Người Trong Tủ - Phù Bạch

Chương 5

Trước Tiếp

"Tôi đã tiếp rất nhiều khách hàng, nhiều người khi nhắc đến những chuyện không hay sẽ theo phản xạ tự tô vẽ bản thân mình, tôi nhận ra ông Chung dường như cũng là người như vậy."


Tôi quay mặt đi, hừ lạnh một tiếng:


"Cậu nói nhiều như vậy, chuyện này có liên quan gì đến cậu không? Rốt cuộc là tôi hay Hoàng Tú đưa ra ý kiến thì điều đó có quan trọng không?"


Có lẽ thái độ của tôi quá lạnh lùng, cậu Hứa bất đắc dĩ thở dài:


"Tôi chỉ là một thám tử tư, ông không cần phải quá đề phòng tôi, tôi chỉ vì đạo đức nghề nghiệp muốn tìm hiểu sự thật mà thôi, dù sao thì vụ này tôi cũng không lấy một đồng nào cả."


Cậu ta vừa nói vừa bước đến trước tủ sắt, mở cửa tủ ra.


"Hôm qua tôi đã muốn hỏi rồi, trong này chất nhiều chai rượu như vậy, ông Chung, ông có thói quen nghiện rượu không?"


Chuyện này...


Xem ra mặt nạ đã bị lột xuống hoàn toàn rồi.


Thôi được, tôi cũng không cần phải giấu nữa.


Tôi đúng là chưa từng nhắc đến chuyện trong tủ có chai rượu.


Nhưng đây không phải lỗi của tôi.


Nhiều người khi viết nhật ký cũng không ghi lại mọi thứ một cách chân thật, vậy tại sao tôi phải nói ra hết không giữ lại chút gì.


Chai rượu đều là do tôi uống hồi trẻ.


Cũng chính vì tôi hay xuống đó vứt chai nên mới có ý tưởng nhốt con gái vào tủ sắt.


"Thôi được rồi, tôi nói thật với cậu, năm đó nhốt con gái đúng là ý của tôi, nhưng cũng không thể trách tôi được, cậu cũng biết điều kiện nhà tôi bình thường, bớt một miệng ăn là bớt một đôi đũa, tiền tiết kiệm được tôi có thể mua rượu uống."


"Cậu hỏi vợ tôi có ý kiến gì không à? Đương nhiên là có, nhưng tôi là người gia trưởng nặng nề, nếu cô ấy nhiều lời làm tôi khó chịu, tôi không nói nhiều sẽ ra tay ngay."


Trên người Hoàng Tú có không ít vết thương, đều là do tôi đánh.


Tôi cũng chưa từng nói cô ấy bị què một chân, là do năm đó tôi muốn giết Khả Khả, cô ấy sống chết ngăn cản, bị tôi đánh gãy chân.


Sau khi nhốt cô ấy năm ngày, cuối cùng cô ấy cũng đồng ý.


Người là tôi muốn giết, ý tưởng nhốt vào tủ cho chết đói là của Hoàng Tú.


Lúc đó cô ấy đi cà nhắc, chủ động dắt Khả Khả xuống hầm trốn.


Tôi nhìn bóng lưng cô ấy mà nghĩ, đúng là dùng vũ lực vẫn có tác dụng hơn.


Khả Khả năm đó cũng bị tôi đánh không ít, mỗi lần nó ôm chân tôi làm nũng tôi đều thẳng tay đá văng nó ra.


Ai bảo nó cứ lúc tôi đang vui vẻ uống rượu lại đến làm phiền, con bé chết tiệt giống hệt mẹ nó, toàn làm người ta không yên.


Hôm qua nhìn thấy nó đột nhiên trở về, phản ứng đầu tiên của tôi là muốn giết nó ngay.


Dù là người hay ma, bố mày cứ xử lý thẳng tay là xong.


Nhưng nói thế nào nhỉ, bây giờ pháp luật nghiêm minh, trong lòng tôi dù sao cũng có chút e dè, sợ ảnh hưởng đến con trai.


...


Sau khi cậu Hứa nghe tôi kể hết mọi chuyện.


Cậu ta rất không hiểu, hỏi:


"Nếu đã không thích con gái như vậy, sao ông còn sinh con làm gì?"


“Ha, chẳng phải vì không biết là trai hay gái sao, nếu có thể chọn, ai lại chọn con gái vô dụng chứ?"


"Nói cho cậu biết nhé, con trai tôi cũng sắp cưới vợ rồi, con dâu nói sau này chỉ sinh một đứa con, nhà nó có tiền, tôi không dám nói thẳng ý kiến. Nhưng tôi đã nghĩ kỹ rồi, nếu con dâu mang thai, tôi phải tìm cách cho chúng nó đi siêu âm giới tính, nếu là con gái thì tôi sẽ lén cho con dâu uống thuốc phá thai, bỏ đứa bé đi."


"À đúng rồi, đến lúc đó còn phải mua thuốc phá thai từ cậu nữa, cậu có kiếm được không?"


Cậu Hứa: "Kiếm được, chỉ là hơi phiền phức một chút."


"Vậy thì tốt rồi."


Mọi chuyện đều đã được giải quyết, tâm trạng tôi hiếm khi được thoải mái.


Tôi thở dài: "Sợ chết khiếp, suýt nữa thì tôi tưởng thí nghiệm thất bại, cái không gian quái quỷ đó không tồn tại thật."


"Chuyện này có gì đáng sợ đâu?"


"Cậu không hiểu đâu, đêm qua tôi thức trắng, nghĩ đến một khả năng khác."


Cậu Hứa hỏi: "Là gì vậy?"


Tôi giải thích: "Tôi lo lắng, thực ra năm đó Khả Khả đã trốn thoát từ lâu, lớn lên bình thường, lấy chồng sinh con, rồi bày mưu dùng chính con gái mình đóng giả thành mình ngày xưa, cốt là để dọa chúng tôi."


"Ồ? Sao ông lại có suy nghĩ đó? Điều này rõ ràng còn vô lý hơn chứ."


Cậu Hứa lại đẩy gọng kính.


Tôi nói: "Bởi vì nếu là tôi, tôi chắc chắn sẽ làm như vậy, ai làm tôi không vui, tôi nhất định sẽ trả thù lại thật tàn nhẫn."


"Ha ha ha, nói lan man quá rồi, tôi phải mau về đưa con bé đó đến đây tiếp tục nhốt vào tủ sắt."


"Mà cậu đừng nói nhé, cái vẻ lanh lợi của con bé này có chút giống tôi đấy. Bao nhiêu năm nay tôi vẫn lừa Dương Dương, nói chị nó vì chơi trốn tìm chạy ra ngoài, bị bọn buôn người bắt cóc rồi. Năm đó nó mới bảy tuổi, không nhớ rõ chi tiết, chỉ nhớ là chị nó chơi trốn tìm cùng nó, rồi không bao giờ trở về nữa."


"Hai mươi năm qua, thằng bé này lúc nào cũng u uất, thật sự tưởng là mình đã hại chị nó mất tích, ngày nào cũng phải uống rất nhiều thuốc mới ngủ được, đúng là chẳng giống bố nó chút nào, chút áp lực cỏn con như vậy mà cũng không chịu nổi."


"Là vậy sao, bố?"


Bỗng,một giọng nam vang lên.


Bóng người xuất hiện ở lối vào hầm, tiếng bước chân ngày một gần.


Là Chung Dương đến.


Tôi ngạc nhiên, thoáng sững người rồi lại tỏ ra rất coi thường.


Nó nghe thấy lời tôi nói rồi à?


Thì đã sao.


Tôi là bố nó cơ mà.


Tôi lạnh lùng hỏi nó: "Con đến đây làm gì?"


"Chị muốn đến đây xem, con đưa chị ấy đến."


Chung Dương dắt tay Khả Khả.


Nhìn thấy con bé này là tôi lại tức điên.


Đang định mắng nó vài câu thì Khả Khả bỗng lao vụt từ bên cạnh Dương Dương qua.


"Thì ra năm đó bố muốn giết con à."


"Thảo nào bố cứ không chịu đến tìm con, bố ơi, sao bố ác thế!"


Nói xong nó há miệng cắn mạnh vào cổ tay tôi.


Mẹ kiếp, đau điếng người.


Tôi đang định giơ tay tát mạnh cho nó một cái thì nó lại né người, lập tức lùi lại sau lưng Dương Dương.


Đúng là trời không dung đất không tha mà.


"Dám cắn bố mày à, xem hôm nay tao có đánh chết mày không..."


"Bố, con có chuyện muốn hỏi bố."


Dương Dương đột nhiên bước lên, chắn trước mặt tôi.


Nó cất tiếng, giọng đầy vẻ oán hận.


Tôi bỗng có một dự cảm không lành.


"Tại sao bố lại lừa con?"


"Bố có biết hai mươi năm qua con đã sống như thế nào không?"


"Đến hôm nay con mới biết thì ra nhà kho nhỏ ngoài một cái cửa thông ra ngoài, bên dưới còn có một cái hầm nữa."


Tôi rất bực, bảo nó cút sang một bên.


Nhưng Chung Dương lại cứ lằng nhằng không chịu thôi: "Con vẫn luôn nghĩ là vì con, vì con cứ đòi chơi trốn tìm nên chị mới chạy ra ngoài rồi bị bọn buôn người bắt cóc."


"Con vẫn luôn nghĩ là con đã hại chị ấy, không ngờ lại là bố... là chính người bố này!"


"Đến cả con gái ruột của mình cũng ra tay được, bố đúng là không xứng làm cha!"


Nó càng nói càng kích động, đến mức cả người cũng run lên.


"Phiền không chịu được, mày cứ suốt ngày dằn vặt chuyện này làm gì, mau đi dỗ Tống Duyệt đi, ngoan ngoãn cưới vợ cho tao, tao còn đang chờ bế cháu nội đây."


"Cưới vợ?"


Nó cười khẩy một tiếng: "Bố muốn tính kế con của con, tiếp tục giết hại những sinh mạng vô tội sao."


"Sao bố có thể độc ác như vậy?"


Đúng là không có hồi kết mà.


Tôi cao giọng, quát: "Chung Dương, tao làm như vậy chẳng phải cũng vì mày sao, nếu không phải tao sinh ra mày, mày có được ngày hôm nay không? Mày lấy tư cách gì mà mắng bố mày!"


Giọng Chung Dương đáp lại rất khẽ: "Nhưng con không muốn trên người mình chảy dòng máu của một kẻ súc sinh như bố."


Mẹ kiếp.


Đúng là được voi đòi tiên.


"Tao là bố mày, mày có giỏi thì nói lại lần nữa xem! Mày nói ai là súc sinh hả?!"


Lần này con trai im lặng.


Đưa tay lên, nó lôi từ trong người ra một thứ gì đó.


Ánh sáng phản chiếu làm lóa mắt tôi.


Lại là một con dao.


Mẹ kiếp, điên rồi.


Thằng nhóc này chắc chắn điên rồi.


Máu nóng bốc lên tận đỉnh đầu, tôi suýt nữa thì tức đến ngất đi.


Con trai lại dám giết bố!

Trước Tiếp