Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sau những đêm hẹn hò, Vương Nghiên Nghiên về nhà thường không vội rửa mặt ngay. Cô thích chạm vào gò má dường như vẫn còn vương lại dư vị của Nghiêm Lung mà ngẫm nghĩ về một vấn đề: Một người vốn có thần kinh vận động không mấy nhịp nhàng, hễ tí là đỏ mắt sướt mướt nhưng lại nhẫn nhục chịu đựng suốt bao năm như Nghiêm Lung, sẽ cùng cô hoàn thành trận thăng hoa của tình yêu này như thế nào?
Thực ra chuyện thăng hoa hay không, trước kia Nghiên Nghiên không mấy để tâm. Cô vốn nghĩ chuyện ** *n của nam nữ hay đồng giới cũng chỉ quanh quẩn bấy nhiêu việc. Cô từng tò mò không biết vị trí "0" trong các cặp nam-nam tìm thấy kh*** c*m bằng cách nào, và càng hứng thú hơn với việc vị trí "1" của nữ-nữ có thần thông gì để mang lại niềm vui cho nhau?
Hồi còn làm tiếp tân khách sạn, Vương Nghiên Nghiên đã phải nhịn lắm mới không đem vấn đề này ra bàn tán với đồng nghiệp. Cho đến một lần, dì lao công trước giờ tan sở đã không nhịn được mà than vãn: "Có mấy gã đàn ông dì chẳng biết nói sao cho phải, chất thải văng cả lên tường phòng tắm, ga giường gối ôm thì khỏi phải nói, không biết tự dọn dẹp sạch sẽ ở nhà rồi hãy đến đây sao."
Đôi mắt trong veo của Vương Nghiên Nghiên thoáng hiện lên vẻ thấu hiểu, cô nàng giả vờ ngây thơ hỏi: "Sao dì biết chắc là đàn ông ạ?"
"Ôi con bé này không hiểu đâu, làm lâu sẽ biết, hạng người nào cũng có." Dì lao công bảo chuyện này nhất định là giữa đàn ông với nhau, cách họ mở gói hàng không giống với phụ nữ đâu.
Cụm từ "mở gói hàng" ấy khiến Vương Nghiên Nghiên nảy sinh lòng tôn kính với dì lao công. Cách miêu tả biến nặng thành nhẹ đó đã khai sáng cho cô nàng một chân lý: Chuyện giường chiếu hóa ra cũng chỉ xoay quanh việc bận rộn tại miệng gói hàng mà thôi.
Sau này khi làm môi giới bất động sản, cô từng dẫn hai cô gái đi xem nhà. Họ nắm tay nhau, mặc đồ đôi, để kiểu tóc đôi, một người trượt ván còn người kia đuổi theo gọi "Bảo bảo cẩn thận", nhìn qua là biết ngay một cặp tình nhân nhỏ. Vương Nghiên Nghiên dẫn họ xem một căn hộ kiểu cũ đơn giản. Những chỗ khác không bàn tới, nhưng chủ cũ của căn nhà có gu sống rất táo bạo khi lắp một tấm gương lớn chạm sàn ngay trước vòi hoa sen trong phòng tắm.
Vương Nghiên Nghiên tận mắt thấy đôi trẻ đứng trước gương, người này ôm người kia chụp ảnh, rồi lại đổi tư thế chụp tiếp. Họ mải mê chụp ảnh mười mấy phút chẳng buồn xem kỹ nhà, rồi chốt ngay: "Bọn em lấy căn này, muốn dọn vào càng sớm càng tốt."
Lúc đó biểu cảm của Vương Nghiên Nghiên chắc chắn là rất khó coi, vì cô vừa phải kìm nén sự buồn cười, vừa phải giữ vẻ thâm trầm chuyên nghiệp. Trong lòng cô thầm nhủ: Hóa ra niềm vui của nữ-nữ nằm ở sự phản chiếu. Nhìn thấy sự thiếu sót của đối phương là chưa đủ, mà còn phải nhìn thấy chính mình, quả là một sự k*ch th*ch mạnh mẽ.
Trong những ngày mập mờ chính thức với Nghiêm Lung, cô cũng tranh thủ tự học thêm kỹ năng chuyên nghiệp. Trên mạng, giới trẻ bàn luận rất rôm rả: người thì bảo chỉ cần k*ch th*ch liên tục ở điểm nhạy cảm bên ngoài là đủ, kẻ lại nói gần ba phần mười phụ nữ vẫn cần sự thăm dò sâu hơn. Những tiền bối lớn tuổi hơn thì tận tình khuyên bảo rằng niềm vui không nằm ở việc khám phá gói hàng, mà nằm ở những bước chuẩn bị ôn nhu, chậm rãi...
Vương Nghiên Nghiên cho rằng mỗi người một ý, nhưng chuyện đến tay mình thì phải tự mình nếm trải mới biết được. Hôm nay, cô bốc đồng muốn cùng Nghiêm Lung thuê một căn phòng thật sang trọng và tinh tế. Cô òn tải sẵn ứng dụng, chuẩn bị dùng máy dò để kiểm tra camera khắp bốn phía. Một chuỗi quy trình khô khan như thế, đừng nói là Nghiên Nghiên, e là cảm giác của Nghiêm Lung cũng sẽ nguội lạnh mất thôi.
"Hóa ra cậu đã sớm lên kế hoạch rồi à." Nghiêm Lung cuộn chân ngồi đầu giường, nhìn Vương Nghiên Nghiên khom lưng bận rộn khắp phòng. Trong lòng cô cũng đang đánh trống reo hò, không biết phải làm sao để các bước tiếp theo thật săn sóc, ấm áp, khiến Nghiên Nghiên vui vẻ đến tận cùng.
"Tớ mua sẵn để trên xe từ lâu rồi, chỉ chờ ngày dùng đến thôi." Vương Nghiên Nghiên đáp, "Chẳng lẽ lại về nhà tớ? Cậu cứ thấy mẹ tớ là héo rũ, tớ biết mà. Cũng không thể đến cái 'nhà chân lâu' của cậu, kiến trúc cũ kỹ bao nhiêu năm rồi, hai đứa mình mà 'rung lắc' mạnh một chút, tớ sợ dưới lầu hít bụi mất." cô vỗ nhẹ vào mông Nghiêm Lung: "Mau đi tắm đi, nhớ mài móng tay cho kỹ đấy, tớ chuẩn bị cả bao ngón tay rồi đây này."
Gương mặt Nghiêm Lung đỏ bừng như trứng gà chọi: "Nghiên Nghiên, cậu lãng mạn một chút không được à?"
Trước khi cô đi tắm, Vương Nghiên Nghiên vẫn níu lấy, hôn lên bờ môi bạn gái: "Tớ lại thấy lãng mạn nhất là hai đứa mình nửa đêm lăn lộn trên tảng đá lớn ấy." Bị Nghiêm Lung khẽ cắn một cái, Vương Nghiên Nghiên giả vờ kêu đau, nhưng thâm tâm cô nàng lại trào dâng một cảm giác ngọt ngào đến say đắm: Đầu lưỡi của Nghiêm Lung thật sự rất mềm mại và đáng yêu.
Đến khi Vương Nghiên Nghiên tắm xong, mặc áo ngủ chui vào chăn, Nghiêm Lung đã ra vẻ đợi chờ từ lâu. Cô nhìn chằm chằm vào bản tin xã hội trên kênh CCTV13 không chớp mắt, hai ngón tay cái trong chăn cứ xoay vòng vào nhau. Nhịp tim cô đã vọt từ cổ họng lên đến màng nhĩ. Cuối cùng, chính Vương Nghiên Nghiên là người tắt TV: "Nghiêm Lung..."
Giọng nói của Vương Nghiên Nghiên không còn vẻ dứt khoát, tự tin như ngày thường. Ngược lại, hơi thở của cô nàng có chút do dự, pha lẫn chút rụt rè. Nghiêm Lung quay mặt lại, bàng hoàng nhận ra Nghiên Nghiên đã cởi áo ngủ. Đôi vai trắng ngần lộ ra những đường nét thanh mảnh, gọn gàng. Cô chẳng rõ đó là cơ thang hay cơ nâng vai, cô chỉ biết đó là cơ thể trắng trẻo, xinh đẹp của Nghiên Nghiên. Nhìn vào mắt bạn gái, cô thấy một nụ cười khích lệ. Giây tiếp theo, tay Vương Nghiên Nghiên đã áp lên gò má Nghiêm Lung, kéo cả người cô ngã vào lòng mình.
Cô giống như một dòng sông, dang tay đón chào người khách cũ đã mong chờ từ lâu. Lại cũng giống như một chú cá, tự nguyện nhảy vào túi lưới của người ngư dân. Vương Nghiên Nghiên hoan nghênh Nghiêm Lung tiến hành một cuộc kiểm duyệt hoàn toàn lên cơ thể mình, và cô cũng đã sẵn sàng để bộc lộ hết thảy những cảm xúc của mình trong cuộc kiểm duyệt ấy.
Nụ hôn của Nghiêm Lung có phần lạnh lẽo và gấp gáp hơn thường lệ. Cô biết mình sắp bước tới bước cuối cùng, nhưng khi đối diện với bài thi thực tế này, cô lại hoảng hồn. Những quy trình làm bài quen thuộc bỗng chốc bay sạch khỏi đại não, cô chỉ còn biết vớ được gì làm nấy. Vừa mới gặm nhấm khiến Vương Nghiên Nghiên rạo rực như xuân về, cô đã lại vội vàng đi nhặt từng hạt vừng —— hôn lên lông mày, mí mắt, rồi theo khóe mắt trượt dài xuống bên tai Vương Nghiên Nghiên.
Sự lúng túng và quy trình hỗn loạn của Nghiêm Lung khiến trong đầu Vương Nghiên Nghiên nảy ra ba chữ: "Thú bị nhốt". Cô nàng khẽ nhíu mày, thầm nghĩ đứa trẻ này rốt cuộc đã đói khát đến nhường nào rồi? Đây là bị bỏ đói bao nhiêu năm rồi à? Chẳng lẽ không biết đến bốn chữ "tuần tự nhi tiến" (làm gì cũng phải có trình tự) sao? Tay cũng không được để rảnh, phải nắm chặt lấy tay lái chứ? Những nụ hôn sền sệt nồng nhiệt kia đừng chỉ quanh quẩn một chỗ được không? Và cả khí lực nữa, tại sao hai chân Nghiêm Lung quấn lấy bên hông cô vẫn cứ theo thói quen hướng vào trong, kẹp chặt lấy khớp hông Vương Nghiên Nghiên khiến cô đau điếng, đau đến mức suýt chút nữa phải gào lên: Rốt cuộc cậu có biết làm không hả đồ "1 giả" kia!
Ngay lúc Vương Nghiên Nghiên một lần nữa hối hận vì đã không chuốc cho bạn gái một ít rượu để giải vây, Nghiêm Lung bỗng ôm lấy cổ cô, cả người vùi vào lồng ngực và bụng cô, nũng nịu thì thầm: "Nghiên Nghiên, đây là thật sao?"
"Đương nhiên là thật rồi." Giọng Vương Nghiên Nghiên pha chút ý cười, cơn bực bội bỗng tan biến. Cô ôm lấy eo Nghiêm Lung, để hai trái tim áp sát, gương mặt kề cạnh, dùng nhiệt độ để kích phát nhiệt độ, dùng sự dũng cảm để trấn an nỗi khiếp đảm.
Tựa vào nhau một hồi lâu, Nghiêm Lung mới ngẩng đầu chăm chú nhìn Vương Nghiên Nghiên. Sau nụ cười lúm đồng tiền, cô đưa ngón tay chạm nhẹ vào nốt ruồi g*** h** ch*n mày của bạn gái: "Tớ sẽ không ngoại tình đâu."
"Được rồi, cảm ơn bảo bối nhé." Vương Nghiên Nghiên há miệng cắn nhẹ ngón tay Nghiêm Lung rồi nhả ra, lại sờ cằm cô: "Trắng trẻo quá, để tớ cắn một cái nào." Nghiêm Lung vén lọn tóc ra sau tai, rướn cổ ghé sát cằm cho bạn gái cắn, nhưng kết quả lại nhận về sự l**m sáp tinh tế —— dòng sông bắt đầu tràn qua cơ thể, con cá tinh nghịch trêu đùa Nghiêm Lung, khiến hơi thở của cô mỗi lúc một nặng nề hơn, cho đến khi cô đáp lại bằng một nụ hôn mãnh liệt. Cánh môi hai người chạm nhau, triệt để cọ xát ra ngọn lửa.
Khi trong đầu Vương Nghiên Nghiên chỉ còn sót lại chút ký ức về quy trình mở gói hàng, Nghiêm Lung đã chẳng nể nang đạo lý gì mà chui thẳng vào dưới đáy bao bì, tưới một cơn mưa ấm áp lên vùng đất khô hạn đã hai mươi mấy năm. Hóa ra cảm giác bị con cá nhỏ m*t mát tại cửa suối nước nóng là như thế này; lúc này Vương Nghiên Nghiên vẫn còn tỉnh táo. Rất nhanh, cô nhận thấy Nghiêm Lung càng nỗ lực luồn lách giữa những rặng rong biển, cuối cùng cũng tìm thấy mảnh vỏ sò e thẹn.
Cái nóng mà Nghiêm Lung truyền đến có thể xông thẳng l*n đ*nh đầu, cái cảm giác nhồn nhột nơi khóe miệng cô hóa ra có thể xuyên qua các dây thần kinh. Bị cô bắt giữ rồi phóng thích, trêu chọc rồi lại cắn nhẹ vào trọng địa cửa thành —— hóa ra mật mã cơ thể mà Vương Nghiên Nghiên xa lạ suốt hơn hai mươi năm qua không chỉ nằm ở miệng gói hàng. Từ sự ẩm ướt, ngứa ngáy đến cái cảm giác quái lạ khiến cô dần chìm đắm, Vương Nghiên Nghiên nhận thấy vỏ sò của mình lúc co lại, lúc giãn ra, lúc lại đột ngột khép kín, để rồi cuối cùng bị Nghiêm Lung một lần nữa cạy mở.
Sau một hiệp, mặt Nghiêm Lung đầy mồ hôi. Vương Nghiên Nghiên kéo cô lại, lau mặt cho bạn gái rồi mới cảm thán thốt lên: "Ôi trời ơi, tê dại quá."
Nhưng vẫn chưa đến lúc mất đi hoàn toàn cảm giác. Ánh mắt Nghiêm Lung cho cô thấy, cô gái ngày thường trông có vẻ gầy yếu lúc này lại bộc phát một lực khống chế bền bỉ. Cô vùi đầu mang đến cho Vương Nghiên Nghiên lần đầu tiên trong đời tổ hợp kỳ diệu của sự ngứa ngáy, ấm nóng, nhuận thấm và cả một chút đau đớn. Vương Nghiên Nghiên chỉ biết xoa đầu Nghiêm Lung, giây trước ý thức còn là không ngờ tới nhé, giây sau đã hoàn toàn trống rỗng, chỉ hy vọng Nghiêm Lung hóa thành một cơn lốc, cuốn phăng cả mặt sông đáy sông đến mức chẳng còn thấy ánh mặt trời.
Nghiêm Lung đã làm được điều đó. Trên người Vương Nghiên Nghiên gần như tấc da thịt nào cũng có dấu vết nụ hôn và sự v**t v* của cô. Cuối cùng, sau khi hít đủ dưỡng khí, Nghiêm Lung lại lặn xuống một lần nữa, leo lên tảng đá ngầm yêu thích. Nhưng lần này có chút khác biệt, Vương Nghiên Nghiên với chút lòng hiếu kỳ còn sót lại đã nắm lấy tay Nghiêm Lung: "Vào trong thử xem?"
Con cá chui vào, tảng đá của Vương Nghiên Nghiên bị đục mở, va chạm. Người thủy thủ tùy ý gõ nhịp không theo chương pháp nào trong đường hầm dưới nước. Ngay lúc Vương Nghiên Nghiên đang cảm thấy sinh không còn luyến tiếc, thầm than vãn "thà cứ m*t mát như lúc nãy còn hơn", thì Nghiêm Lung bỗng tìm thấy tâm điểm của khối đá, kiên nhẫn và không ngừng rung động tại điểm ấy. Vương Nghiên Nghiên vốn định kêu "A" một tiếng, nhưng lập tức ngậm chặt miệng cắn răng, rồi sau đó dứt khoát há miệng phát ra âm thanh xa lạ với chính mình: "Ân ——"
Đây không phải là kết thúc, mà là tín hiệu chính thức của tiếng súng lệnh. Vương Nghiên Nghiên lần này thực sự cảm thấy toàn thân tê dại như say rượu, nhưng cô lại rất đắc ý: Không hổ là Nghiêm Lung nhà mình, kẻ thất bại trong vận động nhưng chuyện này lại đầy thiên phú, đúng là sinh ra để làm "1". Phát hiện Vương Nghiên Nghiên không chuyên tâm, đôi môi và bàn tay Nghiêm Lung càng hoạt động nhanh và nhiệt tình hơn. Vương Nghiên Nghiên đành phải thu tâm lại: "Ân —— a —— Nghiêm Lung à ——"
"Hửm?" Nghiêm Lung tưởng mình làm đau cô nên vội dừng lại quan sát, nhưng biểu cảm của Vương Nghiên Nghiên khiến cô bật cười: "Ái chà, đến rồi kìa."