Nhật Ký Kinh Doanh Nông Trường Hải Sản

Chương 19: Khai chiến!

Trước Tiếp

Cảnh Gia Ngôn nén đau lòng đặt một đội sửa nhà cấp tốc, cảm giác tiền vừa tiết kiệm được từ chỗ Vạn Hồng Hiên còn chưa kịp ấm túi đã lại bay vèo ra ngoài.

Đội sửa nhà đến rất nhanh, gồm một ông chú trung niên dẫn theo mười mấy thanh niên trẻ tuổi cùng đủ loại máy móc cầm tay. Sau khi thỏa thuận xong sẽ hoàn tất trong hai ngày, đối phương cũng không dây dưa, lập tức bắt tay vào việc.

Cảnh Gia Ngôn hiếu kỳ đứng ngoài quan sát một chút, phát hiện có một cậu thanh niên bị lẻ loi, sắc mặt trắng bệch. Mấy gã công nhân bên cạnh mỉa mai cậu ta: “Tôi nói này, làm không nổi thì nghỉ quách đi, cứ lề mề thế định đợi người khác dọn mấy đống lộn xộn này cho cậu chắc?”

“Chứ còn gì nữa, đến đây để kiếm chác tiền công thôi đúng không?”

“Thôi, mấy người bớt lời đi, người ta là sinh viên ưu tú đấy!”

“Sinh viên ưu tú? Phi! Chém gió vừa thôi!”

Cảnh Gia Ngôn chau mày, bước tới đỡ lấy cậu thanh niên sắp đứng không vững: “Không sao chứ? Có cần nghỉ một lát không?”

Viền mắt cậu thanh niên hơi đỏ, lắc đầu: “Tôi không sao…”

“Nghỉ chút đi, không gấp một lúc này đâu.” Cảnh Gia Ngôn đỡ cậu ta sang một bên, nhét cho cậu một nhành cỏ Chúc Dư, hỏi: “Cậu tên gì? Đã thành niên chưa?”

Sau khi ăn cỏ Chúc Dư, sắc mặt thanh niên tốt hơn nhiều: “Tôi tên A Tháp, vừa mới thành niên.”

Cảnh Gia Ngôn gật đầu. Nghĩ đến mấy lời “sinh viên ưu tú” lúc nãy, cậu muốn hỏi nhưng lại sợ chạm vào chuyện riêng tư của người khác, nên chỉ vỗ vai cậu ấy: “Mệt thì cứ nghỉ, sức khỏe là quan trọng nhất.”

A Tháp đỏ hoe mắt gật đầu.

Chuyện sửa nhà đã ổn thỏa, giờ là lúc cân nhắc về nhà họ Liêu.

Cảnh Gia Ngôn bảo Tesla điều tra tình hình đối phương. Nhà họ Liêu là quý tộc nhỏ, thế lực không lớn nhưng tài lực vô cùng hùng hậu. Họ sở hữu một tinh cầu tư nhân có mỏ khoáng Chử Thạch. Loại khoáng này chỉ có tác dụng đặc biệt trong việc chế tạo thiết bị lặn. 80% thu nhập của nhà họ Liêu đến từ việc kinh doanh thiết bị này.

Rất nhiều nhà thám hiểm tinh tế khi thâm nhập vào các tinh cầu không người ở đều cần một bộ đồ lặn, mà thị trường này nhà họ Liêu chiếm đến 60% thị phần, có thể coi là độc quyền một phương.

Còn gã béo kia chính là Liêu Nhân Kiệt, con riêng của gia chủ đương nhiệm. Dù là con riêng nhưng gã rất được lòng cha, sống sung sướng hơn cả con chính thức, nhìn việc gã có thể điều động đội hộ vệ tư nhân của gia chủ là đủ hiểu.

Tesla gửi thông tin cho Cảnh Gia Ngôn, nói thêm: “Cảnh thiếu, tôi còn tra được vài tin ngoài rìa, cậu có muốn xem không?”

Cảnh Gia Ngôn híp mắt: “Thứ tôi cần chính là tin ngoài rìa.” Cậu hiểu rõ, “tin ngoài rìa” từ miệng Tesla chắc chắn là tin mật từ các nguồn đặc biệt, độ xác thực thì khỏi phải bàn.

Cảnh Gia Ngôn mở ra xem, chân mày lập tức nhíu chặt. Cái gã Liêu Nhân Kiệt này… đúng là đáng chết vạn lần.

Hắn tính tình bạo ngược, thích hành hạ người khác để làm thú vui. Chỉ riêng người hầu trong nhà họ Liêu đã có không dưới 5 người bị gã ngược đãi đến chết, nhưng đều bị thế lực gia đình dìm xuống. Ngoài ra, gã thường xuyên dùng đội hộ vệ để đối phó với những người gã không ưa. Ai cũng biết điều này, nhưng vì nạn nhân toàn là dân thường nên gia đình họ cũng chẳng làm gì được hắn.

Cảnh Gia Ngôn thầm nghĩ, hèn gì hôm đó chiêu trò của gã lại thuần thục như vậy, hóa ra không phải lần đầu.

Tesla đợi cậu xem xong liền hỏi: “Cảnh thiếu, nghĩ ra cách đối phó chưa?”

Khóe môi Cảnh Gia Ngôn khẽ cong lên: “Tất nhiên rồi.”

Tesla đang định hỏi kỹ hơn thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng xôn xao. Vân Vân hớt hải chạy vào: “Anh ơi, mấy người thợ làm việc đánh nhau rồi, anh mau ra xem đi!”

Cảnh Gia Ngôn chạy đến hiện trường, thấy A Tháp đang bị túm cổ áo, gã cai thầu mặt mày u ám đứng bên cạnh.

Cậu hỏi: “Có chuyện gì thế? Đừng có đánh nhau trên tinh cầu của tôi.”

Gã cai thầu dịu giọng: “Ông chủ, ngại quá, không ngờ lại xảy ra chuyện này… Ngài yên tâm, tôi nhất định sẽ cho ngài một câu trả lời thỏa đáng…”

Cảnh Gia Ngôn giơ tay ngắt lời: “Trả lời thì tính sau, nói tôi nghe rốt cuộc là chuyện gì?”

Một gã thợ tóc xanh lá nhanh nhảu: “Ông chủ, chuyện là thế này, lúc sửa nhà tụi tôi tìm thấy một miếng ngọc bội trong kẽ tường. Nhưng thằng nhóc này,” hắn chỉ vào A Tháp, “nó định cuỗm làm của riêng. Bị tôi bắt quả tang, nó còn dám vừa ăn cướp vừa la làng, vu oan cho tôi!”

Cảnh Gia Ngôn nhận ra tên này chính là kẻ mỉa mai A Tháp hồi sáng, lập tức nghi ngờ, cậu quay sang: “A Tháp, cậu nói đi.”

Cai thầu vội vã: “Ông chủ, chuyện này cứ để tôi xử lý…”

Cảnh Gia Ngôn cười như không cười: “Sao thế, trộm đồ của tôi mà tôi còn không được hỏi han lấy một câu à?”

Gã cai thầu lúng túng: “Không phải…”

Cảnh Gia Ngôn lạnh lùng: “A Tháp, nói.”

A Tháp bị túm cổ áo đến đỏ gay mặt, cố nhịn cơn ho nói: “Là hắn muốn trộm miếng ngọc, tôi thấy được nên hắn mới vu khống tôi!”

Gã tóc xanh hét lên: “Mày đừng có ngậm máu phun người! Chuyện mày trộm ngọc tất cả tụi tao đều thấy, bọn họ đều làm chứng cho tao!”

Mấy gã thợ bên cạnh đồng loạt gật đầu, có kẻ còn nói kháy: “A Tháp, đến nước này rồi còn ngoan cố làm gì, mau trả lại miếng ngọc cho ông chủ đi.”

Thấy gã tóc xanh đắc ý, A Tháp tức đến run người. Cậu nhìn quanh, chỉ thấy những ánh mắt đầy ác ý, ngay cả gã cai thầu cũng né tránh ánh nhìn của cậu.

A Tháp cúi đầu, cảm thấy toàn thân lạnh toát. Cậu nhìn miếng ngọc trên bàn: “Tôi…”

Đúng lúc này, một giọng nói thong dong như ánh nắng xé tan bầu không khí âm u vang lên: “Các người chắc chắn là A Tháp lấy chứ? Chỗ tôi có camera giám sát, hay là để tôi trích xuất ra xem nhé?”

A Tháp ngẩng phắt đầu lên. Camera?

Mấy gã thợ biến sắc, gã cai thầu cũng sững sờ, dè chừng hỏi: “Ngài chẳng phải bảo nơi này bỏ hoang lâu rồi sao, còn… còn có camera à…”

Cảnh Gia Ngôn đáp: “Ông nói gì lạ thế, chỗ này của tôi tuy hơi nát nhưng đồ quý giá thì nhiều vô kể, không lắp camera sao tôi yên tâm cho được?”

Gã cai thầu lau mồ hôi: “Cũng phải, cũng phải…” Lão vội vàng nói tiếp: “Thôi khỏi mất công ngài trích camera làm gì, mấy anh em đùa giỡn chút thôi… À thì, phí sửa sang lần này tôi giảm cho ngài 20% nhé…”

Cảnh Gia Ngôn không đáp lời, chỉ nhìn chằm chằm khiến ông ta không dám ngẩng đầu, rồi mới mỉm cười: “Vậy thì cảm ơn ông nhé.”

Lão cai thầu rối rít: “Không có gì, không có gì…”

Cảnh Gia Ngôn cầm miếng ngọc dẫn A Tháp đi, đi một quãng xa vẫn còn nghe thấy tiếng lão cai thầu chửi rủa mấy gã thợ kia.

Trên đường đi, A Tháp rụt rè hỏi: “Ông chủ, anh thật sự có lắp camera sao?”

Cảnh Gia Ngôn cười: “Sao cậu lại hỏi thế?”

A Tháp lúng túng cúi đầu: “Hệ thống giám sát của Liên Bang hiện nay đều là hệ thống RE, cần tín hiệu cấp 3S và thiết bị Mắt Ảo, ở đây đều… không… không có…”

Càng nói giọng cậu càng nhỏ dần, cuối cùng im bặt trước cái nhìn kinh ngạc của Cảnh Gia Ngôn: “Em… em xin lỗi…”

Cảnh Gia Ngôn vỗ mạnh vào vai cậu: “Không cần xin lỗi!”

Trời ơi, cậu đúng là nhặt được báu vật trong đống rác rồi! Tình cờ thế nào mà vớ được một nhân tài thế này!

“A Tháp,” Cảnh Gia Ngôn dùng giọng ngọt xớt dụ dỗ, “Cậu tốt nghiệp trường đại học nào vậy?”

A Tháp đỏ mặt: “Em… em vừa thi đỗ đại học nhưng không có tiền đóng học phí nên mới phải đi làm thuê…” Nhưng vì sức yếu nên bị đồng nghiệp chèn ép, lão cai thầu thì chỉ biết dĩ hòa vi quý.

Cảnh Gia Ngôn vỗ tay cái bộp: “Thật là quá tốt rồi!”

A Tháp: “?”

Cảnh Gia Ngôn: “…Ý anh là, thật tốt quá, anh có thể cho cậu vay tiền đi học! Sau khi tốt nghiệp, cậu về làm cho anh ba năm, thấy sao?”

A Tháp sững sờ, lập tức lắc đầu như trống bỏi: “Cảm ơn ông chủ, không phiền anh đâu, em tự để dành tiền được…”

“Không phiền không phiền.” Cảnh Gia Ngôn cười híp mắt, “Cậu chắc là học về kỹ thuật phần cứng đúng không? Toàn bộ hệ thống giám sát và cơ sở hạ tầng trên tinh cầu của anh giao cả cho cậu đó, anh tin cậu!” (Tin là em sẽ giúp anh tiết kiệm được khối tiền đấy!)

Viền mắt A Tháp lại đỏ lên như thỏ con, cậu cúi đầu thật sâu: “Cảm ơn ông chủ!” Cậu cứ ngỡ phải mất vài năm mới quay lại được trường học, không ngờ lại gặp được người tốt như vậy! Cậu nhất định sẽ học thật giỏi, biến tinh cầu của ông chủ thành nơi mà đến một con muỗi cũng không bay lọt!

Thế là, tiền thân của hệ thống “Tinh Hải Chi Nhãn” , nơi khiến đám hải tặc tinh tế thèm thuồng mà không cách nào xâm nhập được sau này, đã được hình thành như thế đó.

“Đừng khách sáo.” Cảnh Gia Ngôn thong thả nói, “À đúng rồi, lãi suất tính theo lãi vay của ngân hàng Liên Bang nhé!”

A Tháp nắm chặt tay: “Vâng, anh yên tâm, em nhất định sẽ trả sớm nhất có thể!”

Cảnh Gia Ngôn cố nén khóe môi đang vểnh lên. Vụ làm ăn này quá hời, tiền cho vay chắc chắn thu hồi được, lại còn vớ được một đại thần kỹ thuật thiên tài. Được rồi, cậu muốn thêm vài người nữa!

Buổi tối, trước khi ngủ Cảnh Gia Ngôn mới nhớ tới miếng ngọc bội. Cậu lấy ra xem, trên ngọc khắc một chữ “Cảnh”, chắc là di vật của cha cậu. Ngọc là loại bạch ngọc thượng hạng, nhưng trông không giống đồ cổ lâu đời, có lẽ là mới khắc gần đây.

Nhìn nửa ngày không thấy có gì đặc biệt, cậu tiện tay nhét dưới gối rồi ngủ thiếp đi.

Đêm đó, cậu mơ thấy một giấc mơ. Trong mơ là một biển lửa, khắp nơi là tiếng khóc và tiếng cầu xin. Một phòng thí nghiệm trắng toát, gọn gàng ngăn nắp bị lửa hun đen kịt, các thiết bị tinh vi vấy đầy máu đỏ, những bộ phận cơ thể chất thành đống… Sau đó, một luồng ánh sáng trắng nuốt chửng tất cả…

Cảnh Gia Ngôn bật dậy th* d*c, cậu đã quên mất hơn nửa giấc mơ vừa rồi. Cậu bình tâm lại, chỉ nhớ mình vừa gặp ác mộng về một phòng thí nghiệm nào đó. Chẳng lẽ là mơ thấy nhà bác học điên? Cậu lắc đầu gạt đi nỗi sợ hãi còn sót lại. Thôi bỏ đi, mơ toàn là giả thôi!

Vừa bước vào phòng làm việc, câu đầu tiên Tesla nói là: “Cảnh thiếu, nhà họ Liêu ra tay rồi.”

“Ồ?” Khóe môi Cảnh Gia Ngôn nhếch lên, “Họ đã làm gì?”

Tesla rùng mình một cái, vội tránh đường cho cậu nhìn màn hình. Cảnh Gia Ngôn ghé mắt xem, thấy trên bảng tìm kiếm đang phát một đoạn video quảng cáo ngắn. Đó là một cửa hàng dược phẩm nhỏ tên “Ích Phong”, cũng tung ra clip quảng cáo giới thiệu sản phẩm mới.

Đoạn video đó rõ ràng là bắt chước video của nông trường Sơn Hải, thậm chí loại dược liệu quảng bá cũng tương tự như cỏ Chúc Dư. Nhưng video này tinh tế hơn nhiều, nhân vật vẽ rất có tính thẩm mỹ, nhạc nền cũng du dương.

Phía dưới đầy những bình luận chê bai hàng nông trường Sơn Hải:

“Nhìn đi, đây mới là video quảng cáo chứ! Cái xưởng nhỏ nào đó quay đúng là rác rưởi! Đúng thế đấy, tôi đang nói tới nông trường Sơn Hải đấy!”

“Rác còn có ích hơn, cái video kia ngay cả rác cũng không bằng! Tôi vẽ bằng chân còn đẹp hơn!”

“Hừ, đừng chửi nữa, người ta giờ là nông trường ‘có tâm’ đấy, thời đại này sản phẩm không có vấn đề gì đã được gọi là có tâm rồi cơ à.”

Tesla thấy cậu nhíu mày liền nói: “Tuy họ quay đẹp hơn chúng ta nhưng nhiệt độ (lượt tương tác) hoàn toàn không bằng, cái top tìm kiếm này là họ mua đấy.”

Tinh Võng tất nhiên không cho mua top tìm kiếm, nhưng có thể bỏ tiền thuê người cày nhiệt độ để lên top.

Cảnh Gia Ngôn không hề được an ủi, cậu kinh ngạc thốt lên: “Cái gì? Anh bảo cái này quay đẹp hơn chúng ta? Đẹp chỗ nào? Nhìn nhân vật họ vẽ kìa, làm gì có linh khí như tôi vẽ! Rồi nhạc nữa, làm gì có tác dụng chạm đến tâm hồn như nhạc của chúng ta!”

Tesla vật lộn với lương tâm: “Chúng ta nói chuyện bằng lương tâm đi…”

Cảnh Gia Ngôn đập bàn cái rầm: “Lương tâm cái gì! Tôi làm gì có cái thứ đó!”

Tesla: “…”

Nếu anh đã nói thế thì tôi cũng chịu.

Cảnh Gia Ngôn phất tay đầy khí thế: “Tôi không nhịn được nữa! Khai chiến!”

____________________________

Cảnh Gia Ngôn (ngỡ ngàng): Anh nói chuyện lương tâm với tôi? Sao anh dám!

Tesla: … Hóa ra là lỗi của tôi.

Trước Tiếp