Nhật Ký Sinh Tồn Của Thư Ký Tổng Tài Bá Đạo

Chương 111

Trước Tiếp

Chương 110: Quyết định nghiệt ngã

"Trái tim tôi, thứ mà Baek Si Eon đã vứt bỏ lại."

"V-vứt bỏ hồi nào chứ!"

Đó là một chiếc thẻ tên. Một chiếc thẻ tên vô cùng quen thuộc vì tôi đã sử dụng nó khá lâu. Chính tay Yoon Tae Oh đã viết tên Baek Si Eon bằng nét chữ nguệch ngoạc như gà bới rồi cài lên ngực tôi. Đó là thứ tôi đã để lại nhà trước khi rời đi.

"Baek Si Eon chuyện gì cũng có thể vứt bỏ dễ dàng như thế, nhưng tôi thì không."

"Ầy... anh cũng đã nhớ kỹ tên tôi rồi, giờ cái này chắc cũng không cần thiết nữa đ..."

Tôi không thể nói hết câu rằng nó không cần thiết. Bởi lẽ trước khi tay tôi kịp gỡ chiếc thẻ tên ra, tôi đã quay đầu lại và bắt gặp ánh mắt Yoon Tae Oh một lần nữa lóe lên tia nhìn nguy hiểm.

"Thử gỡ ra xem, nếu cậu muốn tôi xăm thẳng tên mình lên người cậu."

Trái ngược với nội dung lời nói, một giọng nói khá trầm bổng và m*n tr*n thì thầm vào tai tôi. ...Chắc là đùa thôi nhỉ...? Không, đáng lẽ đó phải là một lời nói đùa, nhưng tại sao tôi lại cảm thấy nó chân thực đến thế...? Chẳng hiểu sao nếu là Yoon Tae Oh, tôi có cảm giác anh ta hoàn toàn có thể khắc tên mình lên trán tôi như một dấu ấn nô lệ vậy.

"Dĩ nhiên là tôi thích phương án đó hơn rồi."

Anh siết chặt vòng tay quanh eo tôi, vùi mặt vào hõm cổ. Nhận định rằng lời nói đó cũng là sự thật, tôi lập tức dừng ngay hành động định gỡ thẻ tên. Đây không phải chuyện nên đem ra cân nhắc. Dù anh có nói và làm nhiều trò ngọt ngào đến đâu thì Yoon Tae Oh vẫn là Yoon Tae Oh. Chính là gã điên luôn ám ảnh với Beta của mình đấy.

Nhớ lại những hành vi trong quá khứ của anh ta, nỗi hối hận lại một lần nữa ập đến. Xem chừng... tôi tiêu đời thật rồi.... Đồn cảnh sát là bao nhiêu lần rồi nhỉ.

❖ ❖ ❖

"Chà, bao lâu rồi mới gặp lại thế này."

"Ừ. Đúng thế thật."

"...Đúng... thế thật?"

"Sao vậy, Seok Ho. Hóa ra chúng ta bằng tuổi đấy. Không ngờ tôi lại bằng tuổi cậu."

Quả nhiên. Nếu Yoon Tae Oh đã xuất hiện thì gã này không đời nào vắng mặt. Hai người bọn họ giống như một bộ sản phẩm đi kèm vậy. Chẳng biết vì lý do gì mà Kang Seok Ho trông cũng hốc hác hẳn đi. Có lẽ vì lâu ngày mới gặp lại nên hình xăm che phủ một bên mặt gã càng thêm thu hút ánh nhìn, nhưng vì niềm vui sướng khi gặp lại lấn át cả nên tôi thấy ngay cả hình xăm đó cũng thật đáng yêu. So với Yoon Tae Oh thì cái gì mà chẳng trở nên như vậy.

"Với lại bây giờ tôi đã nghỉ việc rồi, cậu cũng không cần gọi tôi là Trưởng phòng nữa đâu."

"À, phải rồi nhỉ. Vậy tôi cũng không cần phải đối xử với cậu như Trưởng phòng nữa, đúng không?"

Gã Kang Seok Ho vòng tay qua cổ tôi. Cứ ngỡ gã gầy đi nhưng hóa ra cơ thể thì không phải vậy. Một tín hiệu nguy hiểm vang lên thật lớn trong đầu tôi rằng gã cục súc này hoàn toàn có thể bẻ gãy cổ tôi ngay tại chỗ.

"T-thử làm xem... nhé...! Tôi sẽ mách, mách hết với giám đốc cho xem!"

Đứng trước nguy cơ sinh tồn, kính ngữ lại tự động tuôn ra. Ôi... sao tôi lại đi giở cái thói ngạo mạn chẳng duy trì nổi đến năm phút đó làm gì chứ. Nếu nói rằng vì lâu ngày mới gặp nên vui quá hóa rồ thì liệu gã có tha cho không nhỉ....

"Mách? Vậy thì làm cho cậu không mở miệng được nữa là xong chứ gì! Đã làm sai còn dám đe dọa ai?"

"Á, khoan đã...!"

Lẽ nào lời đe dọa bằng Yoon Tae Oh lại không có tác dụng với Kang Seok Ho sao...? Chẳng hiểu thế nào mà sau lời đe dọa của tôi, lực siết ở cổ lại càng mạnh thêm. Cái thằng khốn này...!

"Á, á! Buông ra, có buông không hả?"

"Anh buông ra trước đi.... Nếu anh không muốn cả đời này không thể nối dõi tông đường."

Tôi không thể cứ ngồi yên chịu trận nên đã ra tay. Dù gã là một khối cơ bắp di động, nhưng không phải là không có điểm yếu. Cái chỗ mà cơ bắp không thể che chở được... chẳng phải ở đó sao. Tôi đã dùng hết sức bóp chặt lấy nó. Đến mức chỉ cần dùng thêm chút lực nữa thôi là nó sẽ nổ tung. Nhờ vậy, lực cánh tay tưởng như sắp làm gãy cổ tôi bắt đầu lỏng dần ra.

"Đang làm cái trò gì vậy, ngay lúc này."

Ngay khoảnh khắc tôi nghĩ rằng mình đang chiếm ưu thế khi nắm giữ tử huyệt của gã, thì một luồng khí lạnh lẽo từ phía sau khiến bàn tay đang nắm giữ quả trứng của tôi bỗng chốc rụng rời sức lực. Kang Seok Ho đang quàng cổ tôi cũng chẳng khá hơn.

"...Anh đến từ bao giờ vậy ạ...."

Tôi không muốn quay lại nhìn chút nào, nhưng cũng không thể phớt lờ giọng nói của Yoon Tae Oh. Đúng như dự đoán, một luồng hào quang đen kịt dường như đang tỏa ra ngùn ngụt sau lưng anh. Cứ như thể anh đã nuốt chửng cả ánh nắng rực rỡ, khiến nhiệt độ xung quanh giảm xuống rõ rệt.

"Xem ra cậu thực sự thích phương án xăm hình hơn nhỉ. Đúng không?"

Tôi vội vàng lắc đầu nguầy nguậy rồi chạy lại đứng cạnh Yoon Tae Oh. Không hiểu sao chỉ vì ở cạnh Kang Seok Ho - người vốn dĩ tôi vẫn luôn chạm mặt mỗi ngày - mà anh lại nói ra những lời như vậy, nhưng quả nhiên đó không hoàn toàn là một lời nói đùa.

"C-chiếc thẻ tên đẹp thế này cơ mà.... Tôi thấy thế này là ổn rồi!"

"Nên như thế đi, Si Eon à. Nếu đôi bàn tay này cứ đi sờ mó lung tung thì chắc tôi sẽ đau lòng lắm đấy, cậu biết không?"

Yoon Tae Oh khẽ nắm lấy tay tôi. Anh nhìn tôi bằng ánh mắt chất chứa đầy sự lo lắng, nhưng trong đó lại ẩn chứa một cảm xúc như đang thương hại điều gì đó. Cái gì vậy.... Cái cảm giác kinh hoàng như thể bàn tay lành lặn này sắp bị chặt béng đi là sao đây....

"Ôi trời! giám đốc của chúng ta đùa, đùa thật là... như thật vậy...?"

Tên khốn này nói thật đấy...!

"Thế nên phải biết điều vào, cả cậu lẫn tôi. Chẳng phải sao?"

"...Vâng...."

Dù vậy tôi vẫn còn thấy may mắn chán. Ánh mắt trách móc ngắn ngủi của Yoon Tae Oh dời khỏi tôi và hướng về phía Kang Seok Ho. Gã bỗng chốc cứng đờ người đến tội nghiệp, căng thẳng đến mức tôi cứ ngỡ gã sắp tè ra quần ngay tại chỗ. Đôi khi đối mặt với Yoon Tae Oh, các Alpha thường rơi vào trạng thái như vậy. Đến giờ tôi mới hiểu rõ lý do tại sao.

"Trưởng phòng Cảnh vệ, thật là khinh suất quá nhỉ?"

"Xin lỗi, tôi xin lỗi... thưa giám đốc ...."

Quả nhiên pheromone của Yoon Tae Oh là vấn đề. Tôi là Omega nên chỉ có thể cảm nhận được pheromone của anh mang tính tấn công, nhưng đối với các Alpha cùng loại thì tác dụng dường như mạnh mẽ hơn nhiều. Cảm giác như thể trong không khí mọc ra vô số những chiếc gai nhọn hoắt và li ti vậy....

Thấy cuộc đối đầu này nếu cứ tiếp tục thì Kang Seok Ho có khi sẽ ngất xỉu thật, tôi vội nắm lấy cánh tay Yoon Tae Oh dẫn anh lại phía bàn trà. May mắn thay, anh không nói gì mà cứ thế đi theo tôi. Trong khuôn viên khách sạn, ở những nơi có tầm nhìn hướng biển tuyệt đẹp đều được bố trí bàn ghế rải rác, và tôi đã chọn một chiếc trong số đó để ngồi xuống.

"Thật sự... không phải như anh nghĩ đâu.... Chỉ là vì lâu ngày gặp lại nên chúng tôi chào hỏi nhau thôi."

"Để xem. Baek Si Eon vốn dĩ chẳng có chút uy tín nào trong chuyện đó cả."

"...Baek Si Eon ư...?"

Tại sao...? Tôi đã làm gì chứ...? Tôi chỉ đang định giúp Kang Seok Ho một chút thôi mà, vậy mà gậy ông lại đập lưng ông rồi.

"Đúng vậy. Chắc chắn là Si Eon... à không, Trưởng phòng Baek đúng là có hơi như vậy thật, thưa giám đốc ."

C-cái thằng khốn này! Chẳng biết gã có nhận ra tôi đang định giúp gã không mà Kang Seok Ho đã nhẫn tâm bỏ rơi tôi. À... quả nhiên giữa gã và tôi chẳng hề tồn tại thứ cảm xúc gọi là nghĩa khí hay tình bạn gì cả. Thật hối hận vì lúc nãy đã không bóp nát trứng của gã luôn cho rồi.

"Vẫn chưa tìm thấy sao?"

"Vâng. Có vẻ như Baek Si Eon đã cố tình giấu nhẹm gã đi rồi."

Tôi chẳng hiểu hai người họ đang trao đổi về chuyện gì nữa. Tìm? Giấu? Tôi nhìn luân phiên hai gã với vẻ thắc mắc, nhưng cả hai đều nhìn chằm chằm vào tôi như muốn đòi một lời giải thích.

"...Cái gì cơ ạ?"

"Cái thằng ranh mà cậu dắt từ Namhae theo ấy. Nó ở đâu?"

"Người đó không phải do tôi dắt theo mà...!"

Tôi buộc phải lặp lại lời thanh minh mình đã nói một lần trước đó. Rằng chúng tôi hoàn toàn không quen biết, chỉ là tình cờ chạm mặt mà thôi.

"Trong số khách lưu trú tại khách sạn không hề có người nào như vậy, chuyện này là sao đây."

"...Không có sao ạ...?"

"Vừa biến mất không để lại dấu vết như ma quỷ, vừa là kẻ dám xóa sạch cả dữ liệu CCTV.... Chẳng phải là đã quyết tâm bỏ trốn rồi sao."

Cái gì cơ...? Không có trong danh sách khách lưu trú, lại còn biến mất ư...?

Họ đang đòi hỏi tôi một lời giải thích, nhưng tôi chẳng thể góp thêm lời nào. Bởi lẽ tôi còn chẳng biết tên gã, và những gì tôi vừa nghe được cũng gây sốc không kém. Rốt cuộc... gã đó là cái gì vậy.

"...Trông cũng giống kẻ lừa đảo thật nhưng mà...."

"Kẻ lừa đảo?"

"Chỉ là, tôi cảm giác thế thôi. Cả vẻ ngoài của gã cũng vậy...."

Thế nhưng... tại sao tôi lại không thể nhớ rõ mặt gã nhỉ...? Gương mặt từng mỉm cười với biểu cảm không thể đoán định nay đã trở nên mờ nhạt. Cứ như thể có một làn sương đen tối nào đó đang che phủ khuôn mặt gã, khiến tôi không thể vẽ lại hình dáng thực sự của gã trong đầu. Chuyện gì thế này...?

"Nhưng mà, tại sao cậu không hỏi nhỉ."

Tôi đã phải vã mồ hôi hột để giải thích về cái gã gặp 'tình cờ' đó. Kang Seok Ho và Yoon Tae Oh dường như tin rằng tôi đã giấu gã đi. Thật là oan ức. Kể từ lần cuối gặp gã đó, tôi vẫn luôn ở bên cạnh Yoon Tae Oh, làm gì có khe hở nào để tôi đi gặp gã rồi giấu đi chứ. Sau một hồi dài trình bày về sự vô tội của mình, tôi mới thoát khỏi ánh nhìn sắc lẹm của hai kẻ đó.

Cứ ngỡ sau đó sẽ quay về phòng, nhưng Yoon Tae Oh lại dẫn tôi lên bức tường thành của Dubrovnik. Khi đang đi trên bức tường thành cao sừng sững như vách đá, Yoon Tae Oh bỗng dừng lại và thốt ra một câu xanh rờn.

"Hỏi chuyện gì ạ?"

"Choi Hyun Jin."

À. Sau khi tái ngộ với Yoon Tae Oh, chúng tôi đã nói rất nhiều chuyện, nhưng tôi đã cố tình không hỏi về Choi Hyun Jin. Có lẽ vì tôi vẫn chưa sẵn sàng tâm lý để nghe câu chuyện đó.

Thế mà... anh lại nhớ kỹ cái tên đó nhỉ. Đồ tồi. Tên tôi thì phải dán cả thẻ tên mới nhớ nổi.

"Phù...."

Nếu bảo tôi không tò mò về việc Yoon Tae Oh đã đi đến quyết định nào thì đó là nói dối. Tôi đã bỏ chạy đến tận đây vì tin chắc rằng anh sẽ không bao giờ có thể rũ bỏ được Choi Hyun Jin. Thế nhưng bây giờ thì khác. Ngay cả khi anh đưa ra một câu trả lời không đúng ý tôi... tôi cũng quyết định sẽ gánh vác nó. Bởi tôi biết thế giới này vốn dĩ đã mang theo một chiếc xiềng xích vô hình trói buộc Yoon Tae Oh. Tôi chỉ định hài lòng với việc dù thế nào đi chăng nữa thì trái tim anh vẫn luôn hướng về tôi mà thôi.

"Anh đã giải quyết thế nào rồi ạ...?"

Thế nhưng dường như đã đến lúc không thể trốn tránh được nữa.

Lấy bức tường thành nơi chúng tôi đang đứng làm ranh giới, một bên là thành phố yên bình và xinh đẹp trải dài như trong truyện cổ tích. Bên còn lại là biển cả sâu thẳm không thấy đáy trải dài vô tận. Tôi vốn nghĩ biển cả tĩnh lặng kia thật bình yên biết bao. Nhưng giờ đây thật khó để cảm nhận được sự bình lặng đó. Chẳng biết có phải vì mặt biển đã bị nhuộm đỏ bởi ánh mặt trời đã bị nuốt chửng một nửa nơi đường chân trời hay không, mà một sự bất an vô cớ bỗng trào dâng. Cảnh tượng ở hai bên hoàn toàn đối lập nhau. Lời nói sắp thốt ra từ miệng anh sẽ đẩy tôi về phía bên nào đây?

"Chuyện đó đau đầu hơn tôi tưởng đấy."

Dường như trong đôi mắt của Yoon Tae Oh cũng ẩn chứa ánh mặt trời đang rực cháy. Đôi mắt bị nhuộm đỏ đó mang lại cảm giác sắc bén hơn thường ngày. Nhìn vẻ ngoài không chút xao động, có vẻ như anh đã có câu trả lời cho riêng mình.

"Tôi đã không thể giết cậu ta."

"...À, vâng...."

Chẳng phải tôi cũng đã dự đoán được phần nào rồi sao. Rằng anh buộc phải đưa ra lựa chọn như thế. Nhưng khi trực tiếp nghe lời đó từ miệng anh, tôi cũng chẳng thấy dễ chịu gì cho cam.

"Đứa em trai là vấn đề. Không hẳn là lòng trắc ẩn... nhưng một đứa trẻ vô tội cũng cần phải biết được sống chết của anh trai mình chứ, đúng không?"

Đó là điểm mà ngay cả tôi cũng đã quên mất. Tôi chỉ tập trung vào bản thân Choi Hyun Jin, mà quên mất rằng anh ta còn một đứa em nhỏ. Đứa nhóc tì vẫn hay cười hồn nhiên đòi quà bánh.... Nhớ lại gương mặt đó, tôi thấy bản thân - kẻ vừa cảm thấy thất vọng khi nghe Yoon Tae Oh nói không giết được Choi Hyun Jin - thật có chút đáng ghê tởm.

Sự thật là Choi Hyun Jin đã cùng Thư ký tổng quát làm những việc không thể tha thứ, nhưng nếu hỏi liệu chuyện đó có đến mức phải chết hay không. Vậy còn đứa trẻ sẽ bị bỏ lại một mình sau khi anh ta bị giết thì sao? Khi thử giả định như vậy, tôi đã phần nào hiểu được câu nói 'đau đầu' của Yoon Tae Oh.

"...Thế rồi sao nữa ạ?"

Nhưng việc Choi Hyun Jin được bình an vô sự lại mang một ý nghĩa khác đối với tôi. Bởi đó là chuyện chạm đến xiềng xích của Yoon Tae Oh.

"Lâu rồi mới sử dụng đến công quyền một chút."

"Công quyền ạ?"

"Tôi tống nó vào tù rồi, trước mắt là vậy."

...Ơ...? Cái gì, anh tống Choi Hyun Jin vào tù sao...? Tôi đã lo lắng héo hon cả người, vậy mà kết quả lại theo một hướng tôi không ngờ tới nhất.

"Thế nên tôi mới hỏi, nên xử lý thế nào đây? Lần này tôi sẽ làm theo ý của Baek Si Eon. Nếu đền tội một cách 'hợp pháp' thì chắc phải ở tù cả đời, còn vì nơi đây là nơi đây nên nếu cậu muốn, ngay đêm nay tôi cũng có thể giải quyết xong xuôi. À, không có lựa chọn là cứ thế thả ra đâu nhé. Chuyện đó thì tôi không thể tha thứ được."

Chẳng lẽ... Yoon Tae Oh có khi nào....

"Tôi có thể quyết định theo ý mình muốn sao?"

"Nói đi."

Có phải anh đã hoàn toàn thoát khỏi quy luật của thế giới này rồi không? Nhưng tôi vẫn chưa thể tin ngay được. Vì những gì tôi chứng kiến bấy lâu nay vẫn còn đó. Thế nên, tôi không nói với Yoon Tae Oh, mà nói với quy luật của thế giới đang kìm kẹp anh.

"Hãy giết đi, Choi Hyun Jin."

Trước Tiếp