Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hắn xoay người, sải bước trở lại trước dư đồ, ánh mắt rực rỡ, đôi mày nhíu c.h.ặ.t trước đó đã giãn ra.
"Nói tiếp đi!"
Đêm ấy, nến trong thư phòng cháy sáng đến tận bình minh.
Ta dựa vào ký ức, đem tất cả những mảnh vụn thông tin trong đầu về địa hình Bắc cảnh, khí hậu, tập tính của Nhung tộc, tuyến đường tiếp tế cho đến mối quan hệ vi diệu giữa các bộ tộc, phân tích rạch ròi, nói ra toàn bộ.
Hắn thì bằng thiên phú quân sự trác tuyệt của mình, nhanh ch.óng hấp thụ và tích hợp những thông tin đó, hóa chúng thành từng đường lối chiến lược táo bạo và chuẩn xác.
Hắn đề xuất vu hồi bao vây, ta lập tức chỉ ra một con đường tắt qua hẻm núi không có trên bản đồ nhưng được nhắc đến trong tạp ký. Hắn định ra kế hoạch cắt đứt đường lương thảo của địch, ta liền bổ sung vị trí có khả năng của vài kho lương bí mật của Nhung tộc cùng thói quen canh gác của chúng. Hắn lên kế hoạch phân hóa ly gián, ta liền phân tích những ân oán cũ mới giữa thủ lĩnh các bộ tộc.
Chúng ta không ngừng tiến hành suy diễn trên sa bàn.
Hắn bày binh bố trận, ta tra xét bổ sung, chỉ ra nguồn nước, hướng gió, thậm chí là ảnh hưởng của ánh sáng vào những canh giờ khác nhau đối với xạ thủ.
Dường như chúng ta vốn là hai mặt của một thể thống nhất, hắn nắm giữ sát phạt quyết đoán, ta thấu triệt ngõ ngách
Khi tia sáng ban mai xuyên qua song cửa, vương trên tấm địa đồ chằng chịt những dấu ký hiệu, một kế sách xuất chinh chu đáo, mang theo vài phần hiểm hóc của binh gia đã sơ bộ hình thành.
Lục Thừa đặt xuống lá cờ nhỏ cuối cùng đại diện cho kỳ binh, thở phào một hơi dài.
Hắn quay đầu lại, đáy mắt vì thức đêm mà vằn lên những tia m.á.u, nhưng lại sáng rực đến kinh người.
Hắn chìa tay về phía ta.
Ta nhìn đôi mắt đang lấp lánh vì hưng phấn và tin tưởng của hắn, chậm rãi đặt bàn tay mình lên đó.
Lòng bàn tay hắn ấm nóng, mang theo những vết chai mỏng, vững chãi bao bọc lấy đầu ngón tay ta.
"Đợi ta trở về." Hắn trầm giọng nói.
Đây là lời hứa của hắn.
"Được." Ta khẽ đáp, không còn là lời khách sáo, mà là một niềm tin.
Khoảnh khắc này, chẳng liên quan đến gió trăng, nhưng lại rung động lòng người hơn bất kỳ lời tình tự nào.
Chúng ta đứng cùng một chỗ, không gì có thể chia lìa/
*
Ba tháng Lục Thừa xuất chinh, kinh thành như một dây cung bị kéo căng, không biết khi nào sẽ đứt đoạn.
Phủ Quốc Công trở thành trung tâm vô hình, ta tọa trấn nơi đó.
Vừa phải ổn định trong phủ, vừa phải ứng phó với ánh mắt của các bên hoặc là dò xét, hoặc là kết giao; đem những vật tư, tình báo mà hắn cần nơi tiền tuyến, thông qua các kênh bí mật không ngừng truyền đi.
Tin báo liên tiếp gửi về.
Chúng nhân nửa tin nửa ngờ.
Dù sao hình tượng công t.ử bột của Lục Thừa đã sớm ăn sâu vào lòng người.
Cho đến khi tin tức đại phá chủ lực Nhung tộc như lửa khói, bùng cháy khắp kinh thành.
Ngày hắn dẫn lĩnh đoàn quân thắng trận, áp giải tù binh vương tộc Nhung tộc, trùng trùng điệp điệp hồi triều, vạn người ở kinh thành đổ ra đường, phố xá vắng lặng.
Hắn cưỡi trên con tuấn mã đen tuyền, vẫn mặc thiết giáp màu đen, phong trần mệt mỏi.
Trên giáp trụ thậm chí còn vương vết m.á.u chưa khô cùng sương gió biên quan.
Ánh mặt trời chiếu lên người hắn, phác họa nên những đường nét lạnh lùng cứng cỏi.
Trên gương mặt tuấn mỹ quá mức ấy, không còn vẻ lười biếng tản mạn của ngày xưa, cũng chẳng còn sự hoang đường cố ý ngụy trang.
Chỉ còn lại sự trẫm tĩnh và uy nghiêm sau khi được tôi luyện nơi sa trường.
Ánh mắt quét đến đâu, không ai dám nhìn thẳng.
Đây mới là Lục Thừa chân chính.
Xé bỏ mọi lớp ngụy trang, lộ rõ sự sắc bén, khí thế bức người.
Thừa Thiên Đế đích thân ra khỏi thành nghênh đón, ban cho võ thần lễ ngộ quy cách cao nhất.
Trên điện Kim Loan, tiếng tuyên đọc thánh chỉ phong thưởng vang dội mà trang nghiêm.
"Thăng Lục Thừa làm Trấn Quốc Công, thế tập võng thế, lĩnh chức Binh bộ Thượng thư, ban kim bài miễn t.ử, thưởng vàng vạn lượng, gấm vóc ngàn tấm..."
Trấn Quốc Công!
Hắn kế thừa tước vị của phụ thân, lại kiêm lĩnh thực quyền nắm giữ Binh bộ!
Kim bài miễn t.ử, lại càng là vinh dự và bảo chứng vô thượng!
Phủ Trấn Quốc Công. trong tay hắn, đã leo l*n đ*nh cao mới.
Những ánh mắt từng âm thầm cười nhạo khinh thường, giờ đây chỉ còn lại sự kính sợ và nịnh hót.
Tối hôm đó, trong cung thiết đại yến mừng công.
Trong điện Thái Cực, tất cả tông thất huân quý, văn võ trọng thần đều vui mừng, không khí nhiệt liệt phi thường.
Lục Thừa chính là tiêu điểm duy nhất của toàn trường, không ngừng có người tiến lên kính rượu, nói những lời nịnh hót tán dương.
Hắn ứng đối thỏa đáng, nhưng giữa chân mày lại mang theo vẻ xa cách.
Cho đến khi ánh mắt hắn xuyên qua đám người ồn ào, chuẩn xác không sai lệch rơi trên người ta.