Nhất Kiến Hỉ - Bán Thổ Vân

Chương 16

Trước Tiếp

Trong khi Vương Nghiên Nghiên đang thay ca giúp Nghiêm Lung tại quán cà phê "Lạc Anh", cô nàng nhận được ảnh chụp từ Thượng Hải gửi về: một tấm hình chụp quán cà phê do người máy pha thủ công bằng cánh tay robot. Vốn dĩ đang bực bội cả ngày hôm nay, Vương Nghiên Nghiên mới có chút tinh thần để ấn mở tin nhắn thoại:

"Cô nhìn mà xem, giờ cái gì cũng là robot với AI rồi. Có giỏi thì để robot đường đường chính chính yêu đương với con người đi, để robot sinh ra robot con, rồi để robot mua nhà đóng bảo hiểm xã hội đi, chứ dăm ba cái trò pha cà phê thì tính là bản lĩnh gì?"

Đoạn, cô nàng quay sang nhìn Nghiêm Hoa đang đứng cạnh đó nhướn mày: "Dì Nghiêm, dì thấy thế nào?"

Nghiêm Hoa đáp nếu giá cả rẻ thì bà cũng muốn nhập robot về làm việc, chỉ cần phát lệnh là nó vừa hát múa vừa bưng bảng chúc mừng sinh nhật như ở quán lẩu vậy. Nhưng thời cơ chưa tới, bất quá hiện tại bà đã có robot thay thế rồi: "Cuối tuần nào cháu cũng bận rộn ở đây giúp dì à? Làm không công thế này mẹ cháu không có ý kiến gì sao?"

"Mẹ cháu dù có ý kiến thì giờ cháu cũng lớn rồi, bà ấy chỉ có thể lườm nguýt thôi. Hồi nhỏ bà ấy toàn mắng cháu là 'đồ vô dụng' với 'phá gia chi tử', giờ thì tu tâm dưỡng tính rồi, ngoài lúc rảnh rỗi đi cãi nhau với dì ra thì đối với cháu cũng coi như tâm bình khí hòa." Vương Nghiên Nghiên biết rõ đó là nhờ hiệu quả của mười vạn tệ cô nàng vừa đưa cho gia đình. Dù là mẹ ruột, sau khi cầm tiền của con gái thì kiểu gì cũng phải ngại ngùng, nể mặt cô nàng một thời gian.

"Cháu đến đây làm thêm cuối tuần, muốn tiền lương bao nhiêu, nói dì nghe?" Nghiêm Hoa dạo gần đây phát hiện Vương Nghiên Nghiên làm việc rất có trách nhiệm, tay chân nhanh nhẹn, miệng lưỡi lại ngọt hơn Nghiêm Lung nhiều. Xem ra cô gái này từng lăn lộn ở vị trí môi giới bất động sản này làm mấy việc phục vụ rất nhẹ nhàng, quen tay.

Vương Nghiên Nghiên cười: "Cháu đòi bao nhiêu dì cho bấy nhiêu à? Tổng cộng chỉ có hai ngày cuối tuần, cháu cũng không hứa ngày nào cũng tới được, dì cứ thuận tiện thanh toán theo ngày đi." Cô nàng giơ hai ngón tay lên, nghĩ ngợi một chút rồi không cam lòng mà nhếch thêm một ngón nữa: "Ba trăm một ngày nhé."

Nghiêm Hoa chốt giá hai trăm, làm từ tám giờ sáng đến tám giờ tối, bao hai bữa cơm kèm cà phê bánh ngọt, y như vụ chứng nhận liệt sĩ vậy: "Thích thì làm, không thích thì thôi."

"Dì nhìn xem, cái thái độ này, cái giọng điệu này, hèn gì không xứng với giá cao hơn." Nói thì nói vậy chứ đừng bảo hai trăm, một trăm rưỡi cô nàng cũng làm. Vương Nghiên Nghiên vừa dứt lời đã liếc thấy khách ở bàn ven suối vừa đứng dậy, để lại một gạt tàn đầy vỏ quýt và tàn thuốc. Cô nàng ập tức cầm khăn lau chạy ra mở cửa, tươi cười tiễn khách rồi nhanh nhẹn dọn dẹp bàn ghế.

Về tính chủ động và tích cực, Nghiêm Hoa thấy Vương Nghiên Nghiên ăn đứt gương mặt lạnh lùng Kim Úy. Còn về việc tương tác với cháu gái nhút nhát nhà mình, so với một Kim Úy lúc nào cũng chực chờ tỏa ra mị lực để quyến rũ Nghiêm Lung, thì Vương Nghiên Nghiên — kẻ thuở nhỏ lắm mưu nhiều kế nay tuy có hơi dầu mỡ và mồm mép — nhưng ít ra cũng là một gái thẳng chính hiệu, chẳng mưu đồ gì ở Nghiêm Lung cả.

Đang thầm gật đầu hài lòng, Nghiêm Hoa lại thấy Vương Nghiên Nghiên lật lịch để xác định hôm nay là ngày tưới cây. Cầm bình nước tưới xong đám hoa cỏ, cô nàng nhìn cây mai ở hậu viện, tựa như phải hạ quyết tâm lắm mới dám tiến lại gần tưới nước cho nó.

Lúc này quán vắng khách, Nghiêm Hoa cũng ra hậu viện vừa hút thuốc vừa xem Vương Nghiên Nghiên làm việc. Chỉ thấy con bé này chắp tay trước cây mai, miệng lẩm bẩm khấn vái: "Hai vị bà cô Sáu, phù hộ cho con trúng số độc đắc." Khấn xong là cô nàng lạy ba lạy.

Tiếp theo lại một câu nữa: "Hai vị bà cô Sáu, nể mặt con cũng họ Vương, phù hộ cho cái cô lang băm chân to với Nghiêm Lung không thành đôi." Nói đoạn lại vái liên hồi, cuối cùng mới đến chuyện chính: "Chuyện của hai người con vẫn nhớ rõ lắm, cuối tuần này con sẽ đi thăm hỏi kiểm chứng tư liệu. Hai vị ở dưới cứ vui vẻ chờ xem nhé, đừng quên phù hộ con kiếm được tiền thưởng của dì Nghiêm Hoa."

Vừa lạy xong, một luồng mùi thuốc lá nhàn nhạt xộc vào mũi, Vương Nghiên Nghiên lấy tay quạt khói: "Dì Nghiêm, dì suốt ngày đứng dưới gốc cây hun khói hai vị bà cô Sáu thế này, dì không sợ các cụ hiện về cầm chày gỗ đánh dì à?"

Nghiêm Hoa ngạo kiều ngửa đầu: "Tôi còn mong các cụ tới tìm mình đây, chỉ cần cho tôi xin bộ số xổ số kiến thiết là được rồi." Dì vỗ vai Vương Nghiên Nghiên: "Không ngờ cháu cũng mua vé số, sao dì chưa bao giờ thấy cháu ở tiệm vé số nhỉ?"

Hơn hai mươi năm trước, Nghiêm Hoa từng thỉnh thoảng ngồi ở tiệm vé số cũ tính toán bộ số, có lần trúng được mười vạn tệ. Từ đó về sau dì đâm ra ham thích, tuần nào cũng thử vận may, nhưng dường như vận khí đã tiêu xài cạn sạch trong một lần đó, từ bấy đến nay không trúng thêm một xu nào.

"Không mua vé số thì đời cháu còn hy vọng gì nữa?" Vương Nghiên Nghiên thở dài: "Cháu mà được như dì, nhà cửa mặt bằng có sẵn, tiền tiết kiệm dày sụ, lại không bị đàn ông làm phiền hay con cái nheo nhóc, thì cháu chẳng sướng quá à. Mỗi ngày chỉ việc ôm điện thoại ở quầy bar chơi game là xong."

"Cháu đang mỉa mai dì rảnh rỗi quá phải không?" Nghiêm Hoa bảo mình cũng làm chuyện đứng đắn, lúc rảnh vẫn hay đầu tư.

"Đầu tư cái gì? Thời buổi này đầu tư chỉ có lỗ, dì không biết sao?" Vương Nghiên Nghiên vốn đã kinh hãi với các loại chỉ số y dược xanh sàn, cô nàng cảm thán: "Đầu tư á? Phải là người đầu sắt mới đem tiền đi giúp mấy ông quản lý quỹ."

Nghe đến đây, sắc mặt Nghiêm Hoa có chút căng thẳng, dì nói khẽ: "Dì đầu tư cổ phiếu."

"Thế lợi nhuận thế nào? Dì có chạy thắng được lạm phát với lãi suất ngân hàng không?" Vương Nghiên Nghiên cảm thấy mình vừa đụng phải một đại lão, vì trông Nghiêm Hoa rất giống kiểu người biết tính toán và có tài vận.

"Âm mười lăm mục tiêu rồi." Nghiêm Hoa mắng một câu: "Đợi dì hồi vốn, dì sẽ đốt cả cái nhà này!"

Vừa nghe chuyện cầm cổ phiếu từ đỉnh cao bị cắt lỗ đến chín phần, Vương Nghiên Nghiên cười ha hả: "Hiểu, cháu hiểu mà." Hiểu thì hiểu thật, nhưng có can đảm đốt nhà thì chắc cũng chưa thua lỗ đến mức đó.

Vương Nghiên Nghiên tưới nước xong định quay lại tiệm thì bị Nghiêm Hoa gọi lại: "Cháu bảo cái cô lang băm chân to gì đó là ai? Người đang theo đuổi Nghiêm Lung à?"

Lời này không thể nói bừa. Dù trong lòng cô nàng đã gán cho Hàn Tương Linh đủ thứ mác: nào là "sắt T", lang băm 985, kẻ thích khoe khoang lại âm hiểm, chân to tốn giày, chẳng xứng với Nghiêm Lung... nhưng cô nàng không thể tùy tiện kết luận xu hướng tính dục của người khác, càng không thể ngồi sau lưng nghị luận. Chưa kể Nghiêm Hoa vốn tính hay xung đột, nếu biết đây là con gái của Hạ Tỉ — người mà dì vốn chẳng ưa gì — thì tình thế sẽ trở nên rất khó coi.

"À, cháu đoán mò thôi, không quen lắm." Vương Nghiên Nghiên bảo với tính cách của Nghiêm Lung, thật khó tưởng tượng cô ấy sẽ kết hôn với ai. Cô ấy vừa có chút khiết phích, vừa dễ bị bắt nạt, có chuyện gì cũng giữ trong lòng: "Cháu thấy dì nên khuyên Nghiêm Lung đi khám tuyến giáp định kỳ đi, cái cá tính ấy rất dễ bị tăng sinh tuyến vú đấy."

Nghiêm Hoa lại cốc vào đầu cô nàng một cái: "Cấm rủa Nghiêm Lung nhà dì. Còn nữa, không được bắt nạt nó nữa." Bất quá từ sau lần gặp nhau ở đầu cầu, bà không còn thấy cô nàng bắt ép Nghiêm Lung làm việc hay trấn lột tiền tiêu vặt như hồi nhỏ nữa, xem ra đứa trẻ này lớn lên cũng đã biết giữ thể diện rồi.

"Bà chủ ơi, có người tìm." Một vị khách trong tiệm gọi lớn.

Nghiêm Hoa bỏ điếu thuốc xuống: "Dì ghét nhất bị gọi là 'bà chủ', nghe cứ như dì là vợ ông chủ nào không bằng. Bà đây chính là ông chủ!"

Cánh cửa kính phía sau bị đẩy ra, một giọng nói ngọt ngào vang lên: "Nghiêm Hoa —"

Nghiêm Hoa sững sờ như bị ai giáng một đòn mạnh, trong cơn bàng hoàng thoáng chút hoảng hốt, rồi chuyển thành phẫn nộ. Gương mặt dì lộ rõ vẻ khó chịu như bị người ta nợ tiền không trả. Dì ngậm điếu thuốc lại, quay người lạnh lùng nhìn người tới: "Có chuyện gì không?"

Người mới đến là một phụ nữ trung niên hơi đậm người, khí chất đúng kiểu người trong biên chế mà Nghiêm Lung hằng theo đuổi: tóc uốn lọn chỉnh tề trên vai, gương mặt thanh tú, đeo kính gọng vàng, bọng mắt tròn đầy, biểu cảm cũng đầy phức tạp. Vương Nghiên Nghiên đánh giá người này từ đầu đến chân, khi nhìn thấy đôi bàn chân lớn thì bỗng nhiên phúc chí tâm linh. Nàng xác định đây chính là vị Phó Cục trưởng quan lớn, mẹ ruột của lang băm và là đối thủ của Nghiêm Hoa: Hạ Tỉ.

"Ừm... hôm nay cuối tuần, mình bồi bạn cũ đến trấn Phong Hoa sưu tầm dân gian, đi qua tiệm của cậu nên muốn ghé thăm." Khách nhân chính là Hạ Tỉ. Bình thường ở đâu bà cũng được cung kính tiếp đón, nhưng hiện tại rõ ràng đang bị Nghiêm Hoa mặt lạnh. Bà lúng túng nắm chặt chiếc túi da: "Cậu đang bận sao?"

Nghiêm Hoa nhả một làn khói, nhàn nhạt nói: "Dân đen chúng tôi làm ăn nhỏ lẻ, không bận rộn như Hạ cục trưởng."

Hạ Tỉ dù sao cũng là người từng trải sự đời, bà khẽ gật đầu: "Mỗi người một nghề mà. Vậy mình không quấy rầy cậu nữa, mình chỉ muốn uống một ly cà phê ở tiệm cậu thôi, được chứ?"

Nghiêm Hoa nhìn Vương Nghiên Nghiên, định ra hiệu cho robot chạy bằng cơm giá hai trăm tệ một ngày đi pha cà phê để đuổi khách, nhưng dì chợt đổi ý, bảo: "Để dì làm cho."

Thế là trong sân chỉ còn lại Vương Nghiên Nghiên cùng hai vị bà cô Sáu dưới gốc mai. Cô nàng ngồi trên ghế nằm, hướng về phía quán cà phê, hóng gió ấm, sưởi nắng hồng và chuẩn bị ăn dưa.

Thời làm môi giới bất động sản đã luyện cho Vương Nghiên Nghiên con mắt nhìn người rất chuẩn. Ví dụ như một người đàn ông đã kết hôn đi bán nhà mà cứ úp mở hỏi xem có cách nào chỉ mình ông ta ký tên không vì "vợ bận không về kịp", cô nàng sẽ hiểu ngay quan hệ vợ chồng họ cực kỳ tệ và ông này đang âm mưu tẩu tán tài sản.

Ánh nắng chiếu vào cổ nóng rát, điều này lại khiến Vương Nghiên Nghiên nghĩ tới Nghiêm Lung đang đi chơi ở Thượng Hải, không biết có bị nắng đến mức thè lưỡi ra không. Cô nàng gửi tin nhắn thoại cho bạn: "Tôi thấy nếu cô mà làm cơ thật ra cũng tốt, ít nhất tôi cũng tiết kiệm được một khoản tiền mừng cưới lớn."

Rất nhanh, Nghiêm Lung hồi âm bằng một biểu tượng mèo con bất đắc dĩ: "Sau này mấy chủ đề kiểu này tôi sẽ không thèm tiếp chuyện đâu."

"Chẳng qua tôi đang rảnh, ngồi xem đống tư liệu lang băm đưa, thấy có điểm buồn cười nè. Vương Lạc Anh hồi nhỏ chẳng phải làm việc nặng mưu sinh sao, nên khí lực rất lớn. Sau khi đính hôn với Nghiêm Hiếu Đồng bà ấy mới biết sự tồn tại của Hạ Huyến, còn hiểu lầm hai người họ hẹn hò, thế là xách đòn gánh ra tận đường định đánh Nghiêm Hiếu Đồng một trận." Người phỏng vấn năm đó có hỏi bà Vương Lạc Anh: "Tại sao bà không đánh Hạ Huyến? Dù sao lúc đó cô ta có thể phá hoại hôn nhân của bà mà." Vương Lạc Anh trả lời: "Chuyện nam nữ ấy mà, phần lớn là đàn ông có gan mới đi trêu chọc phụ nữ. Nếu phụ nữ trêu chọc đàn ông, thì cái loại đàn ông không quản nổi mình cũng chẳng ra thứ gì."

Vương Nghiên Nghiên cảm thán vị bà cô Sáu này thật có tư tưởng, nói đi nói lại vẫn thấy mình đánh Nghiêm Hiếu Đồng là không sai chút nào.

Trên tàu điện ngầm, Nghiêm Lung đeo tai nghe kiên nhẫn nghe tin nhắn thoại của Vương Nghiên Nghiên tuôn ra như pháo liên thanh, hết cái 60 giây này đến cái khác. Nếu là người khác, cô đã chẳng kiên nhẫn mà ấn chuyển thành văn bản để liếc mắt cho nhanh. Nhưng giọng nói của Vương Nghiên Nghiên không hề vấp váp, kể chuyện rất có thứ tự, khiến Nghiêm Lung không tự chủ được mà toét miệng cười, đầu tựa vào lan can toa tàu.

Hàn Tương Linh nhìn dáng vẻ này của cô, trong mắt thoáng hiện vẻ trìu mến. Cô chăm chú quan sát Nghiêm Lung, khi đối phương ngẩng lên cười với mình thì cũng mỉm cười đáp lại, rồi lập tức quay đầu nhìn bảng tên trạm.

Nghĩ đến việc Nghiêm Lung cần chuyên tâm đi chơi, Vương Nghiên Nghiên nhắn tiếp: "Thôi không quấy rầy cô nữa, đi chơi vui nhé." Cô nàng cảm thấy Nghiêm Lung khó khăn lắm mới rời khỏi trấn Phong Hoa, mình không nên làm bạn mất hứng.

Không có việc gì làm, Vương Nghiên Nghiên quay sang tập trung ăn dưa xem kịch hay. Cô nàngt đung đưa trên ghế nằm, chỉ tiếc trong tay thiếu mất ly trà sữa cho đúng điệu.

Dù không nghe được bên trong họ nói gì, nhưng cô nàng nhìn thấy đôi bàn tay vốn đã nhiều năm không đụng việc pha chế của dì Nghiêm Hoa đang lóng ngóng mài hạt cà phê, vẻ mặt đầy kiên nhẫn đặt ly nước lên bàn mời Hạ Tỉ. Hạ Tỉ buông túi xách, lưng thẳng tắp, bụng dưới hơi nhô ra một chút. Cái dáng vẻ ấy dọa Vương Nghiên Nghiên giật mình ngồi bật dậy, vội hóp bụng lại, tự cảnh cáo mình đã đến tuổi trung niên, tuyệt đối không được để phát phì.

Nghiêm Hoa ngồi đối diện Hạ Tỉ, khoanh tay trước ngực với tư thế đầy phòng bị. Hạ Tỉ nhấp một ngụm cà phê, biểu cảm dịu lại, nói một câu gì đó từ đáy lòng, chắc là: "Thơm".

Nhìn nét mặt Hạ Tỉ, Vương Nghiên Nghiên phỏng đoán hai người này chắc chắn không phải kiểu tranh giành đàn ông. Xét về khí chất, địa vị và trình độ của Hạ Tỉ, bà ấy chẳng rảnh đâu mà đi tranh với Nghiêm Hoa. Những người đàn ông ở trấn Phong Hoa nhắm đến Nghiêm Hoa phần lớn là hạng lão nam nhân hay nhét sơ mi lụa vào cạp quần, ăn xong cầm tăm xỉa răng trước mặt bàn dân thiên hạ, rồi còn khạc nhổ vào thùng rác một cách kinh dị. Còn đối tượng của Hạ Tỉ hẳn phải là người tóc mai chớm bạc một cách phong trần, tóc không bị hói, dáng cao gầy, học vấn tối thiểu đại học và cư xử văn nhã trong biên chế hoặc giới học thuật.

Phán đoán của Vương Nghiên Nghiên lập tức được nghiệm chứng: Nghiêm Hoa đã bất giác buông hai tay xuống, nhưng thân thể vẫn dựa ngửa ra sau, rõ ràng muốn kéo giãn khoảng cách với đối phương, trong khi sắc mặt Hạ Tỉ lại tràn đầy vẻ áy náy. Giữa hai người họ là một khoảng lặng ngắn ngủi, rồi Hạ Tỉ bỗng nhiên đưa tay ra định nắm lấy mu bàn tay Nghiêm Hoa — Vương Nghiên Nghiên dán mắt nhìn thẳng, nhưng động tác đó diễn ra nhanh đến mức như chưa từng tồn tại, bởi Nghiêm Hoa đã nhanh chóng rụt tay về. Dì nói thêm câu gì đó rồi đứng dậy đi về phía quầy bar, lúc đứng lên còn thoáng nhìn ra phía hậu viện.

Nếu là tranh giành đàn ông thì giữa họ không thể có bầu không khí cổ quái thế này được. Vương Nghiên Nghiên vừa nghĩ vừa đi vào trong tiệm, vẻ mặt không chút biểu hiện gì khác lạ: "Cháu vào làm đây, dù sao cũng hai trăm tệ một ngày mà."

Cô nàngcầm khăn lau giả vờ lau dọn vài cái rồi bỗng bật cười. Nghiêm Hoa hỏi có chuyện gì, Vương Nghiên Nghiên đáp: "Cuộc sống này vẫn thú vị thật đấy." Cô nàng luôn cảm thấy giữa Nghiêm Hoa và Hạ Tỉ từng thiết lập một mối liên kết không hề tầm thường, mà giờ đây cả hai đều đang ở giai đoạn thua lỗ đến mức muốn đốt nhà.

"Đồ bà tám." Nghiêm Hoa mắng lại một câu, rồi nhìn về phía góc quán. Hạ Tỉ đã rời đi, chỉ còn lại tiếng chuông gió ở cửa tiệm vẫn đang đung đưa. Nghiêm Hoa cúi đầu, quai hàm hơi bạnh lên, dì cắn răng một hồi lâu mới thả lỏng ra được.

Vương Nghiên Nghiên trong lòng đã nghẹn đến sắp nổ tung, âm thầm chửi thề một tràng dài mới miễn cưỡng kiềm chế lại được, nhưng ngay sau đó cô nàng đã bị Nghiêm Hoa túm lấy cổ áo: "Nghiêm Lung có phải đang đi chơi với Hàn Tương Linh không?"

"Đừng có hòng lừa dì, mẹ nó đã tìm tận cửa nói rồi." Nghiêm Hoa nhìn chằm chằm vào robot chạy bằng cơm giá hai trăm tệ: "Hàn Tương Linh nhìn một cái là biết cong rồi. Cháu giúp dì để mắt tới Nghiêm Lung, dì sẽ không để cháu thiệt."

Vương Nghiên Nghiên lúc này mới thấy mơ hồ, hóa ra trở lại trấn Phong Hoa này, đâu đâu cũng thấy cơ hội làm ăn, đâu đâu cũng đầy rẫy sinh cơ: "Dì yên tâm, Nghiêm Lung mà dám có chuyện gì với Hàn Tương Linh, cháu là người đầu tiên đánh gãy chân nó."

"Chân ai cơ?" Nghiêm Hoa nhắc nhở Vương Nghiên Nghiên ăn nói cho cẩn thận, đừng có dùng bạo lực với Nghiêm Lung. "Hai trăm tệ kia là tiền công nhật, còn có thêm cả chi phí để cháu trông chừng Nghiêm Lung nữa nhé." Nghiêm Hoa tính toán đâu ra đấy.

"Cháu chỉ có một câu hỏi thôi dì Nghiêm, tại sao dì lại sợ Nghiêm Lung bị bẻ cong đến thế?" Vương Nghiên Nghiên thắc mắc.

"Phá gia chi tử mà! Truyền nhân duy nhất của dì chính là Nghiêm Lung, nó còn phải sinh cháu gái cho dì chứ. Nếu bị bẻ cong thì khổ lắm, cả đời không được yên ổn đâu." Nghiêm Hoa buông tay ra, thất vọng liếc nhìn về phía cửa.

Trước Tiếp