Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tại quân đội.
Los lén lút mò tới văn phòng của Tư Tinh Uyên: “Lão đại, tôi có chuyện cần báo cáo.”
Tư Tinh Uyên chẳng buồn liếc mắt lên: “Nói.”
Khóe miệng Los giật giật, thầm nghĩ: Xem đi, đây chính là vị lão đại “trưởng thành ổn trọng” của anh ta đây. Ở trước mặt Cảnh Gia Ngôn thì cười tươi như hoa nở, còn đối mặt với cấp dưới gắn bó gần mười năm thì lạnh lùng như cục đá. Hy vọng lát nữa anh vẫn giữ được cái vẻ mặt này, hừ!
Los: “Về cửa hàng của Cảnh thiếu…”
Quả nhiên, Tư Tinh Uyên cứ như vừa được chữa khỏi chứng cứng cổ kinh niên, “soạt” một cái ngẩng đầu lên: “Cậu ấy làm sao?”
Los giật giật mí mắt: “À thì… cửa hàng của Cảnh thiếu vừa đăng tin tuyển dụng.”
“Thế thì đã sao?” Tư Tinh Uyên nhíu mày, “Cậu muốn nhảy việc à?”
Los: “…” Tôi nhảy cái quái gì chứ! Có ai đời đang ở quân đội lại muốn nhảy việc sang nông trường đâu cơ chứ.
Anh ta kìm cảm giác muốn văng tục chửi bậy xuống, kiên nhẫn giải thích: “Lão đại, anh còn nhớ nhân viên của Cảnh thiếu không? Cái gã đầu trọc ấy.”
Tư Tinh Uyên gật đầu: “Có vấn đề gì?”
Los nói: “Trước đây tôi đã phát hiện kỹ thuật hacker của tên này rất mạnh! Bây giờ thì tôi hoàn toàn xác định rồi!” Anh ta phấn khích lấy quang não ra: “Lần này họ tuyển dụng, có lập một kho đề thi. Tôi đã quan sát kho đề này mấy ngày nay, lượng đề cực kỳ khổng lồ, tôi tải lại trang mấy trăm lần mà chưa từng thấy câu nào trùng lặp, hơn nữa nó còn có thể cập nhật theo thời gian thực!”
Tư Tinh Uyên: “Điều này chứng minh cái gì?”
Los đáp: “Nó chứng minh kẻ này sở hữu một nền tảng dữ liệu cực kỳ đồ sộ!” Anh ta khoa tay một vòng tròn lớn: “Một mình hắn có thể cân được cả trăm lính kỹ thuật đấy!”
Tư Tinh Uyên cau mày: “Người như vậy…”
Los tiếp lời: “Tôi nghi ngờ hắn từng là một hacker lẫy lừng, nhưng vấn đề là… người đó đã biến mất từ lâu, có tin đồn là đã chết rồi.”
Tư Tinh Uyên suy nghĩ một lát, chậm rãi nói: “Có dược liệu của Tiểu Ngôn, chữa khỏi cho hắn không thành vấn đề.”
Los: “…” anh ta gào thét trong lòng: Tôi đang nói chuyện về Tesla, ai mượn anh nhắc đến Cảnh Gia Ngôn… “Dù sao thì, tôi nhận ra hắn thì người khác cũng có thể nhận ra. Anh xem chúng ta có nên hành động trước, thu nạp nhân tài này về quân đội không?”
Kết quả, Tư Tinh Uyên lại phán một câu: “Cũng đúng, nếu thật sự là hắn, những sóng gió phía sau có thể sẽ gây rắc rối cho Tiểu Ngôn. Cậu chú ý một chút, có vấn đề gì thì báo tôi.”
Los: … Thôi bỏ đi, muốn ra sao thì ra! Dù sao người bị hớ mấy chục triệu cũng chẳng phải là tôi!
Trong khi hai người ở quân đội đang bận tâm lo lắng, Cảnh Gia Ngôn lại đang có tâm trạng khá tốt.
Sau một thời gian nghiên cứu, cậu cuối cùng cũng tìm ra được manh mối.
Thực tế, bệnh của Vạn Phong Mậu không phải là hệ thống không có thuốc chữa, mà là các loại thuốc trong hệ thống chỉ trị được từng triệu chứng riêng lẻ. Ví dụ, mù mắt dùng cỏ này, tai điếc có thể dùng gốc văn, thần trí mê muội lại dùng loại khác.
Nhưng trị bệnh không phải là phép tính cộng trừ đơn giản, không phải cứ đem tất cả hầm thành một nồi cháo rồi đổ vào miệng Vạn Phong Mậu là xong. Dược tính của các loại thảo dược vốn tương sinh tương khắc, muốn chúng cùng phát huy tác dụng thì phải phối hợp tỉ lệ cực kỳ cẩn trọng, đôi khi còn cần thêm các dược liệu khác để trung hòa.
Sau bao ngày trăn trở, Cảnh Gia Ngôn cuối cùng đã tìm thấy một loại dược thảo có thể dung hợp dược tính của cả ba loại trên: cỏ Tinh Hợp.
Dược thảo ở Tinh tế chia làm hai loại: loại có thể nuôi trồng nhân tạo (phẩm chất tùy thuộc vào cấp bậc của dược sư) và loại không thể nuôi trồng (chỉ có thể dựa vào vận may của những nhà thám hiểm).
Thật không may, cỏ Tinh Hợp thuộc loại thứ hai, lại còn thuộc hàng cực kỳ quý hiếm. Thực ra công dụng của nó không phải là độc nhất vô nhị, nhưng số lượng ít ỏi khiến nó trở nên đắt giá. Mà oái oăm thay, phương thuốc của Cảnh Gia Ngôn lại chỉ có thể dùng đúng loại cỏ này.
Cậu lên mạng tra cứu, vận may khá tốt, hiện có một cây cỏ Tinh Hợp đang được ký gửi tại thương hội Trường Diệp danh tiếng.
Cảnh Gia Ngôn định đặt mua ngay nhưng lại phát hiện không thể thanh toán trực tiếp. Cậu hỏi nhân viên hỗ trợ khách hàng thì nhận được câu trả lời: “Theo yêu cầu của chủ sở hữu, món hàng này không bán thẳng. Vài ngày tới, thương hội sẽ tổ chức một buổi đấu giá nhỏ, chủ sở hữu sẽ dựa vào tình hình của người tham gia để quyết định người mua. Ngài có muốn đăng ký không?”
Cảnh Gia Ngôn nhíu mày, tra cứu quy tắc của buổi đấu thầu này. Khác với đấu giá thông thường, đây giống như một buổi “dùng vật đổi vật”. Chủ nhân món hàng sẽ trao đổi dựa trên nhu cầu cá nhân, hoặc ai trả giá cao nhất sẽ thắng.
Vì cỏ Tinh Hợp quá khó tìm, nếu bỏ lỡ lần này không biết phải đợi đến bao giờ, nên bằng mọi giá Cảnh Gia Ngôn nhất quyết phải có được nó.
Đến ngày diễn ra buổi đấu giá, cậu vừa ra khỏi cửa đã thấy Thương Đông đang đứng nhìn chiếc tàu vũ trụ thuê trong sân, ánh mắt tràn đầy khát khao. Cũng phải, đứa trẻ này từ nhỏ đến lớn chưa từng rời khỏi tinh cầu hoang phế này.
Cảnh Gia Ngôn cười hỏi: “Sao thế, muốn ra ngoài à? Bài học hôm nay đã học xong chưa?”
Thương Đông gật đầu, có chút không tự nhiên quay mặt đi chỗ khác.
Cảnh Gia Ngôn trêu nhóc: “Muốn đi thì đi thôi, ngại ngùng gì chứ.”
Thương Đông lí nhí: “Thế không được, sẽ làm phiền anh làm việc…”
“Cũng chẳng phải việc gì to tát, đi lấy món đồ thôi.” Cậu kéo cậu nhóc lên phi thuyền, “Đi, dẫn em đi hít thở không khí bên ngoài.”
Thương Đông không giấu nổi vẻ phấn khích, tò mò ngó nghiêng khắp nơi. Nhìn tinh cầu hoang phế dần xa khuất, miệng cậu nhóc há hốc thành hình chữ O kinh ngạc. Cảnh Gia Ngôn nhìn mà buồn cười, đứa nhỏ này từ lần đầu tiên gặp mặt đã luôn cố tỏ ra chín chắn quá mức, hiếm khi thấy được dáng vẻ sinh động như thế này. Cậu thầm tính toán, khi nào rảnh rỗi nhất định sẽ đưa lũ trẻ này đi chơi một chuyến cho thỏa thích.
Buổi đấu thầu diễn ra tại một chi nhánh của thương hội Trường Diệp, nằm không xa tinh cầu hoang phế. Nhân viên lịch sự dẫn hai người vào phòng chờ, bên trong đã có không ít người đang đợi.
Ngoài mấy gã đàn ông trông có vẻ là thương nhân, nổi bật nhất là một nhóm người đứng giữa phòng. Ở giữa là một gã béo đầu to tai lớn, mặt đầy dầu mỡ nhưng lại mặc một bộ y phục cực kỳ lộng lẫy, lớp vải bó sát khiến mỡ bụng lằn lên từng thớ. Đám người hầu xung quanh thì không ngừng nịnh hót.
Thương Đông chưa từng ra ngoài, thấy người này béo một cách lạ lùng nên tò mò nhìn thêm mấy cái. Chẳng ngờ, cái nhìn đó lại lọt vào mắt một gã tay sai. Tên này mặt mũi nhọn hoắt như chuột, lập tức quát lớn: “Nhìn cái gì mà nhìn! Đồ nhà quê, nhìn nữa tao móc mắt ra bây giờ!”
Mặt Thương Đông đỏ bừng, bàn tay nhỏ bé nắm chặt tay Cảnh Gia Ngôn. Cậu nhóc định bật lại nhưng sợ gây rắc rối cho Cảnh Gia Ngôn nên đành nhẫn nhịn.
Cậu nhóc nhịn được chứ Cảnh Gia Ngôn thì không. Cậu kéo Thương Đông ra sau lưng mình, nhìn gã tay sai kia thong thả nói: “Tất nhiên là nhìn các người rồi, là chúng tôi không đúng, không biết các người là kiểu ‘không cho phép người khác nhìn’. Mà nói đi cũng phải nói lại, nếu thật sự mặt mũi không dám để người ta nhìn, thì tốt nhất nên trốn kỹ ở nhà đừng có vác mặt ra đường.”
Lúc nghe câu “là chúng tôi không đúng”, tên tay sai còn vênh váo, nhưng nghe hết câu mới ngẩn người nhận ra mình bị chửi. Hắn lén nhìn chủ nhân, thấy gã béo kia mặt mày đã sầm sì lại, liền run rẩy quát: “Mày nói cái gì! Mày có biết thiếu gia nhà tao là ai không? Thiếu gia là quý tộc đấy, mau quỳ xuống xin lỗi ngay!”
Cảnh Gia Ngôn buồn cười, Đế quốc sụp đổ lâu rồi, Liên bang đã thành lập, giờ này còn mang cái bài quý tộc ra dọa ai?
Đúng lúc cậu định đáp trả thì nhân viên bước vào: “Buổi đấu giá sắp bắt đầu, mời quý vị di chuyển sang đại sảnh.”
Lấy cỏ Tinh Hợp là chính, dù sao mình cũng chẳng chịu thiệt, Cảnh Gia Ngôn dắt Thương Đông đang đỏ mặt đi thẳng vào sảnh. Tên tay sai định bám theo nói gì đó với chủ nhân thì bị gã béo đá một cú đau điếng: “Đồ phế vật!”
Vào đến đại sảnh, Cảnh Gia Ngôn thấy một thanh niên tầm ngoài hai mươi, sắc mặt trắng bệch nhưng đậm chất thư sinh. Cậu đoán thầm, đây chắc chắn là Vân Minh Húc – chủ nhân của cỏ Tinh Hợp.
Vân Minh Húc nhẹ giọng nói, giọng điệu có chút hụt hơi như người mắc bệnh nặng: “Cảm ơn quý vị đã đến. Buổi đấu thầu này không có yêu cầu đặc biệt, tinh tệ hay vật phẩm đều được, tùy vào duyên phận…”
Sau khi nói vài lời mở đầu, anh ta khẽ gõ một tiếng chiêng, báo hiệu buổi đấu giá bắt đầu.
Những người tham gia lần lượt báo cáo món đồ mình đã chuẩn bị theo thứ tự. Cảnh Gia Ngôn lắng nghe một lúc nhưng cảm thấy không có giá trị tham khảo gì mấy, Vân Minh Húc trông có vẻ cũng không hài lòng lắm.
Khi đến lượt Cảnh Gia Ngôn định lên tiếng, một giọng nói như vịt đực khó nghe vang lên: “Vân thiếu, cái trò đấu thầu này chán ngắt, hay là anh đưa thẳng cỏ Tinh Hợp cho tôi đi.”
Cảnh Gia Ngôn quay lại, quả nhiên là gã béo kia.
Vân Minh Húc mỉm cười nhạt: “Không biết Liêu thiếu chuẩn bị thứ gì?”
Gã họ Liêu khinh khỉnh liếc Cảnh Gia Ngôn: “Cũng không nhiều, chỉ có năm triệu tinh tệ thôi, chắc đủ mua cái cây cỏ này rồi chứ?”
Lời vừa thốt ra, những người khác đều nhìn nhau thở dài, biết mình không còn cửa. Năm triệu tinh tệ là con số quá lớn so với mặt bằng chung. Cảnh Gia Ngôn cũng trầm tư, cậu định trả ba triệu kèm một số dược liệu, giờ xem ra phải đánh cược một ván rồi.
Gã béo thấy cậu im lặng liền mỉa mai: “Sao, không có tiền à? Không tiền thì đến đây làm gì, đúng là đồ nhà quê.”
Thương Đông tức đến độ định lao lên như một con nghé con giận dữ. Cảnh Gia Ngôn giữ chặt cậu nhóc lại, ngẩng đầu, chẳng thèm nhìn gã béo mà trực tiếp nói với Vân Minh Húc: “Tôi có một thứ này, không biết Vân thiếu có dám nhận không?”
Vân Minh Húc gật đầu: “Phải xem nó có giá trị hay không.”
“Vậy thì tôi yên tâm rồi!” Cảnh Gia Ngôn mỉm cười đầy vẻ vô hại: “Thứ tôi có là một loại dược liệu có thể trị chứng tinh thần không ổn định… hai linh hồn trong một cơ thể.”
Mấy chữ cuối cậu nói rất khẽ, chỉ mình Vân Minh Húc nghe thấy. Những người khác còn đang ngơ ngác không hiểu thuốc trị tinh thần không ổn định có gì mà hiếm, thì sắc mặt Vân Minh Húc đã thay đổi hoàn toàn.
“Vị này… những điều ngài biết dường như hơi quá nhiều rồi. Tôi cứ ngỡ mình đã bảo mật rất tốt.”
Cảnh Gia Ngôn cười híp mắt: Anh bảo mật tốt, nhưng chẳng may tôi lại có hacker “nuôi trong nhà” mà! Cậu xua tay: “Vân thiếu nói gì tôi không hiểu, chẳng qua gia cảnh nghèo nàn, có gì quý nhất thì mang ra đổi thôi.”
Vân Minh Húc hiểu ý, gật đầu: “Mời vào trong bàn bạc chi tiết.”
Cảnh Gia Ngôn thong dong dắt Thương Đông vào trong, bỏ lại sau lưng tiếng gào thét của gã béo: “Vân thiếu hôm nay nhất quyết muốn đối đầu với tôi sao?”
Vân Minh Húc cũng chẳng thèm ngoảnh đầu: “Liêu thiếu nghĩ nhiều rồi, tôi không nhắm vào ai cả.”
Cảnh Gia Ngôn còn cười hùa theo thêm một câu: “Vân thiếu thật hào sảng, Vân thiếu thật lợi hại, Vân thiếu đỉnh của chóp!”
Vân Minh Húc dở khóc dở cười liếc cậu một cái.
Hai người vừa vào trong, mặt gã béo lập tức đen như đít nồi. Gã nghiến răng ra lệnh cho đám thuộc hạ đang run rẩy: “Gọi một tàu hộ vệ đến đây… Lão tử phải cho thằng nhãi đó bỏ mạng giữa tinh tế ngay hôm nay!”
_______________________________________
Lời tác giả: Cảm ơn các tiểu thiên sứ đã tặng búa máy~
Los: Lão đại, cuối tuần em đi nghỉ mát này, nhìn ảnh em chụp đẹp không! Chỗ này tuyệt lắm, rảnh anh cũng đi đi, giao thông thuận tiện, ăn ở cực ổn, phong cảnh thì khỏi bàn!
Tư Tinh Uyên: Cảnh cái gì? Tiểu Ngôn làm sao cơ?