ được dọn xong ngay trong ngày hôm nay thôi. Hóa ra anh ta cũng chẳng có chút nghĩa khí nào cả.

Khi tôi xử lý xong Giám đốc Choi và quay trở lại văn phòng, bầu không khí trong đội có vẻ khá xôn xao.

"Có chuyện gì vậy...?"

"Dạ... vì sau khi họp về, trông tâm trạng Giám đốc có vẻ không được tốt lắm ạ."

"À... đừng bận tâm, mọi người cứ làm việc đi."

Bọn họ cũng bị mắc chứng bất an do xa cách tập thể rồi sao. Khi tôi nói ra ý định từ nay trở đi Yoon Tae Oh sẽ do tôi phụ trách, bầu không khí mới giãn ra được đôi chút. "Đứa trẻ" Yoon Tae Oh của chúng ta lại đang hờn dỗi rồi, có lẽ tôi phải tìm cách nào đó để dỗ dành hắn thôi. Vì một môi trường làm việc thoải mái.

"Thưa Giám đốc."

Tôi pha một tách cà phê rồi bước vào văn phòng của hắn. Tôi cũng cần báo cáo tiến độ xử lý Giám đốc Choi theo chỉ thị.

"Giám đốc... ơi...?"

Nhưng ngay khi vừa bước vào văn phòng, tôi đã muốn quay người đi ra ngay lập tức. Yoon Tae Oh như thể đã đoán trước việc tôi sẽ vào nên đang đứng sừng sững giữa phòng, khoanh tay nhìn chằm chằm ra phía cửa. Còn biểu cảm của hắn thì sao chứ. Lâu lắm rồi tôi mới lại thấy cái ánh mắt như bị quỷ ám ấy, trông như thể hắn sắp sửa lao thẳng về phía này vậy. À không, hắn đang cử động thật.

"Sao, sao thế ạ...? Có chuyện gì xảy ra sao?"

Nhìn gã đang tiến lại gần nhanh như chớp, tôi giật mình đến mức suýt chút nữa là đổ ụp chén cà phê lên người hắn. May mắn hay xui xẻo mà trước khi đôi tay tôi kịp hành động theo bản năng, Yoon Tae Oh đã giật lấy chiếc khay.

"Lòng dạ em đã nguội lạnh rồi sao?"

"...Dạ?"

"Giờ đến cả nắm tay em cũng ghét bỏ sao?"

Toàn là những lời lẽ chẳng ra đâu vào đâu, nhưng tại sao hắn lại nói với vẻ mặt không giống như đang đùa giỡn chút nào vậy chứ. Nghe qua là tôi hiểu hắn muốn nói gì rồi. Có vẻ hắn đang khiếu nại về chuyện xảy ra trong phòng họp lúc nãy.

"...Chẳng phải anh đã hứa rồi sao?"

"Tôi hứa cái gì."

Chiếc khay trên tay Yoon Tae Oh trông thật chênh vênh. Có cảm giác nó sắp sửa bay vèo đi đâu đó rồi đâm sầm vào một xó xỉnh nào đó vậy. Và biết đâu cái "đâu đó" ấy lại chính là bản mặt của tôi. Nhưng chuyện gì ra chuyện đó, tôi phải nói rõ ràng.

"Ở công ty, chúng ta đã thống nhất là sẽ giữ bí mật về mối quan hệ này mà...."

"Haa. Phải nói cho đúng chứ. Chẳng phải em đã đe dọa rằng nếu không giữ bí mật thì em sẽ nghỉ việc sao."

Đó là một lời đe dọa chẳng ra đe dọa. Làm sao tôi có thể làm ra chuyện đó với một kẻ như Yoon Tae Oh chứ. Tuy nhiên, tôi đúng là đã kịch liệt bày tỏ quan điểm của mình.

Ngay từ đầu tôi đã không có ý định yêu đương công sở. Tôi hiểu quá rõ rằng cái kết của việc yêu đương trong cùng công ty thường chỉ là thảm họa. Nếu chẳng may chia tay, hàng tá tin đồn thất thiệt sẽ nổ ra, mà nếu có đang mặn nồng thì cũng trở thành chủ đề bàn tán của thiên hạ. Huống hồ đối phương lại còn là Yoon Tae Oh nữa chứ.

"Thì, thì cứ coi như là trong một thời gian thôi mà.... Đặc biệt là ngay khi em vừa quay lại, chức vụ và lương bổng đều tăng vọt như thế, chẳng lẽ người ta không nghĩ tất cả là nhờ em có mối quan hệ đó với Giám đốc sao?"

"Tôi thực sự không hiểu tại sao em cứ phải để tâm đến ánh mắt của kẻ khác như vậy. Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, tôi đối đãi với em xứng đáng với năng lực của Baek Si Eon mà."

Ngay từ đầu Yoon Tae Oh đã không hề muốn cái gọi là yêu đương bí mật này. Việc che giấu tình cảm vì ánh mắt xung quanh là chuyện nằm ngoài khả năng thấu hiểu của hắn. Một kẻ chẳng bao giờ thèm để tâm đến bất kỳ ai trên đời này sao có thể thấu hiểu được tâm tư của một nhân viên văn phòng bình thường chứ. Dẫu vậy, vì tôi đã cố chấp đòi hỏi nên hắn mới đành phải chấp nhận mà thôi.

"...Nhưng mà yêu đương bí mật cũng có cái thú vị riêng của nó mà...?"

"Thú vị cái nỗi gì."

Hắn đang dỗi thật sự vì chuyện tôi hất tay hắn ra lúc nãy. Cứ đà này thì chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra, và bầu không khí thoải mái nơi văn phòng cũng sẽ tan thành mây khói. Vì vậy, có lẽ lúc này tôi nên sử dụng một chiêu "thuần dưỡng" mà tôi đã đúc kết được sau thời gian dài quan sát Yoon Tae Oh.

"Có thể lén lút làm những chuyện thế này mà không ai hay biết, bộ anh thực sự thấy không thích sao?"

Tôi dùng cả hai tay áp lên hai gò má của gã đang bày ra bộ mặt hờn dỗi kia. Đoạn, tôi trực tiếp đặt môi mình lên môi hắn.

Trước Tiếp