Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sáng hôm sau, Tạ Vân Phàm gọi Liễu Mộc Dao, Lăng Tiêu, Ninh Toa, Sở Việt và những người khác đến văn phòng trên tầng 21 để cùng nhau thảo luận về danh sách ứng viên trúng tuyển cuối cùng.
Trên màn hình lớn của văn phòng có thể phát lại video thực tế ảo của buổi phỏng vấn hôm qua. Muốn xem biểu hiện của ai thì có thể chuyển thẳng đến góc quay của người đó, vô cùng tiện lợi.
Tạ Vân Phàm chỉ vào danh sách trên màn hình lớn, nói: "Chúng ta xem nhóm Tài chính trước, Lăng Tiêu, chị có ứng viên nào ưng ý không?"
Lăng Tiêu khoanh tròn vài cái tên, đáp: "Hai người đứng đầu có vài năm kinh nghiệm làm việc ở phòng tài chính, biểu hiện khi phỏng vấn cũng rất tốt, không có gì phải bàn. Người thứ ba, Chu Khải và Tần Vũ Đồng, hai người điểm số ngang nhau, một nam một nữ, tuyển ai cũng được, sếp thấy sao?"
Tạ Vân Phàm suy nghĩ một lát rồi nói: "Tôi nghiêng về Tần Vũ Đồng hơn, tuy là sinh viên mới ra trường nhưng thành tích thời đại học của cô ấy rất xuất sắc, giành được nhiều học bổng, người cũng lanh lợi, chị chỉ cần dìu dắt một chút là có thể nhanh chóng thích nghi."
Lăng Tiêu gật đầu: "Được, vậy chọn Tần Vũ Đồng."
Tạ Vân Phàm: "Phòng nhân sự cũng tuyển ba người, Mộc Dao chị cho ý kiến đi?"
Liễu Mộc Dao nói: "Cứ theo điểm phỏng vấn mà tuyển thẳng ba người đứng đầu đi ạ, ba người này đều rất ổn."
Tạ Vân Phàm: "Được. Còn Hậu cần thì tôi khá thích chị Tuệ."
Liễu Mộc Dao ngẩn ra: "Là chị Đào Tuệ 44 tuổi đó ạ?"
Tạ Vân Phàm cười nói: "Ừ, chị ấy đã làm hậu cần hơn mười năm, rất rành mọi quy trình mua sắm. Tuy chị ấy không rành về game, nhưng vị trí hậu cần cũng không cần chơi game, tuyển thêm vài bạn trẻ để phụ giúp chị ấy là được, để chị ấy làm trưởng nhóm đi."
Mọi người có mặt đều có chút kinh ngạc, dù là vị trí hậu cần, nhưng vì studio Dương Phàm trả lương cao nên cạnh tranh cũng rất khốc liệt. Kết quả, Tạ Vân Phàm lại để Đào Tuệ làm trưởng nhóm?
Cậu hoàn toàn không bận tâm đến những giới hạn về giới tính hay tuổi tác.
Nhóm Tài chính vừa rồi cũng vậy, một nam một nữ đều tốt nghiệp trường danh tiếng, điểm phỏng vấn gần bằng nhau, nhưng thành tích thời đại học của cô gái xuất sắc hơn, thế là cậu đã chọn Tần Vũ Đồng.
Nếu là sếp khác, chắc chắn sẽ ưu tiên tuyển nam hơn.
Liễu Mộc Dao làm nhân sự bao nhiêu năm, đổi qua bốn công ty, đây là lần đầu tiên cô gặp một người sếp như vậy.
Tạ Vân Phàm nói: "Mộc Dao, nhóm Nhân sự, Tài chính và Hậu cần sau khi điều tra lý lịch ứng viên xong thì nhanh chóng thông báo cho họ nhận việc, sắp tới còn rất nhiều việc phải làm. Các nhóm khác, thời gian đi làm lùi lại một tháng."
Liễu Mộc Dao gật đầu: "Đã rõ!"
Tạ Vân Phàm chuyển danh sách của nhóm Mỹ thuật ra: "Nhóm Mỹ thuật, Ninh Toa và Sở Việt, hai người có ứng viên nào ưng ý không?"
Ninh Toa nêu tên ba người, nói: "Ba người này vẽ nhân vật rất tinh tế, biểu cảm sống động, trình độ chuyên nghiệp, cũng có kinh nghiệm làm họa sĩ concept game."
Sở Việt mới tốt nghiệp được một năm, không ngờ đi theo sếp một thời gian mà đã được tham gia vào việc đánh giá phỏng vấn. Cậu ta hào hứng nói: "Hai người tôi khoanh đây vẽ bối cảnh rất có trí tưởng tượng, đặc biệt là bạn nam tên Kỷ Minh Lãng này, đã biến rừng hoa đào thành một phó bản kinh dị u ám, khá thú vị!"
Ninh Toa phân tích: "Tôi nghĩ cậu ta cố tình vẽ như vậy, vì 《Quỷ Giới》 mà studio Dương Phàm làm trước đây là phong cách kinh dị, có lẽ cậu ta nghĩ sếp thích phong cách này? Nên muốn làm vừa lòng sếp."
Tạ Vân Phàm: "Tôi nhớ người này, các bản vẽ mẫu trong hồ sơ của cậu ta không phải phong cách kinh dị đúng không?"
Ninh Toa: "Đúng vậy, phong cách của cậu ta khá đa dạng. Nhìn vào hồ sơ thì thấy, tươi sáng, u ám, thể loại nào cũng vẽ được. Người có phong cách vẽ toàn diện như vậy sẽ rất hữu ích cho việc làm các loại game khác sau này."
Mọi người đều gật đầu đồng tình.
Studio Dương Phàm tuy nổi tiếng nhờ làm game kinh dị, nhưng sau này chắc chắn sẽ có những thể loại game khác. Kỷ Minh Lãng lúc phỏng vấn cố tình vẽ phó bản kinh dị, ý đồ khá rõ ràng, nhưng Tạ Vân Phàm không hề bài xích sự lanh lợi nhỏ này. Bản thân cậu ta có phong cách vẽ đa dạng, chính là nhân tài mà studio Dương Phàm cần.
Tạ Vân Phàm nhìn những người trong danh sách, suy nghĩ một lát rồi nói: "Còn người đứng thứ sáu, Thời Tiểu Vũ thì sao? Mọi người thấy cô gái này thế nào?"
Điểm phỏng vấn của Thời Tiểu Vũ chỉ thấp hơn người đứng thứ năm 0.5 điểm.
Sở Việt nói: "Cô ấy vẽ bối cảnh không ổn lắm. Nhưng vẽ thực vật và Q-style thì rất đẹp, đặc biệt là poster Q-style, trong tất cả các ứng viên, cô ấy là người vẽ dễ thương nhất."
Ninh Toa: "Đúng vậy, động vật và nhân vật Q-style của cô ấy vẽ rất đáng yêu. Con boss vượn khổng lồ mắt đỏ cũng rất có trí tưởng tượng. Nhưng nét vẽ của cô ấy vẫn còn một vài khuyết điểm, phong cách cũng còn non, cần phải rèn luyện thêm."
Tạ Vân Phàm mỉm cười: "Thế này đi, chúng ta cũng cần những họa sĩ Q-style giỏi, sau này làm sản phẩm ăn theo sẽ rất hữu dụng. Hơn nữa, động vật và thực vật cô ấy vẽ vô cùng đáng yêu. Đặc cách tuyển dụng, nhóm Mỹ thuật tuyển thêm một người nữa."
Ninh Toa và Sở Việt nhìn nhau.
Tạ Vân Phàm nói: "Thông báo tuyển dụng ghi 5 người, nhưng nếu có người xuất sắc mà không nỡ loại thì cũng có thể tuyển thêm một hai người. Studio của chúng ta còn rất nhiều vị trí trống, không cần phải quá cứng nhắc. Thời Tiểu Vũ, tôi thấy cô nàng này rất có năng khiếu, hãy cho cô ấy một cơ hội."
Nghe đến đây, mọi người đều cảm thấy may mắn cho Thời Tiểu Vũ.
Cô gái này thật may mắn! Phỏng vấn suýt thì đến muộn, vì căng thẳng nên không phát huy tốt, xếp thứ sáu. Kết quả là sếp lại nhìn trúng phong cách vẽ đáng yêu của cô, không ngờ lại tăng chỉ tiêu để đặc cách tuyển dụng.
Như vậy, nhóm Mỹ thuật ngoài Ninh Toa và Sở Việt ra, còn tuyển thêm 6 người nữa.
Sở Việt kích động nói: "Đồng nghiệp đột nhiên đông hẳn lên!"
Tạ Vân Phàm: "Nhiệm vụ của nhóm Mỹ thuật mọi người rất nặng, thêm người san sẻ cũng tốt."
Ninh Toa trong lòng cũng rất vui, hiện tại cô rất được Tạ Vân Phàm coi trọng, đã trở thành giám đốc mỹ thuật của studio Dương Phàm. Nhóm Mỹ thuật mở rộng lên 8 người, sau này sẽ còn ngày càng đông hơn.
Tạ Vân Phàm tiếp tục tuyển người theo từng nhóm.
Mỗi người đều có điểm phỏng vấn, sắp xếp theo thứ tự từ cao đến thấp, những người có điểm số gần nhau thì sẽ thảo luận thêm. Nhân tiện quyết định luôn trưởng nhóm cho mỗi tổ.
Tạ Vân Phàm nói: "Nhóm Kịch bản có một biên kịch rất thú vị, Diệp Tường, đã viết rất nhiều phim ngắn, phim dài, làm nghề nhiều năm, kinh nghiệm phong phú. Tôi muốn để anh ta làm trưởng nhóm, cốt truyện game và cốt truyện phim ảnh về bản chất cũng tương tự nhau, đều là viết truyện, tôi tin vào năng lực của anh ta."
Ninh Toa có ấn tượng khá sâu sắc với người này: "Có phải là người viết truyện ngắn 《Ai Là Quái Vật》không? Tôi đọc xong mà toát cả mồ hôi."
Tạ Vân Phàm cười nói: "Đúng vậy. Chỉ vài trăm chữ mà có đến hai lần đảo ngược tình tiết, trí tưởng tượng quả thực rất phong phú."
Nhóm Lập trình game, Tạ Vân Phàm tuyển một lập trình viên giàu kinh nghiệm tên là Từ Kiến Sơn, năm nay 34 tuổi, có kinh nghiệm phát triển vài tựa game mobile, dự định để anh ta làm trưởng nhóm.
Cậu còn tuyển một người có điểm số khá thấp: "Trình Nam Tinh, người này mắc chứng sợ xã hội, trong phần hỏi đáp nhóm không dám trả lời câu nào, lúc tôi phỏng vấn riêng cậu ta nói chuyện cũng rất căng thẳng. Nhưng, trong phần thi viết về các vấn đề chuyên môn, cậu ta lại trả lời vừa nhanh vừa chính xác."
Liễu Mộc Dao nói: "Lúc phỏng vấn nhóm, biểu hiện của cậu ấy không nổi bật lắm, nên chúng tôi cho điểm khá thấp."
Tạ Vân Phàm: "Nhưng chuyên môn của cậu ta rất vững. Nhóm Lập trình không cần phải nói chuyện, giao tiếp với người khác mỗi ngày, với tính cách sợ xã hội như vậy, tôi nghĩ có thể cho một cơ hội. Mọi người thấy sao?"
Mọi người đồng loạt gật đầu.
Ngoài nhóm Lập trình, nhóm Thiết kế Màn chơi cậu cũng tuyển hai người không thích nói nhiều. Với những vị trí này, Tạ Vân Phàm cho rằng chỉ cần kỹ thuật tốt là được, tính cách hướng nội một chút, thậm chí sợ xã hội cũng không sao.
"Nhóm Dữ liệu có một chuyên gia lớn, Mạnh Du, học vấn của cô ấy vô cùng xuất sắc, kinh nghiệm làm việc cũng rất phong phú, cứ để cô ấy tiếp tục làm trưởng nhóm."
"Nhóm Dựng hình, tôi đánh giá cao nhất là Kiều Kinh Mặc, cậu ấy vì cú sốc cha qua đời nên đã nghỉ việc ở công ty game trên Đế Đô để về Dung Thành phát triển. Người này hiệu suất làm việc rất cao, trong phần trả lời câu hỏi phản ứng rất nhanh, nhiệm vụ dựng hình vô cùng nặng nề, hãy để cậu ấy dẫn dắt."
"Nhóm test game, Hồ Phi trước đây làm cày thuê, đã từng giúp tôi kiểm thử 《Mê Cung Địa Phủ》, đầu óc linh hoạt, làm việc nghiêm túc, chắc chắn; còn có Hoắc Minh Huy, 42 tuổi, nhưng anh ấy có 30 năm kinh nghiệm chơi game, tôi nghĩ sự tham gia của anh ấy sẽ giúp ích rất nhiều cho công ty."
"Nhóm kỹ sư mạng tôi chọn 5 người có kinh nghiệm xây dựng và vận hành trang web, trong đó có một người tên Dụ Bách Xuyên, tự mình làm mấy trang web rồi, khởi nghiệp thất bại nên đến đầu quân cho tôi. Hoàn cảnh gia đình của người này không đơn giản, cần phải điều tra lý lịch kỹ lưỡng."
Các nhóm Lập trình, kỹ sư Mạng, Dựng hình, Liễu Mộc Dao và những người khác cũng không giúp được gì nhiều vì họ không rành, Tạ Vân Phàm dứt khoát tự mình chọn xong.
Cuộc họp kéo dài một tiếng đồng hồ đã chốt xong danh sách gần 80 người trúng tuyển cho tất cả các nhóm, Tạ Vân Phàm nhìn về phía Liễu Mộc Dao: "Mộc Dao, chị có quen công ty điều tra lý lịch chuyên nghiệp nào không?"
Liễu Mộc Dao lập tức gật đầu: "Có ạ, ở Dung Thành có một công ty chuyên điều tra lý lịch cho các doanh nghiệp lớn."
Tạ Vân Phàm: "Được, việc này giao cho chị.
Nhóm Kịch bản, Mỹ thuật điều tra lý lịch, trọng điểm là rà soát xem có tiền án đạo nhái không; các nhóm khác thì điều tra kỹ lưỡng quá trình làm việc, loại bỏ khả năng đối thủ cử gián điệp đến studio của chúng ta."
Liễu Mộc Dao: "Sếp yên tâm, tôi sẽ bảo họ cho ra kết quả sớm nhất!"
...
Tối hôm đó, Tạ Vân Phàm mời Quý Diễm, Trương Tử Chính và Chu Thức Nguyệt đi ăn một bữa, trong bữa ăn cậu nói thẳng: "Ba cậu là bạn học của tớ, tớ biết năng lực của các cậu đều không tồi, nhưng các cậu vừa mới tốt nghiệp đại học, kinh nghiệm còn non, nên nếu đến công ty tớ, tớ không thể để các cậu làm trưởng nhóm ngay được."
Ba người vội vàng gật đầu tỏ vẻ thấu hiểu.
Quý Diễm sảng khoái nói: "Vân Phàm, cậu cứ sắp xếp là được. Bọn tớ cũng chẳng có kinh nghiệm làm game gì, bắt đầu từ nhân viên quèn là hợp lý rồi. Làm trưởng nhóm... tớ còn sợ phải gánh trách nhiệm ấy chứ! Ha ha."
Chu Thức Nguyệt: "Đúng vậy. Bọn tớ là bạn học của cậu, nếu để một đám lính mới như bọn tớ làm trưởng nhóm ngay thì người khác chắc chắn không phục. Sống lâu lên lão làng là chuyện bình thường, bọn tớ không để tâm đâu."
Trương Tử Chính cũng nói: "Tớ được vào nhóm test game để vừa chơi game vừa lĩnh lương là sướng lắm rồi! Thật ra, Vân Phàm à, bọn tớ còn lo đến công ty cậu sẽ làm vướng chân cậu nữa đấy."
Tạ Vân Phàm mỉm cười: "Không sao đâu, tớ từng hợp tác với các cậu nên biết rõ năng lực của mọi người rồi. Đợt tuyển dụng đầu tiên của công ty đã kết thúc, nhưng vào mùa tốt nghiệp sẽ có đợt thứ hai. Đến lúc đó, các cậu cứ lấy bằng tốt nghiệp rồi đến ký hợp đồng. Sau khi khai giảng, có thể đến công ty thực tập trước."
Cả ba đồng thanh: "Đồng ý!"
Đồ án tốt nghiệp đã có Tạ Vân Phàm gánh vác, công việc cũng đã ổn thỏa, học kỳ cuối năm tư này mọi người đều rảnh rỗi, chi bằng đến chỗ thực tập của Tạ Vân Phàm phụ giúp một tay.
...
Chiều ngày 28 tháng 2, tại một khu dân cư ở Dung Thành.
Thời Tiểu Vũ đang ngẩn người nhìn bản thảo trên máy tính.
Ngoài cửa là tiếng cằn nhằn của mẹ cô: "Con tốt nghiệp nửa năm rồi mà còn không ra ngoài tìm việc à? Cứ ru rú ở nhà mãi, chẳng lẽ muốn bố mẹ nuôi con cả đời chắc!"
Vành mắt Thời Tiểu Vũ hơi hoe đỏ, những lời cằn nhằn của bố mẹ như kim châm vào tim, cứ như thể việc cô không tìm được việc làm là một tội ác tày trời.
Nhưng tình hình việc làm bây giờ thực sự không mấy khả quan, một sinh viên mới ra trường từ một ngôi trường chẳng mấy danh tiếng như cô, lần nào đi phỏng vấn cũng phải cạnh tranh với sinh viên trường top, làm gì có chuyện dễ dàng như vậy?
Cô đã cố gắng hết sức rồi. Nửa năm qua, cô đã đâm đầu vào tường không biết bao nhiêu lần để tìm việc, cũng đã nghe không biết bao nhiêu lời cằn nhằn, than phiền của bố mẹ. Cô cũng muốn tự mình nhận bản vẽ, nhưng một họa sĩ không tên không tuổi thì làm sao dễ dàng nhận được nhiều đơn hàng? Tranh chibi cô vẽ định giá rất rẻ, một tháng kiếm được hai ba ngàn tệ chỉ vừa đủ để cô tự lo cho bản thân.
Thời Tiểu Vũ hít một hơi thật sâu, nhìn vào số dư 5000 tệ dành dụm được trong thẻ, cô nghiến răng, một lần nữa mở trang web tuyển dụng, định bụng sẽ rải thêm nhiều hồ sơ nữa.
Cuộc phỏng vấn ở Studio Dương Phàm chắc là không có cửa rồi. Người ta nói sẽ thông báo kết quả trong ba ngày, hôm nay đã là ngày thứ ba rồi mà vẫn không có tin tức gì... Một công ty tiềm năng như vậy, vốn dĩ không phải là thứ cô có thể mơ tưởng.
Thời Tiểu Vũ đang chán nản làm mới lại trang web tuyển dụng thì đột nhiên, điện thoại sáng lên.
"Chào bạn, tôi là Liễu Mộc Dao, quản lý nhân sự của Studio Dương Phàm. Chúc mừng bạn đã được tuyển dụng, mời bạn đến tầng 21, tòa nhà văn phòng A, khu công nghiệp Nam Dương, Dung Thành để làm thủ tục nhận việc trong giờ hành chính từ 9:00 sáng đến 17:00 chiều ngày 10 tháng 3. Danh sách giấy tờ cần mang theo và các lưu ý đã được gửi đến email của bạn.
Mong chờ bạn gia nhập ^^"
Thời Tiểu Vũ dụi mắt lia lịa, đọc đi đọc lại tin nhắn này đến ba lần!
Trời ơi, là thật sao? Cô thật sự được Studio Dương Phàm nhận rồi ư?
Thời Tiểu Vũ mừng rỡ nhảy cẫng lên.
Tốt quá rồi! Tốt nghiệp nửa năm, cuối cùng cô cũng tìm được việc, mà còn là một công việc cực kỳ tuyệt vời!
...
Cùng lúc đó, trên chuyến tàu trở về.
Hoắc Minh Huy đăm chiêu nhìn khung cảnh tiêu điều ngoài cửa sổ toa tàu đang hướng về phương Bắc.
Lần phỏng vấn này, anh ta cảm thấy hy vọng được nhận của mình vô cùng mong manh, dù sao thì ở cái tuổi 42, hầu hết các ông chủ sẽ không nhận một nhân viên đã có tuổi như vậy.
Công ty game mà, tuyển mấy người trẻ tuổi thì làm việc sẽ năng nổ hơn, tư duy cũng năng động hơn. Với tỷ lệ cạnh tranh khốc liệt 15 chọn 5, anh ta lấy gì để tranh với người khác đây?
Đã là ngày thứ ba mà vẫn không có tin tức, anh ta đành mua vé tàu về nhà.
Vợ con vẫn đang ở nhà chờ đợi, ở lại Dung Thành thêm một ngày là tốn thêm một khoản chi phí, một mình anh ta ở ngoài không nỡ ở khách sạn quá cao cấp, toàn ở những nhà nghỉ hơn một trăm tệ một đêm.
Nỗi khổ của cảnh túng thiếu, phải ai từng trải qua mới thấm thía được.
Đang nghĩ xem sắp tới phải làm thế nào thì đột nhiên, điện thoại reo lên.
"Chào bạn, tôi là quản lý nhân sự của Studio Dương Phàm..."
Hoắc Minh Huy khẽ mở to mắt, không thể tin nổi mà nhìn chằm chằm vào tin nhắn.
Tay anh ta khẽ run lên, để xác nhận tính xác thực của tin nhắn, anh lập tức đăng nhập vào email, quả nhiên thấy một email chưa đọc từ "Tuyển dụng Dương Phàm", ghi rất rõ ràng các giấy tờ cần mang theo, những điều cần lưu ý khi làm thủ tục nhận việc.
Là thật ư? Anh ta được nhận rồi!
Nghĩ đến những cay đắng mấy năm qua, vành mắt Hoắc Minh Huy đỏ lên trong chốc lát, anh phải đưa tay lên che mắt để cố kìm nén nước mắt. Một đứa trẻ đi ngang qua tốt bụng hỏi: "Chú ơi, chú khóc ạ? Chú có cần giấy ăn không?"
Hoắc Minh Huy dụi mắt, cười nói: "Không có, chú chỉ là vui quá thôi."
Anh lấy điện thoại ra, nhanh chóng nhắn tin cho vợ: "Vợ ơi, anh được nhận rồi."
Ngay cả cái ngày cầm trên tay giấy báo trúng tuyển đại học năm đó, anh cũng chưa từng xúc động đến thế này. Anh thực sự mang ơn Tạ Vân Phàm ở Studio Dương Phàm, vì đã rộng lòng cho một "ông chú" như anh một cơ hội làm việc.
...
Tại studio cày thuê Tân Mộng Tưởng, Hồ Phi đang kéo rank cho khách. Khoảnh khắc tin nhắn hiện lên, anh ta lập tức hét lên một tiếng: "Vãi thật! Sếp quả nhiên không quên mình!"
Người khách đang chơi cùng anh ta ngơ ngác: "Gì cơ? Tôi quên cậu cái gì?"
Hồ Phi: "À, không phải nói anh đâu, xin lỗi nhé sếp."
Vị khách kia dở khóc dở cười: "Cậu cũng nhiều sếp thật đấy!"
Hồ Phi cười hề hề: "He he, bọn tôi cày thuê cho ai cũng gọi là sếp hết. Nhưng mà, sếp thật sự trong lòng tôi chỉ có một thôi, vài hôm nữa tôi sẽ đi theo vị sếp lớn đó!"
Nghe giọng điệu cũng biết anh ta đang phấn khích lắm, không biết có chuyện gì vui?
...
Trình Nam Tinh đang chơi game, ngay lúc tin nhắn hiện lên, tay hắn trượt một cái, nhân vật trong game cắm đầu thẳng xuống hố. Hắn vội vàng out game, mở tin nhắn, cúi đầu đọc kỹ mấy lần.
Mình được nhận thật ư?
Nhưng mà, trong vòng phỏng vấn nhóm, hắn đâu có trả lời được câu nào đâu!
Là một người mắc chứng sợ xã hội nặng, hắn sợ nhất là phải phát biểu ở những nơi đông người, hồi nhỏ bị thầy cô gọi tên cũng đã căng thẳng, huống chi là có nhiều người như vậy, lại còn là phỏng vấn thực tế ảo.
Hắn chỉ ước có thể chui vào một góc nào đó trốn đi, giảm thiểu sự tồn tại của mình.
Lúc đó hắn đã nghĩ mình chắc chắn tiêu rồi. Phỏng vấn nhóm thực sự không thân thiện chút nào với những người sợ xã hội, còn những người hoạt bát, cởi mở, ăn nói lưu loát, chắc chắn sẽ được người phỏng vấn cho thêm điểm ấn tượng.
Sau đó khi Tạ Vân Phàm nói chuyện riêng với hắn, hắn cũng chỉ là người ta hỏi một câu, hắn đáp một câu, không dám nói thừa một chữ nào... Cả người cứ căng như dây đàn.
Ngay khoảnh khắc cuộc phỏng vấn kết thúc, hắn đã biết: Toang rồi. Sớm biết là phỏng vấn nhóm thì hắn đã chẳng đến làm gì, chắc chắn điểm phỏng vấn của hắn rất thấp, chỉ là đi cho đủ số thôi.
Ai mà ngờ được, một người "không có cảm giác tồn tại" như hắn lại được nhận chứ?
Trình Nam Tinh vừa hoang mang vừa phấn khích.
Tạ Vân Phàm quả đúng là thiên thần! Rốt cuộc làm thế nào mà cậu ấy lại phát hiện ra một người vô hình như hắn nhỉ?
...
Đào Tuệ đang bận rộn nấu ăn trong bếp, vài ngày nữa con gái sẽ khai giảng, phải ở ký túc xá, cô muốn làm một bữa thịnh soạn để bồi bổ cho con gái trước khi nhập học.
Đúng lúc này, cửa bếp được đẩy ra, một cô gái tóc ngắn ngang tai bước vào nói: "Mẹ, điện thoại mẹ có tin nhắn kìa, của quản lý nhân sự Studio Dương Phàm gửi đến."
Đào Tuệ kích động nói: "Quản lý nhân sự? Mẹ được nhận rồi à? Nhanh, nhanh xem kỹ đi!"
Phấn khích quá, cô lỡ tay đảo mạnh khiến cánh gà văng cả ra ngoài.
Đào Tinh Tinh đọc xong tin nhắn, bước tới ôm lấy mẹ: "Mẹ, mẹ được nhận rồi, là thật đấy ạ."
Đào Tuệ cười toe toét: "Không ngờ mẹ vẫn có thể vào làm ở một công ty lớn như vậy. Chế độ đãi ngộ của công ty này tốt lắm, sau này mẹ kiếm được tiền, con muốn mua gì mẹ cũng mua cho!"
Sống mũi Đào Tinh Tinh có chút cay cay. Là một đứa trẻ lớn lên trong gia đình đơn thân, cô biết mẹ mình đã vất vả như thế nào trong những năm qua.
Hồ sơ xin việc của mẹ ở Studio Dương Phàm là do cô viết, lúc đó cô thấy hy vọng không lớn, Studio Dương Phàm rất nổi tiếng trong ngành, lương lại cao, cạnh tranh vô cùng khốc liệt, ngay cả vị trí hậu cần cũng sẽ có người tranh giành sứt đầu mẻ trán. Ai mà ngờ được, mẹ cô lại được nhận?
Đào Tinh Tinh hít một hơi thật sâu, nói: "Mẹ yên tâm, sau này con ở ký túc xá sẽ tự chăm sóc tốt cho bản thân, mẹ cứ yên tâm đến đơn vị mới làm việc. Để con xem thủ tục nhận việc cần mang theo những gì, vị trí hậu cần của mẹ là ngày 3 tháng 3 báo danh, con đi chuẩn bị giấy tờ cho mẹ đây."
Đào Tuệ nói: "Đúng rồi, tối nay con dạy lại mẹ cách chơi game thực tế ảo đi, cái khoang game đó cao cấp quá, lỡ đâu sếp của chúng ta lại tổ chức họp thực tế ảo gì đó, mẹ phải làm quen trước."
Đào Tinh Tinh cười rộ lên: "Vâng ạ! Ăn cơm xong con sẽ đưa mẹ đến trung tâm trải nghiệm, dạy mẹ cách chơi!"
...
Ngày 3 tháng 3, ba người được nhận vào phòng nhân sự đến làm thủ tục nhận việc đầu tiên. Họ ngạc nhiên phát hiện ra, phòng nhân sự lại chỉ có một mình Liễu Mộc Dao?
Hơn nữa, Liễu Mộc Dao lại còn mượn văn phòng của sếp để làm thủ tục cho họ, khu văn phòng ở tầng 18, 19 đều trống trơn, không có lấy một cái bàn...
Ba người nhìn nhau.
Studio Dương Phàm có vẻ không giống như họ tưởng tượng?
May mà Liễu Mộc Dao làm việc nhanh gọn, sau khi nhập thông tin của họ xong liền bắt đầu phân công nhiệm vụ. Dưới sự dẫn dắt của trưởng nhóm giàu kinh nghiệm, ba người nhanh chóng bắt tay vào công việc.
Làm bảng tên cho đồng nghiệp, sắp xếp thời gian nhận việc cho các nhóm khác nhau, liên hệ khách sạn trong khu công nghiệp để các đồng nghiệp ở xa có chỗ ở tạm thời...
Phòng nhân sự bận tối mắt tối mũi.
Chiều hôm đó, nhân viên phòng hậu cần và phòng tài chính cũng đến báo danh.
Lúc đầu mọi người đều rất ngạc nhiên khi thấy văn phòng trống không, nhưng quá trình làm thủ tục nhận việc rất quy củ, lại có cả sếp ở đó, mọi người cứ ngỡ đây là "tòa nhà văn phòng mới sửa sang" nên không nghĩ nhiều.
Tạ Vân Phàm tìm riêng Đào Tuệ, nói: "Chị Tuệ, chị khá rành các trung tâm thương mại lớn nhỏ ở Dung Thành, em muốn chị làm trưởng nhóm hậu cần, phụ trách việc mua sắm vật tư văn phòng sắp tới."
Đào Tuệ không dám tin: "Tôi... tôi làm trưởng nhóm?"
Tạ Vân Phàm mỉm cười: "Vâng, chị có nhiều kinh nghiệm, dẫn dắt mấy bạn trẻ nhé."
Đào Tuệ mừng rỡ gật đầu: "Cảm ơn sếp đã tin tưởng!"
Tạ Vân Phàm nói: "Em sẽ để phòng tài vụ duyệt một khoản ngân sách cho phòng hậu cần, chị kiểm soát tốt ngân sách, sau khi đàm phán giá cả xong thì ký hợp đồng mua sắm, rồi để phòng tài vụ chuyển khoản là được."
Đào Tuệ cười tươi: "Tôi hiểu rồi ạ!"
Tạ Vân Phàm quay lại, chính thức giao con dấu tài vụ của Studio Dương Phàm cho Lăng Tiêu: "Sau này, việc phê duyệt kinh phí của các bộ phận, sau khi bên chị xét duyệt xong thì cứ tìm tôi ký tên là được."
Lăng Tiêu thận trọng nhận lấy con dấu: "Vâng thưa sếp."
Tạ Vân Phàm nói: "Duyệt cho phòng hậu cần 5 triệu tệ để mua bàn ghế, máy tính, và các vật dụng sinh hoạt như đồ ăn vặt, máy pha cà phê, máy pha trà; bên nhân sự duyệt 2 triệu tệ để tổ chức các hoạt động sau này; mỗi nhân viên khi nhận việc được duyệt hạn mức hoàn trả 3000 tệ để mua bàn phím, chuột, tai nghe."
Lăng Tiêu hỏi: "Bàn phím chuột không để phòng hậu cần mua đồng loạt sao?"
Tạ Vân Phàm giải thích: "Các vị trí kỹ thuật của công ty game đều phải gõ phím trong thời gian dài, bàn phím chuột mua đồng loạt có thể họ sẽ không quen dùng, cứ để nhân viên tự mua loại mình thích."
Có người hợp với bàn phím có cảm giác gõ nhẹ, có người lại quen dùng trục cơ nặng hơn.
Tạ Vân Phàm không muốn mua đồng loạt những công cụ phải sử dụng hàng ngày này, công ty của cậu rất nhân văn, chỉ cần nhân viên có thể hoàn thành công việc, họ sẽ có sự tự do tối đa trong công ty.
Sau khi sắp xếp xong mọi việc, Lăng Tiêu tìm Đào Tuệ, nói rằng sếp đã duyệt cho phòng hậu cần 5 triệu tệ.
Đào Tuệ nghe thấy con số này, mắt trợn tròn cả lên.
Cô làm hậu cần mười mấy năm, đây là lần đầu tiên thấy có người duyệt thẳng 5 triệu tệ cho phòng hậu cần.
Sếp quá hào phóng!
Đào Tuệ tìm Tạ Vân Phàm nói: "Sếp Tạ, mua bàn ghế máy tính không cần nhiều tiền như vậy đâu, tôi có quen các nhà sản xuất cung cấp số lượng lớn, có thể lấy được giá gốc."
Tạ Vân Phàm nói: "Ghế thì đều mua ghế công thái học, loại trên 3000 tệ chất lượng sẽ tốt hơn, em không muốn nhân viên bị đau lưng mỏi gáy, mắc bệnh cột sống cổ. Máy tính thì mua loại cấu hình cao nhất, mỗi máy chủ đi kèm hai màn hình lớn siêu nét; máy pha trà, máy pha cà phê cũng chọn loại tốt mà mua, tủ đồ ăn vặt cứ lấp đầy cho em."
Tạ Vân Phàm ngừng lại một chút: "Nếu không đủ thì lại tìm phòng tài vụ duyệt thêm, ngân sách rất dồi dào."
Đào Tuệ: "..."
Trên gương mặt vị sếp trẻ tuổi như đang viết rành rọt bốn chữ: Giàu nên tùy hứng!
Đây cũng là lần đầu tiên cô gặp một ông chủ có tâm như vậy. Thật ra văn phòng chỉ cần mua bừa một cái ghế, cũng chỉ hai ba trăm tệ, loại rẻ thì có mấy chục tệ, một số ông chủ keo kiệt còn bắt cô ra chợ đầu mối mua ghế rẻ tiền cho nhân viên dùng, tiết kiệm được bao nhiêu hay bấy nhiêu.
Ghế công thái học được thiết kế theo độ cong của cột sống người, có thể giảm mệt mỏi, ngồi lâu cũng không bị đau lưng – nhưng giá của nó thì rất "đẹp", loại tốt một chút, một chiếc ghế đã có giá hai ba ngàn tệ.
Sếp vì sức khỏe của nhân viên mà sẵn lòng chi gấp mười lần số tiền để mua sắm những vật tư văn phòng này. Máy tính, màn hình đều mua loại cấu hình cao nhất, nghe nói còn duyệt cho mỗi người hạn mức 3000 tệ để mua bàn phím với chuột? Vị sếp này cũng quá quá quá hào phóng rồi!
Đến cả vật tư văn phòng cũng hào phóng như vậy, sau này phát tiền thưởng chắc chắn cũng sẽ không keo kiệt đâu nhỉ? Làm việc dưới trướng một ông chủ hào phóng, đúng là sảng khoái!
Phòng tài vụ vừa mới bị sự hào phóng của Tạ Vân Phàm làm cho kinh ngạc một phen. Ngay sau đó, các bạn trẻ mới nhận việc ở phòng hậu cần, nhân sự cũng bị sự hào phóng của sếp làm cho sốc đến không nói nên lời.
Rốt cuộc họ đã gặp được một vị sếp thần tiên nào thế này?